Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 8: Làm... Làm gì?

Buổi trưa, Hoắc Kỳ Quân nhắn tin nói không có thời gian về, mà bà Hoắc vừa mới đi nên Lận Duy cũng không thể để Phó Tiểu Thanh chạy đến tòa văn phòng của Hoắc Thị, làm thế thì khác gì tự chui đầu vào rọ? Chỉ đành để một kẻ nhàn rỗi như hắn cất công chạy một chuyến thôi.

Ai ngờ đến nơi lại phát hiện nhân viên cùng tầng với văn phòng của Hoắc Kỳ Quân đều đã đi ăn cơm hết, hoàn toàn không giống như đang bận rộn việc gì. Bản thân Hoắc Kỳ Quân thì đang ngồi ngẩn người trong văn phòng, vừa thả hồn vừa gặm bánh quy soda mà hắn đưa lần trước.

Khi thấy hắn đến, mắt y lập tức mở to như kiểu hoàn toàn không ngờ hắn sẽ đột nhiên xuất hiện ở đây.

"Cậu lại đang làm trò hề gì vậy?" Lận Duy đứng ở cửa văn phòng y, nhướng mày nhìn động tác vội vàng giấu bánh quy của y, suýt nữa bật cười vì tức. 

Tốn bao công sức mời nữ chính đến nấu cơm cho y, đối với cho nam chính ở những thế giới nhỏ mà hắn từng trải qua, việc này đúng là nằm mơ giữa ban ngày, ai mà ngờ Hoắc Kỳ Quân không ăn bữa cơm dinh dưỡng ngon lành ở nhà, còn nói dối mình bận việc rồi ngồi gặm bánh quy khô khan trong văn phòng!

Người còn chưa theo đuổi được mà đã bắt đầu diễn thử cảnh vợ chồng trung niên chán ghét nhau sau cột mốc bảy năm rồi hả? 

Hèn gì Phó Tiểu Thanh chẳng thèm để ý đến y! 

Hoắc Kỳ Quân ho khan hai tiếng, ngụy biện: "Ban đầu có việc bận thật nhưng đột nhiên bị hoãn lại đấy chứ, tôi chỉ định ăn tạm một bữa thôi." 

Nếu như lúc nói câu này, động tác đẩy gọng kính của y không tỏ vẻ chột dạ thì độ tin cậy còn có thể cao hơn một chút.

Lận Duy thực sự lười so đo với y.

Lần này Hoắc Kỳ Quân đuối lý, không chê bai thức ăn hắn mang đến nữa, lúc ăn cũng rất im lặng.

Sau bữa cơm, Hoắc Kỳ Quân vẫn còn hơi ngại ngùng, để chuyển sự chú ý của Lận Duy, y cố gắng tìm chủ đề để nói: "Mẹ tôi không muốn tới buổi đấu giá từ thiện do nhà cậu đứng ra tổ chức, vừa gửi thiệp mời đến chỗ tôi này, cậu có tham dự không?" 

Vẫn không biết ăn nói như trước. 

Lận Duy nghe vậy, thầm chê bai trong lòng. Nếu không phải hắn đã xem cốt truyện gốc, biết bà Hoắc chỉ không thích lãng phí thời gian tham gia những sự kiện náo nhiệt này nhưng vẫn có tâm quyên góp vật phẩm đấu giá, chỉ nghe cách diễn đạt của Hoắc Kỳ Quân thì chẳng khác nào đang cố tình chia rẽ, sợ hắn không hiểu lầm bà Hoắc có ý kiến với nhà bọn họ vậy.

"Chắc là có đi đấy."

Theo cốt truyện gốc, khi tình tiết buổi đấu giá từ thiện này diễn ra, Phó Tiểu Thanh đã miễn cưỡng đồng ý vào ở trong nhà Hoắc Kỳ Quân rồi. Vì muốn khoe mẽ, lúc ấy Hoắc Kỳ Quân đã ép Phó Tiểu Thanh ăn mặc lộng lẫy rồi dẫn cô ấy tới tham dự buổi đấu giá này. 

Nghĩ thôi cũng đủ biết, với thể chất thu hút tai họa của nữ chính truyện máu chó, cô ấy xuất hiện ở những nơi như thế này chẳng khác nào một chiếc đèn diệt muỗi di động xuất hiện trong bụi cỏ vào ban đêm, Phó Tiểu Thanh là đèn, Hoắc Kỳ Quân phụ trách diệt. 

Đương nhiên Lận Duy phải có mặt để canh chừng rồi. 

"Cậu có dẫn Tiểu Thanh đi không?" Hắn thuận miệng hỏi. 

Hoắc Kỳ Quân lại nhìn hắn với vẻ khó hiểu: "Tôi dẫn cô ấy đi làm gì? Sợ mẹ tôi không có cớ gây sự với tôi à? Hơn nữa bản thân tôi cũng không muốn đi lắm, ngồi mấy tiếng đồng hồ, chán chết đi được!" 

Mặc dù sự thật là làm như vậy đúng là dễ gây phản cảm mạnh mẽ với bà Hoắc, cốt truyện gốc chính là như vậy, nhưng việc Hoắc Kỳ Quân tự mình nghĩ thế này lại rất bất thường. 

Lận Duy ngạc nhiên ngẩng đầu lên, kinh ngạc nói: "Cậu chắc không?" 

"Chắc." Hoắc Kỳ Quân dựa vào ghế, vẻ mặt hơi mệt mỏi, y có thể đoán được việc Phó Tiểu Thanh hoàn toàn không muốn đi cùng mình, nhưng vì mối quan hệ thuê mướn gián tiếp và chuyện của em trai nên cô ấy không tiện từ chối. 

Trước đây, có thể y sẽ cảm thấy dưa này dù có ngọt hay không cứ hái xuống nếm thử đã, nhưng bây giờ không biết bị làm sao, y lại không có hứng thú đó nữa.

Cùng là mời làm nữ đi cùng, nếu Lận Duy mở lời, Phó Tiểu Thanh chắc chắn sẽ đồng ý không chút do dự.

Nghĩ đến đây lại thấy hơi bực.

Lận Duy thấy y thực sự không muốn đi, không biết có nên khuyên hay không.

Tuy thiếu nam nữ chính buổi đấu giá chắc chắn sẽ yên bình, có thể tránh được rất nhiều phiền phức, nhưng Lận Duy lại biết vật phẩm đấu giá bà Hoắc quyên góp trong buổi đấu giá này là cặp nhẫn mà bà ta và ông Hoắc đã mất dùng khi đính hôn. Trong cốt truyện gốc, lúc đầu Hoắc Kỳ Quân rất tức giận, nhưng sau đó đã mua lại cặp nhẫn này, hí hửng định để dành sau này cầu hôn Phó Tiểu Thanh.

Bây giờ Hoắc Kỳ Quân không dẫn nữ chính đi, ngay cả bản thân y cũng không muốn đi, vậy có nên tiết lộ cho y biết chuyện cặp nhẫn này đã trở thành vật phẩm đấu giá không nhỉ... Lận Duy trầm ngâm một lát rồi phủ định ý nghĩ này.

Đúng là hắn có thể giải thích nguồn tin, nhưng lỡ như "đứa con hiếu thảo" này biết, kích động chạy đi chất vấn bà Hoắc tại sao lại quyên góp món đồ liên quan đến bố mình, còn có ý nghĩa quan trọng như vậy thì cảnh tượng đó sẽ rất khó coi.

Cùng lắm thì hắn đi một chuyến, mua cặp nhẫn đó về đưa cho Hoắc Kỳ Quân cất giữ là được.

"Này! Nghĩ gì vậy?" Hoắc Kỳ Quân đưa tay vẫy vẫy trước mặt Lận Duy đang ngẩn người.

Lận Duy hoàn hồn, đánh tiếng trước với y: "Không có gì, chỉ là đang nghĩ chắc buổi đấu giá lần này sẽ có không ít đồ tốt."

Hoắc Kỳ Quân không quan tâm, chỉ là trang sức hoặc đồ sưu tầm của một số người có danh tiếng mà thôi, toàn những thứ mà người ở độ tuổi và giới tính như y chẳng hề hứng thú.

Nhưng mà...

"Nếu cậu muốn tôi đi cùng thì gửi riêng cho tôi một thiệp mời dưới danh nghĩa của cậu đi, cũng không phải không được." Y cảm thấy có lẽ ư Lận Duy đang nghĩ cách mở lời nói chuyện này.

Lận Duy nghe vậy thì cười khẩy một tiếng rồi đứng dậy bỏ đi, còn nói thêm một câu: "À đúng rồi, bát đũa đã dùng trên bàn cậu tự dọn dẹp rồi mang về nhé!" 

"Biết rồi! Lần sau đừng mang đến nữa!" Hoắc Kỳ Quân cạn lời, ăn xong còn phải rửa bát, chẳng thà ăn bánh quy còn hơn.

Cuối cùng mấy cái bát này rửa cũng như không rửa, cậu ấm này nào có biết làm việc nhà. Nhưng cũng may, nhờ có chuyện này nên hai ngày tiếp theo y đều ngoan ngoãn về nhà ăn cơm, không còn gây sự nữa.

Hai ngày sau là ngày diễn ra buổi đấu giá từ thiện. Vì là sức lao động duy nhất rảnh rỗi trong nhà ban tổ chức, Lận Duy đã bị gọi về giúp đỡ từ sớm, bữa tối hôm đó chỉ còn lại Hoắc Kỳ Quân và Phó Tiểu Thanh ngồi đối diện nhau.

Sau khi chung sống mấy ngày, thái độ của cô đối với Hoắc Kỳ Quân cũng không còn bài xích như trước nữa. Thấy bầu không khí quá gượng gạo, nên cô mở lời phá vỡ sự im lặng, tò mò hỏi: "Anh không cần tới buổi đấu giá anh Lận Duy nói à?"

"Không có gì hay ho cả, trước khi kết thúc anh quyên góp một khoản tiền là được." Hoắc Kỳ Quân không ngờ mới qua mấy ngày, mình và Phó Tiểu Thanh đã có thể bình tĩnh ngồi lại nói chuyện phiếm như thế này, chỉ là y không thấy vui mừng như những gì y nghĩ.

Phó Tiểu Thanh hiểu ý gật đầu: "Em còn tưởng buổi đấu giá này rất quan trọng, bình thường anh Lận Duy thích nhàn rỗi hơn cả anh mà cũng đi đấy thôi."

"Nhà họ Lận là ban tổ chức, cậu ấy phải về phụ giúp." Hoắc Kỳ Quân giải thích cho cô ấy như một lẽ đương nhiên.

"... Hả?" Nào ngờ Phó Tiểu Thanh nghe câu này xong lại làm ra vẻ rất khó hiểu, động tác gắp thức ăn cũng dừng lại, do dự nhìn y như muốn nói lại thôi.

Hoắc Kỳ Quân bị nhìn đến mức khó hiểu: "Sao vậy?"

Phó Tiểu Thanh lắc đầu, nhỏ giọng đáp: "Chắc là em không hiểu rõ quy tắc trong giới của các anh."

"..." Hoắc Kỳ Quân cũng không hiểu gì cả.

Hai người lại trở về trạng thái im lặng, một lúc lâu sau, cuối cùng Hoắc Kỳ Quân cũng hiểu ra ý của Phó Tiểu Thanh, y thử thăm dò: "Em đang cảm thấy dù chỉ là nể mặt Lận Duy thì anh cũng nên đi một chuyến à?"

"Cũng không phải..." Phó Tiểu Thanh khó khăn nói: "Có lẽ anh Lận Duy không cần anh nể mặt anh ấy? Em không hiểu những chuyện này lắm, có lẽ chuyện này cũng chẳng quan trọng mấy?"

Đương nhiên còn một khả năng nữa, đó là từ trước tới giờ cô ấy vẫn luôn hiểu sai về tình bạn giữa Hoắc Kỳ Quân và Lận Duy.

Phó Tiểu Thanh không nói rõ, nhưng bằng một cách kỳ lạ nào đó, Hoắc Kỳ Quân lại có thể đoán ra được từ nụ cười gượng gạo của cô ấy.

"Anh không nghĩ nhiều như vậy." Y giải thích một cách khô khan.

Phó Tiểu Thanh gượng cười, cô ấy đã bắt đầu hối hận tại sao mình lại nhiều chuyện hỏi đến chủ đề này: "Là em nghĩ nhiều rồi, anh đừng để tâm."

Muộn rồi, đã để tâm rồi.

Hoắc Kỳ Quân cũng rất hối hận, y không ngờ mình chỉ lười biếng một chút thôi mà trong mắt người ngoài cuộc, nó lại trở thành bằng chứng cho thấy quan hệ giữa y và Lận Duy cũng chỉ đến thế mà thôi. Đến cả Phó Tiểu Thanh cũng vô thức nghĩ như vậy thì những người tham gia buổi đấu giá sẽ nghĩ thế nào?

Chắc chắn đây không chỉ là vấn đề của một mình y, hôm đó y cũng đã nói, nếu Lận Duy mời y đi thì y sẽ đồng ý, nào ngờ Lận Duy lại coi lời y nói như gió thoảng qua tai...

Trước đây, y chưa chắc đã để tâm đến vấn đề này, nhưng bây giờ y thực sự coi Lận Duy là người anh em tốt nhất, không muốn người ngoài suy đoán lung tung về mối quan hệ của bọn họ.

Đắn đo mãi, cuối cùng y vẫn vội vàng ra khỏi cửa, khi lái xe đến địa điểm tổ chức thì đã gần chín giờ. Tính toán thời gian, hoạt động cũng đã sắp kết thúc, Hoắc Kỳ Quân quyết định không vào nữa mà chỉ đứng ở bên ngoài đợi Lận Duy.

Kiên nhẫn đợi gần nửa tiếng, cuối cùng cũng có người lần lượt đi ra, cậu ấm này còn mở cửa xuống xe.

Vốn những người đến tham gia buổi đấu giá này không ai không biết mặt cậu ấm nhà họ Hoắc, huống hồ y còn đứng dựa vào xe, dáng người cao ráo, chân còn dài, không muốn nhìn thấy y cũng khó. Vì vậy, dù quen hay không quen, người ta cũng đều đến chào hỏi y.

Hoắc Kỳ Quân lạnh lùng gật đầu coi như đáp lại. 

Sau khi lấy được vật phẩm đấu giá, Lận Duy vừa đi ra đã thấy cảnh tượng con công chắn đường xòe đuôi này, hoàn toàn không hiểu gì cả. 

Hai người nhìn nhau cách đám đông, lúc này Hoắc Kỳ Quân mới nở nụ cười đắc ý, Lận Duy hoàn toàn không hiểu y đang đắc ý cái gì. 

Dưới ánh mắt dò xét của mọi người, Lận Duy chỉ đành im lặng lên xe của Hoắc Kỳ Quân trước, sau khi đóng cửa xe mới mở miệng hỏi: "Sao cậu lại đến đây?"

"Còn không phải vì sợ không đến người ngoài sẽ nghĩ quan hệ của chúng ta không tốt nên mới cố tình đến cho bọn họ thấy đấy à." Hoắc Kỳ Quân nói thật, giọng điệu có phần khoe khoang.

Lận Duy cảm thấy hơi cạn lời.

Hắn vừa đưa chiếc hộp được đóng gói tinh xảo trong tay cho Hoắc Kỳ Quân, vừa nói: "Tôi quên nói với cậu, tuy bác gái không đến, nhưng tấm lòng vẫn đến, đây là món đồ bác ấy quyên góp, tôi đã đấu giá được, cho cậu này."

Hoắc Kỳ Quân dừng động tác thắt dây an toàn lại, nhận lấy chiếc hộp Lận Duy đưa trong khó hiểu, quyên góp rồi thì cứ mang đi quyên góp đi, trả lại cho y là có ý gì?

Dưới sự ra hiệu của Lận Duy, y mở hộp ra xem, khi phát hiện bên trong là một cặp nhẫn, tim y suýt nữa ngừng đập, ấp úng hỏi: "Cậu, cậu đưa cái này cho tôi làm... Làm gì?"

"..." Lận Duy không ngờ y không nhận ra, nhớ lại cốt truyện gốc, hình như cũng không phải do Hoắc Kỳ Quân tự nhận ra, mà là khi đấu giá, người chủ trì sẽ giới thiệu nguồn gốc và ý nghĩa của món trang sức theo lệ thường thì phải.

Cũng do hắn nghĩ đây là lẽ dĩ nhiên, sao người như Hoắc Kỳ Quân có thể tinh tế đến mức nhận ra được cặp nhẫn đính hôn của bố mẹ mình hồi trẻ được cơ chứ.