Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 7: Kem

Bà Hoắc không phải là người dễ lấy lòng, có thể nói là dầu muối không ăn, nhưng mỗi câu nói tưởng chừng như vô tình của Lận Duy lại đều nắm bắt đúng chừng mực. Cuối cùng sắc mặt bà Hoắc cũng dịu lại, nương theo lời hắn, dạy dỗ đứa con bất hiếu bị bắt quả tang lén lút uống rượu lúc nửa đêm vài câu.

Hoắc Kỳ Quân nghe tai này lọt tai kia.

Trừ việc không thể thắng được người mẹ này trong những chuyện lớn, về cơ bản những mặt khác y đều thắng. Lâu dần, hai mẹ con bọn họ cũng có thể coi là ngang tài ngang sức trong khoản chọc tức đối phương.

Tuy nhiên, có Lận Duy ở đây, bà Hoắc vẫn sẽ giữ thể diện cho con trai trước mặt bạn bè, cũng không so đo nhiều, chỉ nói chuyện một lúc rồi đột nhiên hỏi: "Cháu cũng quen cô gái tên Phó Tiểu Thanh kia phải không?" 

Hoắc Kỳ Quân nghe thấy vậy, trong lòng bỗng căng thẳng.

Lận Duy vẫn bình tĩnh, cười nói: "Quen chứ, cô ấy là một cô gái rất kiên cường, nhất là không hề ham hư vinh, bác gái cũng biết đấy, tính tình A Kỳ nóng nảy, cô gái đó gặp A Kỳ chỉ muốn tránh xa mười dặm, từ nhỏ đến lớn chắc chắn A Kỳ chưa từng bị ghét bỏ như vậy bao giờ đâu." 

Hắn còn nhân cơ hội nói kháy mất câu khiến cơ mặt bà Hoắc cũng phải giật giật. 

Những lời giảng giải thế nào là chênh lệch môn đăng hộ đối, còn cả chuyện muốn nhờ Lận Duy khuyên nhủ giúp bà ta cũng không tiện nói ra nữa, dù sao Lận Duy vừa mới nói Phó Tiểu Thanh không hề ưng con trai bà ta, bà ta còn dở thói kén cá chọn canh chẳng khác gì tự mình đa tình. 

Chỉ là bà ta không tin lời này cho lắm: "Các cháu còn trẻ, chưa trải qua những thủ đoạn lạt mềm buộc chặt kia bao giờ thôi."

Hoắc Kỳ Quân vừa nghe những lời này đã thấy phiền, định mở miệng phản bác thì bị Lận Duy dùng ánh mắt ngăn lại. 

Lận Duy hiểu rõ hơn y, tranh luận đúng sai với bà Hoắc là điều vô nghĩa, nếu bà ta có thể nghe lọt tai thì đã không xảy ra chuyện đến chết vẫn không chấp nhận Phó Tiểu Thanh làm con dâu như trong cốt truyện gốc rồi 

Dù sao nói lời mềm mỏng cũng không thiệt thòi gì: "Bác gái nói đúng, phải đề phòng người khác, đạo lý này cháu và A Kỳ vẫn phải hiểu ạ."

Lúc này bà Hoắc mới hài lòng gật đầu, bình thường bà ta còn bận hơn Hoắc Kỳ Quân, lần này phán đoán sai lầm, không "bắt lỗi" được Hoắc Kỳ Quân, bà ta cũng không ở lại lâu.

Đợi đến khi trong nhà chỉ còn lại hai người bọn họ, Hoắc Kỳ Quân mới ngồi xuống sô pha, ngả người ra sau, thở dài: "Một ngày tốt đẹp coi như bị hủy hoại, cậu nói xem rốt cuộc bà ấy tốt nghiệp lớp đạo đức tư tưởng phong kiến nào vậy? Thời đại nào rồi mà còn rao giảng cái lý lẽ môn đăng hộ đối cũ rích đó!"

So với sự bất mãn thẳng thừng của y, Lận Duy vẫn có thể nói lời nhẹ nhàng: "Bác ấy chỉ muốn dành những gì tốt nhất cho cậu thôi." 

Hoắc Kỳ Quân cười lạnh: "Cái bà ấy nghĩ là tốt nhất mới là tốt nhất, suy nghĩ của tôi không hề quan trọng. Đôi khi tôi muốn nói với bà ấy là mẹ hài lòng với thì mẹ tự lấy đi lắm, ai chọn phần người nấy, cả nhà đều vui!" 

Nghe thôi đã thấy oán khí trong lòng hắn không hề nhỏ. 

"Đề nghị này rất hay, lần sau cậu không cần nhịn nữa, cứ nói thẳng ra đi." Lận Duy khích lệ không tiếc lời. 

"..." Hoắc Kỳ Quân cạn lời, nếu y dám mở miệng nói câu này thì cần gì phải đợi Thái Hậu nương nương đi rồi mới nói? Dù mẹ y có mạnh mẽ đến đâu thì tuổi cũng đã cao, lỡ chọc giận khiến bà ta sinh bệnh luôn thì sao! 

Khoảng nửa tiếng sau, hai người mới cùng nhau sang nhà bên cạnh ăn sáng. Trên bàn ăn, Phó Tiểu Thanh vẫn còn cảm giác như vừa thoát chết: "May mà anh Lận Duy nhắc nhở kịp thời, nếu không em đã xách theo bữa sáng của hai người sang và đụng mặt bà ấy rồi." 

Trên đầu Hoắc Kỳ Quân đầy dấu chấm hỏi, không phải y nhắc nhở à? Sao Lận Duy có thể nhắc nhanh hơn y được chứ? Trừ khi... Y không chắc chắn lắm, hỏi: "Lúc đó cậu đã dậy rồi à?"

Không hề, là công lao của hệ thống, nhưng hắn không thể nói ra được. 

Lận Duy dừng lại một giây, sau đó bình tĩnh giải thích: "Không phải cậu muốn xem vẻ mặt hùng hổ đến bắt quả tang kết quả lại phát hiện người trong phòng là tôi của bà ấy à? Tôi chỉ đợi thêm một lúc để cậu diễn xong màn dạo đầu thôi."

"Ồ." Lòng Hoắc Kỳ Quân rối bời, cảm giác đắc ý vì qua mặt bà Hoắc vừa rồi đã giảm đi một nửa. Thay vào đó, cảm giác kỳ lạ như vừa được người ta dỗ dành đến thỏa mãn len lỏi đầy tim khiến y nổi da gà, nhưng khóe miệng vẫn thành thật cong lên. 

May mà Lận Duy không thích phụ nữ, nếu không, dù Phó Tiểu Thanh có đầu đất đến đâu cũng khó mà chịu nổi sự chu đáo đến cả y cũng có chút xao xuyến này. Đúng là biết cách khiến người ta xiêu lòng.

Ngay cả người mẹ hiếu thắng, kiêu hùng như ưng của y, cũng bị vài ba câu nói của Lận Duy dỗ ngọt đến dịu dàng hẳn. 

Nhưng quả thật, khi đối xử với phụ nữ, Lận Duy thường chỉ giữ phép lịch sự cơ bản, không phải loại người ba hoa. Giống như chính những gì hắn nói, hắn chỉ dùng cái thủ đoạn dịu dàng này để dỗ dành người đàn ông mà hắn muốn theo đuổi...

... Hửm?

Suy nghĩ của Hoắc Kỳ Quân khựng lại. 

Chút suy nghĩ vừa mới nảy sinh đã bị mấy lời thiếu điều nói thẳng sẽ không thích y tối qua Lận Duy nói tấn công y thêm lần nữa. 

Muốn chết quá! 

Tâm trạng rối bời, Hoắc Kỳ Quân ăn sáng mà không biết mùi vị gì, cũng không ngẩng đầu nhìn Lận Duy ngồi ở đối diện, vừa ăn xong đã vội vàng đi làm. 

Lận Duy không cần đi làm. Giờ chưa cần nấu cơm, Phó Tiểu Thanh cũng rảnh rỗi, cô ấy bèn hỏi: "Em có thể gọi video cho em trai em không?" 

Cô ấy lo lắng như vậy cũng vì sợ bị bà Hoắc phát hiện ra điều gì. 

"Đương nhiên là được." Lận Duy gật đầu: "Chỉ cần em đừng tự ý đi tìm cậu ấy, bình thường gọi video sẽ không có vấn đề gì hết." 

"Tuyệt quá!" Phó Tiểu Thanh vui vẻ đáp: "Em chỉ lo em ấy sợ vì đột nhiên đổi chỗ ở, xung quanh lại không có người quen nên thôi." 

Khi cuộc gọi video được kết nối, Phó Thiên Lam trong màn hình trông có vẻ đã khá hơn, Lận Duy không tránh mặt, còn chào hỏi cậu ấy một tiếng. Qua ba ngày sắp xếp chuyển viện cho Phó Thiên Lam, bọn họ đều đã quen biết nhau, cậu ấy là một cậu trai có suy nghĩ hơi nhạy cảm vì đau bệnh lâu ngày nhưng lại rất ngoan ngoãn, nghe lời. 

Lận Duy rất tán thưởng Phó Tiểu Thanh, nhưng lại không có ý muốn kết giao sâu với Phó Thiên Lam, duy trì trạng thái quen biết là được rồi. Không phải vì hắn có thành kiến gì mà là có một số người tính cách trời sinh không hợp nhau, miễn cưỡng chung sống sẽ khiến cả hai bên thấy mệt mỏi. 

Có lẽ đã nhận ra sự lúng túng của Lận Duy, sau khi chào hỏi xong, Phó Tiểu Thanh cầm điện thoại về phòng của mình trên tầng hai, vừa định vào cửa thì nghe thấy giọng nói thất vọng của em trai trong điện thoại.

"Hình như anh Lận Duy không thích em." 

Phó Tiểu Thanh lập tức cau mày, nhanh chóng bước vào phòng rồi đóng cửa lại, sau đó mới nhỏ giọng đáp: "Sao tự nhiên em lại nói vậy?" 

Nghĩ thì nghĩ đi, sao còn dám mở miệng nói toẹt miệng như vậy chứ!

Lận Duy không có nghĩa vụ phải thích Phó Thiên Lam, hơn nữa hắn cũng không hề ghét bỏ cậu ấy, hắn chỉ luôn giữ khoảng cách lịch sự với những người không thân quen mà thôi, Phó Tiểu Thanh cảm thấy Lận Duy đã giúp đỡ hai chị em cô ấy hết lòng rồi.

Theo cô ấy thấy, Lận Duy nhúng tay vào những chuyện này chỉ vì Hoắc Kỳ Quân. Cô ấy tin rằng cái gọi là "chuộc lỗi thay những rắc rối mà A Kỳ đã mang đến" chỉ có một phần nhỏ là thiện ý của Lận Duy dành cho mình, phần lớn còn lại chắc chắn là vì bận tâm đến cảm xúc của Hoắc Kỳ Quân. 

Thậm chí Phó Tiểu Thanh còn cảm thấy Hoắc Kỳ Quân có phúc gì mà lại có được người anh em đối xử tốt với y như vậy.

Tóm lại, trong sự che chở vì "yêu ai yêu cả đường đi" của Lận Duy, cô ấy chỉ là hàng đi kèm, Phó Thiên Lam còn là hàng đi kèm của hàng đi kèm, Lận Duy hoàn toàn không cần phải cung cấp thêm giá trị tình cảm mang tên "yêu thích".

Nghĩ đến việc vừa rồi cô ấy bật loa ngoài, không biết Lận Duy ở dưới lầu có nghe thấy hay không, Phó Tiểu Thanh thấy xấu hổ thay em trai mình luôn rồi!

Có vẻ như Phó Thiên Lam đã bị giọng điệu nghiêm túc đột ngột của cô ấy dọa sợ, mím môi một lúc lâu mới nói: "Chỉ là em lo lắng cho chị, sợ anh ấy đối xử với chị không tốt."

Trong thế giới quan của cậu ấy, khi đối mặt với cô bạn gái có "cục nợ" đi kèm, dù đàn ông có thích người yêu đến đâu cũng sẽ giảm bớt phần nào. 

Phó Tiểu Thanh lập tức nhận ra sự hiểu lầm của Phó Thiên Lam, vội vàng giải thích: "Chị và anh ấy không phải kiểu quan hệ đó! Em đừng nghĩ lung tung nữa, ngoan ngoãn phối hợp điều trị mới là việc quan trọng nhất bây giờ!" 

"Vâng." Phó Thiên Lam run rẩy đáp. 

Lúc này Phó Tiểu Thanh mới thở phào nhẹ nhõm, mới có tâm trạng quan tâm xem cậu ấy ở đó một mình có quen không. 

Mặt khác, đương nhiên Lận Duy không thể nghe thấy âm thanh cuộc gọi từ xa như vậy, nhưng hệ thống đã "tốt bụng" chuyển lời cho hắn, còn hóa thân thành một chú chuột hamster lông hồng trong đầu hắn rồi dùng giọng điệu móc mỉa nhại câu "Hình như anh Lận Duy không thích em" thêm một lần.

Lận Duy cảm thấy nó đang rảnh rỗi quá rồi, nhưng lại không thể tìm việc khác cho nó làm. 

[Chủ nhân! Tự nhiên em lại thấy tính chó nắng mưa thất thường của Hoắc Kỳ Quân cũng khá đáng yêu đấy chứ!] 

Mặc dù hệ thống hiểu được sự hiểu lầm và lo lắng của Phó Thiên Lam là hợp tình hợp lý, nhưng vẫn... Hơi khó chịu. 

[Im miệng đi!] Lận Duy cười nói: [Cho dù Hoắc Kỳ Quân có nghe được câu này cũng sẽ không cảm ơn cậu đâu.] 

Hơn nữa, việc Phó Thiên Lam nhạy cảm không phải khuyết điểm, chỉ là bản thân Lận Duy không giỏi giao tiếp với người có tính cách như vậy nên mới cố ý giữ khoảng cách. 

Với cả, khéo chó nghe câu này của hệ thống cũng sẽ thấy oan uổng muốn chết, tính tình thất thường rõ ràng là tính nết của mèo mà!

Câu cuối cùng hắn không nói ra, nhưng có lẽ người và hệ thống ở bên nhau lâu, ít nhiều cũng có chút "tâm linh tương thông". Sau khi bị Lận Duy dạy dỗ đừng nhỏ nhen như vậy, hệ thống suy nghĩ một lúc rồi thở dài một hơi, nhỏ giọng nói: [Em nhớ Kem quá.] 

Lận Duy sững người, sau đó cũng thở dài theo.

Kem là một chú mèo Anh lông dài màu xám bạc hắn nhặt được khi làm nhiệm vụ ở thế giới trước. Vốn dĩ hắn không nên tạo ra ràng buộc tình cảm trong thế giới nhỏ cho mình, nhưng khi gặp Kem, chú mèo nhỏ này bị thương khá nặng, nếu hắn không mang về chắc chắn sẽ không sống được, dưới sự xúi giục của hệ thống, hắn mềm lòng rồi quyết định mang nó về nhà. 

Kết quả là nuôi rồi lại sinh tình cảm, mấy lần định đưa nó đi cũng không nỡ. Cuối cùng hắn quyết tâm tìm một gia đình nhận nuôi nó, kết quả không lâu sau Kem lại tự mình tìm về với cơ thể đầy bụi bẩn.

Vừa gặp nó đã cào mạnh vào cánh tay hắn một cái, sau đó chú mèo nhỏ bẩn thỉu cứ bám trên người hắn không chịu đi.

Ngay cả hệ thống cũng cảm động đến mức khóc nức nở. 

Lúc đó nhiệm vụ của Lận Duy đã gần hoàn thành, dù sau khi hoàn thành nhiệm vụ hắn có thể điều chỉnh tỷ lệ dòng chảy thời gian của hai thế giới để ở lại thêm một khoảng thời gian nữa, nhưng cũng có hạn. 

Lần đó, hắn cố ở lại cho đến khi Kem kết thúc tuổi thọ của một chú mèo mới rời đi, cũng vì lý do này nên hắn mới đến thế giới này muộn vài ngày.

Kem đã không còn nữa.

Hệ thống càng nghĩ càng thấy khó chịu: [Hu hu hu chủ nhân, chúng ta không bao giờ nuôi mèo nữa!] 

[Ừ, không nuôi nữa.] Lận Duy vốn cũng không định nuôi con mèo nào khác ngoài Kem.