Nếu trước kia đây chỉ là một nước cờ dự phòng, làm hay không làm cũng không sao thì sau cuộc điện thoại vừa rồi, Lận Duy cảm thấy việc theo sát Hoắc Kỳ Quân là việc vô cùng cần thiết. Khi kết hợp tính khí cậu ấm nhà giàu không rành thế sự với khả năng thực thi cao của tổng tài bá đạo, sức phá hoại sẽ cực kỳ mạnh.
Nhưng Lận Duy cũng không đồng ý ngay, giả vờ do dự được một lúc thì Phó Tiểu Thanh gọi bọn họ vào ăn cơm.
"Chờ lát nữa rồi nói." Hắn vỗ vai Hoắc Kỳ Quân rồi đi.
Đương nhiên Hoắc Kỳ Quân biết tại sao Lận Duy lại do dự. Theo y thấy, Lận Duy và Phó Tiểu Thanh nam nữ thụ thụ bất thân, nhưng có lẽ đối với Lận Duy mà nói, y mới chính xác là giới tính cần "thụ thụ bất thân". Chỉ là chuyện này không còn đường bàn cãi nữa, y tuyệt đối không bao giờ đồng ý để hai người này ngang nhiên "sống chung" ngay bên cạnh mình!
Đến bàn ăn, không nằm ngoài dự đoán của hai người, quả nhiên Hoắc Kỳ Quân liếc mắt một cái rồi chê bai ngay: "Chỉ ăn mấy thứ này thôi à?"
Lận Duy không cho y cơ hội tiếp tục "phát huy" nữa, chen ngang ngay sau câu nói của y: "Lúc đầu tôi còn định cho cậu ăn đồ luộc để giảm bớt gánh nặng cho dạ dày của cậu luôn rồi đấy, không nhờ Tiểu Thanh nói ăn dở quá sợ cậu không kiên trì nổi thì cậu còn chẳng được ăn những thứ này đâu."
"Cô ấy nói đúng rồi đấy." Hoắc Kỳ Quân bưng bát gắp thức ăn, cứ như người vừa chê bai không phải y vậy.
Thực ra hương vị cũng được, Phó Tiểu Thanh đã nếm thử khi nấu rồi, Lận Duy chỉ đang nói dối thay cô ấy, chứ thật ra cô ấy làm theo thực đơn hắn đưa cả, trông có vẻ hơi nhạt nhẽo, nhưng hương vị chắc chắn không tệ.
Người duy nhất có khả năng bắt bẻ đã im miệng, bữa cơm này cuối cùng cũng trôi qua suôn sẻ. Phó Tiểu Thanh thấy khởi đầu tốt đẹp, rõ ràng là đã tự tin hơn rất nhiều.
Sau bữa cơm, Phó Tiểu Thanh chủ động nhận việc dọn dẹp bát đũa, Hoắc Kỳ Quân vẫn còn ôm suy nghĩ để Lận Duy chuyển đến chỗ mình ở nên đã kéo Lận Duy đang định giúp đỡ đi. Mãi đến khi tới cửa sổ sát đất ở phòng khách y mới dừng lại.
"Bây giờ cho câu trả lời đi, cậu có chuyển hay không?" Hoắc Kỳ Quân nhìn chằm chằm vào mắt hắn, hỏi thẳng.
Cảm giác kỳ lạ đó lại ùa về. Nói thật, sau khi tiếp xúc mấy ngày, rất nhiều chi tiết khiến hắn cảm thất hình như Hoắc Kỳ Quân không thích Phó Tiểu Thanh đến vậy, y chỉ đang quan tâm cô ấy, theo đuổi cô ấy, tức giận và ghen tuông đều làm theo trình tự được thiết lập sẵn.
Cụ thể là, thăng trầm cảm xúc của y nhìn có vẻ như là vì Phó Tiểu Thanh cả, nhưng trên thực tế, sau chuyện ở quán bar, y tức giận nhưng vẫn có thể lạnh nhạt với Phó Tiểu Thanh đang hoảng sợ. Điều nực cười nhất là y không hề thấy xót cho Phó Tiểu Thanh làm lụng vất vả, nhưng lại không muốn bỏ qua cho kẻ gây rối gây rối chưa thành kia.
Còn vừa rồi nữa, Phó Tiểu Thanh làm việc nhà, cô ấy nhận lương nên cảm thấy mình làm hết là điều đương nhiên, y là người trả lương cũng có thể thấy đó là chuyện đương nhiên. Nhưng với cương vị người yêu thầm, y thực sự không hề xót khi thấy người ta làm việc vất vả một chút nào, thậm chí không cho hắn giúp đỡ chỉ vì không muốn đợi chờ.
Điều này khiến Lận Duy có một cảm giác rất kỳ lạ, cứ như y chỉ đang thực hiện những việc mà thiết lập "người thích Phó Tiểu Thanh" nên làm, còn những chi tiết cần chú ý hay những việc làm xuất phát từ sự yêu thích thực sự thì y lại không thấy, không làm được.
Nhưng có khi tình yêu của một cậu ấm chính là như vậy, chưa chắc chắn được, vẫn phải theo dõi tiếp.
Còn chuyện chuyển chỗ ở hay không, đương nhiên cuối cùng Lận Duy vẫn đồng ý: "Được rồi, nghe theo ý cậu đi."
Vẻ mặt vừa cạn lời vừa muốn mắng nhưng không dám của cô ấy khi nghe chuyện này khiến Lận Duy suýt bật cười, Hoắc Kỳ Quân không chịu nổi cảnh bọn họ hòa thuận, giục Lận Duy nhanh chóng đi thu dọn đồ đạc.
Nhà Hoắc Kỳ Quân chỉ cách đây hai bước chân, nên không cần làm gì to tát quá. Sau khi dặn dò Phó Tiểu Thanh cứ yên tâm ở lại đây, hắn tùy tiện lấy một ít đồ cần thiết rồi đi theo Hoắc Kỳ Quân sang nhà bên cạnh.
Vừa bước vào đã thấy nơi này tối giản đến mức gần như không có hơi người, trông nó giống y một căn hộ mẫu vậy, Lận Duy sực nhớ ra y còn có thiết lập không thích người ngoài vào khu vực riêng tư của mình.
Nhưng thấy căn phòng nằm đối diện với phòng ngủ chính mà y sắp xếp cho hắn, có lẽ ít nhất giờ hắn chưa nằm trong danh sách "người ngoài" này.
Lận Duy cất đồ xong, vừa xuống lầu đã thấy Hoắc Kỳ Quân đang ngồi đợi mình trên ghế sô pha ở phòng khách, trên bàn trà còn có hai lon bia.
"Uống với tôi chút đi." Bệnh nhân đau dạ dày không biết thân biết phận này nói.
Lận Duy không chiều theo ý y, đi tới lấy một lon đổi thành cốc nước ấm. Rõ ràng Hoắc Kỳ Quân rất không hài lòng, nhưng Lận Duy không thể để y uống rượu trong thời gian điều dưỡng dạ dày. Ai bảo trong tủ lạnh nhà này thậm chí còn không có nổi một hộp sữa, uống tạm đi!
"Sao trước đây không thấy cậu quản nhiều thế này nhỉ!" Y bực bội càu nhàu một câu, nhưng không biết vì lý do gì, y chỉ nhìn chằm chằm cốc nước ấm một lúc, cuối cùng cũng không đòi phải đổi lại thành bia.
Lận Duy nhớ lại cốt truyện gốc, thản nhiên nói tiếp: "Trước đây lần nào cậu chả hành hạ dạ dày, đau rồi mới gọi tôi đến đưa thuốc giảm đau? Tôi quản kiểu gì?"
Hoắc Kỳ Quân nghĩ lại, thấy hình như đúng là vậy thật nên cũng không nhắc đến chủ đề này nữa.
Hai người, một người uống rượu, một người nhìn chằm chằm cốc nước ấm, bỗng nhiên đều không biết nói gì. Một lúc sau, Hoắc Kỳ Quân không chịu nổi bầu không khí kỳ quái này nữa, nhìn hắn một cái, do dự một lát rồi vẫn không nhịn được, hỏi: "Cậu, tại sao cậu lại..."
"Tại sao lại thích đàn ông?" Lận Duy nhướn mày, hiểu ý nói nốt câu dang dở của y.
Trong lòng thầm nghĩ, đương nhiên là bịa ra để dỗ dành cái bình dấm di động nhà y, nhưng ngoài miệng lại nói: "Đương nhiên là bẩm sinh rồi."
Hoắc Kỳ Quân mất tự nhiên đẩy gọng kính lên: "Sao trước đây không phát hiện cậu có khuynh hướng này nhỉ?"
"Những chuyện cậu không phát hiện ra còn nhiều lắm." Lận Duy khẽ cười một tiếng, nói: "Cậu đang muốn hỏi tôi tại sao trước đây lại giấu cậu đúng không."
Đúng là y đang có ý nghĩ này. Sự kinh ngạc ban đầu của Hoắc Kỳ Quân dần lắng xuống, y không khỏi cảm thấy ngay cả anh em thân thiết như y mà Lận Duy cũng giấu, vậy chẳng khác nào không coi y là người nhà cả. Hay Lận Duy cho rằng y cũng là loại người có thành kiến với giới này?
"Cậu không tin tôi." Y buộc tội.
"Chuyện này thì có liên quan gì đến tin hay không?" Lận Duy khịt mũi, cười nói: "Tôi chỉ muốn tránh phiền phức thôi."
"Cậu lo tôi sẽ nói lung tung chứ gì?" Lần này Hoắc Kỳ Quân thực sự sa sầm mặt mày.
Lận Duy lắc đầu phủ nhận, lại nói: "Tôi lo cậu tự tin quá mức, sẽ nghĩ tôi có ý với cậu!"
"..." Hoắc Kỳ Quân nghẹn họng, chột dạ cầm cốc nước lọc mà mình vừa chê bai lên uống một ngụm.
Vẻ hung hăng chất vấn vừa rồi lập tức biến mất. Y thực sự đã từng nghĩ như vậy, nhưng sau đó đã nhanh chóng bác bỏ suy đoán này vì thái độ của Lận Duy khi đối diện với y quá tùy tiện.
Tuy nhiên, cụm từ "tự tin quá mức" lại khiến y cảm thấy xấu hổ, những ngón tay cầm cốc nước vô thức siết chặt đến mức trắng bệch.
Lận Duy nhìn phản ứng của y, cố ý nói: "Cậu đã từng nghĩ vậy thật đấy à?"
"..." Lần này cậu ấm tiếp tục đỏ mặt vì xấu hổ.
Thôi, dừng lại ở đây là được rồi.
Lận Duy nhịn cười, chuyển chủ đề: "Cậu nghĩ sao về Tiểu Thanh, lần nào gặp người ta cũng trưng cái mặt đó, nếu cậu cứ như vậy, muốn theo đuổi được cô ấy e là khó đấy."
"Thật sự tôi không biết phải chung sống với cô ấy như thế nào." Nói đến chuyện này, Hoắc Kỳ Quân chỉ còn biết thở dài.
"Cô ấy cũng không phải người khó chung sống, cậu nói câu này không thấy áy náy hay gì?"
"Cô ấy luôn tỏ vẻ mất kiên nhẫn với tôi, nói chưa được hai câu đã bỏ chạy, chậc. Cô ấy nói chuyện với cậu thì lại cười vui vẻ!"
"Được lắm!" Lận Duy miễn cưỡng cười lịch sự: "Cậu đúng là không hề tự vấn bản thân chút nào."
Hoắc Kỳ Quân không nói nữa, thật ra không phải y hoàn toàn không tự kiểm điểm bản thân, nhưng việc tự thay đổi tính cách của mình vốn dĩ là một chuyện rất khó.
Y nghĩ mãi rồi chỉ thốt ra được một câu: "Tại sao cô ấy không thể giống như cậu nhỉ?"
Lận Duy chậm rãi chớp mắt: "???"
Hoắc Kỳ Quân lại nghiêm túc so sánh: "Tôi không biết ăn nói, cô ấy luôn tức giận, thế còn cậu, tại sao cậu không giận?"
"Vì không có gì đáng để giận cả."
"Vậy cậu dạy cô ấy đi?"
"Thôi cậu ở vậy luôn đi!"
Lận Duy suýt nữa không gồng nổi nữa, hệ thống trong đầu hắn cười khanh khách không ngừng, chẳng khác nào ma âm xuyên tai, hắn vỗ vai cậu ấm, kết thúc cuộc trò chuyện đêm khuya vô ích này.
Hắn đứng dậy lên lầu, ban đầu Hoắc Kỳ Quân không nhúc nhích, nhưng một lúc sau hắn lại nghe thấy tiếng bước chân của y. Hắn không quay đầu lại, chỉ nói: "Cấm được uống rượu. Lát nữa mà thấy rượu trong tủ lạnh vơi đi, tôi sẽ bảo Phó Tiểu Thanh mắng cậu đấy!"
"..." Hoắc Kỳ Quân thầm nghĩ, cô ấy dám mắng tôi à? Nhưng Lận Duy đã cảnh cáo y như vậy, y lập tức bất động như bị ma ám.
Lận Duy không quan tâm y nữa, hôm nay hắn vừa lái xe mấy tiếng đồng hồ, giờ uống chút rượu vào bắt đều cảm thấy buồn ngủ, hắn nhanh chóng về phòng tắm rửa rồi lên giường.
Mãi đến sáng hôm sau, hắn mơ mơ màng màng nghe thấy bên ngoài cửa phòng có tiếng cãi nhau, phản ứng đầu tiên của hắn là nghĩ Hoắc Kỳ Quân và Phó Tiểu Thanh đến đưa bữa sáng lại cãi nhau, kết quả hệ thống bảo hắn là không phải.
[Em đã dùng điện thoại của chủ nhân nhắn tin bảo nữ chính đừng đến, người đang đứng bên ngoài là Vương Mẫu nương nương cả đời kiên cường, chuyên tâm phá hoại đôi uyên ương nhà họ Hoắc, bà ta phát hiện mấy ngày nay Phó Tiểu Thanh không đi làm thêm, đang nghi ngờ nam chính giấu mỹ nhân trong nhà đấy!]
[...] Lận Duy ngồi dậy day day thái dương: [Thế Hoắc Kỳ Quân đang cãi nhau với bà ta về chuyện gì?]
Hệ thống lại cười khanh khách khanh khách: [Y xấu tính, cố tình không nói người ngủ trong này là ngài, đang đợi ngài ra ngoài vả mặt bà Hoắc đấy!]
[...] Không hổ là Hoắc Kỳ Quân.
Lận Duy đành phải dậy rửa mặt, thay quần áo, trên mặt nở nụ cười dịu dàng đặc trưng của nguyên chủ, rồi mới mở cửa giữa tiếng cãi nhau bên ngoài.
Bà Hoắc ăn mặc chỉnh tề, tóc búi gọn gàng hùng hổ nhìn sang, cả người lập tức sững sờ ngay khi nhìn thấy hắn.
Còn Hoắc Kỳ Quân ở phía sau thì mím môi nhịn cười.
Y thề rằng biểu cảm của người mẹ đã oai phong nửa đời người của mình chưa bao giờ "phong phú" đến vậy.
Lận Duy bực bội liếc y một cái rồi quay đầu mỉm cười chào hỏi bà Hoắc: "Sao bác gái lại đến đây vậy ạ?"
Bà Hoắc đột nhiên không hiểu nổi những gì mình nhìn thấy: "Lận Duy, sao lại là cháu?"
Việc Lận Duy ngủ ở đây quá kỳ lạ, dù sao chuyện nhà hắn ở ngay bên cạnh cũng không phải là bí mật gì đối với một người mẹ có tính kiểm soát mạnh như bà ta.
"Mấy hôm trước A Kỳ lại bị đau dạ dày." Lận Duy bước tới, đỡ bà Hoắc đi xuống lầu một cách tự nhiên, vừa đi vừa nói tiếp: "Cháu thấy cậu ấy cứ tiếp tục như vậy thì không được nên đã lập cho cậu ấy một kế hoạch điều dưỡng cơ thể. Sợ cậu ấy bằng mặt không bằng lòng nên cháu mới đặc đến đây ở để trông chừng cậu ấy."
Nói đến đây, hắn quay đầu lại mách lẻo với bà ta, nửa đùa nửa thật: "Bác gái, bác phải nói cậu ấy đấy, tối hôm qua còn định lén lút uống rượu, bị cháu bắt quả tang ngay tại trận nữa cơ!"
Câu nói chín phần thật một phần giả này đã xua tan hết nghi ngờ và cả cơn tức giận khi bị đứa con bất hiếu cãi lời của bà Hoắc.