Để tránh đêm dài lắm mộng, Lận Duy dành ba ngày để xử lý ổn thỏa việc dàn xếp chuyển viện cho em trai nữ chính. Sau đó, hắn bảo hệ thống xóa sạch mọi dấu vết có thể truy tìm, bao gồm cả việc đội ngũ chuyên gia lấy cớ đi giao lưu nước ngoài.
[Chắc là vạn sự vô lo rồi nhỉ?] Sau khi làm xong mọi việc, hắn và hệ thống cùng nhau xem lại.
Hệ thống cũng không chắc, nhưng nó đã làm tất cả những gì có thể: [Chúng ta đã sửa thông tin các phương tiện đã dùng, tất cả video giám sát. Thậm chí cả việc chuyên gia đi giao lưu nước ngoài, chỉ cần tra là có thể tìm thấy thông tin liên quan trên website, chắc là ổn rồi.]
Lận Duy nghĩ cũng đúng, nếu đến vậy mà vẫn bị bà Hoắc truy ra thì chỉ có thể ra chiêu nào đỡ chiêu đấy mà thôi.
Trong cốt truyện gốc, sau khi em trai nữ chính bị Hoắc Kỳ Quân nửa ép buộc nửa hảo tâm đưa ra nước ngoài chữa bệnh thì không xuất hiện nữa. Tin tức sau đó có xuất hiện cũng là tin báo tử được gửi về, giáng một đòn chí mạng vào mối quan hệ vốn đã đầy hiểu lầm và mâu thuẫn của nam nữ chính. Trong cơn tức giận, nam chính nghi ngờ cấp dưới hai mặt, lén lút gây chuyện giúp bà Hoắc, chỉ nói một câu đã xử lý hết những người liên quan. Cụ thể xử lý như thế nào cốt truyện gốc không nói rõ, chỉ miêu tả qua loa rằng sau chuyện này, những người bên cạnh nam chính càng thêm kính sợ y.
Dưới ngòi bút của tác giả, số phận của một nhóm người bình thường chỉ có tác dụng làm nổi bật sự bá đạo, cường thế ngày càng tăng của nam chính.
Trong cốt truyện gốc, rốt cuộc em trai nữ chính chết vì bệnh hay có bà Hoắc nhúng tay thật, hiện tại hắn không thể biết được, nhưng hắn phải phòng ngừa chu đáo, không chỉ đề phòng bà Hoắc, mà còn phải đề phòng cả Hoắc Kỳ Quân. Dù sao giờ viện điều dưỡng này cũng là tài sản đứng tên hắn, không phải địa bàn của nhà họ Hoắc, cho dù bà Hoắc có tìm được người thì cũng không thể qua mặt hắn ngay được, ít nhất cũng có thể cho hắn chút thời gian phản ứng.
Nếu thực sự không chữa được, cùng lắm cái tính giận cá chém thớt của Hoắc Kỳ Quân cũng chỉ phát tác lên người hắn, hắn cảm thấy mình có thể dỗ dành được, không dỗ được rồi tính sau. Hơn nữa đây chỉ là trường hợp xấu nhất, cho dù em trai nữ chính thực sự bệnh rất nặng, hắn cũng cho người ta báo cáo tình hình vài ngày một lần để nữ chính chuẩn bị tâm lý trước.
Cùng một việc nhưng hắn làm còn chu đáo, đàng hoàng hơn cách làm của nam chính trong cốt truyện gốc rất nhiều. Phó Tiểu Thanh không phải người không hiểu lý lẽ, trong mấy người bọn họ, người thực sự thích làm ầm ĩ chỉ có tên họ Hoắc kia thôi.
***
Ba ngày nay, Phó Tiểu Thanh theo sát xuyên suốt hành trình. Cô ấy nhìn Lận Duy sắp xếp mọi việc đâu vào đấy, chút oán giận cuối cùng đối với Hoắc Kỳ Quân cũng đã tiêu tan. Trên đường về, cô ấy không nhịn được câu cảm thán: "Hoắc Kỳ Quân như bạo quân tự cao tự đại, sao lại có người bạn chính nhân quân tử như anh nhỉ? Không phải nên là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã à?"
Trước đây cô ấy vẫn luôn cho rằng, dù tính cách và vẻ ngoài có khác biệt, nhưng bản chất của đám công tử nhà giàu này đều cao ngạo, nhưng ba ngày nay, cô ấy thực sự cảm nhận được tình bạn bình đẳng ở Lận Duy. Mặc dù Lận Duy đã giúp cô ấy rất nhiều, nhưng không hề có ý ban ơn hay khoe khoang. Như thể hắn làm những việc này chỉ để xin lỗi cô ấy thay Hoắc Kỳ Quân đúng như những gì hắn đã nói vậy.
Lận Duy nghe thấy từ hình dung "bạo quân" cổ xưa này, bàn tay đặt trên vô lăng bỗng siết chặt, xấu hổ đến mức muốn độn thổ, nhưng vẻ mặt hắn vẫn bình tĩnh: "A Kỳ chỉ miệng cứng tim mềm thôi, thật ra cậu ấy rất dễ dỗ dành."
Cũng không hẳn là nói dối, ít nhất, với cảm nhận thực tế của Lận Duy khi tiếp xúc với Hoắc Kỳ Quân trong hai ngày này, dễ dỗ dành là thật.
Dĩ nhiên chỉ dỗ dành thôi chưa đủ, y ăn trên ngồi trước thành thói, sẽ chỉ cho rằng đối phương đang nịnh nọt y rồi được đằng chân lân đằng đầu mà thôi. Nhưng vừa gặp đã cãi nhau như Phó Tiểu Thanh cũng không được, tuy có thể thu hút sự chú ý của Hoắc Kỳ Quân, nhưng y rất sĩ diện, nếu không trải qua một trận "ngược luyến" tàn khốc thì dù có thêm một trăm năm nữa, y cũng không học được cách hạ mình xuống.
Lận Duy cảm thấy y giống như một chú mèo Anh lông ngắn, bướng bỉnh bẩm sinh, phải tốn chút tâm tư vừa đấm vừa xoa mới có thể nuôi nó gần gũi với người.
Nhưng chút tâm đắc này tạm thời vẫn chưa tiện nói với Phó Tiểu Thanh, hắn cũng nhìn ra, bây giờ cô gái này hoàn toàn không có ý định phát triển mối quan hệ mập mờ với Hoắc Kỳ Quân. Nói với cô ấy điều này, cô ấy sẽ chỉ thấy khó hiểu, đều là người cả, tại sao cô ấy phải dỗ dành Hoắc Kỳ Quân chứ.
Quả nhiên, sau khi nghe Lận Duy nói đỡ cho Hoắc Kỳ Quân, Phó Tiểu Thanh chỉ cười vừa ngượng nghịu vừa lịch sự, thực sự không thể phụ họa nổi một câu.
Lận Duy hiểu cho cô ấy, chỉ có thể thầm than trong lòng. Nếu Hoắc Kỳ Quân muốn theo đuổi người ta, cho dù hắn có liều mình giúp y vượt qua muôn vàn khó khăn, nhưng xét về tính cách của hai người, họ vẫn còn một chặng đường dài.
Nghĩ đến đây, lòng hắn chợt khựng lại, hắn chọc chọc hệ thống trong đầu.
[Khoan đã, nếu họ trải qua ít khó khăn nên không đến được với nhau, vậy thì phải làm sao cốt truyện mới được coi là kết thúc?] Đây là lần đầu tiên hắn gặp trường hợp nam nữ chính trong thế giới nhỏ không kiên định yêu nhau.
[Chủ nhân yên tâm đi, đây là chuyên khu ngược luyến cẩu huyết, không ai muốn nhìn một ông chú già diễn cảnh tình yêu xế chiều của tổng tài bá đạo đâu. Cho dù nam nữ chính không đến được với nhau, đến thời điểm cốt truyện gốc kết thúc, hào quang nam chính vẫn sẽ biến mất.]
[... Vậy thì anh yên tâm rồi.]
***
Hai người trở về thành phố, Lận Duy đưa thẳng Phó Tiểu Thanh về nhà mình, hành lý của cô ấy đã được sắp xếp rồi đưa đến đây từ ba ngày trước.
Xét thấy khu biệt thự mà Hoắc Kỳ Quân và Lận Duy ở không tiện gọi xe, lại càng không phải nói đến các loại phương tiện công cộng, cuối cùng Phó Tiểu Thanh vẫn quyết định nhận ý tốt của Lận Duy, sẽ ở trong căn phòng Lận Duy đã chuẩn bị cho cô ấy trong suốt thời gian làm việc.
Điều này nằm trong dự đoán của Lận Duy.
Về đến nhà, Lận Duy đợi Phó Tiểu Thanh dọn dẹp phòng xong, mới đưa cho cô ấy một phần thực đơn do hệ thống cung cấp, thấy Phó Tiểu Thanh cầm xem rất chăm chú, vẻ mặt còn hơi căng thẳng, hắn bèn cười nói: "Miễn ăn được là được, bồi bổ dạ dày cho cậu ấy là chính, chứ không phải để cậu ấy thưởng thức Mãn Hán Toàn Tịch."
Phó Tiểu Thanh không thể "nhàn nhã" khi làm với mục đích lấy lương, cô ấy nghiêm túc nói: "Vậy cũng phải cố gắng làm ngon một chút mới có thể làm anh ấy kiên trì ăn lâu dài được."
Lý thuyết thì là thế, nhưng Lận Duy dám chắc, cho dù Phó Tiểu Thanh nấu ăn có dở thật, Hoắc Kỳ Quân cũng chỉ chê bai thôi, sau đó sẽ ăn sạch sành sanh.
Không tin thì lên mạng tìm xem, cuốn tiểu thuyết nào cũng đều viết như vậy cả.
Chẳng qua, đối với những cặp đôi đã yêu nhau thì những lời này là lời trêu chọc thiện ý, còn đối với Phó Tiểu Thanh vẫn độc thân và dự định tiếp tục độc thân thì có vẻ hơi mạo phạm, vì vậy Lận Duy cũng không khuyên thêm nữa.
Cũng vào ngày hôm đó, sau khi làm xong việc ở công ty, cuối cùng Hoắc Kỳ Quân cũng nhận được điện thoại Lận Duy gọi y đến ăn cơm khi y đang chuẩn bị về nhà.
Lúc đầu tổng giám đốc Hoắc rất mừng rỡ, sau đó lập tức giơ tay xem đồng hồ, nhận ra điều gì đó không đúng: "Giờ này rồi mà cô ấy vẫn còn ở chỗ cậu à?"
Lận Duy chắc chắn Hoắc Kỳ Quân sẽ để ý, phải nói là việc y để ý vốn nằm trong kế hoạch của hắn, nhưng không ngờ y lại nhạy bén như vậy, khiến hắn bỗng thấy dở khóc dở cười, hình như Hoắc Kỳ Quân còn thích ghen hơn thích Phó Tiểu Thanh nữa.
"Cô ấy đi lại bất tiện, tôi dọn dẹp một phòng cho cô ấy. Cô ấy ở tầng hai, tôi chuyển xuống tầng một, vậy được chưa?"
Được cái khỉ gì, Hoắc Kỳ Quân cảm thấy hoàn toàn không được, trai chưa vợ gái chưa chồng ở chung một nhà thì còn ra thể thống gì? Cho dù Lận Duy thích đàn ông thì cũng không ảnh hưởng đến việc hắn và Phó Tiểu Thanh là người khác giới!
Chưa kịp để y phản đối, đầu dây bên kia lại nói: "Cậu cũng đừng bảo cô ấy đến chỗ cậu, lại dọa người ta chạy mất bây giờ. Ban đầu cô ấy còn muốn nấu cơm ở nhà, chỉ đưa cơm cho cậu một ngày ba bữa thôi đấy, nếu không phải tôi hiến nhà mình ra, cậu còn chẳng có cơ hội ăn cơm cùng bàn với cô ấy, chỉ có thể nhận được dịch vụ giao đồ ăn thôi!"
"..." Lại nữa rồi, Hoắc Kỳ Quân cảm thấy số lần y bị Lận Duy chọc ngoáy đến mức câm nín mấy ngày nay hơi nhiều. Nhưng người này nói được làm được, thực sự đang giúp y, y muốn cãi lại cũng không biết nên cãi từ góc độ nào mới không khiến mình có vẻ vô ơn bạc nghĩa.
Tạm thời không nói lại được nên chỉ đành gác vấn đề này sang một bên, Hoắc Kỳ Quân tặc lưỡi, chuyển chủ đề: "Chuyện này lát nữa gặp mặt rồi nói. Tôi hỏi cậu, cậu đưa tên đàn ông hôm đó đi đâu rồi?"
Mí mắt Lận Duy giật giật, giọng điệu vẫn rất bình thản: "Điều gã đi "khai hoang" ở nơi khác rồi, sao vậy?"
"Cứ thế bỏ qua cho gã à?" Hoắc Kỳ Quân vẫn chưa hả giận.
Lận Duy nắm bắt chừng mực rất chuẩn, khuyên nhủ: "Giáng chức, giảm lương, còn thông báo phê bình cảnh cáo toàn công ty, tôi thấy có lẽ cũng ổn rồi, gã còn mẹ già con thơ, cả nhà đều trông cậy vào gã, tôi cũng không nỡ đuổi cùng giết tận."
"Với loại người này thì cần gì phải mềm lòng!" Hoắc Kỳ Quân nhỏ giọng lẩm bẩm một câu, chứ thực ra khi nghe thấy mấy chữ "có mẹ già con thơ", y đã từ bỏ ý định tự mình dạy dỗ cho tên đàn ông đó thêm một bài học.
Trước đó, y chỉ coi tên gã là một tên dâm ô, cảm thấy loại rác rưởi này sống trên đời cũng chỉ lãng phí lương thực, ô nhiễm không khí, vốn không nghĩ đến người thân gã.
Chuyện này coi như bỏ qua, sau đó hai người nói thêm vài câu về em trai của Phó Tiểu Thanh, Hoắc Kỳ Quân phải lái xe nên mới cúp máy.
Sau khi cúp máy, Lận Duy mới thở phào nhẹ nhõm, bực bội chọc hệ thống.
[Chuyện gì vậy hả! Không phải anh đã bảo cậu để mắt đến Hoắc Kỳ Quân giúp anh rồi à? Sao anh lại không biết chuyện cậu ấy lén lút điều tra tên đàn ông đó hả!]
Hệ thống tỏ vẻ vô tội: [Không phải y không tra ra được nên mới hỏi ngài đấy à! Lúc y cho người điều tra, em đã ra tay mã hóa hồ sơ điều chuyển công tác của ba người đó rồi! Y không tra ra được thì không làm gì được nên em cũng không nói riêng với anh, chỉ ghi vào nhật ký công tác thôi.]
[Thôi được rồi.] Lận Duy bình tĩnh lại: [Xin lỗi, hú hồn một phen, là anh kích động quá.]
Tuy hắn đã đề phòng khả năng Hoắc Kỳ Quân sẽ trả thù riêng, nhưng vẫn luôn dỗ dành Hoắc Kỳ Quân như dỗ mèo, nay đột nhiên thấy "đứa con bất hiếu" lộ móng vuốt đầy sát khí khiến hắn thấy khá khó chịu.
Hắn nhanh chóng điều chỉnh tâm trạng, Hoắc Kỳ Quân cũng về rất nhanh. Lúc hắn đang giúp Phó Tiểu Thanh bê thức ăn từ trong bếp ra, Hoắc Kỳ Quân tự mình nhập mật mã vào nhà. Hắn ra khỏi bếp, vừa ngẩng đầu lên đã thấy Hoắc Kỳ Quân đứng ở phòng khách, cau mày nhìn bọn họ.
Không còn cách nào khác, cảnh tượng này thực sự rất giống đôi vợ chồng son mới cưới, mời y đến ăn cơm tân gia, nhìn chỗ nào cũng thấy lòng nghẹn ứ.
Lận Duy chỉ có thể kéo y sang một bên, nói nhỏ: "Rốt cuộc cậu có còn muốn theo đuổi người ta không? Ngày nào cũng trưng cái mặt đó cho người ta xem thế hả!"
Hoắc Kỳ Quân đẩy gọng kính lên, lạnh lùng nói: "Cái mặt này của tôi để dành cho cậu xem đấy!"
"Tôi không thích xem, cất đi."
"..."
Hai người nhìn nhau vài giây, cuối cùng Hoắc Kỳ Quân chịu thua, lên tiếng trước: "Cậu không thể ở chung với cô ấy được."
Lận Duy nhún vai tỏ vẻ mình bó tay: "Tôi đã nói rồi, cô ấy sợ cậu, không muốn đến chỗ cậu."
Hoắc Kỳ Quân đã nghĩ sẵn cách giải quyết trên đường về nên chỉ do dự một lát rồi kiên quyết nói: "Để cô ấy ở đây một mình, cậu đến chỗ tôi ở đi."