Khi Lận Duy quay lại, Hoắc Kỳ Quân và Phó Tiểu Thanh đang ngồi đối diện nhau không nói một lời. Tính cách hai người này đúng là khắc tinh của nhau, một người không biết nói lời nhẹ nhàng, một người bướng bỉnh. Hai người ngồi cạnh nhau cứ như thể chẳng ai có miệng vậy. Thế cốt truyện gốc mới hiểu lầm và cãi vã xảy ra liên tục như vậy, không lúc nào yên bình.
Thấy hắn trở lại, Phó Tiểu Thanh có cảm giác như trút được gánh nặng. Hoắc Kỳ Quân cũng nhẹ nhõm không kém, chỉ là không đời nào y chịu thừa nhận mà thôi.
Lận Duy ngồi xuống rồi gõ gõ ngón tay lên mặt bàn, nói với Hoắc Kỳ Quân: "Không phải cậu đang bị đau dạ dày à? Ăn cơm đi."
"Ừ." Thấy hắn còn quan tâm chuyện đó, tuy Hoắc Kỳ Quân hơi ngạc nhiên nhưng cũng không thể hiện gì, chỉ lạnh mặt đáp lại một câu rồi cầm thìa lên, ăn từng miếng từng miếng một.
Lúc này Phó Tiểu Thanh mới nhớ lại tin nhắn đau dạ dày y gửi trước đó. Ban đầu cô ấy còn tưởng y bịa chuyện gây sự, không ngờ lại là thật.
"Không nghiêm trọng chứ?" Cô ấy hơi áy náy hỏi.
Hoắc Kỳ Quân vừa định nói "không sao", thì Lận Duy đã đá y một cái, ra hiệu cho y im miệng. Sau đó hắn ra mặt nói chuyện thay với tư cách là bác sĩ gia đình của y.
Chỉ nghe hắn thở dài, nghiêm túc nói: "Cũng khá nghiêm trọng đấy. Ăn uống thất thường lâu ngày dẫn tới viêm dạ dày mãn tính. Nếu cứ để cậu ta tùy tiện thế này tôi lo có ngày kiểm tra ra ung thư dạ dày mất!"
Tuy hắn dùng giọng điệu bông đùa, nhưng cũng mang theo nỗi lo lắng chân thật.
Nếu không phải mỗi năm y đều kiểm tra sức khỏe đều đặn, cũng biết tình trạng của mình không đến mức ấy, thì chỉ sợ đến y cũng bị hắn dọa sợ rồi chứ nói gì đến Phó Tiểu Thanh. Cô ấy vừa nghe hai chữ "ung thư" đã không biết nói gì cho phải.
Nói là đau lòng thì cũng không hẳn. Hoắc Kỳ Quân đã mang đến cho cô ấy bao nhiêu phiền phức, dù trước đây từng có chút thiện cảm thì giờ cũng đã chẳng còn lại bao nhiêu. Nhưng cô cũng không thể thờ ơ, bởi dù sao y cũng là người quen, lại còn thích cô, phương thức theo đuổi của y khiến người ta không thể chấp nhận nổi mà thôi. Giờ nghe nói y bệnh nặng cô vẫn thấy khó tiếp nhận.
Lận Duy biết mình lấy chuyện bệnh tật ra dọa con gái như thế cũng hơi thất đức, nhưng hắn làm vậy không phải muốn tác hợp nam nữ chính, mà vì giờ Phó Tiểu Thanh thực sự cần một công việc vừa có thể nhận được sự che chở của hắn vừa có đãi ngộ tốt. Chỉ tình huống nguy nan, mẹ của Hoắc Kỳ Quân quá mạnh, bà ta mới là người thực sự nắm quyền trong Tập đoàn Hoắc Thị, chẳng ai có thể lay chuyển được bà ta.
Trong tuyến tình tiết gốc, hai người họ chia tay rồi quay lại bao nhiêu năm, cuối cùng miễn cưỡng có được cái kết "HE" (happy ending). Nhưng điều kiện tiên quyết là vị "Vương Mẫu nương nương" luôn muốn chia uyên rẽ thúy kia đã không còn trên đời.
Lúc này Hoắc Kỳ Quân cũng đã hiểu mục đích của mấy câu nói hươu nói vượn này, nên y không vạch trần, chỉ im lặng ăn cơm.
Tuy nhiên, Lận Duy cảm thấy ba người ngồi đây, hai gã đàn ông vây quanh một cô gái để "dỗ dành" nhìn thế nào cũng thấy kỳ kỳ. Sau một thoáng do dự, hắn ra hiệu bảo Hoắc Kỳ Quân tiếp tục ăn. Lận Duy không thèm để ý ánh mắt bất mãn của y, đưa Phó Tiểu Thanh sang một góc khác của quán rượu.
"Anh Lận Duy, anh muốn nói gì với em à?" Phó Tiểu Thanh hơi tò mò, chuyện gì mà cần tránh mặt Hoắc Kỳ Quân, còn phải dùng hành động ra hiệu không thể để y nghe thấy?
Tính tình y nóng nảy, lúc nãy cô ấy còn thấy mặt y lạnh như tiền, không ngờ y lại không phát cáu ngay tại chỗ.
Tuy Lận Duy mang danh bạn thân của Hoắc Kỳ Quân nhưng không hiểu sao khi đối diện với Phó Tiểu Thanh lại hơi thấy chột dạ thay cho y. Hắn đưa tay gãi mũi, gượng gạo nói ra chuyện mình muốn giúp Hoắc Kỳ Quân điều dưỡng sức khỏe, đang cần một người giúp lên thực đơn và chuẩn bị ba bữa ăn mỗi ngày theo yêu cầu.
Phản ứng đầu tiên của Phó Tiểu Thanh là từ chối: "Em biết anh Lận Duy có ý tốt, nhưng em không phải chuyên gia và em chỉ muốn nhanh chóng vượt qua sóng gió lần này chứ không muốn tiếp tục dây dưa gì với Hoắc Kỳ Quân nữa."
Nếu không phải hắn biết trước nội dung cốt truyện, Lận Duy sẽ cảm thấy lựa chọn của cô ấy vô cùng sáng suốt. Nhưng mà...
"Em không biết tính nết bà cụ nhà họ Hoắc kia đâu. Bà ấy sẽ không cho qua dễ dàng. Trừ khi A Kỳ ngoan ngoãn kết hôn, mà vợ cậu ấy còn phải do chính tay bà ấy chọn. Nếu không thì trong mắt bà ấy, chuyện này sẽ chẳng xong được đâu." Lận Duy nhìn cô ấy, hơi áy náy: "Có thể em sẽ chịu được, nhưng còn em trai em thì sao?"
Bệnh nhân không thể trì hoãn trị liệu được.
Hai mắt Phó Tiểu Thanh đỏ bừng vì giận: "Sao bà ta lại vô lý thế chứ?"
Cơn giận qua đi, lòng cô ấy chỉ còn lại sự hụt hẫng. Hơn ai hết, cô ấy hiểu rõ hiện thực sẽ chẳng thay đổi vì cảm xúc của cô ấy.
Trầm mặc một lúc lâu, cô ấy thở dài như thể đã chấp nhận số phận: "Cho dù em đồng ý, cách làm này... Cũng không phải kế sách lâu dài."
Lận Duy càng thêm tán thưởng cô ấy. Tuy cốt truyện motip cũ như này thường hay hành hạ nữ chính, nhưng nếu nữ chính không phải người có tính cách kiên cường thì làm sao chịu đựng qua hết khoảng thời gian u ám ấy được cơ chứ?
"Chuyện này em cứ yên tâm, chuyện đâu rồi cũng có đó. À, còn một việc nữa cần em đồng ý, anh muốn lặng lẽ chuyển em trai em đến một viện điều dưỡng dưới tên anh. Anh sẽ sắp xếp đội ngũ chuyên gia điều trị cho em ấy. Chuyện này để bảo vệ em ấy, cũng để anh chuộc lỗi thay những rắc rối mà A Kỳ đã mang đến cho em."
Lận Duy đã hỏi hệ thống rồi. Nếu hắn muốn giấu một người bệnh dưới mắt bà cụ nhà họ Hoắc, nó vẫn có thể xóa sạch mọi dấu vết hộ hắn.
Phó Tiểu Thanh hé miệng, nhưng cuối cùng cũng không từ chối. Cô ấy không chắc bà cụ nhà họ Hoắc có bỏ qua em trai mình không, chính bản thân cô cũng không nỡ từ bỏ cơ hội để em được chuyên gia điều trị.
"Cảm ơn anh Lận Duy." Phó Tiểu Thanh hít sâu một hơi, hạ quyết tâm: "Em có thể đồng ý với anh. Nhưng... Em có thể nấu đồ ăn sẵn ở nhà rồi mang đến được không? Em không muốn..."
Cô ấy hơi sợ, cũng không thoải mái khi ở gần Hoắc Kỳ Quân. Cô ấy biết y có tình cảm với mình, bản thân cô ấy lại không còn cảm xúc nào khác nên không tiện ở chung dưới một mái nhà.
Lận Duy nghe vậy thì hơi dao động. Nhiệm vụ chủ yếu của hắn là theo dõi Hoắc Kỳ Quân, có thể để mọi thứ nằm trong tầm mắt thì càng tốt. Tuy có hệ thống hỗ trợ, chuyện gì xảy ra hắn cũng biết ngay, nhưng mỗi lần xuất hiện lại phải nghĩ lý do cũng phiền lắm.
Hắn cân nhắc thiệt hơn, sau đó nở một nụ cười thấu hiểu, dịu dàng nói: "Nhà em cách khá xa, ngày nào cũng đi đi về về cũng vất vả. Nếu em không ngại, em cứ dùng bếp nhà anh đi. Dù sao thì giờ anh và A Kỳ cũng ở cạnh nhà nhau."
Dĩ nhiên Phó Tiểu Thanh không ngại, cô ấy đồng ý ngay.
Chỉ sợ Hoắc Kỳ Quân biết chuyện mình bị né tránh đến mức này sẽ lại tổn thương đến phát điên mất thôi.
Chờ hai người nói chuyện xong, Phó Tiểu Thanh đi tìm quản lý quán rượu để xin nghỉ hẳn, còn Lận Duy quay về chỗ ngồi. Lúc này Hoắc Kỳ Quân đã ăn xong lâu rồi, vì tâm trạng không vui nên y cố tình ăn sạch luôn cả phần của Lận Duy.
Lận Duy nhìn hai cái đĩa trống rỗng trên bàn, phản ứng duy nhất là: "Đừng có ăn uống quá đà thế. Chỉ lần này thôi đấy."
"..." Mặt Hoắc Kỳ Quân lạnh tanh, y đẩy gọng kính lên, may mà câu sau nghe vẫn thuận tai.
"Cô ấy đã nhận lời rồi. Từ giờ cô ấy sẽ lo cho cậu ngày ba bữa. Chỉ là cô ấy sẽ nấu bên nhà tôi, đến lúc đó cô ấy mang đồ ăn tới hay cậu qua đó ăn thì tùy."
Tuy không được như mong muốn, nhưng chí ít cô ấy đã đồng ý, Hoắc Kỳ Quân cũng cảm thấy bớt áy náy hơn.
Rời khỏi quán rượu, hai người đưa Phó Tiểu Thanh về nhà trước. Lận Duy lái xe, Hoắc Kỳ Quân ngồi ghế phụ. Dù Lận Duy từng nói thẳng với y là hắn không thích phụ nữ, nhưng y vẫn không muốn để hai người kia ngồi cạnh nhau. Có điều, Phó Tiểu Thanh chưa từng có ý định ngồi ghế phụ, thấy y không lên ghế sau cùng mình cô ấy còn thở phào nhẹ nhõm.
Trên đường đi, Lận Duy luôn trao đổi với Phó Tiểu Thanh về chuyện của em trai cô ấy. Hoắc Kỳ Quân chẳng chen nói được câu nào, cũng không giúp được gì. Nếu y dùng nhân mạch nhà họ Hoắc, chắc chắn không qua được mắt Thái Hậu ở nhà, đến lúc đó chỉ tổ làm hỏng chuyện.
Phó Tiểu Thanh vốn đã có ấn tượng tốt với Lận Duy. Đôi ba lần tiếp xúc trước, cô chỉ cảm thấy hắn là một cậu ấm có tính tình ôn hòa hơn Hoắc Kỳ Quân rất nhiều. Nhưng hôm nay, sau khi được hắn che chở và tiếp xúc với hắn bằng trạng thái không hề phòng bị, cô ấy mới phát hiện ra sự dịu dàng của của hắn không xuất phát từ phép lịch sự tối thiểu mà từ lòng tôn trọng bình đẳng thực sự.
Nỗi hoảng sợ vì bản thân bị ép phải dây dưa với Hoắc Kỳ Quân cũng dần dịu đi nhờ sự đáng tin cậy của Lận Duy.
Chỉ có Hoắc Kỳ Quân chẳng hé răng lấy một câu suốt cả chặng đường. Đến tận khi Phó Tiểu Thanh xuống xe, y cũng chẳng nói được lấy một lời tạm biệt. May mà Phó Tiểu Thanh đã quá quen với cái tính khí khó ưa đó của y nên cô ấy chẳng hề bận tâm. Sau khi cảm ơn Lận Duy thêm lần nữa, cô ấy xoay người bước vào hành lang.
Đợi đến khi cô ấy đi khuất, sắc mặt Hoắc Kỳ Quân mới thay đổi: "Cậu không thích phụ nữ thật à?"
Y nhìn Lận Duy với ánh mắt bất an, thấy hai người họ trò chuyện hòa hợp, quan hệ tiến triển nhanh chóng, trong lòng y khó tránh khỏi cảm giác lo lắng.
Lận Duy vừa lùi xe vừa đáp: "Không thì sao? Tôi lừa cậu cái này để làm gì?"
Hoắc Kỳ Quân nghẹn họng.
Trong cốt truyện gốc có nhắc, sau khi Lận Duy thích Phó Tiểu Thanh, hắn ta chẳng hề giấu diếm, nhất là ở giai đoạn đầu. Lúc ấy hắn ta không hề sợ chuyện Hoắc Kỳ Quân ra tay đối phó mình, dù sao hắn ta cũng đâu biết "anh em tốt" của hắn ta lại sở hữu hào quang nam chính, ai chống đối y thì người đó xui xẻo.
Ngay cả bản thân Hoắc Kỳ Quân còn chẳng biết mình có "năng lực đặc biệt" đó nữa là.
Nhưng có vài chuyện nếu không hỏi ra thì trong lòng sẽ rất khó chịu. Với Phó Tiểu Thanh, y chẳng nói được lời nào ra hồn, nhưng với Lận Duy, y không cần phải giữ ý. Có lẽ trong tiềm thức, y cảm thấy Lận Duy đã dám công khai cả bí mật xu hướng giới tính đã giấu nhiều năm chỉ để trấn an y, y cũng nên thành thật một chút coi như có qua có lại.
"Cậu không thấy cậu đối xử với cô ấy quá tốt à?" Dù Lận Duy không thích phụ nữ, nhưng đâu có nghĩa là Phó Tiểu Thanh sẽ không thích hắn.
Lận Duy liếc nhìn y, như thể người khó hiểu là chính y: "Gì vậy ba? Chẳng lẽ ba muốn con thấy chết mà không cứu hoặc để mẹ của ba giữ em trai cô ấy làm con tin luôn à?"
Chắc chắn là không rồi. Hoắc Kỳ Quân bực bội, đẩy gọng kính rồi nói: "Thái độ của cậu với cô ấy hoàn toàn không giống kiểu "không thích phụ nữ" mà cậu nói!"
Lận Duy nghiêm túc phản bác: "Tôi chỉ không thích phụ nữ chứ đâu có ghét phụ nữ đâu? Tôi luôn đối xử bình đẳng và lịch thiệp với mọi quý cô, bao gồm cả mẹ cậu."
Nguyên chủ vốn thuộc kiểu nam phụ điển hình trong truyện ngôn tình thời xưa, nên những lời Lận Duy nói không có gì sai. Hắn đột nhiên tỏ ra lạnh nhạt, xa cách Phó Tiểu Thanh mới làm người ta nghi ngờ.
Hoắc Kỳ Quân nghĩ lại, thấy cũng có lý, từ trước đến nay hắn luôn giữ hình tượng dịu dàng điềm đạm.
Nhưng y không chịu thừa nhận mình đa nghi vô cớ, bèn bĩu môi nói: "Thế sao tôi chẳng thấy cậu khách khí với tôi chút nào? Anh em còn không bằng người ngoài à?"
Lận Duy bật cười, liếc y một cái: "Cậu không hiểu thật hay giả vờ không hiểu vậy? Nếu tôi dùng thái độ dịu dàng tình cảm để đối xử với một người đàn ông, thì chỉ có một khả năng."
"Khả năng gì?" Hoắc Kỳ Quân vô thức hỏi tiếp.
Lận Duy nhướng mày đáp: "Tôi muốn tán tỉnh người đó."
"..." Hoắc Kỳ Quân câm nín, không biết đáp lại thế nào nữa.