Mặc dù Phó Tiểu Thanh rất cần tiền, nhưng cô ấy vẫn biết cách tự bảo vệ mình. Quán rượu này trông không giống nơi tạp nham vớ vẩn, chỉ hơi ồn ào, nếu không phải do cốt truyện định sẵn, chắc chắn không tới nỗi gặp phải khách vô lại.
Khuôn mặt Hoắc Kỳ Quân đầy vẻ soi mói. Lận Duy dẫn y đến chỗ có thể quan sát bao quát toàn bộ không gian quán. Nhìn một vòng, tạm thời vẫn chưa thấy bóng dáng Phó Tiểu Thanh.
Hắn vẫn nhớ đối diện mình là một ông cố nội đang đau dạ dày. Liếc qua thực đơn điện tử, hắn tìm được cơm rang trong một loạt các món nhắm và đồ uống, thứ duy nhất tương đối "thân thiện với dạ dày", rồi gọi hai phần.
Hoắc Kỳ Quân chẳng quan tâm hắn gọi món gì, cũng chẳng thấy việc đến bar không uống rượu mà chỉ ăn cơm rang là điều gì đáng xấu hổ. Với cậu cả nhà họ Hoắc, chỉ cần y chịu đặt mông ngồi xuống đây, nơi này đã phải thấy vinh hạnh rồi.
Ai dám chê cười y chứ?
Từ nhỏ đến lớn y chưa từng bị ai chê cười... À ừm... Nếu không tính Lận Duy. Không hiểu sao hôm nay hắn nóng tính hơn hẳn, ba lần bốn lượt châm chọc y không biết ăn nói, không tán gái nổi.
Nghĩ lại vẫn thấy bực, nhưng chắc do Lận Duy giữ chừng mực quá chuẩn, lần này Hoắc Kỳ Quân lại nhịn xuống, chẳng buồn trở mặt với hắn nữa.
"Cậu có chắc cô ấy đang ở đây không?" Hoắc Kỳ Quân đẩy gọng kính, cảm thấy mắt mình sắp bị ánh đèn màu loè loẹt trong quán bar quét cho mù luôn rồi mà vẫn chưa tìm được người.
Lận Duy vừa định nhờ hệ thống định vị giúp đã thấy có một cô gái mặc đồ phục vụ cách chỗ họ không xa, tay cẩn thận bê khay cơm rang đi xuyên qua đám đông về phía họ. Người đó chính là Phó Tiểu Thanh. Trong lòng hắn thầm cảm khái: Đúng là nam nữ chính có khác, cái gọi là duyên phận quả thực rất kỳ lạ.
Hoắc Kỳ Quân cũng nhìn theo ánh mắt hắn rồi phát hiện ra Phó Tiểu Thanh. Y vốn muốn đứng bật dậy nhưng nhanh chóng kiềm lại. Y ngồi xuống, thu ánh mắt về, nét mặt nhanh chóng khôi phục vẻ lạnh lùng thờ ơ, chờ Phó Tiểu Thanh bước tới.
Ngũ quan của y vốn sắc sảo, khi lạnh mặt lại càng thêm xa cách. Trong tình huống này, dù y có đẹp trai đến mấy, con gái nhìn vào cũng chỉ thấy khó gần, chứ đừng nói tới nữ chính vốn có tính cách mạnh mẽ, tự trọng cao như Phó Tiểu Thanh. Cô ấy chẳng muốn tỏ ra hòa nhã với cái mặt lạnh tanh của y.
Quả nhiên, khi Phó Tiểu Thanh tiến lại gần, cô ấy vừa thấy mặt Lận Duy đã nở nụ cười vui mừng, nhưng khi thấy khuôn "mặt liệt" ngồi đối diện hắn thì nụ cười bỗng tắt lịm. Nếu không phải cô ấy nhớ mình đang đi làm, e rằng đã dùng khuôn mặt đơ cứng đi phục vụ khách rồi.
"Anh Lận Duy." Phó Tiểu Thanh đặt khay cơm xuống, chỉ mỉm cười chào Lận Duy một tiếng rồi lấy cớ bận việc, vội vã rời đi.
Nếu là ngày trước, Phó Tiểu Thanh đối xử khác biệt như vậy sẽ đạp trúng dây thần kinh nhạy cảm nhất của Hoắc Kỳ Quân, khiến y nghi ngờ Lận Duy có đang ngấm ngầm "đào góc tường" của anh em tốt không.
Nhưng bây giờ thì khác, Lận Duy chỉ bật cười nhìn bộ mặt đen như đít nồi của cậu ấm ngồi đối diện. Rõ ràng y đang rất tức mà lại chẳng biết trút vào đâu, chỉ có thể nghẹn trong cổ họng.
"Cô ấy thích cậu hơn." Thoáng thấy bóng dáng Phó Tiểu Thanh vội vàng rời đi, Hoắc Kỳ Quân nghiến răng nghiến lợi rặn ra câu này.
Lận Duy cảm thấy rất hài lòng, cuối cùng hắn cũng không còn nằm trong diện "mục tiêu ghen tuông" của Hoắc Kỳ Quân nữa. Thế là hắn quyết định khen thưởng y bằng một câu thật lòng: "Cô ấy chỉ xem tôi như bạn bè bình thường thôi, chẳng có gì gọi là thích hay không thích cả. Cậu cảm nhận được sự khác biệt là vì giờ cô ấy đang ghét cậu thì có."
"..." Hoắc Kỳ Quân ngơ ngác nhìn hắn, vẻ giận dữ trên gương mặt y tạm thời tan biến, như thể không dám tin vào những gì mình vừa nghe thấy.
Lận Duy chẳng bận tâm nam chính "vừa sinh ra đã ngậm thìa vàng" của thế giới nhỏ này có tiêu hóa nổi câu nói ấy hay không, hắn đẩy đĩa cơm rang đến trước mặt y, tiếp tục giảng giải bằng giọng chân thành: "Công việc của người ta đang yên đang lành bỗng bốc hơi chỉ vì cậu, giờ vất vả như vậy cũng nhờ phúc của cậu. Cô ấy đâu có đam mê tự ngược, chẳng lẽ thấy cái mặt liệt của cậu còn phải hớn hở nhào đến làm thân à?"
Cơn ngơ ngác vì bị hắt cho một thau nước lạnh đi qua, nhưng mấy câu sau lại tiếp tục khiến Hoắc Kỳ Quân rơi vào trầm mặc. Không phải y ích kỷ, chỉ là y đã quen với cảnh được mọi người nâng niu chiều chuộng từ nhỏ, phần lớn thời gian đều vô thức hành động theo ý mình, có làm người khác khó chịu y cũng không tự nhận ra được.
Thấy đối phương đã tự ngẫm lại, Lận Duy cũng không tiếp tục công kích nữa, vừa định nói vài câu an ủi thì hệ thống bất ngờ gửi cảnh báo khẩn cấp.
[Chủ nhân! Nữ chính sắp gặp chuyện rồi!]
Lận Duy lập tức đứng dậy bước nhanh về hướng Phó Tiểu Thanh vừa rời khỏi không chút chần chừ. Hoắc Kỳ Quân không rõ chuyện gì, y do dự một chút rồi cũng đi theo.
Phó Tiểu Thanh không hổ là nữ chính trong motip "ngược luyến" thời xưa, có thể chất "hút vận xui" trên người. Khi chạy đến nơi, Lận Duy thấy một gã đàn ông trung niên ngà say đang cười cợt ngả ngớn vươn tay định sàm sỡ Phó Tiểu Thanh, đây là cảnh tượng khiến ai nhìn cũng phải chau mày.
Lúc này Phó Tiểu Thanh đang quay lưng về phía gã, cô ấy mải dọn khay đĩa ở bàn bên cạnh nên hoàn toàn không hề phát hiện. Ngay khi bàn tay kia sắp chạm vào người cô ấy, toàn thân cô ấy bị kéo mạnh sang một bên.
Cô ấy sợ hãi khẽ kêu lên, ngẩng đầu thì thấy khuôn mặt nghiêm nghị của Lận Duy, vì tin tưởng hắn nên cô ấy không hề giãy giụa. Sau khi đứng vững, Phó Tiểu Thanh quay đầu lại thì mới hiểu chuyện gì vừa xảy ra, lập tức cảm thấy buồn nôn và sợ hãi.
Lúc này, Hoắc Kỳ Quân cũng vừa đuổi kịp.
"Chuyện gì vậy?" Gương mặt điển trai tối sầm lại, y hỏi Phó Tiểu Thanh. Rõ ràng y chỉ tức giận vì lo lắng cho cô ấy, nhưng lại vô tình làm cô nàng vốn đang còn hoảng sợ kia giật mình. Phó Tiểu Thanh bất giác nép về phía sau Lận Duy.
Lận Duy nhìn vẻ mặt dần đồng cứng cứng và đôi mắt hiện lên một thoáng trống rỗng của y, suýt nữa không nhịn được mà bật cười.
Nhưng Hoắc Kỳ Quân vừa "chịu thiệt" chỗ nữ chính, Lận Duy phải đề phòng việc y trút giận gấp đôi lên tên đàn ông bỉ ổi kia. Say rượu rồi giở trò với nhân viên nữ đúng là mất dạy thật, nhưng chưa đến mức phải "trừng trị" mạnh tay. Hắn không thể để Hoắc Kỳ Quân ra tay giải quyết hậu quả, cũng không dám mạo hiểm nói báo cảnh sát.
Dù trông thế giới này có vẻ bình thường, nhưng chỉ mình Lận Duy biết nó có nhiều "lỗ hổng". Nhỡ Hoắc Kỳ Quân đột nhiên hỏi "Báo cảnh sát là gì?" thì sao? Lỡ thế giới nhỏ có định luật "nam chính bá đạo" không thể là kẻ mù thường thức, kéo theo nhiệm vụ của hắn sẽ thất bại luôn thì sao?
Tất nhiên, đó chỉ là một giả thiết hơi phóng đại và bi quan, nhưng theo cốt truyện gốc, trong suốt quá trình từ khi nữ chính bị nam chính giam giữ, đến khi cô ấy chạy trốn, rồi lại bị bắt về, cô ấy chưa từng nghĩ đến việc cầu cứu cảnh sát nên Lận Duy cũng không dám mạo hiểm.
Cuối cùng, hắn quyết định chọn phương án an toàn nhất là trông chừng Hoắc Kỳ Quân đến khi tình tiết truyện kết thúc, hào quang nhân vật chính cũng sẽ biến mất, lúc đó ý thức của thế giới sẽ tự động vá lỗi.
Nên trước khi Hoắc Kỳ Quân kịp nổi cơn thịnh nộ, Lận Duy đã nhanh chóng bước lên nói với Phó Tiểu Thanh: "Bị dọa rồi à? Em cứ qua kia ngồi nghỉ với A Kỳ trước đi, chuyện ở đây để anh xử lý."
Ban đầu Hoắc Kỳ Quân vốn định đích thân dạy dỗ tên đàn ông bỉ ổi kia ngay trước mặt Phó Tiểu Thanh. Nhưng thấy Lận Duy tạo cơ hội cho y ở riêng với Phó Tiểu Thanh đang hoảng loạn thì y không phản bác nữa. Dù sao y cũng không cần "dạy dỗ" gã ngay lúc này cho bằng được.
Trong lòng Phó Tiểu Thanh thực sự đang rất khó chịu, cô ấy không còn tâm trí làm việc, chỉ hơi lúng túng nói: "Nhưng em vẫn đang trong ca làm..."
"Anh sẽ nói với quản lý ở đây, em yên tâm đi."
Lận Duy cũng không định để nữ chính tiếp tục đi làm thêm bên ngoài. Bằng không, dưới ảnh hưởng của cốt truyện, những chuyện kiểu này sẽ liên tục xảy ra, có cẩn thận đến đâu cũng vô ích.
"Vâng." Phó Tiểu Thanh cảm kích đáp, sau đó quay sang nhìn Hoắc Kỳ Quân. Vừa xảy ra chuyện này Lận Duy và Hoắc Kỳ Quân đã lập tức đến giúp cô ấy, cô ấy cũng không thể tiếp tục tỏ thái độ với Hoắc Kỳ Quân nữa.
Hoắc Kỳ Quân cố giữ gương mặt nghiêm túc để không lộ vẻ đắc ý, y còn liếc mắt ra hiệu Lận Duy đừng tha cho kẻ bỉ ổi kia kia dễ quá rồi mới đưa Phó Tiểu Thanh quay trở lại chỗ ngồi ban đầu.
Lận Duy đợi họ đi xa mới quay người lại, lịch sự mỉm cười với quản lý bar vừa vội vàng chạy đến: "Phiền anh tìm giúp tôi một phòng để xử lý việc này."
Sau đó hắn liếc nhìn gã đàn ông say xỉn đang gục trên quầy bar cùng hai người bạn đi cùng gã rồi ra hiệu bảo cả ba đi theo, chuyện này còn chưa kết thúc đâu.
Khuôn mặt của hai người bạn kia đều lộ rõ vẻ khổ không tả nổi. Hoắc Kỳ Quân và Lận Duy cùng xuất hiện, chỉ cần nhìn cách ăn mặc và khí chất đã thấy không phải nhân vật đơn giản. Biết trước cô phục vụ đó có bạn bè "máu mặt" thế này, thì khi chuyện xảy ra họ đã can ngăn chẳng tiếc lời. Nhưng giờ hối hận cũng muộn rồi.
Lận Duy nghĩ đến chuyện sau này có thể hắn còn phải bảo vệ cái thứ rác rưởi này khỏi sự trả thù của Hoắc Kỳ Quân là lòng cũng thấy khó chịu.
Khi cả nhóm vào căn phòng hậu cần do quản lý sắp xếp, hắn nhận ly nước quản lý đưa rồi hất thẳng vào mặt tên đàn ông bỉ ổi nọ.
Cả quản lý và hai gã còn lại đều bị hành động đột ngột này dọa cho nghẹt thở.
Tên bỉ ổi kia vừa bị tạt nước tỉnh lại, còn chưa kịp nổi giận thì đã bị hai người bạn của gã đè chặt xuống.
"Lý Phục, phó phòng kinh doanh của một công ty con thuộc Tập đoàn Thiên Hòa, chuyên về thiết bị y tế, vừa được thăng chức không lâu."
Lận Duy ngồi trên sô pha, chậm rãi đọc thông tin hệ thống vừa tra được.
Vì trong cốt truyện gốc nhân vật này chỉ là một vai phụ không mấy quan trọng, hắn cũng không ngờ gã lại là nhân viên thuộc tập đoàn nhà mình, hay nói đúng hơn là tập đoàn thuộc gia tộc của thân xác này.
Chỉ có thể nói là đúng chuẩn "đãi ngộ nam phụ", chuyện anh hùng cứu mỹ nhân thì không đến lượt hắn, nhưng hễ có trứng thối giấu trong xó nào thì đều liên quan đến hắn hết.
Hắn vẫn điềm nhiên, nhưng bốn người còn lại trong phòng đều đã vã mồ hôi lạnh. Từ lúc chuyện xảy ra đến giờ còn chưa đến mười phút, vậy mà thông tin đầy đủ từ họ tên, công việc đến cả việc gần đây mới thăng chức cũng đã điều tra rõ ràng. Hiệu suất làm việc quá đáng sợ.
Lận Duy biết quản lý ở đây vô tội. Nếu không có cốt truyện can thiệp, một quán rượu yên tĩnh như vậy chưa chắc đã xảy ra chuyện như thế, nên hắn vẫn giữ thái độ ôn hòa, mỉm cười đưa ra một tấm danh thiếp. Tuy nguyên chủ chẳng làm gì ngoài việc thỉnh thoảng ra mặt chữa bệnh cho nam nữ chính, nhưng hắn ta có một cái chức nhỏ hữu danh vô thực.
Sau khi tự giới thiệu thân phận, hắn đi thẳng vào vấn đề: "Ngày mai công ty sẽ gửi thông báo điều chuyển công tác cho ba người các anh. Đừng nghĩ tôi làm quá mọi chuyện, hành vi quấy rối chưa thành tuy không phạm pháp nhưng cũng ảnh hưởng nghiêm trọng đến hình ảnh của doanh nghiệp. Tôi không đuổi việc luôn là tốt lắm rồi. Nếu còn có lần sau, sẽ không đơn giản thế này đâu."
Lận Duy cũng chẳng muốn xử lý nhẹ thế, nhưng để ngăn không cho Hoắc Kỳ Quân có cơ hội ra tay quá đà, hắn buộc phải dùng cách điều chuyển công tác để "tống cổ" bọn họ đi thật xa. Cùng lắm thì giáng chức tên chủ mưu rồi điều về nơi hẻo lánh, xem như đi đày, dù sao có còn hơn không.
Còn lý do vì sao vừa được thăng chức đã bị "đày đi xa", tất nhiên hắn sẽ nói thật. Nếu không, nhân viên không biết rõ nội tình trong công ty sinh lòng bất mãn thì biết làm sao?
"À đúng rồi, nhân viên ban nãy bị quấy rối là bạn của tôi..."
Quản lý lập tức hiểu ý, nhanh chóng nói: "Hôm nay cô ấy đã chịu thiệt rồi, nên tôi sẽ cho cô ấy tan ca sớm. Tiền lương vẫn tính đủ, không, chúng tôi sẽ trả gấp đôi, coi như một hình thức bồi thường tai nạn lao động!"
Lận Duy nghĩ, dù hơi mang tiếng "ỷ thế ép người" nhưng xử lý thế này vẫn nằm trong phạm vi hợp lý nên hắn không từ chối.