Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 2: Hệ thống đến

Quả bom Lận Duy vừa ném ra, đã nhổ tận gốc mâu thuẫn giữa hắn và Hoắc Kỳ Quân, không cho y cơ hội hỏi rõ ràng chi tiết. Mà loại chuyện này, không hỏi rõ ràng ngay từ đầu, về sau sẽ rất khó mở miệng hỏi.

Chắc Hoắc Kỳ Quân bị câu come-out bất ngờ của anh em tốt dọa đến mức đại não trống rỗng, miệng cứ mở lại khép, một lúc lâu sau vẫn không nói được lời nào, trơ mắt nhìn Lận Duy nhẹ nhàng ném chiếc gối ôm phong cách thiếu nữ kia vào lòng mình rồi quay người rời đi.

Tiếng đóng cửa vang lên, Hoắc Kỳ Quân mới hoàn toàn phản ứng lại, ban đầu có hơi giận thái độ hờ hững lúc Lận Duy nói những câu cuối. Nhưng sau đó, không biết nghĩ tới điều gì, sắc mặt y bỗng nhiên trở nên vô cùng mất tự nhiên, nhấc tay phủ qua kính mắt, tiện thể che khuất phần lớn khuôn mặt của mình, dù cho căn phòng thuê nhỏ bé này chỉ còn lại mình y.

***

Lận Duy vừa rời khỏi nhà trọ của Phó Tiểu Thanh cuối cùng cũng có thể thở dài một hơi, tốt xấu gì ải đầu tiên cũng đã qua. Chỉ cần về sau Hoắc Kỳ Quân không còn hoài nghi việc hắn mang lòng ái mộ Phó Tiểu Thanh thì dù y có khó chịu vì mấy lời bộc bạch của hắn thật y vẫn sẽ phải nhờ hắn hỗ trợ, bởi vì hắn là người bạn duy nhất bên phía Hoắc Kỳ Quân quen biết và có thiện ý với Phó Tiểu Thanh.

Khốn cảnh của Phó Tiểu Thanh cần phải cải thiện gấp, ngoại trừ việc nghe hắn, Hoắc Kỳ Quân không còn cách nào khác.

Trong cốt truyện gốc, nữ chính cũng đến nhà nam chính làm bảo mẫu sau khi đã cùng đường bí lối, chẳng qua khi đấy mọi chuyện đã cực kỳ ầm ĩ, thậm chí nam chính còn dùng em trai để uy h**p cô ấy, thêm một bó củi to cho quá trình truy thê hỏa táng tràng sau này.

*Truy thê hoả táng tràng: Ám chỉ thể loại văn học mạng "ngược thê nhất thời sảng, truy thê hỏa táng tràng", ám chỉ ngược vợ 1 tí thì vui đấy đến lúc theo đuổi lại gian nguy sốt ruột chẳng khác nào bị đốt trong lò hỏa thiêu cả. Giai đoạn đầu àng ngược thì thiêu càng lâu, tốn càng nhiều củi.

Giờ hắn nói mình có cách, muốn để Hoắc Kỳ Quân đừng bỏ gần tìm xa.

Lận Duy tìm được xe của nguyên chủ trong bãi đậu xe dựa vào biển số xe trong trí nhớ rồi lái xe trở về nhà.

Trong cốt truyện gốc, nguyên chủ đảm nhiệm vị trí bác sĩ gia đình cho Hoắc Kỳ Quân. gọi lúc nào phải đến lúc ấy nên hắn ta ở chung một khu biệt thự với y.

Trong giới tiểu thuyết có một luật bất thành văn: Gia thế nhà tình địch của nam chính không được quá tốt, cũng không được quá kém nên dù gia đình nguyên chủ chưa đến mức không gì không làm được như nhà họ Hoắc, nhưng cũng coi như hiển hách, học y chỉ là sở thích mà thôi.

Có thể nói, nguyên chủ là nam phụ đóng vai công cụ chạy bằng cơm, từ thiết lập lên được phòng khách xuống được phòng bếp đến tài năng và gia thế đều dùng để phục vụ nam nữ chính, không chết không ngừng.

Lận Duy lần mò lái xe theo tuyến đường trong trí nhớ. Ngay lúc về đến cửa nhà nguyên chủ, trong đầu xuất hiện giọng nói vô cùng quen thuộc.

[Chủ nhân, em trở về rồi!]

Âm thanh điện tử tung tăng như chưa từng bị xã hội tiêm nhiễm kia, là hệ thống phụ trợ của hắn.

Lận Duy đã quen cảnh tiếng nói này đột ngột vang lên, động tác mở cửa đổi giày không hề ngừng lại chút nào.

[Đều xử lý xong rồi?]

[Vâng! Đã đệ trình biên bản tổng kết của thế giới trước lên tổng bộ rồi ạ. Đúng rồi! Chủ nhân, chắc anh đến thế giới này muộn hơn một lúc, không có chuyện gì xảy ra chứ?]

[... Vấn đề không lớn, đã giải quyết.]

Lận Duy nói giản lược tình huống lúc nãy một lần, hệ thống không ngờ ký chủ của nó lại xui thế, vừa đến đã gặp phải cảnh tình địch tranh chấp, cuối cùng còn phải dùng lý do "gay" để loại bỏ hiềm nghi. Nó đang định an ủi, thổi phồng ký chủ của nó một lượt, ai dè chưa kịp sắp xếp câu từ xong đã bị cắt ngang.

[Quy củ cũ, cậu phụ trách giám sát toàn cục, một khi Hoắc Kỳ Quân xuất hiện hành vi hoặc dấu hiệu nào đấy có khuynh hướng quá kích, phải báo cho anh biết trước.]

[Vâng, chủ nhân!]

Lận Duy bàn giao việc quan sát hướng đi của nam chính cho hệ thống xong, vội chạy về phòng ngủ bù. Chưa kịp th* d*c đã phải ngăn đón tính tiết cốt truyện như này, quả thật khiến hắn mệt không chịu nổi.

Bên kia, Hoắc Kỳ Quân vốn định đợi Phó Tiểu Thanh tỉnh ngủ rồi hỏi xem cô ấy có muốn đến nhà mình làm bảo mẫu không, lại bị một cuộc gọi công việc kéo về công ty, đợi đến lúc xử lý xong sự vụ trong tay, trời đã đen kịt, kim đồng hồ đã chỉ tám giờ tối.

Vị bệnh nhân đau bao tử nào đó đã qua bữa tối, dạ dày đau lên từng cơn.

Hoắc Kỳ Quân gỡ kính xuống, xoa bóp ấn đường đang đau nhói, thở một hơi dài nhẹ nhõm. Y tựa vào lưng ghế, cầm điện thoại di động lên, sau một lúc do dự xem nên gọi điện thoại hay gửi tin nhắn cho Phó Tiểu Thanh, y chọn cái sau.

Một là hôm qua hai người họ mới cãi nhau vì chuyện y muốn cho cô ấy tiền, chưa chắc cô ấy đã chịu nhận điện thoại. Hai là y đang định làm theo đề nghị của Lận Duy, dùng bệnh bao tử của mình để xuống nước, làm Phó Tiểu Thanh cảm thấy y đáng thương. Nếu bắt y nói chúng thành lời, y bó tay chịu chết.

Sau khi gửi mấy chữ "Dạ dày đau" đi, Hoắc Kỳ Quân xấu hổ mím môi.

Hai người họ sống trong hai thế giới khác nhau, nếu giờ Phó Tiểu Thanh còn xót Hoắc Kỳ Quân sống trong nhung lụa chỉ vì chút bệnh vặt này, thì cô ấy chẳng khác nào một con dở cả. Bởi vậy cô ấy dùng câu "Có bệnh thì đi tìm bác sĩ" để đuổi y đi.

Y biết ngay mà, cho dù y có hạ thấp mình như thế nào, Phó Tiểu Thanh ở bên kia màn hình cũng chẳng thể cho y chút thiện ý.

Hoắc Kỳ Quân nhìn tin nhắn của cô ấy, sắc mặt đần trở nên u ám, mấy câu muốn mời cô ấy tới nhà phụ trách sinh hoạt thường ngày còn chưa kịp nói đều bị chặn lại. Y nhìn chằm chằm vào hàng chữ này một lúc lâu, nghiệm ra tất cả những phẫn nộ và trào phúng ẩn chứa trong đó, cuối cũng chịu thừa nhận mình vô cùng thất bại trong việc theo đuổi người khác. Nhớ tới Lận Duy, ngón tay y khẽ nhúc nhích mấy lần.

Lúc này Lận Duy vừa ngủ bù xong, chuẩn bị ra ngoài ăn chút gì đó. Nghe thấy điện thoại rung, hắn cầm lên nhìn thử. Thấy là tin nhắn Hoắc Kỳ Quân gửi thì nhíu chặt mày, hắn còn tưởng rằng y cần ít nhất một hai ngày để điều chỉnh tâm lý chứ.

Hoắc Kỳ Quân: [Dạ dày đau.]

Vừa mở hộp thoại đã thấy đúng mấy chữ khô khan này, không biết sao Lận Duy lại cảm thấy là lạ. Hệ thống chạy lại gần nói cho hắn biết, tin này được gửi cho nữ chính trước, y bị trào phúng nên mới tận dụng nó để gửi cho hắn luôn.

Hành động này khiến hắn cạn lời, khiến hắn không biết nói sao cho phải.

Cũng may Lận Duy chẳng quan tâm Hoắc Kỳ Quân đối xử với hắn bằng thái độ gì, chỉ trả lời: [Cậu đang ở đâu?]

Hoắc Kỳ Quân: [Ở công ty.]

Hắn thay quần áo ra ngoài luôn. Lúc đi ngang qua cửa hàng tiện lợi còn dừng xe mua hai gói bánh quy.

Hiện giờ hắn có hệ thống hướng dẫn, không cần tự mình mò đường đến công ty Hoắc Kỳ Quân nữa, bớt không ít công sức.

Hắn đến trước cửa văn phòng của Hoắc Kỳ Quân, dù cửa không đóng, nhưng Lận Duy vẫn lễ phép gõ hai cái, khiến vị tổng giám đốc đã đau dạ dày đến tái mặt nhắm mắt dưỡng thần ở bên trong bừng tỉnh.

Thật ra Hoắc Kỳ Quân đã nghe thấy tiếng bước chân của hắn từ lâu, nhưng y vô thức nhắm mắt lại vì chẳng biết phải đối mặt với hắn kiểu gì. Y vờ như bình thường, ho nhẹ một tiếng, bảo hắn: "Tới nhanh thế."

Dù Lận Duy đã chuẩn bị tâm lý để đối diện với cái miệng không biết ăn nói của y, nhưng vẫn thấy nghẹn họng. Hắn ném túi chứa nước và bánh quy trong tay qua, ngữ điệu như thường: "Ăn tạm trước đi."

Hoắc Kỳ Quân ghét bỏ nhìn bánh quy khô khốc trong tay, người này chạy một quãng xa như thế chỉ để đưa cho y thứ này thôi đấy à?

Lận Duy rót một cốc nước ấm để vào trước mặt y, nhìn ra vẻ không tình nguyện của y, thở dài giải thích một câu: "Đồ ăn tính kiềm có thể giảm bớt cơn đau dạ dày do đói, ăn trước lót dạ đã, rồi ăn cái khác sau."

"À." Hoắc Kỳ Quân gắng gượng bóc bao bì ra. Sau khi ăn hai cái, không biết có phải do tác dụng tâm lý hay không, cảm giác đau đớn truyền từ dạ dày quả thật đã giảm đi phần nào.

Hoắc Kỳ Quân thấy Lận Duy ngồi trên ghế sô pha vừa nghịch điện thoại vừa chờ y, như thể không hề mất tự nhiên vì chuyện sáng nay, còn y thì ngược lại. Nhớ tới vẻ mặt cười như không cười lúc hắn nói hắn thích đàn ông, y luôn cảm thấy câu này có điều ẩn ý nhưng nhìn hành động hiện giờ của hắn, câu hắn bảo mình thích đàn ông cứ như chỉ để y không ghen bậy ghen bạ mà thôi. Về bản chất, chuyện Lận Duy thích đàn ông cũng chẳng hề liên quan gì đến y cả.

Nghĩ đến cái này, Hoắc Kỳ Quân c*̃ng thở ra một hơi, cảm giác gượng gạo dưới đáy lòng cũng tan đi, dù vẫn còn chút xấu hổ vì tự mình đa tình, nhưng không ảnh hưởng đến việc y tiếp tục sai khiến Lận Duy, để hắn nghĩ cách giúp theo đuổi người ta: "Lúc trước cậu nói cậu có cách để Phó Tiểu Thanh đồng ý đến nhà tôi làm bảo mẫu đúng không?"

Lận Duy nghe vậy giương mắt nhìn y, không trả lời, chỉ cố ý hỏi lại: "Không sợ lòng tôi mang ý xấu nữa à?"

Lựa đúng chỗ đau để nói, tranh thủ tập cho Hoắc Kỳ Quân không còn quá nhạy cảm với chuyện này, không nghi kỵ gì hắn nữa.

Hoắc Kỳ Quân tự biết mình đuối lý, nhưng không thể hạ cái tôi xuống. Y tránh khỏi tầm mắt hắn, cứng ngắc đáp: "Cậu cứ nói có hay không là được!"

"Được thôi, chỗ cô ấy cứ để tôi, bao giờ cô ấy đồng ý tôi sẽ nói cho cậu." Lận Duy nhún nhún vai đứng dậy: "Cậu đỡ chưa, nếu đỡ hơn rồi thì đi ăn thôi. Tối nay tôi cũng chưa ăn gì, đang đói."

"Đi thôi."

Hai người ra khỏi công ty, hắn định tìm một nhà hàng gần đây thôi nào ngờ vừa bước ra khỏi cửa chính Tập đoàn Hoắc Thị, Lận Duy đã nghe thấy giọng hệ thống vang lên trong đầu.

[Chủ nhân, đêm nay bên phía nữ chính có đoạn cốt truyện bị bắt nạt, nam chính vốn sẽ xuất hiện kịp thời, nhưng giờ nam chính đi cùng anh, chỗ nữ chính làm sao bây giờ?]

[Phó Tiểu Thanh đang ở đâu? Tình huống cụ thể ra sao?]

[Đêm nay nữ chính làm thêm trong quán bar, theo nội dung cốt truyện, cô ấy sẽ bị người qua đường A không biết tên đùa giỡn, đúng lúc được nam chính đi ngang qua giúp đỡ, trong cơn tức giận, nam chính đánh người qua đường A đến mức bị chấn động não. Trong đó còn nhắc đến chuyện sau này nam chính sẽ trả thù tiếp, khiến người qua đường A mất "công cụ gây án", tránh ngày sau gã ta lại gặp sắc nảy lòng tham.]

Có thể nói, đọc thì hả giận thật đấy, nhưng không thể dũng não ngẫm nghĩ, nếu không sẽ thấy thế giới này vô pháp vô thiên đến mức độ nào.

Lận Duy biết đoạn này, nhưng không biết nó xảy ra ngay trong buổi tối hôm nay.

Mốc thời gian của tình tiết truyện gốc thường không quá rõ ràng, cho nên hắn mới cần hệ thống phụ trợ. Một khi cốt truyện quan trọng chuẩn bị xảy ra, hệ thống có thể nhận được nhắc nhở từ ý thức của thế giới, gọi tắt là gian lận.

Giờ biết cũng đã hơi muộn nhưng không để Hoắc Kỳ Quân đến đó không được. Lận Duy không thể làm ra loại chuyện biết một cô gái nhỏ như Phó Tiểu Thanh sắp bị bắt nạt thảm mà vẫn thờ ơ mặc kệ, chứ nói gì đến việc sau này tên cuồng khống chế như Hoắc Kỳ Quân chắc chắn vẫn sẽ biết, khéo còn trả thù nặng tay hơn trong cốt truyện gốc ấy chứ.

Lận Duy đành phải dụ dỗ Hoắc Kỳ Quân lên xe mình rồi lái đến địa chỉ quán bar theo hướng dẫn của hệ thống. May khoảng cách không quá xa, hy vọng có thể gặp được người qua đường A không biết tên kia, xóa sổ chuyện này trước khi nó kịp xảy ra.

Lúc đỗ xe, Hoắc Kỳ Quân khó tin nhìn hắn: "Tôi đau dạ dày, thế mà cậu lại dẫn tôi đến quán bar?"

Dù y luôn chìm trong công việc, chà đạp cơ thể mình, nhưng chưa từng bị bất cứ ai coi kinh như này, y đức của Lận Duy đâu? Bị chó ăn rồi à?

"Nơi này có người cậu muốn gặp." Lận Duy nói.

Quả nhiên Hoắc Kỳ Quân yên lặng lại ngay, tự giác tháo đai an toàn rồi xuống xe.