Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"
Chương 1: Đến trễ
“Cậu quan tâm cô ấy quá nhỉ.”
Giọng nam trầm thấp truyền vào trong tai hắn, ngữ khí nghe thì bình thản nhưng lại chứa đựng sự không vui khó mà bỏ qua.
Lận Duy vừa xuyên đến, nghe xong thầm hô không ổn rồi, thế giới trước hắn kết thúc công việc hơi muộn một chút, thành ra đến bên này chậm hơn một bước.
Sợ là giờ hắn đã xuyên thẳng vào hiện trường tình địch đấu đá với nhau rồi.
Lận Duy nhìn cô nàng đáng thương sắc mặt trắng bệch nằm trên giường, cô ấy là nữ chính của bộ truyện “tổng tài bá đạo” “ngược luyến tàn tâm” motif cũ ba xu này. Còn người đàn ông đứng cạnh hắn nói câu kia, là nam chính Hoắc Kỳ Quân.
Hắn liếc qua, ngũ quan y tuấn tú, gương mặt góc cạnh rõ ràng, trên sống mũi thẳng tắp ấy là chiếc kính không gọng tăng thêm chút cảm giác lạnh lùng, âu phục giày da, không hề hợp với căn phòng nhỏ hẹp nơi bọn họ đang đứng.
Kết hợp với những tin tức đã biết, vừa nghĩ chút thôi hắn đã nhớ ra một đoạn nội dung cốt truyện: Nguyên chủ trùng hợp đụng mặt Phó Tiểu Thanh ở bên ngoài, Phó Tiểu Thanh đang bị tụt huyết áp.
Người làm bác sĩ như nguyên chủ đương nhiên không thể bỏ mặc không quan tâm, huống hồ lúc trước hắn ta còn gặp mặt Phó Tiểu Thanh rất nhiều lần trong nhiều hoàn cảnh khác nhau vì hắn ta là bạn thân của nam chính, còn nảy sinh ra một loại tâm lý vừa thương vừa yêu dành cho nữ chính.
Hắn ta chủ động đưa Phó Tiểu Thanh về nhà, ai ngờ lại đụng mặt Hoắc Kỳ Quân đang đến tìm cô ấy để xin lỗi.
Vì thế mà Hoắc Kỳ Quân phát hiện bạn tốt của y cũng ôm lòng ái mộ người y thương, quan hệ chuyển từ anh em thân thiết thành tình địch.
Chuyện này cực kỳ bất lợi cho nhiệm vụ của hắn.
Nhiệm vụ chính của Lận Duy là giữ yên bình cho các thế giới, mà thế giới hiện tại là thể giới sinh ra từ một quyển tiểu thuyết “tổng tài bá đạo và tiểu kiều thê ngược luyến tàn tâm”. Yêu đương gì đâu mà động một tí là lại “trời lạnh rồi cho xxx phá sản đi”, yêu đương thôi mà phá nát núi sông, hủy trời diệt đất.
Điều hắn cần phải làm là trấn giữ, lập lại trật tự, ngăn cản nam chính vừa yêu đương vừa biến thành một tên điên cuồng, phá nát ranh giới luật pháp.
Trong câu chuyện này, nam chính Hoắc Kỳ Quân và nữ chính Phó Tiểu Thanh yêu đương dày vò nhau. Từ “anh theo em trốn vì gia thế cách biệt quá lớn” cho đến một loạt tình tiết máu chó như mang thai, ôm bụng bầu bỏ trốn, sinh non, tai nạn xe cộ mất trí nhớ, thế thân chen chân... Và cuối cùng chính là điên cuồng giảm lỏng ép yêu.
Trong quá trình diễn biến cốt truyện triển khai, các loại thủ đoạn nam chính dùng khi ra mặt thay nữ chính, khi đối phó tình địch, khi cưỡng ép giữ nữ chính ở bên mình cũng cách hai chữ hợp pháp càng lúc càng xa. Chỉ có điều tác giả không nghĩ tới, chứ không có gì nam chính không làm được.
Nếu đặt ở thế giới bình thường, nam chính đã bị người ta tố cáo, ngồi sau song sắt gạt lệ từ lâu rồi, chứ ở đó mà giam với chả cầm.
Nhưng dù sao thế giới này cũng là thế giới tạo thành nhờ điểm tựa là nam nữ chính, sao con cưng của ông trời có thể làm một kẻ phạm pháp điên cuồng được? Một khi nam chính làm ra việc gì quá khích và không hợp pháp, ý thức về pháp trị của những người còn lại trong thế giới nhỏ này sẽ bị xóa mòn, pháp luật như thể bị bỏ mặc, nếu không còn pháp luật trói buộc, sớm muộn gì thế giới này cũng đảo lộn.
Lận Duy suy tính, hắn không thể để Hoắc Kỳ Quân coi hắn thành tình địch được. Chưa nói đến việc rất có thể Hoắc Kỳ Quân sẽ trọng sắc khinh bạn, ra tay với hắn chỉ vì chút chuyện cỏn con này, chỉ nói việc đến phải hoàn thành nhiệm vụ thôi, hắn đã không thể đánh mất niềm tin Hoắc Kỳ Quân.
“Cô ấy cần nghỉ ngơi, để cô ấy ngủ một giấc cho ngon, chúng ta ra ngoài rồi nói.”
Lận Duy không trả lời câu hỏi mở đầu kia, chỉ xoay người nhìn về phía Hoắc Kỳ Quân, miệng vẫn nói mấy lời quan tâm trắng trợn, nhưng mắt lại bình thản không chút gợn sóng.
Sự nghi ngờ của Hoắc Kỳ Quân bị sự bình thản này dao động, mặt lộ ra chút mất tự nhiên, đáp “ừ” một tiếng.
Y quay đầu rời khỏi phòng ngủ trước, ngồi xuống ghế sô pha trong phòng khách, thấy Lận Duy nhẹ nhàng khép cửa phòng rồi mới lại đây, dáng vẻ quan tâm chu đáo đấy lại khiến mặt y sa sầm.
Thần sắc trên mặt Lận Duy lại hơi bất đắc dĩ, hắn cười, nhìn y rồi trêu chọc chẳng chút kiêng dè: “Người còn không chưa theo đuổi tới tay, mà ghen thì không trượt phát nào nhỉ?”
Lớp giấy mỏng này bị chọc thủng, nhưng lại khiến hắn trông như người chính đáng rõ ràng và hắn không làm ra bất cứ chuyện gì đáng để chột dạ.
Hoắc Kỳ Quân nghe vậy mặt càng u ám tối tăm, thẹn quá hóa giận, trừng mắt liếc hắn một cái, tháo kính mắt xuống, vẫn không nói tiếng nào.
Lận Duy biết lúc nguyên chủ đưa Phó Tiểu Thanh về nhà, những hành động cử chỉ của hắn ta trước mặt Hoắc Kỳ Quân lộ ra chút cảm giác ân cần quá mức, hiện giờ có lẽ Hoắc Kỳ Quân bị thái độ nói chuyện của hắn ảnh hưởng, cảm thấy mình đa nghi.
Nhưng chỉ cần y rời khỏi đây, nghĩ lại tất cả những gì đã xảy ra trong hôm nay một lần, hạt giống hoài nghi chắc chắn sẽ lại nảy mầm.
Để chuyện này trôi qua hẳn, vầy vẫn chưa đủ.
Bởi thế, Lận Duy không những không ngừng lại, còn nhân giây phút Hoắc Kỳ Quân đang đuối lý, ra sức khuyên can: “Nếu cậu thích người ta thật, đừng có mà lấy đủ mọi cớ đến tìm cô ấy gây chuyện, làm chút gì đó tốt hơn được không? Công việc đang tốt đẹp bỗng bị sa thải, cô ấy vật vã như thế này cũng là vì cậu cả đấy!”
Nói đúng ra, là vì nhà họ Hoắc sau lưng Hoắc Kỳ Quân.
Lúc này nam nữ chính còn chưa ở bên nhau, nhưng Hoắc Kỳ Quân thể hiện sự lưu ý vượt mức mình thường với Phó Tiểu Thanh, khiến nhà họ Hoắc để ý.
Trong mắt mẹ Hoắc Kỳ Quân, có là thần tiên hạ phàm may ra cũng chỉ hợp tư cách thôi, chứ nói chi đến Phó Tiểu Thanh bình thường không có chút điểm nhấn nào? Không hóa thân thành Vương Mẫu nương nương, ra mặt bảo cô ấy cách con trai bà ta xa một chút mới lạ.
Theo Lận Duy thấy, Phó Tiểu Thanh cũng hơi thảm. Phú bà nhà khác lúc nào cũng dùng chiêu “tiên lễ hậu binh”, chi phiếu vô dụng mới dùng mấy thủ đoạn khác. Ai dè đến lượt Phó Tiểu Thanh, lại để công ty đuổi việc cô ấy trước.
Nhưng còn thảm hơn cả, đó là Phó Tiểu Thanh còn có cậu em trai ốm đau nằm trong bệnh viện, ngày nào cũng tốn tiền thuốc men, thu nhập trước đó vốn đã không đủ dùng, nên sau khi mất nguồn thu nhập chính cô ấy không thể không làm thêm bốn năm việc một ngày. Cũng là người đáng thương, nguyên chủ đồng tình, thương xót cô ấy cũng không phải không có có nguyên nhân.
“Tôi cho cô ấy tiền, mà cô ấy còn chê tôi xem vào việc của người khác.” Sắc mặt của Hoắc Kỳ Quân càng thêm xấu: “Còn cậu đấy, quan tâm cô ấy thế, sao không thấy giúp cô ấy một tay?”
Lận Duy cười khẽ một tiếng, ung dung nói: “Tôi mà ra tay giúp cô ấy thật, thì cậu đừng tức giận đấy nhé.”
“Cậu!” Hoắc Kỳ Quân bỗng nhiên ngước mắt nhìn qua, trông như thể chút khoan dung ít ỏi của y sắp khô kiệt rồi.
Lận Duy lập tức quay về vấn đề chính: “Thân thể của của cô ấy vốn đã yếu, không chịu được cách làm như thế, so với việc cho tiền làm cô ấy cảm thấy cậu đang sỉ nhục cô ấy, không bằng kiếm cho cô ấy một công việc đàng hoàng!”
Hoắc Kỳ Quân thấy hắn thôi không bông đùa nữa, giọng nói y pha chút ủ rũ và khó hiểu: “Sao tôi không nghĩ đến chuyện tìm cho cô ấy một công việc tốt hơn được, nhưng tình huống của tôi cậu cũng biết đấy, tôi vừa sắp xếp xong, mẹ tôi sẽ phá hỏng ngay lập tức, Tiểu Thanh... Sao phải để cô ấy chịu tội như thế, không bằng cho tiền, coi như tôi đền bù tổn thất cho cô ấy!”
Cậu ấm nhà giàu yêu cũng dùng cái nhìn của kẻ bề trên, Lận Duy không thể không cảm thán một câu, nữ chính thật là xui xẻo!
“Lần trước cậu cũng nói thế với cô ấy à? Xong còn bị cô ấy mắng cho một trận to đúng không?”
Lận Duy không hề che dấu vẻ cười trên nỗi đau của người khác, sau đó vui vẻ túm lấy cái gối ôm y ném tới, vô thức giơ lên xem xét, là gối hình một chú mèo màu hồng đáng yêu, trông rất giống đồ của một thiếu nữ, nó và khí chất của Hoắc Kỳ Quân có thể nói là hai loại khác nhau hoàn toàn, không chút hoà hợp.
Mắt thấy lại ghẹo nữa là lật xe, Lận Duy mới thu hồi thái độ cà lơ phất phơ, nghĩ kế giúp y.
“Cậu sợ mình không thể nhìn chằm chằm từng giây phút một khiến cô ấy bị bắt nạt khi làm công việc cậu sắp xếp, thế thì cậu cứ cho cô ấy một công việc không có đồng nghiệp là được đấy thôi? Tôi đã nói người bệnh như cậu cần phải có một bảo mẫu dàn xếp ba bữa một ngày cho cậu cơ mà, cậu lại cứ muốn bới xương trong trứng, không muốn người ngoài ra vào “khuê phòng” của cậu, không phải giờ có ứng cử viên sáng giá Phó Tiểu Thanh đấy sao? Dù gì thì dù, chả nhẽ đến cả người mình thích cậu cũng bài xích à?”
Tuy hai chữ khuê phòng đạp mạnh vào điểm mấu chốt của y, nhưng tạm thời Hoắc Kỳ Quân không muốn so đo, chỉ lườm hắn một cái không nặng không nhẹ, rồi suy nghĩ về đề nghị này thật kỹ càng. Hiển nhiên y cũng rất động lòng, nhưng lại không thể không thừa nhận, để Phó Tiểu Thanh luôn lạnh mặt mới y đáp ứng chuyện này chỉ sợ sẽ không dễ dàng.
Chần chờ một lát, đáy mắt y hiện lên một tia thất bại, Hoắc Kỳ Quân vẫn nói nỗi lo lắng ra: “Sợ là cô ấy sẽ không vui.”
Lận Duy đáp lại ngay: “Không có việc gì, cậu vui là được, chỗ Tiểu Thanh tôi nói giúp cậu.”
Không ngoài dự đoán, Hoắc Kỳ Quân nghe thấy câu này lại vô thức cảm thấy không quá thoải mái, nỗi chua xót xông lên đầu: “Cậu chắc chắn thế? Cậu cảm thấy cậu nói là cô ấy nghe ngay à?”
Lận Duy không sợ y ghen công khai, chỉ sợ y nén trong lòng, nghẹn trong cổ họng. Hắn nói nhiều như vậy chỉ vì muốn dụ y nói ra câu này. Phải tìm đúng thời cơ, cần phủi sạch quan hệ giữa nguyên chủ và Phó Tiểu Thanh, nhưng không thể khiến quan hệ giữa hai người trở nên căng cứng. Dù sao nhiệm vụ cần dùng quan hệ này, nên hắn vẫn phải ở bên cạnh Hoắc Kỳ Quân với tư cách là bạn thân.
“Tôi biết ăn nói hơn cậu nhiều, ít ra không đến mức gặp cô ấy lần nào là khiến cô ấy khó xử lần đấy, còn ăn nói không biết lựa lời!” Hắn đang ám chỉ việc tâm thái của Phó Tiểu Thanh lúc đối mắt với hắn khác hẳn khi đối mặt với Hoắc Kỳ Quân.
Chẳng qua Lận Duy không ngóng trông y có thể nghe lọt tai, hắn tiếp tục bày ra vẻ đau đầu nhức óc, nói: “Cô ấy đã đủ đáng thương rồi, cậu thích nhưng lại không bảo vệ được người ta, thế thì ít nhất cũng đừng có mà bày cái giá con giời đấy ra nữa, bớt bớt lại, đối xử với cô ấy tốt hơn một chút.”
Hoắc Kỳ Quân chỉ cảm thấy hắn càng nói càng chối tai, nhưng hết lần này tới lần khác, đối phương đang khuyên y đối xử với Phó Tiểu Thanh tốt hơn một chút, nếu y nổi giận sẽ trông rất hẹp hòi. Nhưng dù sao y cũng không vui, ngữ khí lạnh đi thấy rõ: “Lòng đồng tình của cậu bừa phứa như thế từ bao giờ?”
“Tôi không đồng tình bừa phứa, tôi sợ cậu hối hận!” Lận Duy nhếch miệng, bày ra vẻ lòng tốt bị coi thành lòng lang dạ thú, như thể bị hiểu lầm mãi cũng mệt.
Hoắc Kỳ Quân châm chọc xùy một tiếng, không tin.
Một tiếng này vừa dứt, hai người im lặng mấy giây, bầu không khí cũng trở nên gượng gạo. Ngay sau đó, Lận Duy bỗng nhiên đứng lên như thể bị thứ gì đó k*ch th*ch, bước về phía Hoắc Kỳ Quân, lại bày ra dáng vẻ thất vọng nhưng lại không đành lòng nói nặng lời, muốn nói lại thôi.
Hoắc Kỳ Quân bị dáng vẻ của hắn đóng đinh tại chỗ, đôi mắt sau lớp thấu kính luống cuống chớp mấy cái, nghĩ thầm y cũng có nói lời gì quá đáng đâu, không biết sao Lận Duy lại phản ứng lớn thế, chẳng lẽ vì ngữ khí của y không được tốt ư?
Không chờ y kịp phản ứng, Lận Duy lại thở dài một hơi, nhận mệnh phối hợp xuống nước trước: “Tóm lại cậu tự suy nghĩ thật kỹ đi, có gì cần có thể tìm tôi.”
Gối ôm màu hồng rơi xuống mặt đất vì động tác đứng bật dậy lúc nãy. Lận Duy xoay người nhặt nó lên, phủi phủi lớp tro bụi không hề tồn tại, nhỏ giọng nói một câu: “Cậu không cần phí công phí sức đề phòng tôi đâu, tôi không có hứng thú với gái xinh.”
Lời này rất nhỏ, nhưng có nhỏ nữa Hoắc Kỳ Quân vẫn nghe được, còn nghe đến rõ ràng rành mạch, Hoắc Kỳ Quân vừa lấy lại tinh thần sau chuỗi phản ứng quá khích của hắn, nghe vậy con ngươi hơi run, bật thốt: “Câu có ý gì?”
Lận Duy cười như không cười, nhìn y, như đang châm chọc y giả vờ không hiểu, gằn từng chữ một: “Ý là tôi thích đàn ông.”