Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 85: Phủ tướng quân

Nghe vậy, Dụ Chiêu hít một hơi khí lạnh, giờ phút này y thật sự có hơi hối hận. Nếu chỉ có một mình y thì cũng thôi đi, đằng này còn kéo cả Lận Duy tới.

Chỉ cần bất cứ ai ở đây nhận ra thân phận của Lận Duy, e rằng họ sẽ dốc toàn lực để giữ mạng hắn lại trong tòa lầu này.
Dù danh tiếng anh minh hiền đức của hắn có truyền xa cũng vô dụng, nếu tiểu hoàng đế chết vì một lý do không mấy hay ho như vi hành ghé thanh lâu rồi bị ám sát, quan viên trong triều còn cần thể diện, tuyệt đối không thể rầm rộ điều tra triệt để được.

Còn Ngụy Vương đã thua quá nửa ván cờ, đây quả thực là cơ hội trời ban!

Mà Dụ Chiêu chỉ cần nghĩ đến cơ hội này là do chính y tạo ra cho Ngụy Vương, khuôn mặt tuấn tú đã tức đến mức méo mó.

"Rời khỏi đây trước đã!" Nhất thời y cũng chẳng màng đến chuyện khác, ngay cả việc Lận Duy nói y "ngốc" cũng không phản ứng, vội nắm lấy cổ tay Lận Duy định kéo hắn đứng dậy.

Thế nhưng Lận Duy lại chẳng hề vội vã, hắn trở tay ấn y ngồi xuống, ôn tồn trấn an: "Đừng căng thẳng, đây chỉ là nơi thu thập tin tức, không có cao thủ nào cả, huống hồ chúng ta cũng chưa bại lộ thân phận."

Lúc này Dụ Chiêu mới hơi bình tĩnh lại, nhưng vẫn chưa hoàn toàn yên tâm, nét mặt vẫn còn thoáng vẻ lo âu, y hạ giọng nói: "Người biết rõ nơi này có vấn đề, còn tự mình chạy tới đây làm gì?"

"Sợ ngươi không hiểu bối cảnh nơi này rồi bị lừa, nên tới xem sao." Lận Duy đắp như lẽ đương nhiên, hoàn toàn không coi nơi này là chuyện gì to tát.

Nói được nửa chừng hắn còn bật cười, nhặt một quyển xuân cung đồ vừa bị Dụ Chiêu gạt xuống gầm bàn lên, mở ra, vừa xem vừa nói tiếp: "Sáng sớm tinh mơ chạy tới thanh lâu học cái này, ngươi nghĩ ra được cũng hay đấy nhỉ. Còn xui đến mức chọn đúng Nguyệt Sắc Lâu này."

Dụ Chiêu não nề nhắm mắt lại. Đã bị bắt tại trận rồi, trốn tránh cũng vô nghĩa, chi bằng thẳng thắn luôn: "Người đã chủ động mời ta ngủ trên giường của người rồi, vậy chắc chắn ta phải bỏ chút tâm tư, để người có trải nghiệm tốt hơn chứ!"

Đều là đàn ông, một khi đã nói thẳng ra thì cũng chẳng có gì phải giả vờ.

Đôi môi Lận Duy ngậm ý cười, khẽ "ừ" một tiếng, mắt vẫn không rời khỏi quyển xuân cung đồ, chỉ nói: "Vậy để ta xem ngươi học được những gì rồi."

Thực tế y chẳng học được gì tốt đẹp cả.

Ban đầu Lận Duy chỉ định trêu chọc Dụ Chiêu vài câu, thế nhưng nội dung trong xuân cung đồ lại khiến hắn càng xem mày nhíu càng chặt, sắc mặt cũng có hơi khó coi.

Dụ Chiêu có hơi buông xuông mặc kệ sự đời, vốn định chai mặt mặc hắn trêu chọc, nhưng thấy dáng vẻ này của hắn, trong lòng y lại bắt đầu lo lắng.

Y ho khan hai tiếng, ngượng ngùng nói: "Cái đó... Toàn do tú bà nhét cho ta thôi, ta không biết bên trong toàn những nội dung thiếu tôn trọng như vậy, càng không có ý định dùng nó lên thân thể người, người đừng..."

Chỉ riêng mấy quyển Dụ Chiêu đã xem, người nam ở thế bị động trong tranh đều mặc quần áo nữ, trông còn rất nhỏ tuổi, có lẽ đều là các bé trai, nội dung thì đủ mọi chiêu trò và cực kỳ không thân thiện.

Đây cũng là lý do lúc trước y cảm thấy không thoải mái. Giờ thấy sắc mặt Lận Duy thay đổi, y lại lo hắn hiểu lầm mình thích kiểu này. Tất cả đều là lỗi của tú bà, y không gánh nổi cái nồi này đâu!

"Ta không hiểu lầm." Lận Duy hoàn hồn, cười với y rồi đặt quyển xuân cung đồ xuống, thở dài: "Ta đang nghĩ, chúng ta xem tranh này chỉ để tìm cái mới mẻ, nhưng với những thiếu nam thiếu nữ trong thanh lâu này, lại là sự đối đãi mà họ đang phải chịu đựng."

Thanh lâu vốn làm nghề buôn bán da thịt. Chuyện bán nghệ không bán thân hào nhoáng kia chỉ là đãi ngộ dành cho một số ít cô nương đang độ xuân sắc.

Bên dưới vẻ hào nhoáng đó, phần nhiều là những người phụ nữ lớn tuổi không thể tự chuộc thân, hoặc nhan sắc kém hơn chút và một số cậu bé tuổi nhỏ đến mức khó phân biệt giới tính. Cuộc sống khổ cực của những người này mới là bức tranh chân thực tại nơi như thanh lâu. Những gì họ phải trải qua, e rằng còn hơn cả những gì được vẽ trong xuân cung đồ này.

Dụ Chiêu không hiểu tâm trạng của hắn lắm. Y biết Lận Duy thiện lương, không nỡ thấy người khác chịu khổ, nhưng đồng cảm với cả một ổ mật thám của Ngụy Vương thì có cần thiết không?

Tuy không hiểu, nhưng y cũng sẽ không chất vấn nguyên tắc làm việc của Lận Duy. Tiểu Hoàng đế rõ ràng là một bậc quân vương có lòng thương người bẩm sinh, chỉ cần nhìn cách hắn xử lý việc cứu trợ thiên tai là biết, hắn hiểu đạo lý lon gạo ân gánh gạo thù. Về phương diện này, hắn không cần người khác phải chỉ tay năm ngón.

Lận Duy nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng, thấy Dụ Chiêu đang lo lắng nhìn mình, hắn còn mặc kệ vẻ không tình nguyện của y, cười rồi đưa tay véo y một cái.

"Ta biết ngươi đang nghĩ gì, nhưng họ có nỗi khổ riêng. Có lẽ con đường cả đời này đã được định sẵn từ khi họ sinh ra. Trước quyền thế của Ngụy Vương, chẳng lẽ bắt họ phải liều chết chống cự vì một Hoàng đế chưa từng gặp mặt cũng chưa từng ban cho họ ân huệ gì như ta sao? Ta không nghĩ chuyện đó là điều hiển nhiên. Hoặc có lẽ, thậm chí họ còn không có cơ hội biết kẻ chủ mưu sau lưng là ai, không hiểu mình đang làm gì cho kẻ đó."

"Người muốn tha cho họ?" Dụ Chiêu hỏi.

Lận Duy khẽ thở dài, lại nhìn quyển xuân cung đồ trên bàn, gật đầu: "Xã hội này đối xử với họ quá khắc nghiệt, ngay từ đầu đã không cho họ quyền lựa chọn. Bây giờ, chỉ cần trên tay họ không có án mạng, ta khoan dung chút, cũng xem như công bằng."

"Ừm, tất cả đều nghe theo người!" Trái tim Dụ Chiêu rung lên, y nhìn hắn không rời mắt, nhưng lời nói ra lại không mấy dễ nghe: "Sao người tốt thế? Tiên đế có được người kế vị như người, thật đúng là tổ tiên hiển linh, tre già mọc măng mà."

Lận Duy nghe vậy bật cười, không trách y bất kính với tiên đế, cũng không trách y luôn có những suy nghĩ tội tày trời.

Dù sao Dụ Chiêu cũng là nam chính, tiềm thức để y chẳng hề kính sợ bất kỳ ai đã đủ rõ ràng. Bất kỳ hoàng đế nào hay đa nghi, e rằng đều không thể dung thứ cho một người như vậy nắm giữ binh mã thiên hạ lâu dài.

Nhưng Lận Duy lại cảm thấy y như vậy thật đáng yêu.

Trong cốt truyện gốc, cuối cùng Nguyệt Sắc Lâu được Doãn Thập Nhất tiếp quản. Nhưng tình hình lúc đó khác, bản thân Dụ Chiêu cũng bị coi là nghịch thần, nên thái độ với nơi này cũng chỉ là "sao cũng được".

Cách xử lý của Doãn Thập Nhất là ai muốn đi thì đi, những người ở lại phần nhiều là vì rời khỏi đây sẽ không có đường sống khác, nên Nguyệt Sắc Lâu vẫn tiếp tục kinh doanh như trước, chỉ là chủ nhân đổi từ Ngụy Vương thành Dụ Chiêu mà thôi.

Dưới những tư tưởng hạn chế vốn có của môi trường sống, Doãn Thập Nhất có thể nghĩ đến việc đối xử tốt với người trong thanh lâu đã là rất khá rồi. Nhưng nếu Lận Duy cũng làm qua loa như vậy, hắn sẽ cảm thấy cắn rứt lương tâm.

"Chuyện ở đây không thể vội. Ta phải chuẩn bị sẵn nơi ở và con đường kiếm sống cho họ về sau, thì mới có thể giải cứu những người muốn rời đi trên cả con phố này."

Không chỉ Nguyệt Sắc Lâu, không chỉ kinh đô, muốn thay đổi điều gì đó, còn rất nhiều việc phải làm, hắn chỉ có thể từ từ từng bước một. Trong lòng đã có kế hoạch, Lận Duy cũng không còn vội vã.

Ban đầu Dụ Chiêu nghĩ hôm nay về sẽ cho người nhổ cỏ tận gốc nơi này, nhưng nghe Lận Duy nói vậy, y đành tạm thời nén lại, vừa định nói gì đó thì Lận Duy đã chọc vào ngực y.

Y nghe đối phương đổi giọng điệu, thong thả nói: "Thế nhưng triều đình có luật lệ rõ ràng, quan viên không được mua vui ở kỹ viện. Ban ngày ban mặt, Đại tướng quân nghênh ngang vào Nguyệt Sắc Lâu thế này, trẫm cũng không thể nể tình riêng mà không phạt được."

"Người biết thừa ta không có...!" Dụ Chiêu trừng lớn mắt, không ngờ vòng một vòng lớn lửa lại bén lên người mình.

"Ta biết thì có tác dụng gì?" Lận Duy cười nói: "Ngươi nghênh ngang đi thẳng từ hoàng cung đến đây, ngay cả che giấu hành tung cơ bản cũng không có. Hơn nữa ngươi còn vắng buổi triều sớm, cuối cùng lại đến đây, cứ chờ xem, ngày mai chắc chắn đám Ngự sử sẽ làm tới cho xem."

"Hừ! Bọn họ nào dám!" Dụ Chiêu không cho là đúng.

Lận Duy nhắc nhở y: "Đương nhiên, trước đây họ không dám, nhưng bây giờ chắc chắn bọn họ sẽ mượn gió bẻ măng, mượn tay ta bắt chẹt ngươi, ép ta xử lý công tâm. Nếu ta nghe họ, tất sẽ sinh ra ngăn cách với ngươi. Nếu không nghe họ, chính là công khai thiên vị."

"Chậc, thật phiền phức."

"Thế mà đã thấy phiền rồi à? Ở bên cạnh ta, về sau những chuyện phiền phức thế này chỉ có nhiều chứ không ít, ngươi..."

"Khụ khụ khụ! Thật ra cũng chẳng có gì, mấy lão già nhiều chuyện đấy ấy à, ta chẳng thèm để ý."

Dụ Chiêu bĩu môi, vội vàng sửa lời.

[Y thật đáng yêu.] Mặt ngoài, Lận Duy mỉm cười điềm tĩnh, nhưng lòng đã điên cuồng rung động, không khỏi nói với hệ thống.

Hệ thống thành thạo đáp cho có lệ: [Biết rồi biết rồi.]

Nó cảm thấy thứ chủ nhân nó khen chắc không phải là khuôn mặt của Dụ Chiêu, dù sao khuôn mặt đó đẹp đến trời ghen người ghét, duy chỉ không liên quan gì đến hai chữ "đáng yêu".

Nhưng cũng không hoàn toàn chỉ tính cách, hệ thống lờ mờ cảm nhận được, có lẽ hắn nhắc đến biểu hiện cụ thể khi Dụ Chiêu thích một người, điều đó quả thực rất có sức mê hoặc.

"Vậy người muốn phạt thế nào?" Dụ Chiêu thấu hiểu lòng người, tự giác hỏi.

"Trêu ngươi thôi, tin thật à? Sao ta có thể hy sinh ngươi vì để bản thân không khó xử chứ?" Câu này của Lận Duy quả thực thật không thể thật hơn: "Lát nữa ngươi nói chuyện Nguyệt Sắc Lâu cho Nguyên Bách biết trước, để hắn ta nghĩ cách đè ép người của Ngự Sử Đài."

"... Lừa hắn ta vì chuyện này có phải không ổn lắm không?" Dụ Chiêu lại do dự, thực ra trong lòng y cảm thấy rất kỳ lạ. Y đến đây học hỏi là để 'làm bậy' với tiểu hoàng đế, ai ngờ lại phải lừa Nguyên Bách dọn dẹp mớ hỗn độn cho mình, quả thật có hơi không đúng.

Nguyên Bách là thầy của Lận Duy, thế thầy để dùng như thế này à?

Giây phút này y chợt tin, Lận Duy thật sự chưa từng ôm tình cảm yêu đương với Nguyên Bách. Chỉ cần có tí tẹo, với tính cách của Lận Duy, hắn sẽ không làm ra chuyện này.

"Lừa hắn ta chỗ nào, Nguyệt Sắc Lâu này có vấn đề thật mà." Lận Duy chớp mắt, tự đứng dậy rồi chìa tay về phía y, ra hiệu y nắm tay mình đứng lên.

"Đi thôi, ban ngày người ở đây phải ngủ, đừng quấy rầy mộng đẹp của người ta nữa."

"Đi đâu?"

Sau khi đứng dậy, Dụ Chiêu không buông tay hắn ra, Lận Duy nhướng mày cũng mặc cho y nắm tiếp.

"Có bằng lòng đưa ta về phủ ngươi xem thử không?" Lận Duy nghĩ một lúc rồi nói: "Ta chưa từng vào phủ của ngươi."

Tất nhiên Dụ Chiêu không từ chối, y kéo Lận Duy rời khỏi nơi này. Lần này y che giấu hành tung rất kỹ, Lận Duy dẫn y dùng khinh công bay sang một con phố khác.

Hai người cùng nhau đi bộ về phủ Tướng quân. Dụ Chiêu không dẫn Lận Duy đi gặp mẫu thân mình, thực ra nói đúng hơn thì mẫu thân y phải đến bái kiến Lận Duy mới đúng. Nhưng Lận Duy không nhắc, y cũng lờ đi, trực tiếp đưa người về viện của mình.

Khác với cảnh chạm rồng trổ phượng, người hầu tấp nập bên ngoài, viện của Dụ Chiêu yên tĩnh đến mức có hơi lạc lõng.

"Chỗ ta chỉ có mình ta ở, ngày thường hạ nhân chỉ vào dọn dẹp một lượt tại khung giờ đã định, bình thường sẽ không ra vào."

Y giải thích một câu rồi để Lận Duy tự nhiên, y tự mình lấy =trà cụ ra pha trà. Lận Duy đi một vòng quanh gian chính, ban đầu hắn chỉ tùy tiện xem xét, ai ngờ liếc mắt vài cái, vô tình thấy một mảnh vải màu vàng son.

Hắn quay đầu nhìn kỹ lại, vậy mà lại là chiếc áo choàng quen thuộc kia, bây giờ nó đang được đặt trên... Giường của Dụ Chiêu.

Hơn nữa, chắc sáng hôm đó Dụ Chiêu vội vào cung không để ý, hai ngày không về, hạ nhân cũng không dám tự tiện vào dọn dẹp, nên giường chiếu vẫn còn hơi bừa bộn, cả khung cảnh trông rất tệ.

Dụ Chiêu nhìn theo tầm mắt của hắn, mặt lập tức đỏ bừng, rồi lại thấy vẻ mặt vi diệu của Lận Duy, vội nói: "Không phải như người nghĩ đâu!"

Lận Duy bật cười: "Không phải như suy nghĩ nào của ta cơ?"