Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 84: Đến thanh lâu

Lúc đầu Dụ Chiêu còn không biết mình làm gì chọc giận hắn, mãi đến khi sắp tới điện Diên Hoa, Lận Duy vẫn chẳng thèm đoái hoài đến y, lúc này y mới chợt bừng tỉnh, nhớ ra mình vừa nói gì.

"Này! Người còn chưa đồng ý ở bên ta mà đã nổi giận chỉ vì một câu nói vô tâm, có phải hơi vô lý rồi không?"

Tuy miệng Dụ Chiêu oán giận, nhưng Lận Duy không cần nhìn cũng nghe ra vẻ đắc ý không che giấu nổi trong giọng y, nghe như thể y chỉ mong hắn giận thêm nữa vậy.

Mắt không thấy thì lòng không phiền, vốn Lận Duy tự điều chỉnh chút là được. Hắn không phải người chấp nhặt vặt vãnh, nhưng Dụ Chiêu ấm ức đã lâu vì hắn cứ mãi khước từ lại khác, y không thể kìm nén nổi, cứ sáp lại trước mặt hắn cười cợt!

"Đừng để ý mà, ta chỉ nói đùa thôi, dù có người khác thích ta thật, ta cũng chẳng thèm ngó tới đâu!"

Cái giọng điệu mừng thầm này, ngay cả hệ thống cũng cảm thấy hơi bỉ ổi, chỉ sợ sự dao động cảm xúc mãnh liệt khó khăn lắm mới có được này lại bị Dụ Chiêu phá hỏng mất.

May thay, tình cảm một khi đã bén rễ thì sẽ vô cùng vững chắc. Dụ Chiêu có quậy phá thế nào, Lận Duy cũng chỉ tạm thời không muốn để ý đến y mà thôi.

Vào điện Diên Hoa, Tiêu Lệnh đã rời đi khi nãy, cùng lúc với Dụ Chiêu, trong điện chỉ còn ba đứa nhỏ và đám người Doãn Thập Nhất dẫn tới.

"Thất thúc!" Thấy hắn đến, ba đứa nhỏ đều chạy lại. Có lẽ sức hút trời sinh của Lận Duy đã phát huy tác dụng, hai ngày đủ để chúng buông bỏ phòng bị, thuận theo bản năng gần gũi với hoàng thúc đối xử tốt với chúng.

Trước mặt người ngoài, cuối cùng Dụ Chiêu cũng biết tém tém lại. Tuy nhiên, Doãn Thập Nhất vẫn dễ dàng phát hiện ra ngón tay phát run vì phấn khích của y.

Lận Duy chơi với ba đứa nhỏ một lúc, rồi ở lại dùng bữa tối. Lúc này ngay cả Doãn Thập Nhất cũng thấy có gì đó không ổn. Tuy Lận Duy đối với ai cũng ôn hòa, nhưng trực giác của nàng ấy luôn rất chuẩn xác. Nàng ấy có thể cảm nhận được sự ưu ái đặc biệt hắn dành cho Dụ Chiêu.

Đây là lần đầu tiên nàng ấy thấy Lận Duy phớt lờ Dụ Chiêu như vậy, mà phản ứng của Dụ Chiêu lại càng kỳ lạ hơn, người ta không thèm để ý đến ngươi, ngươi vui cái nỗi gì?

Dụ Chiêu không thể nào buồn nổi, nhưng y càng vui Lận Duy lại càng chẳng buồn để ý đến y. Vòng lặp "ác tính" này kéo dài đến tối, khi hai người quay về tẩm điện của Lận Duy vẫn chưa thay đổi gì, lúc này Dụ Chiêu mới bắt đầu thấy hoảng.

"Người vẫn chưa hết giận à?"

Lận Duy tắm rửa xong, nhắm mắt nằm trên giường. Dụ Chiêu khoanh chân ngồi trên chiếc ghế đẩu cạnh giường hắn, tóc vẫn còn hơi ướt, chỉ lau qua đã vội vàng chạy sang đây.

"Ta chỉ thuận miệng thôi mà, không có chuyện đó đâu!" Dụ Chiêu thấy hắn vẫn không ngó ngàng gì, lại ghé sát vào, nằm bò bên gối hắn thì thầm giải thích.

Lúc này Lận Duy mới ngước mắt nhìn y, thấy tóc y ướt sũng xõa tung, hắn cũng không nói gì, chỉ lặng lẽ đưa tay ra, lướt từ đỉnh đầu y xuống. Dụ Chiêu cảm thấy da đầu hơi nóng lên, đưa tay lên sờ thì tóc y đã khô cong trong nháy mắt.

Hắn vẫn lo y bị cảm lạnh, lãng phí nội lực sấy tóc cho y, Dụ Chiêu cong môi nghĩ, xem ra cũng không nghiêm trọng lắm. Thế là y tiếp tục nằm bò bên giường dỗ người ta, Lận Duy vẫn tỏ vẻ hờ hững, nhưng trông Dụ Chiêu lại khá thích thú.

Hệ thống chưa từng thấy dáng vẻ õng ẹo này của Lận Duy, run rẩy một hồi lâu mới chợt nảy ý: [Hây! Yêu nghiệt phương nào, còn không mau biến khỏi người chủ nhân của ta!]

[Đừng làm mấy trò lố lăng này nữa.] Lận Duy dùng giọng điệu bình thường đáp lại nó.

Lần này hệ thống ngớ người: [Chủ nhân, anh đang giả vờ à?]

Không ngờ Lận Duy lại thừa nhận thật: [Ừ, không thể để y đắc chí quá, anh thu chút lãi trước đã.]

[...] Hệ thống cạn lời.

[Cậu không thấy dáng vẻ này của y rất thú vị à?]

[... Đúng, đúng là có chút ha!] Tính cách của hệ thống được thiết kế riêng cho người làm nhiệm vụ, nên nó không chỉ mềm lòng mà đôi khi còn có cùng sở thích với chủ nhân, lập tức bị thuyết phục.

[... Khoan đã, chủ nhân!] Một lúc sau hệ thống mới hiểu câu 'thu chút lãi trước đã' có nghĩa là... Nó kìm nén sự kích động, hỏi: [Anh quyết định ở lại vì y rồi à?]

Lận Duy im lặng rất lâu, cuối cùng gần như thở dài "ừ" một tiếng.

[Ú hú! Tốt quá rồi!]

Hệ thống nhận được câu trả lời, cuối cùng cũng hết thấp thỏm, lập tức không can thiệp vào chuyện của đôi chim c* này nữa. Cứ để chủ nhân nó tự tung tự tác đi, với cái dáng vẻ vừa dỗ người vừa mừng thầm của Dụ Chiêu, đúng là một kẻ nguyện đánh một kẻ nguyện chịu.

Quả thật Dụ Chiêu rất thích nhìn Lận Duy ghen, nhưng trước đó hắn cứ lờ y mãi, y không thể không hoảng. Nhưng chút hoảng loạn đó đã tan biến hết khi thấy Lận Duy không nỡ để y đội quả đầu ướt dù hắn đang giận dỗi.

"Ta sẽ không thích người khác nữa đâu."

Y nói từng câu ngon ngọt.

"Người không thể tưởng tượng được, ban đầu ta đã phải đấu tranh tâm lý thế nào mới chấp nhận được việc mình thay lòng đổi dạ đâu!"

"Ta thích người như vậy, người cứ vui thầm đi!"

"Bệ hạ, người không để ý đến ta nữa thật à?"

"Này!"

"... Lận Duy!"

Trong lòng Lận Duy khẽ rung lên, có hơi bất ngờ mở mắt ra, thấy Dụ Chiêu sắp hết kiên nhẫn bèn cười khẽ.

"Gọi ta làm gì?"

"..."

Dụ Chiêu bỗng cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, cũng nhận ra người này cố tình trêu chọc mình, nhưng trớ trêu thay y lại chẳng thể giận nổi.

"Không làm gì cả, ta về ngủ đây." Y nuốt nước bọt, sợ mình không kìm được lại làm ra chuyện gì mất mặt nên định bỏ chạy.

Lận Duy lại không cho y cơ hội. Hắn đã quyết định ở lại cũng chẳng cần phải câu nệ gì nữa, hắn giữ tay Dụ Chiêu không cho y đứng dậy, dưới ánh mắt kinh ngạc của y, bình tĩnh hỏi: "Có muốn ngủ lại đây không?"

"Hả?" Dụ Chiêu tưởng mình nghe nhầm, tim đập như trống dồn một hồi lâu mới lí nhí: "Ta, ta chưa nghĩ tới... Chuyện đó... Ta còn chưa biết!"

Tuy y thích Lận Duy, nhưng lúc trước họ vẫn luôn ở vùng thiên tai, về cũng mới được vài ngày, hoàn toàn không có thời gian tìm hiểu những thứ này. Y chỉ tình cờ nghe loáng thoáng chuyện giữa nam với nam có điểm kỳ diệu khác hẳn chuyện nam nữ, nếu không cẩn thận sẽ khiến đối phương bị thương.

"Ngươi nghĩ gì vậy?" Lận Duy cười khẽ: "Ta chỉ hỏi ngươi có muốn ngủ ở đây không, thế mà ngươi lại muốn ngủ ta à?"

Sắc mặt Dụ Chiêu thay đổi, lập tức thẹn quá hóa giận, gắt gỏng: "Vậy người nói mập mờ thế làm gì!"

"Mập mờ chỗ nào?" Lận Duy không nhịn được cười, nhướng mày: "Ta thấy trong đầu ngươi toàn nghĩ mấy thứ linh tinh... Ư!"

"Im đi, xin người đấy." Dụ Chiêu mất hết mặt mũi, nhanh tay bịt miệng hắn lại. Thấy hắn không có ý định trêu mình nữa, y mới từ từ buông tay.

Ngay sau đó, y nhanh nhẹn leo lên giường, nằm nghiêng đối diện với Lận Duy. Lận Duy chia cho y nửa cái chăn để đắp.

"Ngủ đi."

"... Ồ." Có người miệng thì nói không biết, nhưng khi Lận Duy không muốn làm gì thật, y lại thấy hơi thất vọng.

Ngày hôm sau có buổi triều sớm, Lận Duy tỉnh trước. Nội lực của hắn mạnh hơn Dụ Chiêu rất nhiều, muốn không phiền đến y là chuyện cực kỳ dễ dàng. Vì vậy, khi Dụ Chiêu ngủ đến lúc tự tỉnh, vô thức đưa tay sờ thì phía bên kia giường đã lạnh ngắt từ lâu.

Thấy Dụ Chiêu đi ra từ tẩm điện của Lận Duy, Đổng Minh đang chờ bên ngoài mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, không ngó nghiêng lung tung.

Tuy ông ấy hoàn toàn không hiểu nổi, mấy tháng trước Dụ Chiêu còn tỏ rõ sát ý với tiểu Hoàng đế, giờ quy thuận thần phục thì thôi đi, sao lại có thể lên tận long sàng để ngủ được chứ?

Nhưng chuyện này cũng không phải chuyện một thái giám bé nhỏ như ông ấy có thể xen vào, có bao nhiêu thắc mắc cũng chỉ đành chôn sâu trong lòng.

Tính ra Dụ Chiêu đã vắng mặt hai buổi triều sớm, cả hai lần đều vì Lận Duy, có hơi 'u mê quên cả chính sự'. Chỉ là y vốn không hứng thú với việc lên triều, sau khi Tiên đế băng hà y cũng thường xuyên không đi, dù sao chỉ cần không có chiến sự, y đi hay không cũng vậy.

Tuy nhiên, trước đây dù không lên triều, y cũng sẽ dạo quân doanh ngoài thành một vòng. Nhưng nghĩ đến chuyện tối qua, Dụ Chiêu đảo mắt, chào Đổng Minh một tiếng rồi ra khỏi cung.

Không lâu sau, Lận Duy đang đôi co với một đám quan văn già đầu trên triều tự dưng nhận được thông báo như muốn gây chuyện của hệ thống.

[Thưa chủ nhân kính mến! Hệ thống chân thành phục vụ anh! Xin được nhắc nhở thân thiện, bạn tốt của anh... À không, bạn trai của anh, giờ phút này đang tiến vào thanh lâu... Chân trái đã vào, chân phải cũng...]

Lận Duy nghe đến đây mặt đã đen xì, ngắt lời: [Sáng sớm tinh mơ y đến thanh lâu làm gì? Người ta mở cửa chưa?]

Hệ thống cũng đen mặt: [Anh chỉ quan tâm thanh lâu đã mở cửa hay chưa thôi à? Y là đại tướng quân nắm quyền lớn có thể một tay che trời, anh còn nghĩ y bị từ chối hả!]

[Cậy thế ép người, quấy rầy giấc mộng của người khác, quả là có hơi tùy hứng.] Lận Duy ung dung nhận xét.

Hệ thống vội vàng gỡ gạc: [Không sao đâu ạ, thanh lâu đó toàn là tai mắt của Ngụy Vương, giấc mộng của kẻ địch, quấy thì cứ quấy thôi.]

[...Y đến Nguyệt Sắc Lâu?]

[Vâng. Nhưng Dụ Chiêu rất giữ mình, chưa từng lui tới khu đó, y không tự tiết lộ thân phận, hình như tú bà cũng không nhận ra y là ai.]

[Y đúng là biết chọn chỗ thật!]

Lận Duy không ngốc, tối qua vừa xong chuyện mà sáng nay Dụ Chiêu đã không đợi được thêm, nhất quyết phải đến thanh lâu giữa ban ngày, chỉ cần động não cũng đủ biết y định làm gì, hắn không vội.

Cũng may hôm qua hắn đã xử lý hết những người gai mắt trên triều, buổi triều sớm hôm nay không kéo dài quá lâu, khoảng nửa canh giờ sau thì tan.

Lận Duy vẫn đến xem tình hình của ba đứa nhỏ trước, lần lượt bắt mạch, nhìn chúng uống thuốc xong mới thong thả quay về, thay thường phục ra cung tìm người.

Hôm nay, tú bà Nguyệt Sắc Lâu cảm thấy nay mình như gặp quỷ, sáng sớm vừa mới ngủ đã có một vị khách nhìn là biết không thể đắc tội ghé chơi. Trông thì tuấn tú, nhưng lại không gọi người hầu hạ, chỉ bao một phòng thượng hạng rồi đỏ mặt hỏi bà ta mấy loại xuân cung đồ, sau đó đóng cửa tự mình nghiên cứu.

Chuyện nam nữ đâu cần phải chọn ch* k*n đáo như thế, tú bà liếc mắt một cái đã biết Dụ Chiêu muốn gì. Nhưng khách hàng cứ úp úp mở mở, bà ta cũng phải biết điều, chỉ đưa y mỗi loại một ít.

Bà ta vừa phẩy quạt vừa ngáp ngắn ngáp dài chờ tổ tông ngây thơ đến thanh lâu tự học, nếu có gì không hiểu, nể tình đối phương ra tay hào phóng, bà ta sẽ kịp thời giải đáp. Ai ngờ chưa đến một canh giờ, lại có một vị công tử tuấn tú khác tìm tới...

"Suỵt!" Lận Duy làm động tác ra hiệu im lặng, tiện tay ném cho bà ta một thỏi vàng.

Tú bà thấy quần áo vị này cũng cao sang, thậm chí hoa văn còn tinh xảo người vừa rồi, thầm nghĩ chắc là người quen nên cũng không dám ngăn cản, gật đầu rồi lặng lẽ lui xuống.

Dụ Chiêu vẫn đang "vùi đầu chăm chỉ học tập" ở bên trong, nhưng nói thật, những bức xuân cung đồ này vẽ khiến y hơi buồn nôn. Dù sao cũng là đồ trong thanh lâu, tư thế khá đa dạng, nhưng chẳng thấy quấn quýt mặn nồng gì cả, còn mang hơi hướng ỷ mạnh h**p yếu.

Y không muốn dùng những trò không đứng đắn này lên người tiểu hoàng đế, vừa định ra ngoài hỏi tú bà có loại nào bình thường hơn không thì cửa bị đẩy ra.

Dụ Chiêu nghe tiếng động ngẩng đầu lên, thấy Lận Duy đứng ở cửa, cười như không cười nhìn... Trong tay y.

"Người, sao người lại... Tới đây?" Bị bắt quả tang ở thanh lâu, mặt Dụ Chiêu đỏ bừng, vội vàng luống cuống gạt hết đống xuân cung đồ trước mặt xuống gầm bàn.

Lận Duy suýt phì cười, nhướng mày nói: "Nơi này, ngươi đến được, ta không được à?"

"Ta đâu phải đến để làm chuyện... Đó!" Dụ Chiêu nén xấu hổ, cố gắng lấp l**m.

"Ta biết ngươi đến để học hỏi kinh nghiệm."

Lận Duy thong dong bước vào, ngồi xuống đối diện y, sau đó ngoắc tay ra hiệu y lại gần, thì thầm: "Ngốc ạ, ngươi có biết đây là cứ điểm tình báo của Ngụy Vương ở kinh đô không?"