Dụ Chiêu ôm không rời tay, thấy Lận Duy không mở miệng phủ nhận, y cố nén khóe môi đang chực cong lên: "Không nói gì, ta xem như người ngầm thừa nhận đó!"
Lận Duy cười khẽ, vỗ nhẹ l*n đ*nh đầu y, bực bội nói: "Ngươi đã quyết thế rồi, dù ta có phủ nhận thì ngươi cũng chẳng tin, ta còn nói được gì nữa?"
"Ta nói không tin thì người không phủ nhận nữa à?" Dụ Chiêu khịt mũi một tiếng, vạch trần câu nói dối lòng của hắn: "Vốn do chính người không đủ kiên định!"
"Ta đâu phải thánh nhân, ngươi như vậy sao ta kiên định nổi?" Lận Duy vừa nói vừa cúi đầu nhìn cánh tay Dụ Chiêu vẫn đang ôm lấy mình, bất lực nói: "Ta đang phải cân nhắc xem có nên điều ngươi ra khỏi kinh thành làm gì đó không... Shhh!"
Lời còn chưa dứt, vòng tay Dụ Chiêu vô thức siết chặt, suýt chút nữa thì siết hắn ngạt thở.
Sau khi hoàn hồn, Dụ Chiêu cũng giật mình, vội vàng buông ra rồi vòng đến trước mặt hắn, xem xem cổ hắn có bị thương không, không thấy vết bầm mới thở phào một hơi.
"Ngày mai là đại triều rồi, để người mang vết hằn lên triều, e rằng đám lão già do Nguyên Bách cầm đầu sẽ lại bám theo hỏi đông hỏi tây." Y lẩm bẩm, âm lượng lại không hề nhỏ.
Lận Duy cảm thấy buồn cười vì đến lúc này rồi mà y vẫn không quên tranh thủ nói xấu Nguyên Bách vài câu. Nguyên Bách mới ba mươi mấy, sao lại bị xếp vào hàng lão già rồi?
Hắn vừa định nói gì đó, nhưng ngước mắt lên lại phát hiện hai người đang đứng quá gần, bèn lùi lại nửa bước để kéo dãn khoảng cách.
Nào ngờ Dụ Chiêu thấy hành động như muốn trốn tránh của hắn lại sấn tới, khoảng cách vốn chưa đầy một bàn tay giờ suýt thì bằng không, khiến Lận Duy sợ tới mức vội giơ tay bịt miệng y lại, như vậy mới không chạm trúng.
Ban đầu Dụ Chiêu có hơi tiếc nuối chớp chớp mắt, sau đó lại kéo tay hắn xuống, tức giận nói: "Sao người không bịt miệng mình đi!"
"Ai biết ngươi muốn hôn vào đâu?" Lận Duy nhướng mày, hùng hồn đáp.
Mặt Dụ Chiêu hơi nóng lên, may là trời tối, ánh nến vàng ấm trong phòng khiến sắc đỏ trên mặt y không quá rõ ràng. Suy cho cùng y cũng không phải người mặt dày, chỉ cậy Lận Duy dung túng rồi được đằng chân lân đằng đầu thôi, chứ trong chuyện tình cảm, thực ra y thuộc kiểu nhìn thì hùng hổ chứ nhất gan muốn chết.
Y "chậc" một tiếng, bắt đầu cãi cùn: "Ta hôn người thích ta một cái thì sao? Cần người quản à!"
Lận Duy bị y chọc tức cười, hắn búng nhẹ vào trán y, khẽ nói: "Tưởng ta không nhận ra ngươi muốn bẫy ta à? Xin lỗi nhé, thủ đoạn này của ngươi còn non lắm."
"..." Dụ Chiêu lườm hắn một cái chẳng thèm khách sáo, nếu không phải Lận Duy thể hiện rõ ràng đến thế mà vẫn cứng miệng không chịu thừa nhận thì y cần gì phải vòng vo bẫy hắn.
Cuối cùng Lận Duy vẫn đuổi y đi ngủ. Trước khi Dụ Chiêu không tình nguyện rời đi, hắn do dự một lúc rồi nói: "Nếu ngươi bằng lòng, ngày mai ngươi đừng đi, giúp ta trông chừng ba đứa nhỏ trong cung."
Việc này Dụ Chiêu không quan tâm lắm, y chỉ lo tiểu Hoàng đế thiếu y chống lưng sẽ không đối đáp lại được đám lão già trên triều.
"Ta không đi, người không sợ bị đám lão già kia bao vây à?"
Lận Duy cười: "Thứ nhất, ta không phải kẻ mềm yếu, chắc chắn họ tính sai rồi. Thứ hai, ngươi đi hay không thì kể từ lúc họ biết ngươi vi hành cứu tế cùng ta, trong mắt họ ngươi đã là người của ta rồi."
Hắn dừng một lúc mới nói đến điểm cuối cùng: "Họ sẽ không uy h**p được ta, chỉ sợ ngươi không giữ được bình tĩnh thôi. Nguyên Bách đã biết hết mọi chuyện rồi, nếu ngươi cãi nhau với hắn ta vì chuyện ta có nên lập hậu chọn phi hay không thì ta thật sự lo ngươi sẽ có hẳn một trang riêng trong sách sử về chức nịnh thần đấy"
"Xì! Đám văn vẻ này cũng chỉ có mỗi cái trò đó để dọa người."
Dụ Chiêu tỏ vẻ rất không để ý.
"Trăm năm sau ta đã thành nắm đất vàng rồi, trời sập đất lún ta còn mặc kệ, chứ nói gì lời đánh giá của đời sau? Đó chỉ suy nghĩ lấy bụng ta suy bụng người của đám quan văn hám danh lợi thôi. Ta nào quen biết cái gọi là con cháu đời sau, suy nghĩ của họ thì liên quan quái gì đến ta, sao có thể quý giá hơn người trước mắt được?"
Lận Duy không ngờ y lại nghĩ thoáng đến vậy, nhưng ngẫm lại cũng phải, dù sao trong cốt truyện gốc, y có thể đi đến bước đường khuynh đảo thiên hạ chỉ vì tình yêu mà.
Nếu Dụ Chiêu để ý danh tiếng, rụt rè sợ sệt, thì đã không thể làm thế, chỉ có thể chuẩn bị mấy chục năm như Ngụy Vương, cuối cùng lại thành làm áo cưới cho người khác.
"Người nhìn cái gì vậy?" Dụ Chiêu hoàn hồn, phát hiện Lận Duy đang nhìn mình chằm chằm thì bắt đầu thấy mất tự nhiên.
"Không có gì, tự dưng nhớ tới sự tích anh dũng hành thích trẫm của đại tướng quân thôi, đúng là chuyện người tiếc danh dự không làm ra được." Lận Duy nhún vai cười nói.
Lại nữa rồi, lại nữa rồi!
Dụ Chiêu nghe mà phát ngượng, vội nói: "Không phải người đã ném ta xuống hồ nước để báo thù rồi sao, rốt cuộc bao giờ mới quên được chuyện ngu xuẩn ta đã làm?"
"Đó không phải báo thù, ta có hận ngươi đâu, đó chỉ là hành động giúp ngươi tỉnh táo lại thôi." Dĩ nhiên Lận Duy không chịu nhận rồi.
"..." Khóe miệng Dụ Chiêu giật giật, hóa ra Lận Duy thấy y ôm hắn nhảy vực xong vẫn chưa đủ tỉnh táo à?
Y lười nghe tiếp chủ đề này, vội xua tay chuồn mất. Sau khi y đi, Lận Duy nghe thấy hệ thống lẩm bẩm, nó nói rằng nó gặp được Liễu Hạ Huệ rồi.
[Cậu cũng yên lặng chút đi.] Lận Duy lắc đầu, đã bảo để hắn tự chọn, mới được mấy ngày, nó còn sốt ruột hơn cả Dụ Chiêu nữa.
Hệ thống hừ hừ hai tiếng rồi im bặt, Lận Duy cũng lười quản nó, tắm rửa chuẩn bị đi ngủ.
Ngày hôm sau, quả nhiên Dụ Chiêu vâng lời vắng mặt trên đại triều. Lận Duy và Nguyên Bách nhìn nhau, ra hiệu đại tướng quân không đến là do hắn sắp xếp.
Nguyên Bách thở phào nhẹ nhõm, may không phải do Dụ Chiêu hờn dỗi. Dụ Chiêu đang nắm quyền lớn mà bỏ việc không làm, còn phiền phức hơn cả đám quan văn làm loạn.
Vừa rồi hắn ta còn đang nghĩ, nếu thật sự là vậy, tạm hoãn việc đưa người vào hậu cung của tiểu Hoàng đế cũng được.
Nhưng dù Dụ Chiêu không để ý, Lận Duy cũng không thể đồng ý chuyện này, vì thế chỉ cười một tiếng.
Sau khi các quần thần yên lặng, hắn bắt đầu nói về phương án xử lý tiếp theo đối với vụ th*m nh*ng điều tra được trong đợt cứu tế...
Quan lại địa phương tra ra không ít, nhưng những người quyền cao chức trọng ở kinh đô này cũng không phải không ai nhúng tay.
Sau khi Nguyên Bách bất ngờ bộc lộ ra một mặt khác, Lận Duy luôn ôn hòa nhân từ cũng tỏ thái độ cứng rắn muốn tự mình chấp chính. Hắn không chịu nghe lời, cũng không tỏ vẻ nhún nhường, không cho các phe phái chút lợi lộc nào, muốn đánh phủ đầu tất cả quần thần.
Còn lý do khiến Lận Duy không muốn cho họ chút "lợi lộc", Nguyên Bách đều đổ hết lên đầu Dụ Chiêu. Nghĩ đến mấy đứa nhỏ tiểu hoàng đế bất ngờ đón vào cung ngày hôm qua, Nguyên Bách hít một hơi lạnh.
Hắn ta khó mà tin nổi, nhưng lúc này không thể không tin, cuối cùng hắn ta đã hiểu được ý định của tiểu hoàng đế.
Nếu không phải Dụ Chiêu không có ở đây, e rằng hắn ta đã chỉ thẳng vào mặt y mắng một câu "hại nước hại dân" rồi.
Nhưng lúc này hắn ta chỉ có thể nhịn.
Hắn ta chọn im lặng quan sát trước, Dụ Chiêu không có ở đây, lá gan của mọi người cũng lớn hơn, nhưng rõ ràng tiểu hoàng đế đã có chuẩn bị, mấy lần đấu đá đều không rơi vào thế hạ phong.
Tuy Nguyên Bách thấy ý định của tiểu hoàng đế quá hoang đường, nhưng giờ đã đâm lao phải theo lao, hắn ta sẽ không cố tình ngáng chân, chỉ tham gia thảo luận vào thời điểm thích hợp và hiển nhiên hắn ta cũng đứng về phía hoàng đế.
Trên triều coi như thuận lợi, Dụ Chiêu cũng nghe lời ở lại điện Diên Hoa, trông nom ba đứa nhỏ cộng thêm Tiêu Lệnh đang dưỡng thương cùng Doãn Thập Nhất.
Doãn Thập Nhất và Tiêu Lệnh đã nhận ra nhau, Dụ Chiêu lại quen biết cả hai người họ, nên ở chung cũng không thấy khó xử.
"Trước đây không để ý, không ngờ huyết mạch của Tiên đế lại chỉ còn lại vài mống mèo con thế này."
Dụ Chiêu nhìn ba đứa nhỏ đang chơi với nhau, chẳng hề sôi nổi ồn ào như những đứa trẻ khỏe mạnh bình thường, y không khỏi xót xa. Tuy y cảm thấy Tiên đế hồ đồ, nhưng dù sao cũng là chủ cũ, giờ nghĩ lại còn hơi cảm khái.
Ngay cả người bị tiên đế ban chết sạch cả nhà như Tiêu Lệnh, cũng không nảy sinh ác cảm gì với ba đứa nhỏ ốm yếu này.
Doãn Thập Nhất lạnh lùng nói: "Ngụy Vương đáng chết, đến cả trẻ nhỏ cũng không tha."
Hai người còn lại nghe vậy đều nhìn sang, Dụ Chiêu nhíu mày, đây là người thừa kế Lận Duy chuẩn bị, y là người không muốn thấy chúng xảy ra chuyện nhất, vội hỏi: "Có ý gì? Ngụy Vương đã ra tay với chúng?"
"Ừm." Doãn Thập Nhất nói khẽ: "Hôm qua Bệ hạ chẩn đoán ra, thể chất của Đại Điện hạ vốn không tệ, nhưng lại trúng độc mãn tính. Còn thân thể của hai vị tiểu điện hạ cực kỳ yếu ớt, nếu không có gì bất ngờ sẽ không sống được đến tuổi trưởng thành, nhờ vậy mới thoát được một kiếp."
Nàng ấy hít một hơi thật sâu để bình tĩnh lại, rồi cảm thán: "May mà Bệ hạ nói ngài ấy chữa được, không cần lo lắng."
Lúc này trái tim đang thắt lại của Tiêu Lệnh mới được thả lỏng.
Dụ Chiêu cạn lời nhìn nàng ấy: "Sau này thông tin quan trọng như vậy cô phải nói trước tiên đấy!"
Sau khi ở cạnh Lận Duy mấy tháng, nàng ấy đã vứt hết phẩm chất nghề nghiệp của một mật thám rồi phải không? Ít ra cũng phải gạn đục khơi trong chứ! Y còn tưởng ba đứa nhỏ này không sống được mấy ngày nữa, làm y hết cả hồn!
Doãn Thập Nhất chỉ kỳ quái nhìn y một cái: "Ta đâu biết ngươi quan tâm đến an nguy của chúng như vậy?"
Dụ Chiêu không hề chột dạ: "Bệ hạ đón chúng vào cung, nếu xảy ra chuyện, người khác sẽ không quan tâm thủ phạm cuối cùng là ai, họ chỉ cho rằng chuyện xảy ra trong tay Bệ hạ."
"Điều này ta hiểu." Doãn Thập Nhất gật đầu: "Đương nhiên Bệ hạ sẽ gánh vác rủi ro, nhưng người là do Bệ hạ tự mình đi đón về, chắc chắn trong lòng đã có tính toán."
"Chưa chắc." Dụ Chiêu chẳng mấy hy vọng gì sự mềm lòng của Lận Duy, y nghi dù không nắm chắc, nhưng chỉ cần có một tia cơ hội, Lận Duy cũng sẽ chọn thử.
Tiêu Lệnh luôn kiệm lời lúc này cũng cảm thán một câu: "Đúng vậy, Bệ hạ nhân từ, trước nay chưa từng thấy."
Doãn Thập Nhất như nghĩ đến điều gì, liếc mắt nhìn Dụ Chiêu, thấy y nghe Tiêu Lệnh nói xong, vẻ mặt cũng trở nên dịu dàng, cảm giác kỳ quái trong lòng càng mãnh liệt hơn.
Nhưng nàng ấy biết rất rõ có những chuyện không phải việc của mình thì chỉ ghi nhớ điểm khác thường chứ không định nói ra.
Đại triều kéo dài đến tận chập tối mới tan. Lận Duy vừa tan triều đã thấy Dụ Chiêu đang đợi hắn ở thiên điện, cũng không hiểu vì sao, vừa thấy y, cơn bực bội tích tụ ở buổi triều hội như tan biến trong chớp mắt, trong lòng lập tức thoải mái hơn.
Hắn xua tay ra hiệu cho Đổng Minh và những người khác không cần đi theo, hai người sóng vai đi về phía Điện Diên Hoa.
"Hôm nay thế nào? Người đã định được hoàng hậu chưa?" Dụ Chiêu biết rõ còn cố hỏi.
Lận Duy cúi đầu bật cười: "Nếu ta nói rồi, ngươi định làm thế nào?"
Trong lòng Dụ Chiêu lướt qua mấy trăm ý đồ tội ác tày trời, nhưng lại thành thật nói: "Không làm gì cả, coi như thích nhầm người thôi, cũng không phải chuyện gì to tát. Người không thích ta, thì có khối người khác thích."
Miệng y nói vậy, nhưng lòng thì chưa chắc. Chỉ là Lận Duy lại vô thức nghĩ theo lời y, sắc mặt vô thức sa sầm, trong lòng cực kỳ khó chịu.
Dụ Chiêu đi được vài bước mới phát hiện người bên cạnh không theo kịp, y ngạc nhiên quay đầu lại, thì thấy Lận Duy đang nhìn y với vẻ mặt phức tạp, nụ cười dịu dàng thường treo trên mặt lúc này đã hoàn toàn biến mất.
Hệ thống ngay lập tức cảm nhận được dao động cảm xúc của hắn, nó vui đến mức cười cạc cạc như một con ngỗng, còn chế nhạo chủ nhân của nó chẳng kiêng nể gì.
[Cho anh cứng miệng này!]
[Hầy dô!]
[Cuối cùng cũng biết ghen rồi chứ gì?]