"Ta..." Lận Duy muốn giải thích rằng mình không có ý định đó, nhưng do dự một lúc rồi cuối cùng vẫn không nói.
[Sao anh không giải thích với y!] Dù hệ thống có hơi e ngại và lén phê bình ông giời con kia, nhưng tình yêu ban đầu nó dành cho Kem hoàn toàn thuần khiết, không hề giảm sút.
Hiếm khi nào Dụ Chiêu tỏ ra đáng thương như này, làm nó lại nhớ hình ảnh Kem lấm lem bùn đất tìm đường trở về sau khi Lận Duy giao nó cho người khác nuôi.
Mỗi lần nhớ lại khuôn mặt tròn trịa bẩn thỉu của chú mèo con, tim hệ thống lại đau như cắt.
Nó lo lắng nói: [Anh đón mấy đứa nhỏ đó vào cung cũng không thể giấu y mãi được, còn làm vậy để làm gì chứ? Cứ phải để y buồn mấy ngày à!]
[Anh... Anh sẽ cho y biết, nhưng không thể vội vàng nói cho y chỉ vì thấy y không vui được.]
Lận Duy cũng không dễ chịu gì, nhưng trước khi tự mình hạ quyết tâm, hắn không dám nói bất kỳ lời nào mang tính ám thị với Dụ Chiêu nữa.
Hệ thống không hiểu, lúc này nó chỉ có thể nghĩ, năm xưa khi Lận Duy nhịn đau đưa Kem cho người khác, dáng vẻ cũng mâu thuẫn như bây giờ. Sau khi Kem khó khăn tìm đường về nhà, Lận Duy lại không nỡ xa nó nữa, cũng không còn dằn vặt, cứ thế yên tâm ở lại thế giới đó nuôi mèo.
Vậy Dụ Chiêu phải làm sao đây? Y là người trưởng thành, có thể tự chăm sóc tốt cho bản thân, không cần người khác nhận nuôi hay chăm sóc. Chẳng lẽ lại nghĩ ra cái ý tồi, để chủ nhân gả Dụ Chiêu đi hòa thân à?
Hệ thống cũng cảm thấy ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu này của nó thật hoang đường. Nhưng nếu điều kiện giúp Kem hoàn toàn chinh phục được Lận Duy không thể tái hiện, thì cái bộ não điện tử này của nó cũng không nghĩ ra được cảnh tượng nào có thể lay động được chủ nhân đang trong trạng thái sắt đá, kháng cự mọi ràng buộc này.
Thật nhức cái đầu.
Lận Duy và Dụ Chiêu im lặng nhìn nhau một lúc, cuối cùng vẫn là Lận Duy mềm lòng trước, mở lời hỏi: "Qua một đêm rồi mà trông sắc mặt vẫn tiều tụy thế, cứ như chưa ngủ đủ giấc, sao không ở nhà nghỉ ngơi thêm một lát, vào cung có việc gì à?"
Lúc này Dụ Chiêu có phần liều lĩnh bất cần, không giữ được bình tĩnh nói năng thận trọng nữa, dù trước đây cũng chẳng thận trọng được bao nhiêu.
"Bớt biết rõ còn cố hỏi đi! Vì sao ta không ngủ được, vì sao sáng sớm đã vào cung, chẳng phải đã quá rõ ràng rồi à?"
Ban đầu Lận Duy rất áy náy, nhưng thấy dáng vẻ hằm hằm lên tiếng trút giận, nói gần xong lại tự thấy đuối lý, dùng khóe mắt liếc trộm sắc mặt hắn, hắn suýt nữa bật cười.
"Được, là ta không đúng, ta không hỏi nữa. Nếu ngươi buồn ngủ thì đến căn phòng hôm trước ngủ bù đi, đã dọn dẹp xong, giữ lại cho ngươi rồi."
Thấy hắn nhanh chóng lảng sang chuyện khác, Dụ Chiêu cảm thấy như đấm vào bông, bĩu môi, nhưng vẫn không nhịn được, nói: "Nghe Doãn Thập Nhất bảo hôm qua trông người hơi uể oải, nàng ấy rất lo cho người, nên ta đến xem người đã đỡ hơn chưa."
Đương nhiên y không nhìn ra được gì. Với tu vi nội lực hiện giờ của Lận Duy, mấy ngày không ngủ sắc mặt cũng sẽ không thay đổi nhiều. Lúc đó hắn mất tập trung, thật ra lý do cũng đã rất rõ ràng.
Vẻ mặt Lận Duy không hề lộ sơ hở, chỉ cười dịu dàng nói: "Yên tâm, qua một đêm đã đỡ nhiều rồi."
Hệ thống lặng lẽ thở dài, nó không biết chắc? Thực tế tối qua chủ nhân của nó cũng có chợp mắt được đâu.
Đều tại Nguyên Bách! Sau khi Dụ Chiêu tỏ tình, không khí giữa hai người vẫn rất tốt, cứ từ từ để chủ nhân của nó mềm lòng, biết đâu lại đồng ý.
Vậy mà hắn ta lại lật đật chạy đến đề cập chuyện lấp đầy hậu cung. Đã thế lại còn nói chưa được mấy câu đã ngượng ngùng không biết nói gì tiếp!
Dụ Chiêu nghe vậy hơi ngẩn ra, quả nhiên không biết đáp lại thế nào, y chỉ có thể "ừm" một tiếng thờ ơ.
Hệ thống tức chết đi được.
[Chủ nhân, anh dỗ y đi mà! Dỗ người ta cái đi!] Nó vội đến mức lăn lộn ăn vạ trong đầu Lận Duy.
Hiếm khi Lận Duy không định "tắt tiếng" nó, có lẽ vì chính hắn cũng không nỡ, hệ thống chỉ đang biểu đạt mong muốn của hắn mà thôi.
[Cậu đừng quậy nữa, mau đi xem tình hình mấy đứa cháu của nguyên chủ đi. Hôm nay chắc Doãn Thập Nhất có thể làm xong việc anh giao, ngày mai anh sẽ tự mình đi đón người.]
Hắn quay sang nói với Dụ Chiêu: "Nếu ngươi không ngủ được, ta tìm chút việc cho ngươi làm. Ngươi giúp ta sắp xếp đội thị vệ trong cung đi, bao năm qua lơ là, đã thủng như cái sàng rồi."
Biên chế thị vệ bảo vệ hoàng thành có hơn một vạn người. Từ thời Tiên đế, nhóm người này chỉ nghe Hoàng đế, không thuộc quyền hạn của vị Đại tướng quân như Dụ Chiêu. Nếu không, lúc y muốn ám sát tiểu hoàng đế cũng không cần phải đợi đến lúc đi săn, phải rời khỏi phạm vi hoàng cung mới dễ hành động.
Thống lĩnh thị vệ tên là Ngô Thanh Nguyên, là một trung thần do Tiên đế để lại, nhưng tuổi đã cao, khó tránh khỏi sơ sót. Nếu không phải ông sợ mình vừa rời đi, tiểu hoàng đế sẽ không sống được bao lâu thì ông cũng đã không cố chấp ngồi ở vị trí này lâu đến vậy.
Hiển nhiên, Dụ Chiêu cũng rõ chuyện này: "E là Ngô thống lĩnh sẽ không cho phép ta nhúng tay vào việc phòng vệ trong cung cấm dễ dàng. Lỡ như ta có lòng riêng, nội ứng ngoại hợp, thì người sẽ gặp nguy hiểm."
Thật lòng mà nói, chính y cũng không muốn dùng cách này để thử thách lòng tin Lận Duy dành cho mình, không có lợi lộc gì lại còn dễ làm hao mòn tình cảm giữa hai người.
Lận Duy nghe xong lắc đầu: "Ta sẽ cho ngươi một danh sách, bảo Đổng Minh đi cùng ngươi, ông ấy sẽ hiểu đây là ý của ta, ngươi chỉ là người chấp hành, sẽ không nói gì thêm."
Thấy hắn tính cả rồi, Dụ Chiêu cũng không tìm được lý do từ chối, trừ phi y ngoan ngoãn sang phòng bên cạnh ngủ. Nhưng bây giờ y quả thực phiền lòng đến mức không ngủ được, làm thì làm.
Y khẽ thở ra một hơi rồi đứng dậy, lạnh mặt chìa tay ra: "Danh sách, đưa đây!"
Lận Duy chỉ định tìm việc cho y làm, bèn mỉm cười viết một bản danh sách đưa cho y.
Lúc hắn viết, Dụ Chiêu rất tò mò, y cố nén sự khó chịu ghé sát vào bàn xem: "Ta không ngạc nhiên khi người biết thị vệ nào trong cung bị mua chuộc, nhưng người ghi vào giấy là được rồi, học thuộc cái này làm gì?"
Thuộc đến mức có thể viết ra vanh vách bất cứ lúc nào?
Đầu bút của Lận Duy khựng lại, suýt nữa thì hỏng một chữ, hắn chớp mắt nói: "Trước đây rảnh rỗi không có việc gì làm."
"... Ồ." Dụ Chiêu tưởng mình nhắc đến quãng thời gian hắn không thể không nhận nhục chịu đựng khiến hắn không thoải mái, đành mím môi cho qua.
Đợi Dụ Chiêu cầm danh sách rời khỏi Ngự thư phòng, cuối cùng nụ cười dịu dàng trên mặt Lận Duy cũng không giữ được nữa, hắn mệt mỏi day day trán.
[Không sao chứ chủ nhân?] Miệng thì nói lời quan tâm, chứ trong lòng nó giờ đang châm chọc hắn giả vờ, rõ ràng rất thích người ta mà cứ phải dằn vặt một trận, chỉ dám để lộ sự đau lòng sau lưng người ta à? Phì! Đáng đời!
[Không sao, đừng lo.] Lận Duy giả vờ không biết những suy nghĩ lắt léo trong lòng nó, dịu dàng an ủi.
[...Vâng ạ!] Hệ thống bỗng cảm thấy lương tâm cắn rứt, thật là, sao nó áy náy ghê gớm.
Lúc này Lận Duy mới bật cười thành tiếng.
Tin tức Dụ Chiêu chỉnh đốn thị vệ trong cung truyền đến nội các. Vì uy danh của Đại tướng quân quá lớn nên nhất thời người khác không dám nói gì, ánh mắt đều đồng loạt đổ dồn về phía Nguyên Bách. Nguyên Bách cũng đành chịu, may mà hỏi kỹ mới biết Dụ Chiêu chỉ thay mặt Hoàng đế dọn dẹp những gián điệp đã bị phát hiện, không có gì đáng nói.
Đây là loại việc vất vả mà chẳng được lòng ai, tiểu hoàng đế có chừng mực, không cho Dụ Chiêu quyền điều động người, y chỉ đi bắt người thay tiểu hoàng đế.
Thậm chí Nguyên Bách còn nghĩ, nếu không phải giữa hai người họ còn có tầng quan hệ kia, thứ việc khổ sai lại còn rước thù chuốc oán thế này, e là Dụ Chiêu chẳng thèm làm.
Hắn ta cũng không nhiều lời nữa, kẻo lại bị ghét.
Mặc dù sau khi hắn ta đề cập chuyện tuyển phi, tám phần là Dụ Chiêu đã đủ ghét hắn ta rồi.
Dụ Chiêu không quan tâm đến những suy nghĩ này của Nguyên Bách. Sau lưng lũ tép riu cũng chỉ là một đám tôm cá già cỗi, y còn không thèm để vào mắt, nên cũng không buồn quan tâm đến chuyện sẽ động chạm đến ai, vì không phải ai cũng xứng để y nhắc đến hai chữ "đắc tội".
Huống hồ y biết Lận Duy không có ý đề phòng mình, ngay cả danh sách cũng viết ra ngay tại chỗ, là nghĩ ra việc để y làm. Chỉ mong trí nhớ của Lận Duy tốt, danh sách không viết sai, không chêm thêm một hai kẻ oan uổng nào!
Y dẫn Đổng Minh đi tìm Ngô Thanh Nguyên nói rõ ý định, vị Ngô thống lĩnh này cũng khá hợp tác. Dụ Chiêu bắt đầu trở nên bận rộn, cuối cùng cũng tạm thời không rảnh suy nghĩ lung tung.
Bên kia, Lận Duy cũng không hề nhàn rỗi. Nếu hắn đã không chịu nạp phi, vậy phải có đủ lợi thế để khiến một số người cam tâm tình nguyện giao quyền lực trong tay ra.
Trong cốt truyện gốc, Dụ Chiêu nắm một số điểm yếu mới khiến họ khuất phục, phần lớn là do Doãn Thập Nhất tình cờ điều tra ra.
Có điểm yếu là được, Lận Duy thu thập chứng cứ thuận tiện hơn Doãn Thập Nhất nhiều.
Một ngày cứ thế trôi qua. Tối hôm đó, Dụ Chiêu không về Ngự thư phòng tìm hắn, nhưng vẫn ngủ lại trong cung. Y và Doãn Thập Nhất gần như ra tay cùng lúc, trong một ngày đã nhổ đi không ít cái gai trong cung. Y lo kẻ chủ mưu sau lưng không ngồi im nổi nữa sẽ chó cùng dứt giậu.
Lúc này, y lựa chọn quên đi chuyện nếu có tình huống võ công của Lận Duy cũng không đối phó được, thì y ở lại cũng chẳng giúp được gì.
Ngày cuối cùng trước đại triều, Lận Duy hỏi qua Doãn Thập Nhất, xác nhận trong cung đã sắp xếp ổn thỏa, bèn đích thân xuất cung một chuyến. Huynh trưởng của hắn không chết thì cũng liệt giường vì đủ loại tai nạn, đều không đến đất phong, hắn chỉ mất nửa ngày đã đón được ba đứa trẻ lớn nhỏ khác nhau về.
Đứa lớn nhất bảy tuổi, đứa giữa năm tuổi, còn một đứa chỉ mới ba tuổi, trông không giống nhau lắm, điểm chung duy nhất là đều ốm yếu bệnh tật. Thậm chí trên người đứa lớn nhất còn trúng độc mãn tính.
Lận Duy phải đảm bảo có thể chữa khỏi bệnh cho chúng mới được mẫu thân chúng đồng ý cho đưa về, mẫu thân chúng cũng biết, để mình tự nuôi nấng chỉ sợ ngày nào đó chúng mất đi.
May mà danh tiếng thân chinh cứu tế, vào vùng dịch chữa bệnh đã truyền về kinh đô, mấy vị tẩu tử này mới miễn cưỡng tin tưởng lời hứa của hắn, cũng coi như còn nước còn tát.
Doãn Thập Nhất đã dọn dẹp mấy tòa cung điện, nhưng Lận Duy vừa nhìn ba đứa nhỏ gầy yếu như cành liễu có thể bị gió thổi gãy bất cứ lúc nào, bèn quyết định thôi, cứ để chúng ở chung mới mình để tiện chăm sóc.
Hắn chọn điện Diên Hoa gần Ngự thư phòng nhất, sắp xếp xong hành lý cho ba đứa nhỏ. Lũ trẻ đứa nào cũng ngoan ngoãn, tuy ba đứa cũng không thân nhau lắm, nhưng giờ đang co ro lại cùng một chỗ, như thể đồng loại vừa vị bắt vào hang cọp nương tựa lấy nhau. Mỗi khi ánh mắt hắn lướt qua, ba đôi mắt to sẽ rụt rè nhìn hắn.
"Thất thúc."
Đây là Lận Duy bảo chúng gọi.
"Mấy đứa đến đây để chữa bệnh, chắc mẫu thân mấy đứa cũng đã nói, Thất thúc chữa bệnh rất giỏi, mấy đứa ở với Thất thúc một thời gian là có thể khỏe lại. Chỉ cần mấy đứa ngoan ngoãn phối hợp, đợi khi khỏe hơn, ra sẽ cho mấy đứa gặp mẫu thân, được không?"
Lận Duy cố gắng nói thật chậm. Hắn không còn cách nào khác mới phải chia cắt mẫu tử bọn họ. Nếu hắn đón cả mấy vị tẩu tử vào cung, e là bên ngoài sẽ náo loạn cả lên.
"Dạ." Có lẽ con cháu hoàng thất có xu hướng trưởng thành sớm, cả ba đứa nhỏ đều không khóc không quấy, chỉ ngập ngừng gật đầu. Lận Duy nhìn mà lòng mềm nhũn.
Ban đầu hắn định giao chúng cho Doãn Thập Nhất chăm sóc rồi rời đi, nhưng lúc này lại cho người chuyển cả tấu chương đến đây. Hắn lo chúng mới đến môi Tr**ng X* lạ sẽ thấy không quen, bèn ở lại với chúng suốt cả buổi chiều, cùng dùng bữa tối, dặn dò Doãn Thập Nhất phải chăm sóc chúng cẩn thận rồi mới rời đi.
Sau khi rời đi, hắn về thẳng tẩm cung của mình. Vì không quen có cung nhân ở trong không gian riêng tư, nên từ khi hắn đến, cung nhân gác đêm đều đã chuyển ra ngoài. Nhưng vừa bước vào hắn đã nhận thấy có người trong phòng, nhưng đoán là Dụ Chiêu nên không lên tiếng.
Dụ Chiêu cũng không mong có thể qua mặt được hắn, thấy hắn bình thản như vậy thì biết mình đã bị phát hiện. Y bèn ung dung bước ra từ góc khuất, ho nhẹ một tiếng rồi nói: "Trông trẻ vui không? Ta đợi cả ngày mà không thấy người về."
Giọng y khá thoải mái, sắc mặt cũng tốt hơn hôm qua nhiều, không cần nghĩ cũng biết là vì sao.
"Đó là thân chất của ta, có gì mà vui hay không vui, toàn nói bậy thôi," Lận Duy vẫn bình tĩnh như thường.
Rõ ràng người này biết mình ở đâu, muốn gặp nhưng lại không chịu đi tìm, cứ phải ngồi chờ ở đây, còn trách mình để y đợi lâu. Đúng là chiều quá hóa hư.
Lận Duy chỉ liếc nhìn y một cái rồi đi vào phòng trong thay đồ, hắn cởi áo ngoài lấm bẩn vì chơi với lũ trẻ ra, vừa định lấy một chiếc khác mặc vào thì tay đã bị giữ lại.
"Sao vậy?" Hắn buột miệng hỏi.
Dụ Chiêu không nói gì, y chỉ cẩn thận thăm dò, vươn tay choàng qua vai hắn từ phía sau. Sau khi thấy ánh mắt hắn trở nên vi diệu nhưng không hề chán ghét, y mới yên tâm tựa cằm lên vai hắn.
Y nói giọng khàn khàn: "Cho ta ôm một lát."
Lời này vừa thốt ra, bàn tay Lận Duy đang định gỡ y ra khựng lại. Hắn khẽ thở dài, cuối cùng vẫn không dùng sức.
Dụ Chiêu cảm nhận được sự ngầm đồng ý của hắn, bèn cười khẽ bên tai hắn. Lần này, y hoàn toàn có thể xác nhận được rồi.
"Người thích ta." Y nói với giọng chắc nịch.
Ngay khoảnh khắc nghe thấy ba chữ này, đầu óc Lận Duy trống rỗng, vừa mấp máy môi định nói gì đó, lại nghe Dụ Chiêu hừ hừ: "Đừng có phủ nhận, ta không tin đâu."
[Em cũng không tin!] Hệ thống bất ngờ chen vào.
Lận Duy không khỏi bật cười. Được Dụ Chiêu cẩn thận ôm lấy, lòng hắn bỗng dấy lên một cảm giác kỳ diệu, nếu một kẻ đầu óc chỉ có mỗi yêu đương dành hết tình yêu cho mình...
Hắn nghĩ, chuyện này đúng là khó cầm lòng nổi.