Nguyên Bách đến để bàn bạc về đại triều hai ngày sau. Bây giờ danh tiếng anh minh hiền đức tiểu hoàng đế đế đang như mặt trời ban trưa, đây là thời cơ tốt để nắm quyền, nhưng hiện tại...
Có vài vấn đề vốn có thể nói thẳng. Ví dụ như muốn các trọng thần có thế gia chống lưng giao nộp quyền lực, tuy tình thế ép buộc khiến bọn họ không thể không nghe theo, nhưng chắc chắn sẽ khuyên bệ hạ tuyển chọn quý nữ trong gia tộc mình lấp đầy hậu cung, chuyển hướng đầu tư vào canh bạc tranh giành ngai vàng ở vòng tiếp theo.
Tu thân, tề gia, trị quốc. Nếu bệ hạ không chịu, đó là minh chứng rõ nhất cho việc tâm tính thiếu niên chưa ổn định, bọn họ sẽ có lý do chính đáng để từ chối bàn giao quyền lực.
Ban đầu Nguyên Bách đến để khuyên bệ hạ lùi một bước, thậm chí hắn ta còn muốn phân tích xem nên chọn quý nữ nhà nào làm Hoàng hậu, nhà nào làm Quý phi mới là tốt nhất.
Ai ngờ...
Nguyên Bách nhìn Dụ Chiêu. Sau khi hắn ta biết chuyện, y cũng lười giả vờ. Y ỷ vào sự dung túng của tiểu hoàng đế, cả người uể oải cuộn mình trên ghế thái sư trong Ngự thư phòng, trông vô cùng ung dung tự tại. Điều này khiến Nguyên Bách bỗng không biết mở lời thế nào.
Cuối cùng, Nguyên thừa tướng cương trực công chính vẫn kiên định không cúi đầu trước 'thế lực tà ác', cứng rắn nói ra tầng suy tính này.
Điều bất ngờ là, Dụ Chiêu nghe xong lại không có phản ứng gì lớn, nhưng vẻ ung dung điềm tĩnh trên mặt đã biến mất, thay vào đó là sự bực bội khó tả.
Còn Lận Duy thì đã đoán được từ sớm. Huynh trưởng của nguyên thân người thì chết người thì tàn phế, nên chẳng mấy ai để tâm, nhưng hắn vẫn còn mấy đứa cháu trai đang sống lay lắt bệnh tật. Đến cả Ngụy Vương cũng lười đối phó, tránh đuổi cùng giết tận khiến người khác để mắt đến.
Nếu hắn không ra tay giúp đỡ, mấy đứa trẻ đó có thể sống đến tuổi trưởng thành đã là phúc đức tổ tiên. Lận Duy nghĩ bụng, hai ngày nay dọn dẹp xong tai mắt sẽ cho người đón chúng vào cung.
Nhưng chuyện này hắn không nói với Nguyên Bách, nói ra chưa chắc đối phương đã chấp nhận, có khi còn đổ tội lên đầu Dụ Chiêu. Lận Duy không cho hai người họ cơ hội cãi nhau nữa.
Lận Duy nói qua loa vài câu rồi tiễn Nguyên Bách đi. Nguyên Bách cũng biết có Dụ Chiêu ở đây không phải là thời điểm tốt để tranh luận, nên cũng thuận thế lui ra ngoài.
Lận Duy phất tay cho đám Đổng Minh lui ra. Rất nhanh, Ngự thư phòng chỉ còn lại hắn và Dụ Chiêu, nhất thời không ai có ý định lên tiếng trước.
Lận Duy không biết nên đối xử với y thế nào mới đúng. Theo lý trí, sau khi từ chối thẳng thừng vào đêm qua, hắn và Dụ Chiêu nên giữ một khoảng cách nhỏ mới là lựa chọn tốt nhất. Nhưng đối với sự gần gũi của Dụ Chiêu, hắn lại không thể kháng cự.
Dao động bất định cả về tâm lý lẫn hành vi thế này, cũng chẳng khác gì một tên cặn bã.
Có lẽ từ khoảnh khắc nhận ra mình đang do dự, hắn đã ý thức được rằng mình cũng hơi rung động.
Nhưng chút rung động này hắn vẫn chưa quyết nên giữ hay bỏ, vì thế mới có chuyện miệng thì nói bỏ, nhưng hành động lại giữ, chỉ cần sơ sẩy chút thôi, sự mâu thuẫn và ích kỷ trong tình yêu sẽ trồi lên che mờ lý trí.
Thật tình, Lận Duy mua vui trong khổ, với tính nóng nảy của Dụ Chiêu, có thể nhịn không mắng hắn đã là hiếm có lắm rồi.
Dụ Chiêu thấy mãi hắn không nói gì, lòng dần chìm xuống. Y định chất vấn điều gì đó, nhưng môi mấp máy rồi lại ngậm lại. Lận Duy đã từ chối y, dù cho đối phương cho y đủ cơ sở để ảo tưởng, nhưng xét cho cùng, y vẫn không có tư cách.
Sau một hồi im lặng kéo dài, y đứng dậy, thở dài nói: "Ta buồn ngủ lắm rồi, về trước đây."
Đi đến cửa vẫn không thấy Lận Duy nói câu nào, y đành giả vờ không quan tâm cúi đầu cười, rồi nói thêm: "Yên tâm, cho dù người không chọn ta, ta cũng sẵn lòng thay người trấn giữ thiên hạ này!"
Tim Lận Duy hẫng một nhịp, suýt thì mở lời nhờ Dụ Chiêu đón mấy đứa cháu trai vào cung thay mình.
Nhưng sự ám chỉ trong những lời này quá rõ ràng. Hắn đưa tay lên che mắt, không nhìn bóng lưng đầy thất vọng của Dụ Chiêu, cuối cùng vẫn kìm nén không gọi y trở lại.
[Đã đau lòng vì y thế, sao không đồng ý với y luôn đi?]
Kỳ thực, hệ thống không hiểu tại sao lần này lại khó khăn vậy. Tuy nói nhiệm vụ quan trọng, nhưng xét cho cùng cũng chỉ tăng thêm chút độ khó thôi. Lúc họ vào thế giới này cũng khá trễ rồi, chẳng phải chủ nhân của nó cũng đã giải quyết ổn thỏa, không hề than phiền gì hay sao?
Vậy thì, rốt cuộc khác biệt ở đâu?
Thật ra, nếu nó không nhìn chăm chăm vào những gì trải qua tại thế giới Hoắc Kỳ Quân và Hàn Kỳ, nó sẽ phát hiện ra sự dằn vặt của Lận Duy bây giờ cũng gần giống với quá trình chuyển đổi tâm lý khi hắn từng cố gắng đưa Kem cho người khác nhận nuôi.
Nhiệm vụ không phải nguyên nhân chính khiến hắn do dự. Có nên chấp nhận mối ràng buộc tình cảm đã định trước chỉ có thể đi cùng nhau một đoạn đường ngắn hay không, có thể gánh vác được kết cục không hoàn hảo như tưởng tượng hay không, đó mới là thứ Lận Duy đặt ở phía đối lập để cân nhắc và lựa chọn.
Lận Duy không chìm đắm trong cảm xúc tiêu cực này quá lâu, hắn quay sang giải cổ độc cho Doãn Thập Nhất. Lần này không qua loa như với Tiêu Lệnh, tuy Doãn Thập Nhất nói nàng ấy không để ý đến chuyện nhỏ này nhưng hắn vẫn bịt mắt trong suốt quá trình.
Doãn Thập Nhất không bị thương nặng như Tiêu Lệnh, sau khi cổ độc rời khỏi cơ thể chỉ hơi choáng váng, ý thức vẫn tỉnh táo. Nàng ấy đã đi ra ngay sau khi được cung nữ giúp thay y phục.
Lận Duy cố gắng vực lại tinh thần, bàn với nàng ấy về việc thay đổi thân phận và nhận chức nữ quan trong cung.
Tất nhiên Doãn Thập Nhất không từ chối, hay nói đúng hơn, đây vốn là điều nàng ấy cầu mong nên dù hy vọng mong manh, nàng ấy vẫn luôn nỗ lực vì nó.
May mắn thay, tiểu hoàng đế còn tốt hơn cả những gì nàng ấy tưởng tượng.
"Thân phận mới trẫm sẽ sắp xếp. Ngươi có muốn tự đặt cho mình một cái tên mới không?" Lận Duy chợt nghĩ đến điều này, tiện thể hỏi một câu.
Lòng Doãn Thập Nhất khẽ động, nàng ấy nhìn tiểu hoàng đế luôn ôn hòa, lấy hết can đảm thăm dò: "Trước khi dân nữ vào cung, Dụ lão phu nhân từng đề cập muốn nhận dân nữ làm nghĩa nữ và đổi tên cho dân nữ, chỉ là sau đó không kịp nói rõ..."
Chuyện này Lận Duy không biết, chắc chỉ là một câu nói trong lúc bâng quơ. Nếu theo tuyến tình cảm của cốt truyện gốc, Doãn Thập Nhất và Dụ Chiêu tuyệt đối không thể có danh phận huynh muội.
"Ngươi và Dụ lão phu nhân quả thật có duyên. Bây giờ nhận nghĩa nữ thì không tiện lắm, quá gây chú ý. Hay cứ xem ngươi như chất nữ họ hàng xa bên mẫu tộc của lão phu nhân đi. Trẫm nhớ lão phu nhân họ Phương, không biết ngươi có bằng lòng mang họ của bà ấy không?"
Doãn Thập Nhất không ngờ hoàng đế lại thấu tình đạt lý đến vậy, trong chớp mắt đã nghĩ xong mọi chuyện, khiến nàng ấy không dám nhận lời ngay. Nàng ấy chỉ muốn, còn Dụ lão phu nhân có bằng lòng nhận nàng ấy hay không thì chưa chắc.
Tuy nàng ấy chưa từng tự ti, nhưng cũng biết người đời khắt khe với nữ tử. Ý nghĩa của nghĩa nữ và chất nữ hoàn toàn khác nhau. Nếu lão phu nhân lo lắng phẩm hạnh của một người xuất thân mật thám như nàng ấy, sau này lỡ bước sai sẽ làm liên lụy đến nữ nhân trong cả gia tộc, cũng có thể thông cảm.
Nàng ấy không muốn miễn cưỡng, vừa rồi cũng chỉ nghe Lận Duy nhắc tới mới nhớ ra từng có cuộc đối thoại này.
Nàng ấy cẩn thận nói ra nỗi lo này, Lận Duy áy náy đưa tay vỗ trán mình.
Hắn cười gượng: "Là tinh thần trẫm không tốt, suy nghĩ không chu toàn. Vậy trẫm cho phép ngươi xuất cung một chuyến, về phủ tướng quân thăm lão phu nhân đi. Phải trở về trước lúc cổng cung đóng vào ngày mai, ta còn có một số việc phải giao cho ngươi làm. Còn về thân phận và việc đổi tên, cuối cùng quyết định thế nào cứ theo ý cô là được."
Doãn Thập Nhất vâng lời, thấy Lận Duy đang mất tập trung, nàng ấy cũng hơi lo lắng, không khỏi quan tâm một câu: "Bệ hạ cũng nên bảo trọng long thể."
Lận Duy mỉm cười gật đầu: "Trẫm có chừng mực."
Doãn Thập Nhất được cho phép thì lập tức thu xếp xuất cung, trở về phủ tướng quân.
Dụ Chiêu thấy nàng ấy xuất hiện trong phủ của mình, vô thức nhớ lại chuyện xưa y ám sát tiểu hoàng đế, trong lòng có hơi mất tự nhiên. Nhưng Dụ lão phu nhân thấy nàng ấy lại vô cùng vui mừng, hỏi nàng ấy ở trong cung sống có tốt không.
"Ta nghe Kỳ Phong nói, bệ hạ anh minh hiền đức, năm đó ép con vào cung chỉ vì không còn cách nào khác. Nay ván đã đóng thuyền, ta chỉ mong ngài ấy đối tốt với con, con cũng có thể buông bỏ khúc mắc trong lòng, sống một cuộc đời tốt đẹp."
Dụ Chiêu nghe vậy, mấy lần định nói lại thôi.
Doãn Thập Nhất biết đây là suy nghĩ bình thường của lão phu nhân, cũng chỉ vì muốn nàng ấy sống tốt, không hề có tư tâm. Nàng ấy hơi cảm động, cười nói: "Cảm tạ lão phu nhân quan tâm. Tuy bệ hạ đã giam lỏng con một thời gian, nhưng nay đã giúp con giải cổ độc trên người, còn nói sẽ cho con một thân phận và cái tên mới để bắt đầu lại từ đầu!"
Lão phu nhân ngẩn người một lúc lâu mới lẩm bẩm: "Bệ hạ vậy mà lại là một bậc chính nhân quân tử."
Phải biết, dù bà ấy đã gặp gỡ rất nhiều quý nữ trong kinh, cũng chưa từng thấy nữ tử nào có dung mạo xinh đẹp hơn Doãn Thập Nhất. Vì vậy, bất kể Dụ Chiêu đảm bảo với bà ấy thế nào, bà ấy cũng chưa từng mơ tưởng Doãn Thập Nhất có thể rời cung nguyên vẹn.
Câu này Dụ Chiêu cũng nghe thấy, thầm nghĩ còn không phải sao, nhi tử của người sắp tự dâng lên giường y đến nơi rồi, mà tiểu hoàng đế cũng chẳng thèm đoái hoài nữa là.
Đừng thấy lúc y rời cung nói thì hay, đi rất sảng khoái nhưng thực chất trong lòng chẳng hề "thoáng" được như vẻ bề ngoài.
Ai bị từ chối rồi mà còn ngốc nghếch làm trâu làm ngựa cho hắn chứ? Dụ Chiêu ngay thẳng nghĩ, y không tức đến mức tạo phản cũng do đọc nhầm quá nhiều sách thánh hiền thôi.
Chỉ có thể nói, chuyến cứu trợ thiên tai vừa rồi Lận Duy đưa y theo cũng không phải là vô ích. Dụ Chiêu đã dần có một chút khái niệm cụ thể về giang sơn xã tắc, hiểu được sức nặng của câu "bốn bể thái bình".
Y nghĩ đến những điều này, lại tự chọc mình tức giận, nhưng đột nhiên nghe thấy Doãn Thập Nhất thở dài, nhíu mày nói:
"Bệ hạ đúng là một người rất tốt. Rõ ràng tuổi còn trẻ, nhưng lại cho người ta cảm giác như núi cao biển sâu, đáng tin cậy hơn bất cứ ai. Ngài ấy có ơn cứu mạng con, con cam tâm tình nguyện để ngài ấy sai khiến, bây giờ chỉ lo ngài ấy quá lao lực, mong ngài ấy có thể bảo trọng sức khỏe."
Tim Dụ Chiêu thắt lại, y biết Doãn Thập Nhất không phải người nhiều chuyện. Nàng ấy vô thức cảm thán như vậy, chắc chắn đã thấy điều gì đó mới sinh lòng lo lắng.
Y cũng không bận tâm đến chút tình cảm riêng tư của mình nữa, vội vàng hỏi: "Hắn bị làm sao?"
Doãn Thập Nhất lắc đầu: "Không sao, chỉ trông hơi uể oải, có lẽ không được nghỉ ngơi tốt."
"Trông tâm trạng của hắn không tốt lắm à?" Dụ Chiêu cũng không tả được cảm giác trong lòng mình lúc này là gì.
"Cũng không hẳn." Doãn Thập Nhất cắt ngang suy nghĩ vẩn vơ của y: "Nếu tâm trạng ngài ấy không tốt, chắc sẽ không có thời gian quan tâm đến ta, còn hỏi những chuyện nhỏ nhặt như có muốn đổi tên không."
Dụ Chiêu nghe vậy, hơi yên tâm. Xem ra y đã làm khó tiểu hoàng đế rồi.
Nhưng nói cho cùng, y cũng không ép Lận Duy phải chấp nhận mình. Lận Duy cảm thấy khó xử, chỉ có thể chứng minh hắn thật sự thích y mà thôi!
Lần này y lại thấy vui mừng xen lẫn lo lắng.
Tâm trạng phức tạp khiến Dụ Chiêu trằn trọc suốt cả đêm. Ngày hôm sau, khi Doãn Thập Nhất từ biệt mẫu thân y, dù y không có việc gì, vốn định làm lơ Lận Duy thêm hai ngày nữa cho đối phương sốt ruột, nay lại không nỡ, thế là cũng vào cung cùng nàng ấy.
Cuối cùng Doãn Thập Nhất cũng không đề cập cụ thể chuyện đổi thân phận với lão phu nhân, khi được hỏi cũng chỉ nói bệ hạ tự có sắp xếp.
Thực ra, ngay từ khoảnh khắc gặp lại lão phu nhân, nàng ấy đã nghĩ thông suốt rồi. Nàng ấy có được sự tự do đã là may mắn lắm rồi, quãng đời còn lại nàng ấy không muốn gánh vác trách nhiệm của quý nữ gia tộc lớn nào nữa. Cho nàng ấy một thân phận cô nhi trong sạch, đã là quá đủ rồi.
Những dự tính trước đây, chẳng qua chỉ là tham luyến chút ấm áp nhất thời, nhưng trói buộc cả nửa đời sau của mình vì nó thì thật không cần thiết.
Đương nhiên Lận Duy giữ lời hứa, đều nghe theo ý nàng ấy và giao một số việc cho nàng ấy làm.
Nhiệm vụ hàng đầu chắc chắn là dọn dẹp nội gián trong cung. Ngoài ra, hắn muốn đón mấy đứa cháu trai vào cung, chuyện này tạm thời chưa thể công bố, để tránh mấy đứa nhỏ gặp nguy hiểm, nhưng cung điện phải được sắp xếp trước, cung nhân hầu hạ cũng phải do đích thân Doãn Thập Nhất lựa chọn.
Dụ Chiêu đứng bên cạnh nghe hắn phân phó, càng nghe càng cảm thấy không ổn. Đây là... Định nạp hậu phi thật sao?
Đợi Doãn Thập Nhất nhận lệnh rời đi, Lận Duy xoa xoa thái dương đã hơi căng cứng của mình, quay đầu lại thấy Dụ Chiêu đang nhìn hắn chằm chằm, môi mím chặt không nói lời nào.
"Sao vậy?" Hắn cười hỏi.
Dụ Chiêu cũng không hiểu sao, nhìn hắn một lúc rồi thu lại ánh mắt, uể oải ngả người ra sau ghế.
"Không sao cả! Bệ hạ lựa chọn nạp phi sinh nhi là đúng, thần rất... Rất vui mừng."
Y không biết vẻ mặt của mình lúc này hoang mang đến mức nào, lời này như thể đang tự lẩm bẩm cho chính mình nghe, giọng nhẹ bẫng, vậy mà vẫn khiến Lận Duy nghe đến xót lòng.