Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 80: Ái mộ

Hai câu nói hoang đường của Dụ Chiêu truyền vào trong Ngự thư phòng, Nguyên Bách đang ngồi ngay ngắn như bị ai đó giáng cho một gậy vào đầu. Cảm giác hoang đường, xấu hổ, kinh ngạc, khó tin đan xen thành một mớ hỗn độn, hắn ta tức giận đến mức môi hơi hé ra, nhưng lại run rẩy không thể thốt lên một âm tiết hoàn chỉnh.

Lận Duy chỉ nghe thấy một tiếng "rầm" bên trong. Hình như Nguyên Bách đứng dậy quá mạnh nên làm đổ cả chiếc ghế gỗ nặng trịch. Xem ra hắn ta đã kích động không nhẹ vì những lời không kiêng nể của Dụ Chiêu.

Ngay sau đó là tiếng bước chân từ xa đến gần.

"Ai ở bên trong?" Dụ Chiêu vẫn chưa biết mức độ nghiêm trọng của sự việc, y rất không hài lòng vì có người cắt ngang lúc y đang trêu ghẹo tiểu hoàng đế.

Lận Duy sợ lát nữa tình hình sẽ khó giải quyết, hắn không nghĩ nhiều, ôm lấy Dụ Chiêu nhảy lên mái nhà. Cũng không cần hắn nhắc nhở, Dụ Chiêu giây trước còn không tình nguyện, giây sau đã lập tức ngoan ngoãn khi thấy Nguyên Bách hùng hổ bước ra.

Không phải y sợ Nguyên Bách, mà là vì y âm thầm cạnh tranh với Nguyên Bách đã lâu nên không muốn có bất kỳ sai sót nào trước mặt đối phương. Nếu những lời vừa rồi có người không liên quan nào khác nghe thấy, có lẽ y sẽ không để tâm, nhưng trêu ghẹo học trò của người ta còn bị bắt quả tang, y vẫn biết mình đuối lý.

Làm sao bây giờ?

Y kéo Lận Duy lẳng lặng ngồi xuống, thu nhỏ diện tích, để tránh Nguyên Bách quay người ngẩng đầu lên là tóm được họ.

Lận Duy nhận được ánh mắt cầu cứu của y, hắn chỉ hướng họ vừa mới đến, bảo y tự mình trốn đi trước.

Đầu tiên, chắc chắn Nguyên Bách đã nhận ra giọng của Dụ Chiêu, từ đó sẽ suy ra được đối tượng bị trêu ghẹo trong hai câu nói kia là hắn... Tuy những lời Dụ Chiêu vừa nói có phần táo bạo, nhưng cũng đã hạ mình, ngoài tiểu hoàng đế ra, e rằng không ai có thể khiến y dùng giọng điệu đó nói chuyện.

Chính vì rất dễ đoán ra hai người trong cuộc, Nguyên Bách mới tức giận đùng đùng xông ra như thế.

Nhưng Dụ Chiêu lại lắc đầu, y không định đi một mình, y muốn biết Lận Duy định xử lý thế nào.

Nhưng lúc này mà lên tiếng là bị tóm ngay đấy, biết không? Lận Duy bất lực day day ấn đường, lẽ ra vừa rồi hắn chỉ nên ném mình tên này lên, bây giờ thì hay rồi, hai người họ không hiểu sao lại cấu kết làm việc xấu, còn cùng nhau "sợ tội bỏ trốn" nữa!

Nguyên Bách đi ra ngoài một vòng không thấy ai, phất tay áo quay trở về Ngự thư phòng. Nhìn điệu bộ này, hôm nay không đợi được tiểu hoàng đế xuất hiện, hắn ta sẽ không đi.

Dụ Chiêu khẽ thở phào một hơi, cuối cùng cũng có thể nói nhỏ. Y ghé sát vào tai Lận Duy, giọng điệu châm chọc: "Không phải người nói gọi thầy chỉ là tỏ vẻ thôi à? Sao người cũng sợ hắn ta thế?"

"Ta sợ thay cho ngươi đấy!" Lận Duy không thể nhịn được nữa, bèn tự thưởng cho mình chút phúc lợi, mặc sức đưa tay véo má Dụ Chiêu thật mạnh.

Không đùa chứ, trông mày mắt y sắc bén thế, nhưng không hề hốc hác, bình thường không nhìn rõ, nhưng khi véo lên cũng khá nhiều thịt.

Dụ Chiêu chưa từng bị ai véo như vậy, lập tức trừng mắt ra hiệu cho hắn mau bỏ tay ra.

Dù là lúc nhỏ cũng chẳng có họ hàng trưởng bối nào rảnh rỗi trêu chọc y để tự chuốc lấy bực vì y lúc nào cũng trưng ra bộ mặt cau có cả. Chỉ là lúc này, y tức nhưng không dám nói, vì hiện giờ họ còn đang ngồi trên đầu Nguyên Bách, không tiện làm ra động tác lớn, chỉ có thể ngoan ngoãn chịu đựng.

Nếu y không có phản ứng này, có lẽ Lận Duy véo một cái đã thỏa mãn buông tay rồi. Nhưng dáng vẻ không tình nguyện lại phải cố nhịn của y khiến Lận Duy "ác sinh liều" , dứt khoát dùng cả hai tay ôm mặt y nhào nặn cho đã.

[A a a a chết chìm trong sự ngọt ngào này mất thôi!] Hệ thống cố tình gáy inh ỏi trong đầu hắn, hở tí là nhảy ra khịa.

Lúc này Lận Duy mới như bừng tỉnh, thu tay lại không làm bậy nữa, hắn ho khẽ hai tiếng, nhìn đôi mắt đang tóe ra lửa của Dụ Chiêu, chữa cháy: "Coi như đây là hình phạt vì vừa rồi ngươi ăn nói tùy tiện trêu ghẹo trẫm đi."

Khóe mắt hắn liếc thấy bàn tay Dụ Chiêu đang rục rịch, hình như định véo lại, mày hắn giật giật, vội vàng nắm lấy tay y.

"Đừng quậy nữa." Lận Duy nghiêm túc hỏi: "Bây giờ chắc hắn đã bình tĩnh hơn rồi, ngươi không đi trước, muốn xuống gặp hắn cùng ta à?"

"Ta có sợ hắn ta đâu!" Dụ Chiêu nhìn bàn tay đang được hắn nắm, bĩu môi không so đo chuyện vừa rồi nữa, chỉ bực bội đáp: "Cùng lắm hắn chỉ mắng ta vài câu, bảo ta đừng quấy rầy người nữa. Ngoài ra ấy hả, hắn ta vừa phải nghĩ đến danh dự của người, lại phải kiêng dè binh quyền trong tay ta, ngay cả việc dùng lý do này để công khai buộc tội ta cũng không dám, thì còn có thể làm gì được ta chứ?"

Lận Duy nghe vậy im lặng một lát, không đánh giá thêm, chỉ nhẹ giọng đáp lại: "Ta không thấy đó là quấy rầy, không cần phải nói như vậy. Ngươi nghĩ gì thì cứ nói đó, ta biết ngươi không cố tình làm người khác khó xử."

"...Ò." Khóe miệng Dụ Chiêu cong lên, y cũng không cảm thấy vậy, y chỉ cho rằng Nguyên Bách sẽ nghĩ thế mà thôi.

Sau khi chuẩn bị tâm lý xong, Dụ Chiêu nhảy xuống mái nhà trước, sau đó bước nhanh vào Ngự thư phòng, còn không thèm đợi Lận Duy. Lận Duy không xuống theo ngay, hắn ở lại trên đó, do dự một lúc rồi vẫn nói với hệ thống: [Vừa rồi cậu cố ý nhắc nhở anh giữ khoảng cách với y phải không?]

[...?] Hệ thống còn oan hơn cả Thị Mầu, lời này không thể nói bừa được! Sau này ông giời con kia hiểu lầm thì còn ra thể thống gì nữa? Nó vội vàng giải thích: [Không có mà! Em chỉ cảm thấy hai người rất xứng đôi thôi! Đừng suy diễn ý của hệ thống thế chứ! Bọn em không nhanh nhạy được như loài người các anh đâu!]

Lận Duy nhận được câu trả lời cũng không mấy bất ngờ, ngược lại còn thuận theo lời nó nói: [Phải ha, cậu vẫn luôn rất hy vọng anh phát hiện ra sự đặc biệt của y. Bây giờ nghĩ lại, ngay cả khi y chưa tỏ tình, cậu đã âm thầm xúi giục anh rồi. Theo lý mà nói, chương trình cài đặt của cậu phải ngăn cản anh làm bất cứ điều gì ảnh hưởng đến nhiệm vụ mới đúng chứ, nhưng ý muốn hiện giờ của cậu gần như đã đi ngược lại. Nói đi, tại sao vậy?]

Hệ thống tê liệt: [...] Giữa người và hệ thống có thể bớt chút mánh khóe, thêm chút chân thành được không?

[Em không thể nói, chủ nhân, anh phải lựa chọn theo ý mình. Anh hãy tin em, bất cứ chỗ nào anh cảm thấy em không ổn, đều đang nhường bước cho sự lựa chọn của anh. Nhất định, nhất định phải làm theo lòng mình.]

Lận Duy không nói gì nữa. Hắn sắp xếp lại biểu hiện của hệ thống, xác định miệng nó thì bảo hắn lựa chọn theo ý mình, nhưng trong lòng lại hy vọng hắn chọn ở bên Dụ Chiêu, chỉ không rõ lý do.

Thứ hai, nếu hắn chấp nhận Dụ Chiêu, vậy thì thời gian họ ở lại thế giới này chỉ có dài chứ không ngắn, tất nhiên sẽ ảnh hưởng đến nhiệm vụ của thế giới tiếp theo. Hệ thống tồn tại để hỗ trợ và thúc giục người làm nhiệm vụ hoàn thành nhiệm vụ, nhưng nó lại hy vọng hắn lựa chọn Dụ Chiêu thay vì nhiệm vụ, bản thân điều này đã tồn tại một nghịch lý.

Hắn có thể đoán ra hệ thống đang giấu hắn một số chuyện và những chuyện này có liên quan đến việc hắn đến muộn vô cớ khi vào thế giới này. Lúc đó hệ thống đã lấp l**m cho qua, hắn chỉ nghĩ do nó gây họa nên không truy cứu, bây giờ xem ra không phải vậy. Chuyện hệ thống giấu hắn còn nhiều hơn hắn tưởng.

Lận Duy nhắm mắt sắp xếp lại logic, hắn luôn cảm thấy có một số việc đã có thể xâu chuỗi lại với nhau:

Chấp nhận Dụ Chiêu, nhiệm vụ tiếp theo sẽ bị chậm trễ, nhưng khi hắn vào thế giới này, đã "vô cớ" đến muộn.

Vậy thì, những gì hắn đã trảo qua ở thế giới trước, có thật là hắn đã hoàn thành nhiệm vụ thuận lợi và rời đi như trong ký ức hiện tại của hắn không?

Chắc chắn sự tồn tại của Dụ Chiêu và hệ thống có mối liên hệ nào đó, có lẽ cũng... Dính dáng đến thế giới nhiệm vụ Schrödinger* không rõ kết cục trước đó của hắn.

(* 薛定谔 (Xuēdìng'è) là phiên âm tiếng Trung của Erwin Schrödinger – nhà vật lý học người Áo, một trong những cha đẻ của cơ học lượng tử.

Ông nổi tiếng với thí nghiệm tưởng tượng "con mèo Schrödinger": Nếu đặt một con mèo trong hộp kín cùng cơ chế có thể giết nó (liên quan đến phân rã hạt nhân), thì trước khi mở hộp, theo lý thuyết lượng tử, con mèo vừa sống vừa chết – tức tồn tại ở trạng thái chồng chất (superposition). Chỉ khi quan sát, trạng thái mới "sụp đổ" thành sống hoặc chết. Có thể hiểu câu trên là "thế giới trước đó của hắn giống như con mèo Schrödinger – tồn tại ở trạng thái vừa có vừa không, không thể xác định rõ ràng.")

Nhưng bản thân Dụ Chiêu lại rất bình thường, không giống người biết chuyện. Nếu hỏi hệ thống, nhìn cái dáng vẻ vừa ngốc vừa hèn, chỉ biết bắt nạt người nhà của nó chắc cũng không dám nói. Lận Duy không muốn ép nó, đành phải tạm thời bỏ qua.

Dù sao với tình cảm bao năm qua giữa hắn và hệ thống, nó cũng sẽ không hại hắn. Nếu không thể nói, vậy thì cứ nghe theo nó, nhìn rõ lòng mình rồi hẵng lựa chọn.

Nghĩ những điều này cũng chỉ trong phút chốc, hắn lo Dụ Chiêu và Nguyên Bách cãi nhau nên lập tức nhảy khỏi mái nhà.

Khi vào Ngự thư phòng, quả nhiên hắn thấy Nguyên Bách hiếm khi mất phong thái thường ngày, mặt đỏ bừng vì bị Dụ Chiêu chọc tức, bàn tay chỉ vào hắn cũng đang run lên bần bật.
Thấy hắn ta sắp loạng choạng ngất đi, Lận Duy vội vàng tiến lên đỡ lấy, âm thầm truyền nội lực vào cơ thể hắn ta, cuối cùng mới ổn định lại được.

Nếu thật sự để cái miệng của Dụ Chiêu chọc người ta ngất đi, bên ngoài không biết sẽ đồn thành cái dạng gì.

"Ngươi nói gì với thầy thế?" Lận Duy kinh ngạc nhìn Dụ Chiêu, với hàm dưỡng của Nguyên Bách, chọc hắn ta tức giận đến mức này cũng không phải dễ. Năm đó, nguyên chủ làm học trò của Nguyên Bách, suốt ngày trêu mèo ghẹo chó không làm việc đàng hoàng cũng chưa đạt được thành tựu như vậy.

Không đợi Dụ Chiêu mở lời, Nguyên Bách nắm chặt lấy bàn tay Lận Duy đang đỡ lấy hắn ta: "Người có... Cùng y?" Dường như hắn ta muốn hỏi điều gì đó nhưng không thể thốt ra thành lời.

Lận Duy nhướng mày, chẳng lẽ Dụ Chiêu ăn nói linh tinh, khiến Nguyên Bách tưởng họ đã xảy ra chuyện gì không hay ho nên mới tức giận đến thế này?

Dụ Chiêu "chậc" một tiếng, không kiên nhẫn nói: "Hắn ta đang hỏi ta, tại sao đã nguyện trung thành rồi mà còn khinh nhục bệ hạ như vậy. Ta nói ta thích người, là tấm lòng vô cùng đứng đắn, người còn không cảm thấy bị sỉ nhục, không cần hắn ta nhiều chuyện, thế là hắn ta tức thành như vậy."

"..." Lận Duy nhận thấy lực tay Nguyên Bách nắm lấy hắn tăng lên thấy rõ.

Tuy lời này không sai, nhưng e rằng Nguyên Bách nghe vào tai lại thành nghĩa khác.

Dụ Chiêu nhìn vẻ mặt vi diệu của Lận Duy, lúc này cũng đã hiểu ra, dùng sắc mặt không tốt nhìn về phía Nguyên Bách: "Chẳng lẽ ngươi cho rằng lòng dạ ta bất chính trước, ép bệ hạ làm chuyện gì đó mờ ám với ta, rồi mới chịu giúp bệ hạ nắm quyền đấy à?"

Nguyên Bách sững sờ, hắn ta quả thực đã nghĩ như vậy.

Lận Duy nhịn cười, vội vàng mở lời cắt ngang trước khi Dụ Chiêu kịp xù lông, giải thích thay y: "Thầy nghĩ nhiều rồi, quan hệ giữa trẫm và A Chiêu không tệ đến mức đó. Tuy trước đây có giao dịch, nhưng y cũng chỉ cầu trẫm giải cổ độc cho người đã cứu mạng mẫu thân y thôi."

Họ trong sạch tuyệt đối, chẳng qua hắn sợ Dụ Chiêu không thích nghe hai chữ này nên mới không dám nhấn mạnh.

Nghe những lời này, cuối cùng trên mặt Nguyên Bách mới khôi phục được chút huyết sắc.

Ban đầu Dụ Chiêu rất muốn nổi giận, nhưng khi Lận Duy ở trước mặt Nguyên Bách, không những không cố ý tránh hiềm nghi mà còn đổi cách gọi thành "A Chiêu" để tỏ ra thân thiết hơn, cơn tức giận đó lập tức tan biến.

Thôi bỏ đi, Nguyên Bách đang ở cái tuổi dở dở ương ương, lỡ như bị y chọc cho tức chết thật, y sẽ không biết ăn nói thế nào với Lận Duy.

"Bệ hạ thứ lỗi, là thần thất lễ."

Cuối cùng Nguyên Bách cũng bình tĩnh lại, hắn ta cung kính hành lễ rồi mới dùng giọng điệu sâu xa nói: "Thần không phải là người không hiểu lý lẽ. Nếu bệ hạ có lòng ái mộ, thì càng nên giữ khoảng cách mới phải. Giống như vừa rồi, giữa ban ngày ban mặt mà ăn nói không biết kiêng nể, thần nghe còn hiểu lầm, huống chi là người khác? Phải biết rằng lời gièm pha có thể hủy hoại danh dự, nếu để Ngụy Vương nắm được nhược điểm này thì sẽ ra sao?"

Hắn ta không phải người nhiều chuyện, ít nhất hắn ta không muốn quản chuyện phòng the của tiểu hoàng đế. Phản ứng của hắn ta lớn như vậy, toàn vì cho rằng trước đây tiểu hoàng đế ở thế yếu, có khả năng bị uy h**p.

Lận Duy hé miệng, định nói tình cảm giữa mình với Dụ Chiêu chưa đến mức phải dùng từ "ái mộ", nhưng nếu làm vậy sẽ khiến Dụ Chiêu mất mặt, nên hắn bỏ qua.

"Thầy yên tâm, tin tức ở cửa Ngự thư phòng, không thể truyền đến tai Ngụy Vương được..."

Một câu trả lời rất thiếu thành ý. Thấy Nguyên Bách lại sắp trợn trừng mắt, Lận Duy thầm thở dài, bổ sung một câu: "Trẫm sẽ trông chừng y, không để y quậy phá nữa."

Nói rồi hắn đưa tay gõ lên trán Dụ Chiêu một cái, để tỏ vẻ mình nhất định quản được cái mầm tai họa này.