Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 79: Kiểu như ta

Quá trình Lận Duy bào chế thuốc không chỉ không nhàm chán, mà còn khá mãn nhãn, chỉ là mùi vị hơi khó ngửi, nếu không báo trước, e rằng sẽ có người nghĩ trong ngự thư phòng của tiểu Hoàng đế giấu một xác chết đang phân hủy bốc mùi.

"Nếu ngươi chịu không nổi thì ra ngoài trước đi."

Hắn có cách để mình không ngửi thấy mùi này, hắn muốn Dụ Chiêu biết khó mà lui nên vẫn tỏ ra bình thường, nhưng lúc này thấy Dụ Chiêu bị xông đến mức buồn nôn nhưng vẫn kiên trì ngồi bên cạnh, hắn lại không nỡ.

Dụ Chiêu chỉ lắc đầu, hiện tại y không dám mở miệng, mùi vị này quả thực len lỏi khắp nơi.

Lận Duy luôn có cảm giác mình đang ngược đãi nam chính, khẽ thở dài, cuối cùng vẫn đưa cho y một lọ thuốc, nói: "Uống một viên đi, có thể tạm thời ngăn cách mùi vị đấy."

"... Sao không đưa cho ta ngay từ đầu?" Dụ Chiêu nhíu mày, lập tức hiểu ra, lần này dù có buồn nôn y cũng phải mở miệng: "Người không muốn ta ở đây chứ gì? Không muốn nhìn thấy ta chứ gì? Vì biết ta thích người ư?"

Những lời này của y khiến Lận Duy cảm thấy lòng mình nhói đau, đây là lần đầu tiên hắn thấy mắt y đỏ hoe, tuy Lận Duy biết rõ có lẽ y mở miệng nói chuyện nên bị mùi vị sặc đỏ, thế nhưng lúc trước Dụ Chiêu nghe hắn nói muốn vào vùng dịch bệnh một mình cũng chưa từng đỏ mắt, trong từ điển cuộc đời y e rằng không biết chữ khóc là gì.

Theo lời Dụ Chiêu nói tối qua, y thích hắn từ lúc đi cứu trợ thiên tai, có lẽ lúc đó cũng đã thích rồi.

Nhưng thấy y "đáng thương" như vậy, Lận Duy vẫn thoáng thấy áy náy, nghĩ, dù sao nguồn cơn của chuyện này cũng là vì hắn nói dối trước, hắn có nhiệm vụ, không thể ở lại thế giới này lâu, cũng không thể nói rõ ràng mọi chuyện...

"Uống thuốc trước đã." Hắn rửa tay rồi tự mình rót một chén nước, đưa thuốc cho Dụ Chiêu, sau đó mới nhỏ giọng giải thích: "Không phải không muốn nhìn thấy ngươi, chỉ là lo cho ngươi thôi, để ngươi sớm từ bỏ ý nghĩ không đâu vào đâu đó mới thật sự tốt cho ngươi."

Dụ Chiêu bực bội nhận thuốc uống vào, còn những lời tâm huyết dặn dò phía sau y coi như gió thoảng bên tai. Tuổi này là tuổi ghét nhất cụm từ "vì muốn tốt cho ngươi", tiểu Hoàng đế mới bao lớn, sao chẳng có tí sức trẻ bồng bột tuổi thiếu niên thế?

Nhưng nghĩ lại, từ nhỏ đối phương đã sống trong hoàn cảnh lo lắng trăm bề, phải nhẫn nhịn nhiều năm cũng có một phần lỗi do y, Dụ Chiêu cũng đâu có mặt mũi trách hắn "tại sao ngươi không thể yêu đương mù quáng một lần" trong tình cảnh loạn trong giặc ngoài như này.

Thôi, tối qua đã quyết định rồi, y sẽ chủ động, mà cũng chẳng biết tại sao y luôn không kiểm soát được mình, luôn làm nũng trước mặt Lận Duy nhỏ hơn mình vài tuổi.

Dụ Chiêu tự kiểm điểm bản thân, đợi khoảng một khắc, cuối cùng thuốc của Lận Duy cũng có tác dụng, sau khi không còn ngửi thấy mùi lạ, y ngẩng đầu dò hỏi: "Người có việc gì cần ta giúp không?"

Lận Duy đang nghiền thuốc bỗng khựng lại, suýt nữa bật cười, y đang coi hắn như cá trong ao, chỉ cần cho chút mồi là câu được lên, thậm chí mồi này cần có những thứ gì cũng phải để hắn nói cho y biết, hiên ngang thật đấy.

"Có." Hắn nhìn Dụ Chiêu với vẻ mặt cười như không cười, sau đó cúi đầu tiếp tục giã thuốc, miệng nói: "Chỉ là không biết ngươi định giúp ta với thân phận Dụ Chiêu hay Dụ khanh, nếu là vế trước thì thôi khỏi, ta không trả nổi món nợ đào hoa này."

"Không trả nổi thì lấy thân báo đáp!" Dụ Chiêu nghe vậy, tặc lưỡi một tiếng, dứt khoát "lòi đuôi".

Lận Duy cười một tiếng, nhún vai nói: "Ngươi cứ nghỉ ngơi đi, nếu được bồi dưỡng tốt, có lẽ Tiêu Lệnh cũng sẽ trở thành một vị tướng tài, nghĩ đến việc ta cứu mạng gã, minh oan cho gia tộc của gã, chắc chắn hắn ta có thể bình tâm chấp nhận lời mời của ta."

"Gã không giỏi bằng ta đâu." Dụ Chiêu bĩu môi, nói một cách đầy khí thế.

Lận Duy bình tĩnh phản bác: "Nhưng ta bảo hắn ta làm việc, trả bổng lộc cho hắn ta là được, hắn ta không cần ta bán thân."

"Vậy ta cũng không cần." Dụ Chiêu nói được một nửa, bỗng cảm thấy hơi thiệt, bắt đầu nghiêm trang nói lý: "Sao hắn có thể so với ta được? Ta là Đại tướng quân quyền cao chức trọng nắm giữ binh mã của cả thiên hạ đấy. Cùng lắm ta nhượng bộ một bước, không cần người bán thân, bán cho ta một nụ cười là được."

Càng nói càng vô lý, nghe như hắn phải bán rẻ nụ cười vậy, cũng không biết rốt cuộc là ai muốn bán cho ai.

Quả nhiên câu tiếp theo của Lận Duy là: "Nhưng người sốt ruột không phải là ta, sao Đại tướng quân không bán một nụ cười để ta giao việc cho ngươi làm?"

"Cũng... Được?" Dụ Chiêu ngẩn người, sau đó phát hiện mình bị lừa.
Nhưng nói cho cùng, y chỉ muốn làm chút việc, thể hiện trước mặt Lận Duy mà thôi, chuyện này do y hỏi được hay do y "bán rẻ tiếng cười" cũng không quan trọng lắm.

Nghĩ thì nghĩ như vậy, nhưng khi muốn nở một nụ cười tự nhiên cho Lận Duy xem, y lại phát hiện khóe miệng mình cứng đờ, trong trường hợp thế này y căng không thể nào nở một nụ cười tự nhiên đươc, nhìn thôi đã biết không có thiên phú làm "nghề" ngày.

Dụ Chiêu không cười được, nhưng Lận Duy lại bị y chọc cười, nhất thời quên mất mục đích đấu võ mồm với y, không khỏi nói: "Thôi, đừng miễn cưỡng, cứ nợ trước rồi sau này trả cũng được."

"Vậy người muốn ta làm việc gì?" Dụ Chiêu tự thấy mất mặt, trừng mắt nhìn hắn, hỏi bằng giọng rầu rĩ.

Đúng là có chuyện thật, nếu không Ngụy vương sẽ không tin nào với giấc mộng tạo phản của mình, trong triều có không ít võ tướng ngầm qua lại với ông ta, Lận Duy đưa cho Dụ Chiêu một danh sách.

"Những người này không bị Ngụy vương nắm thóp thì cũng bị mua chuộc, ta không muốn ngày sau nổi chiến loạn. Binh lính dưới tay họ đều vô tội, một khi bị gán cái danh tạo phản, ta muốn tha cho họ cũng không được. Nên phải làm phiền Đại tướng quân thay ta loại bỏ những con sâu mọt này, chỉ cần nhớ, lý do phải chu toàn một chút, đừng để võ tướng nào cũng lo lắng."

Dụ Chiêu hừ một tiếng: "Sao Tiêu Lệnh không quyền không thế có thể giúp người giải quyết chuyện này được? Chỉ có thể là ta thôi!"

"Không quyền không thế tự có cách của không quyền không thế." Lận Duy không nói rõ, thật ra để Dụ Chiêu xử lý và để Tiêu Lệnh xử lý giống như từ chức theo đúng quy trình và bị cách chức.

Người trước khó ở chỗ tìm lý do để vạch trần tội danh, nếu không cẩn thận dễ khiến các võ tướng khác sinh ra cảm giác "thỏ chết cáo buồn", để Ngụy vương thừa cơ lợi dụng thì hỏng bét.

Người sau tuy gọn gàng dứt khoát, nhưng có vài tội danh gán sai, không thể rửa sạch, khó tránh việc hàm oan người bị hại.

Thật ra Lận Duy vẫn nghiêng về phía để Dụ Chiêu làm hơn, tuyệt đối không phải vì y chịu thua mấy lời làm loạn của Dụ Chiêu.

Hệ thống cũng lười phàn nàn rồi.

Vừa mới bào chế thuốc xong, Đổng Minh đến báo Tiêu Lệnh đã tỉnh, Lận Duy nghĩ cũng trùng hợp, bèn giải cổ giúp Tiêu Lệnh trước. Dụ Chiêu không để ý, còn không mấy lương tâm nghĩ, thử trên người Tiêu Lệnh trước cũng được.

"Bê một cái bồn tắm vào phòng Tiêu Lệnh, chuẩn bị nước nóng, trẫm qua nói chuyện với hắn ta trước." Lận Duy không nghĩ gì nhiều, dặn dò luôn.

Trong mấy ngày chữa thương cho Tiêu Lệnh, hắn đã giải cổ độc gây mất trí nhớ cho gã, còn thuận tiện phong bế nội lực để tránh trường hợp hắn ta bất ngờ tỉnh lại rồi làm cung nhân chăm sóc hắn ta bị thương, nhưng nhìn dáng vẻ của Đổng Minh, có lẽ Tiêu Lệnh đã nhớ ra Ngụy vương là kẻ thù giết cả nhà hắn ta nên không có hành động gì quá khích.

Đổng Minh nghe lời lui xuống, sắc mặt Dụ Chiêu hơi kỳ lạ, ho khan hai tiếng, giả vờ vô tình hỏi: "Không phải dùng thuốc dẫn cổ trùng ra là được à? Cần bồn tắm và nước nóng làm gì?"

"Tăng tốc lưu thông máu, sau khi ngửi thấy mùi thuốc, cổ trùng sẽ vội vàng bò ra, như vậy có thể giảm bớt tổn thương kinh mạch." Nói xong, Lận Duy cũng khựng lại, như nhận ra điều gì đó, hắn còn giải thích thêm một câu: "Mặc áo trong ngâm là được, không cần cởi hết."

Lúc này Dụ Chiêu mới nói: "Ta có để ý đâu."

Lận Duy suýt nữa buột miệng nói để ý cũng không sao, may mà kịp dừng lại, đổi thành: "Vậy thì tốt."

"Hừ."

Tiêu Lệnh đang đợi trong phòng, hắn ta đã biết mình được tiểu Hoàng đế cứu, lúc mới khôi phục trí nhớ, dù biết Ngụy vương là kẻ chủ mưu hại chết cả nhà gã, nhưng hắn ta cũng không có thiện cảm gì với hoàng thất đã ra lệnh xử tử nhà gã.

Nhưng khi còn không nhớ rõ mọi chuyện, hắn ta đã bị Ngụy vương coi như công cụ giết người, nhận được mệnh lệnh đi ám sát tiểu Hoàng đế, không biết tại sao tiểu Hoàng đế lại nhận ra thân thế của gã, biết được nỗi oan ức của gã, không những không giết gã, mà còn tự mình cứu chữa, dù hắn ta có giận cá chém thớt cũng không thể trút giận lên Lận Duy.

Nói cho cùng, kẻ gây ra tội ác hãm hại trung lương là Ngụy vương, người ra lệnh xử tử trong lúc nóng giận là tiên đế, dù tiểu Hoàng đế hiện tại có thần thông quảng đại đến đâu thì lúc Tiêu gia gặp chuyện, hắn cũng chỉ là một đứa trẻ vài tuổi, thật sự không thể trách hắn.

Lận Duy và Dụ Chiêu lần lượt đi vào, Tiêu Lệnh do dự một chút, vẫn xuống giường quỳ xuống hành lễ: "Tội nhân Tiêu Lệnh, nhi tử của Tiêu Khác, khấu kiến Bệ hạ."

"Ngươi...!"

Dụ Chiêu rất không vừa mắt việc hắn ta vừa tỉnh lại, mới gặp mặt lần đầu, câu đầu tiên đã giở trò với tiểu Hoàng đế. Theo quan điểm cực kỳ thiên vị của y, dù Tiêu gia có oan ức lớn đến đâu cũng không liên quan gì đến Lận Duy, Lận Duy đã cứu nhi tử Tiêu gia, đương nhiên đã biết hắn ta oan ức, sẽ giúp hắn ta minh oan, cần gì phải nhắc nhở như vậy.

Vẫn là Lận Duy nhanh tay véo vào cánh tay y mới ngăn y nói ra những lời khó nghe này.

Lận Duy không hề để tâm, tuy Tiêu gia xảy ra chuyện lúc nguyên chủ mới sinh chưa được bao lâu, nhưng dù sao hắn cũng kế thừa ngôi vị Hoàng đế, không có lý nào hưởng hết lợi ích mà không gánh chút trách nhiệm nào, hắn nhất định phải tiếp nhận trách nhiệm này.

Dù Tiêu Lệnh thật sự oán trách hắn cũng không lạ, hắn biết đối phương chỉ đang trách hoàng quyền dễ dàng quyết định sống chết của Tiêu gia, chứ không phải cố ý nhằm vào cá nhân hắn.

"Đứng dậy đi." Lận Duy tự mình cúi người đỡ hắn ta dậy, nói bằng giọng điệu hòa nhã: "Ngươi yên tâm, nếu trẫm chưa điều tra rõ oan khuất của Tiêu gia, sao có thể biết ngươi, còn tốn công tốn sức cứu ngươi về, đã cứu rồi mà không minh oan cho Tiêu gia, chẳng phải uổng công vô ích sao?"

"Ta... Không, chỉ là thảo dân..." Lúc này Tiêu Lệnh mới thật sự ngượng ngùng.

"Trẫm hiểu." Lận Duy vỗ vai hắn: "Không cần để tâm, ngươi nhớ thương người nhà hàm oan là chuyện bình thường, nếu có thể, ai không muốn bình tĩnh, ngươi có thể nắm bắt mọi cơ hội, trẫm không thấy bị mạo phạm."

Lần này Tiêu Lệnh thật sự rơi nước mắt, hệ thống càng ngày càng phản nghịch, phàn nàn hắn y như một tên đa cấp. Dụ Chiêu dựa vào tường, nghe Lận Duy mới nói vài câu đã khiến Tiêu Lệnh hoàn toàn quy phục, trong mắt còn hiện lên vẻ sùng bái khiến y nổi da gà.

Đúng là đầu óc có vấn đề, tiểu Hoàng đế mới mười tám tuổi, Tiêu Lệnh còn lớn hơn hắn vài tuổi, đang làm trò gì vậy trời?

Lúc trước dưới vách núi, trong mắt Lận Duy, y cũng như vậy sao? Không thể nào không thể nào... Phì phì phì!

Lận Duy đã nhanh chóng thuyết phục được Tiêu Lệnh giải cổ, vốn định để Dụ Chiêu tự đi chơi, nhưng vừa bắt gặp ánh mắt cảnh giác của đối phương là biết không thể nào.

Đương nhiên Dụ Chiêu không thể để mặc hai nam nhân ở chung một phòng, trong đó còn có một người phải cởi gần hết y phục ngâm mình trong bồn tắm! Nhưng không lâu sau y phát hiện, dù y có ở đó nhìn chằm chằm, thấy ngón tay của Lận Duy di chuyển trên người Tiêu Lệnh vì dẫn dụ cổ trùng, cách một lớp áo trắng ướt sũng cũng đủ thấy Tiêu Lệnh có thân hình rất đẹp, y vẫn tức giận.

Thật ra động tác của Lận Duy không hề có ý mờ ám, vị trí di chuyển chỉ ở giữa tim và cánh tay, tất cả đều là do Dụ Chiêu ghen tuông quá mức.

Đợi đến khi mọi việc kết thúc, Tiêu Lệnh lại ngất đi vì khí huyết hư nhược, Lận Duy xử lý cổ trùng xong, vừa định ôm người ra khỏi bồn tắm, Dụ Chiêu không thể nhịn được nữa.

"Không được ôm hắn, để ta làm!"

"Được rồi ngươi làm đi." Lận Duy tùy ý đáp.

Kết quả vị tổ tông này lại không hài lòng, hùng hổ hỏi ngược lại: "Sao người lại đồng ý dễ dàng thế?"

"..." Lận Duy thở dài nhìn y, cuối cùng gọi người vào dọn dẹp.

Dụ Chiêu chột dạ sờ mũi, thấy Lận Duy dặn dò Đổng Minh chăm sóc Tiêu Lệnh cho tốt rồi xoay người đi ra ngoài, y vội vàng đuổi theo, kết quả, trên đường đi, Lận Duy còn không thèm để ý đến y, y thầm lo sợ, nắm lấy cổ tay đối phương.

"Này, đừng cố tình lờ ta."

Hai người dừng lại trước cửa Ngự Thư phòng, Lận Duy lắc đầu ra hiệu cho y đừng nói chuyện, Dụ Chiêu lại sốt ruột.

"Người giận rồi à?"

"Không có, ngươi..." Đừng nói nữa.

"Ta không cố ý cáu gắt với người... Sao người lại... Có phải người thích kiểu như hắn ta không?" Không trách Dụ Chiêu nghĩ như vậy, y đã gây sự vô cớ nhiều lần, nhưng đây là lần đầu tiên Lận Duy cố tình phớt lờ y vì người khác, trước đây dù so với Nguyên Bách, Lận Duy vẫn luôn thiên vị y hơn.

Hiếm khi y hoảng loạn như vậy, còn có vẻ không phục, y không nhận được ánh mắt của Lận Duy thì cũng thôi đi, lời nói ra cũng bắt đầu thiếu suy nghĩ.

"Hay là ta cũng làm ướt áo để người sờ thử nhé? Người muốn ôm cũng được, thân hình ta chắc chắn đẹp hơn hắn nhiều!"

Nam nhân mà, ai được hời còn chưa biết, Dụ Chiêu thật sự không ngại có chút dây dưa thiết thực với tiểu Hoàng đế trước, nói cho cùng, thật ra y không tin người này không thích y.

Lận Duy nhắm mắt lại, cạn lời đến cực điểm, hắn cười một tiếng, chỉ mong Nguyên Bách trong thư phòng nghe thấy đừng bị dọa choáng.