Bộ não điện tử của hệ thống nghĩ mãi cũng không hiểu tại sao, rõ ràng ở hai thế giới trước, chủ nhân của nó gần như không hề kháng cự, cứ ỡm ờ nghe theo, về cơ bản Dụ Chiêu và hai người kia đều là một, tính cách dung mạo không thay đổi, có gì khác nhau chứ?
Lẽ nào thật sự là vì lần này không còn lớp filter của Kem, cũng không có cảm giác quen thuộc khi nhớ lại cái tên "A Kỳ" nên chủ nhân không dễ lung lay như trước?
Hệ thống chột dạ cảm thán, thì ra sự tùy hứng của ông giời con kia cũng không hẳn là vô căn cứ hay gây rối vô lý.
Lận Duy và Dụ Chiêu ngủ cả buổi sáng, Đổng Minh tinh ý không để bất kỳ ai quấy rầy, chỉ là qua giờ cơm trưa, đợi thêm khoảng một canh giờ vẫn chưa thấy hai người tỉnh, hắn ta cũng không dám để mặc họ tiếp tục ngủ với cái bụng đói nữa.
Cơ thể hiện tại của Lận Duy sở hữu võ công tuyệt thế, ngũ cảm quá nhạy bén, hắn ta vừa đến gần đã mở mắt ra, không để Đổng Minh phải gọi trong cơn lo sợ.
Phải biết rằng, tuy nguyên chủ không có thực quyền, nhưng lại rất giỏi bắt nạt kẻ yếu, không phải kiểu người dễ tính, đánh mắng hạ nhân là chuyện thường.
Tuy đó đều là chuyện quá khứ, nhưng bóng ma tâm lý không dễ gì biến mất, hắn ta vẫn rất sợ.
Sau này Lận Duy thay đổi rất nhiều, Đổng Minh cũng thấy lạ, nhưng Thừa tướng và Đại tướng quân đều không thấy lạ, hắn ta cũng chỉ có thể coi như trước đây chủ tử của mình đang giả vờ với tất cả mọi người. Thở dài một hơi, nghĩ đến việc Lận Duy vốn là người tốt lại càng khiến hắn ta xót cho chủ tử trước đây phải giả vờ tàn bạo.
Sau khi thức dậy, Lận Duy đi rửa mặt, vừa định bảo Đổng Minh sang gian bên gọi Dụ Chiêu dậy, đã nghe thấy tiếng bụng hắn ta kêu ùng ục.
Hắn không khỏi bật cười: "Trẫm chưa dậy, sao ngươi không ăn chút gì lót dạ trước đi?"
Đổng Minh không thấy có gì lạ, nói như lẽ đương nhiên: "Bệ hạ còn chưa dùng bữa trưa, sao nô tài dám ăn trước được?"
Lúc này Lận Duy mới biết, thì ra cả điện đều đang đói bụng, vẻ mặt hắn hơi áy náy, nói: "Lần sau đừng vậy nữa, nếu các ngươi đói đến mức không còn sức lực, lỡ trẫm có việc muốn tìm người cũng không tiện."
Hắn cũng không sai Đổng Minh làm việc gì khác, chỉ nói: "Bảo ngự thiện phòng đưa bữa trưa của trẫm và Đại tướng quân đến là được, các ngươi cũng nhanh chóng đi ăn chút gì đó đi, những việc khác không cần quản nữa."
Nói xong, hắn phẩy tay bảo Đổng Minh đang hơi do dự làm theo, còn mình thì sang gian bên gọi Dụ Chiêu dậy.
Dụ Chiêu thật sự rất mệt mỏi, có lẽ trong tẩm cung của tiểu Hoàng đế chứa đầy mùi hương long diên, y ngửi thấy mùi này lại thấy thả lỏng, dù lúc này Lận Duy đã đi đến bên giường y cũng chưa tỉnh.
[Cậu nói xem, nếu anh dọa y, y có giật bắn khỏi giường không nhỉ?] Lận Duy đứng bên giường một lúc, đột nhiên nói với hệ thống như vậy.
[...] Hệ thống muốn nói lại thôi, nếu là Kem thì còn được, chứ một người thân cao chân dài như Dụ Chiêu, làm sao mà bắn khỏi giường được?
Hơn nữa, hắn vừa mới từ chối lời tỏ tình của người ta, lại còn không biết đường khách sao chút, tiếp tục trêu chọc người ta như mèo vậy thì có ổn không?
May mà chưa kịp để hệ thống nhắc hắn làm người, Lận Duy cũng nhớ đến cuộc trò chuyện với Dụ Chiêu lúc rạng sáng, xấu hổ sờ mũi, từ bỏ ý nghĩ không đáng tin cậy này.
Hắn gây ra chút tiếng động ở đầu giường, Dụ Chiêu nhắm mắt nhíu mày, vẫn chưa tỉnh.
Lận Duy chỉ đành lên tiếng: "Dụ khanh, Dụ khanh..."
Kết quả Dụ Chiêu nửa mê nửa tỉnh, không hề nhạy cảm với hai chữ này, cũng không cảm thấy hắn đang gọi mình, chỉ thấy ồn ào, kéo chăn trùm kín mặt, quay lưng về phía hắn rồi ngủ tiếp, chẳng thèm để ý đến hắn nữa.
Tuy trong lòng hệ thống phàn nàn chủ nhân của nó rất nhiều, nhưng chủ nào tớ nấy, nó cũng nảy ra một ý nghĩ xấu xa: Nếu xúi chủ nhân gọi một tiếng "A Kỳ", Dụ Chiêu sẽ coi như không nghe thấy, hay y sẽ lập tức bật dậy túm vạt áo chủ nhân chất vấn vừa rồi hắn đang gọi ai nhỉ.
Hây da! Muốn xem quá đi.
Chỉ tiếc là nó không có lá gan đó.
Cuối cùng Lận Duy cũng hết cách, vừa gọi tên y vừa đưa ra tối hậu thư: "Dụ Chiêu, nếu còn không tỉnh dậy ta sẽ bê cả người lẫn chăn sang gian bên kia đấy?"
Lúc này người trong chăn mới miễn cưỡng mở mắt ra, kéo chăn xuống như nhận được tín hiệu, y ngáp một cái, xoay người chống tay ngồi dậy, thấy Lận Duy đứng bên giường thì vô thức ngẩn người.
"Vừa rồi Bệ hạ gọi ta à?" Y vẫn còn buồn ngủ, giọng điệu mơ màng vô thức.
Lận Duy nhướn mày: "Chứ sao?"
Dụ Chiêu che mắt, vẫn chưa tỉnh táo hẳn, cười một tiếng, giọng ngái ngủ khàn khàn trầm thấp: "Cũng đúng, ở đây ngoài người ra thì làm gì có ai dám gọi cả tên lẫn họ của ta như vậy."
[Shhh] Lận Duy cúi đầu, ánh mắt nhìn y hơi lóe lên, hít sâu một hơi cho hệ thống nghe.
Đầu hệ thống nổi đầy vạch đen, phụ họa cho chủ nhân nhà mình: [Sao vậy?]
[Không có gì, chỉ là đột nhiên phát hiện y không hổ là nam chính, thật sự rất đẹp trai.] Giọng điệu của Lận Duy vẫn rất bình tĩnh.
[Chủ nhân, bây giờ anh mới nhận ra à?] Hệ thống cứ như vừa nghe được câu gì buồn cười lắm: [Em không tin trước đây anh đối xử tốt với y không phải vì anh ta đẹp trai!]
[Độ thiện cảm ban đầu cao như vậy, anh đừng nói là vì tán thưởng việc y vừa gặp mặt đã giăng thiên la địa võng, liên tiếp ra tay với anh! Rõ ràng anh đang "lựa cơm gắp mắm" mà!]
[Anh cứ tự lừa mình dối người đi!] Hệ thống ghim mối thù bị tắt tiếng lần trước, nó sẽ giả vờ ủng hộ rồi đạp mạnh vào phổi của chủ nhân ngay khi tìm thấy lỗ hổng.
Sau đó lại được tắt tiếng lần hai.
Lận Duy nhún vai đi ra ngoài, vừa đi vừa nói: "Mau dậy rửa mặt, dùng bữa trưa trước đi, buồn ngủ quá thì ăn xong lại ngủ tiếp."
"Ồ!" Dụ Chiêu lắc đầu xua tan cơn buồn ngủ, lấy lại tinh thần xuống giường.
Đợi y rửa mặt xong sang gian bên, Lận Duy đã ngồi trước một bàn thức ăn đợi y, Dụ Chiêu nhìn xung quanh hai lần, không thấy một cung nữ thái giám nào, không khỏi hỏi: "Mọi người đều bị đuổi ra ngoài cả rồi, người có chuyện muốn nói riêng với ta hả?"
Lận Duy dùng ánh mắt ra hiệu cho y nhanh chóng ngồi xuống: "Không có chuyện cơ mật gì muốn nói với ngươi hết, ta bảo Đổng Minh đi ăn cơm rồi, ở đây không cần hắn ta ôm bụng đói hầu hạ."
Dụ Chiêu không ngờ Lận Duy đối xử tốt cả với cung nhân, hắn thật sự giống như một vị thánh nhân đúc bằng vàng trên đài cao, nếu không phải phần lớn thời gian hắn luôn bày ra một mặt rất "đời", y sợ ngày nào đó hắn sẽ phi thăng thành tiên mất.
Lúc ăn cơm, y thường xuyên liếc mắt nhìn hắn, Lận Duy bị y nhìn lâu cũng bất đắc dĩ, suýt nữa không cầm chắc đũa, muốn bảo y đừng nhìn nữa, lại sợ nói ra lời này cả hai đều xấu hổ đến mức không ăn cơm nổi nữa, vì không muốn lãng phí lương thực, hắn chỉ đành chịu đựng, còn bị hệ thống cười cho một trận.
Hệ thống cười chủ nhân của nó xưa nay gặp chuyện dù có giả vờ cũng phải giả vờ cho ra dáng, hiếm khi có lúc "luống cuống" như vậy.
Vất vả lắm mới ăn xong bữa cơm, Lận Duy cảm thấy hơi khó tiêu, uống một chén trà để át đi cảm giác ngấy rồi vội vàng nói: "Ta phải đi chuẩn bị thuốc giải cổ cho Doãn Thập Nhất và Tiêu Lệnh, Dụ khanh cứ tự nhiên."
Dụ Chiêu nghe xong lại hỏi: "Thần không thể xem quá trình Bệ hạ chế dược được à?" Nếu hỏi người khác câu này chắc chắn sẽ rất đường đột, nhưng y tin chắc Lận Duy không có hề định giấu nghề.
Quả nhiên Lận Duy chỉ khựng lại một chút rồi nói: "Nếu ngươi có hứng thú thì được thôi, nhưng mà đêm qua ngươi đã ngửi thấy mùi lạ của bông hoa đó rồi, quá trình chế thành thuốc sẽ khó ngửi hơn nhiều đấy."
Dụ Chiêu không để tâm, vẻ mặt nghiêm túc phản bác: "Bệ hạ cũng chịu được mà, sao thần có thể yếu đuối hơn Bệ hạ chứ."
Lận Duy nghe vậy phì cười, hỏi ngược lại y: "Tại sao không? Chẳng lẽ trong mắt ngươi, ta là kiểu người mình chịu khổ thì người khác không thể sống tốt?"
"Người thừa biết ta không có ý đó mà!" Dụ Chiêu bĩu môi, nghiêm túc chưa được bao lâu đã bị hắn đánh về nguyên hình.
Khi nói mấy câu này, y cố ý đổi giọng không phải vì y không hài lòng việc Lận Duy gọi y là Dụ khanh, bị vạch trần cũng không làm trò nữa, nói thẳng: "Sau này, khi ở riêng vẫn nên gọi thẳng tên đi, Dụ khanh Dụ khanh, nghe cứ như đang nhắc nhở ta phải nhớ thân phận bề tôi ấy... Đợi đã, hay là người có ý này thật?"
Nói được một nửa, Dụ Chiêu đột nhiên cảm thấy không chắc lắm, nheo mắt nhìn Lận Duy.
Lận Duy bất đắc dĩ, oan không thể tả: "Nếu ta muốn khống chế ngươi thì thiếu gì cách, đâu cần vừa cho ngươi nhiều đặc quyền ngoại lệ, vừa cảnh cáo vòng vo, ta làm thế để làm gì?"
Lúc này Dụ Chiêu mới chịu thu hồi ánh mắt nghi ngờ, ho khan hai tiếng bỏ qua câu hỏi này, tiếp tục chủ đề trước đó: "Tóm lại gọi tên là được rồi."
"Vừa rồi còn bảo không thích người khác gọi cả tên lẫn họ cơ mà?" Lận Duy thuận miệng phản bác y một câu.
Có lẽ người thời này rất ít khi gọi cả tên lẫn họ của người khác, thường chỉ dùng khi bề trên gọi bề dưới, hoặc trong trường hợp quan hệ đôi bên không tốt lắm, vừa rồi hắn gọi cả họ tên y cũng là mang ý trêu đùa là chính.
Hắn vừa nói vừa quay về phòng ngủ, lấy cánh hoa Hủ Thi hôm qua mang về ra khỏi một cái hộp nhỏ đặt dưới gầm giường, rồi đi về phía thư phòng, những thứ dặn Đổng Minh chuẩn bị khi sáng cũng đã được bày sẵn trên bàn sách.
Dụ Chiêu thong thả đi theo sau hắn, nghe hắn hỏi vậy thấy hơi bực bội: "Người đâu phải người khác, hơn nữa, người nhất định phải gọi cả tên lẫn họ à?"
Lận Duy ngẩn người, dò hỏi: "Vậy sau này ta gọi tên tự của ngươi nhé?"
"Được thôi." Dụ Chiêu kiêu ngạo gật đầu.
Sau đó hai người nhìn nhau vài giây, Dụ Chiêu chậm chạp hiểu ra điều gì đó, nghiến răng nghiến lợi: "Đừng nói với ta là người không biết tự của ta đấy nhé!"
Lận Duy bỗng hơi mờ mịt, nhưng lại không tiện quấy rầy hệ thống vừa bị hắn tắt tiếng. Hắn lục lại cốt truyện gốc trong đầu nhưng không thấy nhắc đến việc Dụ Chiêu có tự.
Bản thân hắn cũng không có vì tiểu Hoàng đế đã chết trước khi đến tuổi thành niên, những người như Doãn Thập Nhất là trẻ mồ côi, tên mà Ngụy vương đặt cho nàng ấy cũng dùng số thứ tự, sẽ không đặt tự cho nàng ấy, Tiêu Lệnh lúc nhà gặp chuyện cũng còn nhỏ...
Cảm giác như thiết lập về tên tự trong thế giới nhỏ này đã bị bỏ qua nên hắn hỏi câu này chỉ mang ý thăm dò thôi, không ngờ lại có thật?
Dụ Chiêu không đợi được câu trả lời của hắn là đủ để biết đáp án, tự an ủi mình rằng trước đây quan hệ của tiểu Hoàng đế và những đại thần phụ chính như họ đều bình thường, sau khi quan hệ của hai người tốt lên y cũng không chủ động nhắc đến, bình thường mà.
Cuối cùng y vẫn không nhịn được, hỏi một câu: "Vậy người có biết tên tự của Nguyên Bách không?"
Không ngờ Lận Duy lại nhớ ra tự của Nguyên Bách từ một góc khuất nào đó trong ký ức, thỉnh thoảng đối phương sẽ tự xưng như vậy trong tấu chương, chỉ là trước đây hắn không mấy chú ý.
Lúc này, hắn buột miệng nói: "Hàn Lâm?"
Nói xong, hắn ngẩng đầu lên, chỉ thấy sắc mặt Dụ Chiêu đen sì, Lận Duy lập tức ngậm miệng.
Hắn quá hiểu tính tình của Dụ Chiêu, lúc này mà hỏi tự của y là gì, khả năng cao hắn sẽ bị mắng cho một trận, cảm giác như thể hắn đã tạm thời mất tư cách được Dụ Chiêu đích thân nói tên tự cho hay. Lận Duy nghĩ vậy, bỗng bật cười, thật khó tin.
Ngay lúc nghe thấy tiếng cười của hắn, Dụ Chiêu tức giận xoay người định bỏ đi, bỗng nghe thấy người phía sau mỉm cười bất đắc dĩ dỗ dành y...
"A Chiêu."
"Tạm thời gọi vậy được chứ?"
"Là ta không tốt, ngươi cứ giận ta đi, đợi đến khi nào ngươi bằng lòng nói cho ta biết, ta sẽ đổi cách gọi."
Dưới ánh mắt bất đắc dĩ của hệ thống, Dụ Chiêu lại bị chủ nhân của nó dỗ dành bằng dăm ba câu nói thêm một lần.