Dụ Chiêu quay đầu trợn trừng mắt nhìn hắn, Lận Duy ngượng ngùng đưa tay sờ mũi, chờ y phủ nhận mà mãi không thấy, hắn ngây người ra một lúc lâu.
[Ơ... Là mình thật à?] Lận Duy bỗng cảm nhận được một sự hoang đường rất không chân thực.
Hệ thống hừ hừ hai tiếng: [Chính anh cũng cảm thấy y ghen tuông dữ dội, không phải anh thì còn ai vào đây nữa? Em đã sớm nhìn ra và cũng ám chỉ cho anh cả nghìn lần rồi đấy!]
Lận Duy yên lặng nghe nó nói hươu nói vượn, sau đó bật cười hỏi ngược lại: [Vậy cậu nói thẳng ra cho anh biết thì phạm phải luật trời hả?]
[...] Hệ thống bị hắn hỏi đến nghẹn lời, suýt nữa muốn bụm miệng khóc, nó có nỗi khổ không thể nói ra mà, lỡ nó nói nhiều quá lại khiến ông giời con kia không hài lòng thì sao?
Cũng không phải Lận Duy không tự kiểm điểm, những gì hệ thống nói cũng có lý, chỉ là thời điểm Dụ Chiêu ghen tuông luôn rất kỳ lạ, ngay cả Nguyên Bách gần bốn mươi tuổi cũng có thể ghen một chút, đây rõ ràng là đang tranh giành sự sủng ái của Hoàng đế mà? Sao hắn có thể nghĩ là y thích mình được chứ!
Thích... Dụ Chiêu thích hắn?
Lận Duy thầm nhẩm lại trong lòng, vẫn cảm thấy quá kỳ lạ, thật sự quá kỳ lạ.
Tuy phản ứng gần như ngầm thừa nhận của Dụ Chiêu dường như cho thấy hắn đã đoán mò trúng đáp án, nhưng vừa nghĩ đến việc Dụ Chiêu thật sự có thể thích mình, Lận Duy vẫn cảm thấy vô cùng khó tin.
Hắn cũng hơi luống cuống với tình hình trước mắt, nhất thời không biết nên nói gì cho phải.
Giống như hắn nhìn thấy một đóa hoa nở trên cành, thật lòng khen hai câu, kết quả hoa rơi xuống đất thành tinh, còn nói thích hắn chỉ vì lời khen vô tình của hắn.
Đây là chuyện trong Liêu Trai chí dị à?
"Người đang mong ta phủ nhận phải không?" Thấy hắn mãi không nói được câu nào, lòng Dụ Chiêu chùng xuống, mím môi hỏi.
Lận Duy gượng cười, Dụ Chiêu đã nói như vậy rồi, nếu hắn còn trả lời là "phải" sẽ khiến y vô cùng khó xử. Hơn nữa, trên thực tế, thân phận quân thần của họ không bình đẳng, hắn càng phải cân nhắc sức nặng của từng lời được nói ra.
"Có là có, không có là không có, ngươi có thể thích bất kỳ ai, nếu là tâm ý ngay thẳng, sao ta lại muốn ngươi phải che giấu?"
Dụ Chiêu mừng thầm trong lòng, vội vàng lên tiếng: "Vậy người..."
"Ta không thể." Lận Duy ngăn cản câu hỏi sắp thốt ra của y không chút do dự.
Dụ Chiêu trợn tròn mắt nhìn hắn như thể không ngờ Lận Duy không hề phản cảm việc y bày tỏ tâm ý, nhưng lại dứt khoát từ chối y như vậy.
"Tại sao?" Y không hỏi cho rõ thì không cam lòng.
Lận Duy không muốn làm y khó xử, hắn dùng từ rất cẩn thận, chậm rãi đáp: "Tuy chúng ta không có tình nghĩa trưởng thành cùng nhau, nhưng tuổi tác tương đương, chí hướng đồng điệu, vốn có thể làm bạn cả đời, quân thần hòa hợp, sao phải tham niềm vui nhất thời, phá hỏng duyên phận khó có được này chứ?"
Tuy là từ chối, nhưng câu nào cũng là ý trân trọng, vậy mà y lại không hiểu.
"Phá hỏng?" Dụ Chiêu nhíu mày, y nhất thời không nghĩ ra, chỉ vì y chưa từng nghĩ đến việc hai người còn chưa ở bên nhau đã phải lo đến việc họ ghét bỏ nhau, thậm chí sau khi tách ra còn không thể hàn gắn lại được tình bạn ban đầu.
Sau khi nghĩ kỹ lại, y lập tức tỏ vẻ không hài lòng: "Vì cớ gì người lại dễ dàng kết luận việc ta thích người chỉ là niềm vui nhất thời? Trông ta giống kẻ bạc tình bạc nghĩa lắm à?"
Theo bản năng, y muốn nói Lận Duy nghĩ nhiều rồi, nhưng vừa định tiếp tục phản bác lại thấy Lận Duy chớp mắt, dùng khẩu hình nói thầm với y ba chữ.
Doãn Thập Nhất.
Dụ Chiêu nghẹn lời, vẫn không phục, nhưng đã hơi thiếu tự tin.
"Ta không chắc ngươi có vậy hay không." Lận Duy không hề muốn dùng chuyện này để đả kích y nên lại nói: "Có lẽ ngươi không phải kiểu người đó, nhưng ta lại khác, tương lai ai nói trước được điều gì?"
Nói xong, hắn lại cảm thấy mình diễn đạt quá uyển chuyển, sợ Dụ Chiêu hiểu lầm, bèn bổ sung: "Cho nên dù ta có thích nam nhân cũng sẽ không nhắm vào người đã cùng ta vào sinh ra tử như ngươi, để ngươi rơi vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan. Nếu ta thật sự nảy sinh ý đồ đó với ngươi vì rung động nhất thời thì đâu còn xứng đáng để ngươi thích nữa?"
[Hay lắm, logic kín không kẽ hở!] Hệ thống thật sự không nhịn nổi nữa phải phán một câu, há hốc mồm nhìn chủ nhân của nó từ chối nam chính ba lần liên tiếp, cảm thấy nhức hết cả óc vì khả năng nói dối không cần chuẩn bị kịch bản này.
Nhưng những lời này cũng đủ chân thành, nói là dốc hết ruột gan cũng không ngoa, dù Dụ Chiêu cũng không hề cảm thấy tức giận vì bị từ chối.
Bởi vì Lận Duy không nói không thích y vì y không thích, cũng không nói mấy lời sáo rỗng như tính cách không hợp để lấp l**m. Hắn đã đặt mình vào vị trí của y để suy nghĩ, sau đó mới quyết định không nảy sinh ý nghĩ như vậy với y.
Đầu óc Dụ Chiêu quay cuồng, y đành tạm thời bỏ cuộc, nhưng không đời nào y dễ dàng từ bỏ như vậy.
Y quay người đi tiếp, tức giận nói: "Không có ý nghĩ như vậy thì người đối xử tốt với ta thế làm gì? Nếu không vì thế, ta cũng sẽ không hiểu lầm!"
Có lẽ là do k*ch th*ch khi bị từ chối quá lớn, cách nói chuyện Dụ Chiêu bỗng nhiên thành thật đến mức đáng sợ.
Dù sao bí mật quan trọng nhất trong lòng y đã bị y buột ra trong lúc xúc động nhất thời, mất hết cả mặt mũi lẫn thể diện, Lận Duy nói hay đến đâu cũng chỉ đang từ chối y, với cái tính của y làm sao có thể để hắn sống yên được chứ.
Lận Duy sóng vai cùng y đi dưới ánh trăng, chuyện vừa xảy ra không những không khiến bầu không khí giữa họ trở nên gượng gạo, mà còn khiến chút khoảng cách mong manh cuối cùng giữa họ biến mất, vô tình khiến họ gần gũi nhau hơn.
Hắn nghe Dụ Chiêu oán trách, không khỏi bật cười: "Đối xử tốt với ngươi cũng sai hả? Ta vẫn luôn cho rằng ngươi nhất kiến chung tình với Doãn cô nương, ai ngờ ngươi lại nghĩ lệch lạc! Ngươi quên là ngươi còn suýt giết ta vì nàng ấy rồi à?"
"Ta nói rồi mà? Lúc đó ta không hề muốn giết người." Dụ Chiêu sững người, mỗi lần nghe hắn nhắc đến chuyện này y lại hối hận, y không thích hối hận về những việc mình đã làm, nhưng chuyện này khiến y thật sự không thể không hối hận, không chỉ hối hận, mà y còn sợ hãi đến mức mất trí.
Nếu tiểu Hoàng đế không có võ công, nếu lúc đó y thật sự đả thương Lận Duy đang nhẫn nhục chịu đựng... Vừa nghĩ đến khả năng này, đôi lúc Dụ Chiêu nằm mơ thấy cũng giật mình tỉnh giấc.
Y cũng không nhớ rõ lúc đó mình đã giải thích với tiểu Hoàng đế hay chưa, nhưng dựa vào sự hiểu biết của y về chính mình, có lẽ khi đó y chỉ nghĩ chuyện cũng đã qua rồi, mục đích ban đầu như thế nào không còn quan trọng nữa, nói ra chẳng khác nào đang ngụy biện.
Nhưng bây giờ dù nghe có giống ngụy biện y cũng phải nói rõ ràng, cũng là vì quan hệ của y và Lận Duy đã thân thiết hơn lúc mới kết minh rất nhiều, y tin Lận Duy sẽ không suy đoán ác ý về y.
"Ta chỉ muốn người bị thương một chút thôi..."
Lận Duy gật đầu hiểu ý nói tiếp: "Ngươi chỉ muốn ta bị thương đến mức chỉ có thể nằm trên giường tĩnh dưỡng, ta hiểu mà, nếu không sẽ thành lót đường cho Ngụy vương đi, với cái tính của ngươi, sao mà chịu được uất ức này?"
"Ta đã hối hận rồi!" Nửa câu đầu khiến trái tim Dụ Chiêu run lên bần bật, đến mức không còn lọt tai câu trêu chọc sau đó nữa, y hít sâu một hơi để bình tĩnh lại rồi mới nhỏ giọng hỏi: "Người còn giận ta à?"
"Hết giận từ lâu rồi, nếu không cũng sẽ không đối xử tốt với ngươi."
"Vậy tại sao người lại đối xử tốt với ta?"
Vòng vo một hồi rồi lại trở về điểm xuất phát, Lận Duy day day ấn đường, chẳng lẽ hắn lại nói Dụ Chiêu là con cưng của thế giới này, hắn chỉ có thể lân la làm thân?
Hơn nữa, nếu chỉ muốn làm thân thì hắn đâu cần phải làm đến mức này, vô tình khiến người ta hiểu lầm, Lận Duy cũng vừa mới nhận ra điều bất ổn.
Đồng thời, vì bị dồn vào chân tường, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu khiến hắn bắt đầu hiểu ra tại sao mình không thể kiểm soát được, luôn thiên vị Dụ Chiêu như vậy.
Hắn thích tính cách của Dụ Chiêu, hai đặc điểm "xấu tính" và "rất dễ dỗ" đặt cùng nhau thật sự rất dễ khiến người ta mê mẩn.
Giống như một con mèo vốn không thích bị v**t v*, đè ra vuốt hai cái sẽ giận dỗi, nhưng chỉ cần chịu dỗ dành, con mèo sẽ nhanh chóng tha thứ cho bạn vì nó quan tâm đến bạn, còn rộng lượng dùng cái đầu xù lông chủ động cọ vào lòng bàn tay bạn.
Giá trị cảm xúc chuỗi hành động này mang lại này mới là "thủ phạm" khiến hắn không nhịn được, muốn đối xử tốt với Dụ Chiêu hơn một chút.
"Bởi vì..." Lận Duy chắc chắn không thể nói lời thật lòng, nếu Dụ Chiêu biết đôi khi hắn coi y như mèo con để trêu đùa thì hậu quả sẽ rất khó lường.
Hắn cúi đầu vắt óc tìm cớ, cuối cùng Dụ Chiêu cũng nhìn thấu hắn một lần, bĩu môi nói: "Nhìn người khó xử kìa, đừng có bịa cớ, ta không hỏi nữa là được chứ gì?"
Ai thèm đợi nghe một đống lời dối trá chứ!
Lận Duy hơi chột dạ, cười nhìn y một cái, quả nhiên hắn không nói gì thêm nữa, coi như ngầm thừa nhận lời y nói.
Dụ Chiêu khẽ nhếch mép, thật ra y rất sợ Lận Duy nói ra lý do chính đáng nào đó, không trả lời được mới tốt, không trả lời được thì đều quy thành không khống chế được mình.
Chắc chắn người này thích y không kìm lòng nổi, có nói hoa mỹ đến đâu cũng vô dụng, y không định nghe.
Thích là thích, Dụ Chiêu sẽ không bao giờ kìm nén bản tâm vì một mối quan hệ ổn định lâu dài đâu.
Còn sự trốn tránh của Lận Duy, Dụ Chiêu liếc nhìn khuôn mặt đã khôi phục sự bình tĩnh không chút cảm xúc của đối phương, thầm nghĩ con người không ai hoàn hảo, Lận Duy đã đủ tốt rồi, y cũng nên bao dung khuyết điểm duy nhất là hơi do dự trong chuyện tình cảm của đối phương.
Chiều hắn thôi, y chủ động là được.
Hai người chậm rãi đi từ ngoại ô về thành, khi gần đến hoàng cung, trời đã tờ mờ sáng, may là hôm qua mới về cung, triều sớm được định vào ba ngày sau, tạm thời họ chưa có việc gì phải làm.
Mãi đến khi đưa Dụ Chiêu về tẩm cung của mình, Lận Duy chuẩn bị ngủ bù một lát mới chợt nhớ ra, nhà của Dụ Chiêu là phủ Đại tướng quân ở ngoài cung, bây giờ không còn ở chung một viện như lúc họ đi cứu trợ thiên tai nữa rồi, hắn đưa người ta về đây làm gì?
Hình như Dụ Chiêu cũng vừa mới nhận ra, nhưng y chỉ khẽ hừ một tiếng, rồi nói: "Dù sao ngủ dậy cũng phải vào cung, chắc Bệ hạ sẽ không để thần về nhà ngủ đâu nhỉ?"
"Không đâu." Lận Duy còn có thể nói gì được nữa, chỉ có thể gọi Đổng Minh đến, bảo hắn ta sắp xếp chỗ ở cho Dụ Chiêu.
Đương nhiên hắn cũng có cảm giác, một khi nơi này được dọn dẹp, khả năng cao sẽ trở thành chỗ ở riêng của Dụ Chiêu, nhưng hắn cũng không còn cách nào khác, hắn cũng không thể cố ý sắp xếp người khác vào ở chung để chọc tức Dụ Chiêu được.
[Phải làm sao mới ổn đây?] Sau khi hai người tách ra, Lận Duy rửa mặt xong, ngồi trên giường thở dài với hệ thống: [Anh thật sự không muốn làm y khó xử, nhưng cứ tiếp tục chiều y thế này, chỉ sợ sẽ khiến y hiểu lầm anh có ý đó với y mất.]
Cảm giác như những lời từ chối của hắn như nước đổ đầu vịt, Dụ Chiêu không hề định bỏ cuộc, nhưng hắn lại không thể nào nói ra những lời khó nghe hơn được.
Đương nhiên, hắn cũng thừa nhận mình có lòng riêng, không muốn Dụ Chiêu xa cách hắn vì chuyện này.
Hệ thống dùng giọng điệu sống dở chết dở đáp: [Chủ nhân, còn một khả năng, có khi là vì anh có ý đó với y nên mới không muốn làm y tổn thương, còn luôn chiều chuộng y trong vô thức ấy?]
[Không thể nào.] Lận Duy phủ nhận chẳng cần suy nghĩ, thật sự là hắn đã trải qua quá nhiều thế giới, tâm đã tĩnh lặng như nước: [Anh chỉ cảm thấy tính cách của y khá thú vị mà thôi.]
[Từ bao giờ việc cảm thấy tính cách của một người thú vị lại là lý do dùng để phủ nhận mình thích người đó?] Hệ thống nhạy bén chỉ ra lỗ hổng logic trong lời hắn nói.
Lận Duy hiếm khi bị hệ thống phản bác đến mức không nói nên lời, nhưng hắn vẫn không dao động, nói: [Cậu quên là chủ nhân của cậu không thích đàn ông rồi à?]
Đây mới là trọng điểm, chỉ là không thể nói với Dụ Chiêu, hệ thống quên, hắn cũng không nhớ ra.
Nhưng nếu nói đến chuyện này, hệ thống tỉnh hẳn ra, rốt cuộc Lận Duy có thích đàn ông hay không, nó còn rõ hơn cả bản thân Lận Duy đấy!
[Chuyện này không nói trước được đâu! Trước đây Dụ Chiêu cũng là trai thẳng mà? Y tỏ tình với anh, anh có thấy ghê không? Không chứ gì? Vậy nên không thử thì làm sao biết được có thích hay không?]
[Thôi, anh không nên hỏi cậu, cậu không hiểu được đâu.]
Lận Duy lắc đầu, không để lọt tai chữ nào. Sao có thể tùy tiện thử được, lỡ thử ra là không thích, vậy Dụ Chiêu phải làm sao đây?
Hắn nghĩ vậy rồi thở dài, lặng lẽ tắt tiếng hệ thống chuyên đưa ra ý kiến tồi tệ này đi.