Trước khi trời tối, Lận Duy lại tới xem vết thương của Tiêu Lệnh thêm một lần nữa, trong cung có thái y chăm sóc nên vết thương khá ổn.
Thấy hắn quan tâm như vậy, Dụ Chiêu không khỏi móc mỉa một câu: "Bệ hạ yêu thương đống đều thế? Sắp đối xử như nhau hết rồi, không còn phân biệt thân sơ xa gần nữa ư?"
"Đương nhiên là không." Lận Duy đã quá quen với cái giọng điệu chua ngoa lúc nắng lúc mưa của y, chỉ khẽ nhướng mày hỏi lại bằng giọng điệu tương tự: "Sao lại hỏi thế? Lẽ nào sự thiên vị của trẫm dành cho Đại tướng quân vẫn chưa đủ rõ ràng?"
Dụ Chiêu sững người, sau đó hơi ngượng ngùng.
Sao lại không rõ ràng? Cho dù trước đây Dụ Chiêu không thấy rõ ràng thì bây giờ cũng có thể phát hiện ra rồi. Tuy tiểu Hoàng đế nhẹ nhàng với bề tôi nhưng vẫn giữ khoảng cách quân thần, ngay cả khi thân thiết gọi Nguyên Bách là thầy, hắn vẫn tự xưng là trẫm, luôn nhắc nhở đối phương rằng hắn là Hoàng đế.
Tiểu Hoàng đế vẫn luôn âm thầm kiềm chế Nguyên Bách, hầu như chưa từng thỏa hiệp bất cứ chuyện gì với người mà hắn gọi là "thầy", hoàn toàn ỷ lại như y nghĩ.
Nhưng Lận Duy lại luôn chiều theo y, trừ khi trêu chọc y, hắn rất ít khi cố ý nhấn mạnh thân phận quân vương, phần lớn thời gian ở chung, họ giống như hảo hữu chí giao, thậm chí...
Dụ Chiêu chợt nhận ra, ngay cả trước mặt phụ mẫu, y cũng không được tự nhiên thoải mái như khi đối diện với Lận Duy.
"Vậy... Tại sao Bệ hạ lại thiên vị thần?"
Y cùng Lận Duy đi trên đoạn đường trong cung, thật sự không kìm nén được sự rung động trong lòng, khẽ hỏi.
"Không biết." Lần này Lận Duy không kiếm cớ lung tung nữa, hắn trả lời rất thản nhiên, nói thẳng suy nghĩ trong lòng.
Có lẽ hắn có thẩm mỹ khác người như hệ thống vẫn luôn phàn nàn, hắn không thể nói rõ lý do, chỉ vì mức độ bao dung của hắn với tính cách của Dụ Chiêu tương đối cao, nhưng hắn cũng biết lời này dễ gây hiểu lầm nên không giải thích quá chi tiết.
Dụ Chiêu nghe xong vẫn thấy lòng mình rung động.
Đây không phải lần đầu tiên y cảm thấy Lận Duy thích mình, chỉ là lần này y gần như đã chắc chắn.
Ngay lúc y không nhịn được muốn thăm dò sâu hơn thì Lận Duy lại đột nhiên chuyển chủ đề: "Nói đến Doãn cô nương, hai người đã lâu không gặp, hình như xa cách hơn nhiều rồi."
Còn nhớ khi họ kết minh dưới chân núi, Dụ Chiêu từng đưa ra điều kiện để Lận Duy trả Doãn Thập Nhất lại cho y, chỉ là lúc đó Lận Duy không yên tâm về Dụ Chiêu nên không đồng ý.
Kết quả tình hình hôm nay lại khiến hắn mở rộng tầm mắt, Dụ Chiêu gần như đề phòng Doãn Thập Nhất ngay lập tức vì hắn, dường như y đã quên mất đối phương từng là điểm yếu của mình, mà có vẻ Doãn Thập Nhất cũng không thấy lạ, Dụ Chiêu biểu hiện rõ ràng như vậy, nàng ấy lại không hề có ý trách móc hay chất vấn.
Đây nào giống đôi chim c* đang trong giai đoạn mập mờ, bạn bè cũng không hời hợt đến thế.
Dụ Chiêu mím môi, thuận thế nói: "Ta và nàng ấy vốn đã rất xa cách, chỉ từng có chút thiện cảm mơ hồ mà thôi, nếu lúc trước người không đột nhiên cướp nàng ấy đi thì chút thiện cảm đó cũng sẽ không bị tức giận và cảm giác nguy cơ khuếch đại, khiến ta lầm tưởng mình không thể đánh mất nàng ấy."
Nói đi nói lại vẫn là lỗi của Lận Duy.
Lận Duy nhìn y đầy ẩn ý, đúng là một vị tổ tông rất giỏi ngụy biện, rõ ràng là tình cảm của chính y nhạt nhẽo, thế mà còn nói nhẹ nhàng thanh thoát đến vậy.
Nhưng đáng lý chuyện này không nên như vậy, Luận Suy nghĩ, nếu không phải Dụ Chiêu đang cứng miệng nói trái lòng thì tên này đúng là nam chính hờ hững với nữ chính nhất mà hắn từng gặp.
Hắn dò hỏi: "Vậy chuyện ban hôn cho hai người, cũng không cần nữa?"
Dụ Chiêu không cần suy nghĩ, đáp luôn: "Vốn đã không cần, hiện tại ta chỉ coi nàng ấy là ân nhân cứu mẫu thân mà thôi."
"Vậy được." Lận Duy gật đầu: "Nếu đã như vậy, ta sẽ giữ nàng ấy lại..."
Hắn định hỏi ý kiến của Doãn Thập Nhất, ở lại trong cung làm nữ quan cũng rất tốt, cô nương này có năng lực, lại tự trọng tự ái, chắc sẽ đồng ý.
Trước đây, vì sợ đôi tình nhân này hiểu lầm dẫn đến xung đột, hắn mới phải nghĩ cách để Doãn Thập Nhất ra khỏi cung làm việc cho mình, nhưng nói thật, trong cung cần năng lực của nàng ấy hơn.
Ai ngờ lời còn chưa nói hết, người nào đó vừa mới bình tĩnh từ chối ban hôn đã xù hết cả lông lên.
"Người có thích nữ nhân đâu, giữ nàng ấy lại làm gì?" Dụ Chiêu dừng bước quay người nhìn hắn, vẻ mặt rất khó tả, có chút sốt ruột, nhưng lại cố tỏ ra thiếu kiên nhẫn.
Lận Duy phát hiện mình không hiểu nổi y nữa rồi.
Hắn nghiêng đầu, không giải thích ý của câu nói đó, chỉ nghi ngờ hỏi: "Ngươi phản ứng mạnh vậy, là còn có ý với Doãn cô nương nữa hay không?"
"Không!" Dụ Chiêu bực bội phủ nhận: "Nhưng tại sao người lại giữ nàng ấy lại? Hay lúc trước người nói người không thích nữ nhân cũng là lừa ta?"
Nếu Lận Duy thừa nhận, Dụ Chiêu không biết mình có xấu hổ đến mức nổi sát tâm hay không.
May mà Lận Duy nhận ra tâm trạng y không ổn định, đưa tay vỗ lên cánh tay y, an ủi: "Ta còn chưa nói hết mà, người vội cái gì? Ta muốn giữ nàng ấy lại làm nữ quan trong cung, ngươi cũng biết tài năng của nàng ấy rồi đấy, có khi bây giờ trong hoàng cung đã tập trung tai mắt của các thế lực khắp thiên hạ rồi, Doãn cô nương phụ trách việc này là thích hợp nhất."
"Được rồi." Dụ Chiêu nghi ngờ nhìn hắn một lúc, thấy không có gì khác thường, sắc mặt y mới dịu xuống phần nào.
Cơn tức giận khó chịu qua đi, y cũng nhận ra phản ứng của mình hơi thái quá, vội vàng chuyển chủ đề: "À thì, người bảo muốn dẫn ta đến biệt trang của Ngụy vương giải khuây mà?"
"Chờ chút nữa, dùng bữa tối trước đã." Lận Duy lắc đầu, làm gì có ai vừa chập tối đã vội vàng đi làm chuyện mờ ám chứ?
Chờ mãi đến tận đêm khuya, Lận Duy mới nhờ hệ thống dẫn đường, dẫn Dụ Chiêu tới ngoại ô kinh thành, chẳng thèm để tâm đến lệnh giới nghiêm. Biệt trang của Ngụy vương chiếm diện tích rất lớn, nhưng người canh giữ ở đây lại không nhiều, dù sao Ngụy vương cũng rất ít khi đến đây, nếu trang viên có quá nhiều người canh giữ sẽ dễ bị chú ý.
Trong cốt truyện gốc, Dụ Chiêu đã từng phàn nàn Ngụy vương làm việc gì cũng suy nghĩ quá nhiều, cẩn thận quá mức, bảo sao chuẩn bị mưu phản mấy chục năm, đến chết vẫn chưa đợi được cái gọi là thiên thời địa lợi nhân hòa.
Lận Duy rất đồng tình với lời này, hắn làm gì cũng muốn chu toàn, nhưng phần lớn là vì hắn quan tâm đến cảm nhận của người khác, còn sự cẩn thận của Ngụy vương lại xuất phát từ nỗi sợ hãi thất bại và cái chết.
Trong cốt truyện gốc, Dụ Chiêu đã nhận xét, nếu ngay cả dũng khí liều chết đánh một trận cũng không có thì chính là số phải an phận thủ thường, cho dù miễn cưỡng khởi binh tạo phản cũng sẽ thất bại vì do dự, đừng mơ mộng hão huyền nữa.
Thực tế quả thực là như vậy, Ngụy vương bận rộn mấy chục năm, trong cốt chuyện gốc chỉ hời cho Dụ Chiêu, bây giờ lại rơi vào tay Lận Duy.
Nghĩ thì nghĩ như vậy, nhưng Lận Duy cũng không chủ quan, ở đây vẫn có không ít cơ quan, hơn nữa trong rừng trồng Hủ Thi Hoa lại có vô số sợi tơ kim tằm sắc bén như dao, chỉ cần vô ý chạm nhẹ cũng sẽ bị thương.
Hắn bảo hệ thống quét và đánh dấu vị trí của những sợi tơ này, sau đó ghé vào tai Dụ Chiêu, nhỏ giọng bàn bạc: "Ngươi ở đây đợi ta, hay là ta ôm ngươi vào cùng?"
Dụ Chiêu nghe xong thấy buồn cười, y không nhìn ra khu rừng này có chỗ nào khiến y không thể bước vào, còn nghi ngờ Lận Duy lại đang kiếm cớ ôm mình.
Ý nghĩ này cũng không phải không có căn cứ, hai ngày trước sau khi giao đấu với Tiêu Lệnh và đám thích khách, Lận Duy đã từng đề nghị để y ngã vào lòng hắn để tránh bị Nguyên Bách trách mắng.
Lúc đó y không muốn mất mặt trước mặt mọi người nên đã kiên quyết từ chối, bây giờ Lận Duy lại hỏi như vậy...
Dụ Chiêu suýt nữa không giữ được bình tĩnh rồi đồng ý, may vẫn nhịn được, hỏi: "Tại sao phải ôm?"
Lận Duy thấy giọng điệu của y hơi kỳ lạ, bèn quyết định cho y tận mắt chứng kiến. Hắn đưa tay hái một chiếc lá, sau đó dùng nó làm ám khí b*n r* ngoài, chỉ thấy chiếc lá bay ra với tốc độ cực nhanh, không biết đã va phải thứ gì mà mắt thường không nhìn thấy, nó bị chẻ làm đôi trong nháy mắt rồi rơi xuống đất.
Thấy đồng tử y hơi co lại, đã nhận thức được sự nguy hiểm của nơi này, hắn mới nói: "Ở đây toàn là nguy hiểm mà ngươi không nhìn thấy, chỉ còn cách ôm ngươi vào đó thôi."
Trong cốt truyện gốc, cuối cùng nơi này được rắc đầy bột đá dạ quang, khiến tơ tằm trở nên rõ ràng hơn dưới ánh trăng mờ ảo của màn đêm, vì thế Dụ Chiêu mới có thể đi vào được.
Nhưng nếu hắn nhìn thấy được thì không cần phải tốn công vậy, dù sao tiến triển đến đoạn này, cốt truyện đã gần kết thúc, Ngụy vương đã chết từ lâu, bây giờ hắn đưa Dụ Chiêu đến đây trước thời hạn, Ngụy vương vẫn còn sống, không tiện đánh rắn động cỏ.
"Vậy ngươi đợi ta, hay là muốn ta ôm?"
"..." Hỏi hay lắm, Dụ Chiêu tức giận trợn mắt, thế này thì bảo người ta trả lời như nào đây?
Cuối cùng y đổi cách nói, cố nén sự xấu hổ nói: "Ta muốn vào xem!"
Vậy nên câu trả lời là, muốn ôm.
[Ặc!] Hệ thống nhìn họ y như ông cụ nhìn điện thoại trên tàu điện ngầm.
Không phải nó làm quá, mà là cảnh tượng này quá đẹp, nó cứ thế trơ mắt nhìn chủ nhân đưa tay ôm eo Dụ Chiêu, nhỏ giọng nói bên tai y "Thả lỏng một chút, ôm chặt ta", tuy nó biết chủ nhân làm thế vì sợ Dụ Chiêu cử động sẽ vô tình bị thương, nhưng nó vẫn không khỏi nghĩ đến một số thứ không nên cho trẻ em xem.
Còn là kiểu ở nơi hoang dã, trời đất bao la.
Lận Duy coi như không nghe thấy.
Dụ Chiêu im lặng ôm chặt đối phương, không biết y đang nghĩ gì mà nhịp tim đập cực kỳ mạnh, y chắc rằng Lận Duy có thể cảm nhận rõ ràng động tĩnh này vì cơ thể họ đang áp sát vào nhau.
Tuy ngượng ngùng nhưng lúc này y vẫn rất nghe lời, chủ yếu là sợ mình không phối hợp sẽ khiến Lận Duy bị thương.
Nhưng khinh công của Lận Duy đã đạt đến cảnh giới xuất thần nhập hóa, Dụ Chiêu hầu như không cảm thấy nguy hiểm gì, một lát sau, Lận Duy đã buông y xuống, đồng thời, y cũng ngửi thấy một mùi xác chết nồng nặc, rất khó chịu.
"Hóa ra cái tên hoa Hủ Thi này được đặt theo nghĩa đen à?" Vừa được thả xuống, Dụ Chiêu vừa định hít sâu một hơi để điều chỉnh lại cơ thể đang căng thẳng ưđã bị mùi hương này hun đến mức nhíu mày.
Lận Duy biết nhịp tim của y đập rất nhanh, bây giờ không cần áp sát vào y hắn cũng có thể nghe thấy, nhưng chỉ cho rằng y đang căng thẳng vì nơi này nguy hiểm, hắn cố ý nắm lấy cổ tay y dẫn vào trong, vừa đi vừa nói: "Nó còn có tên là hoa ăn thịt người, mùi hương này trời sinh đã thu hút tà ma, cũng có sức hấp dẫn rất lớn với cổ trùng."
"Hoa ăn thịt người, vậy là hoa này ăn thịt người thật hả?" Dụ Chiêu bị khơi dậy trí tò mò, quả nhiên đã chuyển hướng sự chú ý.
"Hoa chỉ là hoa thôi, ăn thịt người thế nào được? Chỉ là trông nó giống cái miệng to như bồn máu nên mới có biệt danh này."
Đợi đến khi đến gần bông hoa ký sinh trên thân cây đại thụ cần năm người ôm mới hết, Dụ Chiêu mới được chứng kiến cái gọi là trông giống cái miệng to như bồn máu là thế nào, bông hoa này cực kỳ xấu!
Nó không chỉ to mà còn có chi chít những gai nhỏ điểm xuyết trên cánh hoa màu như thịt thối, bên trong hoa còn có một vòng chấm trắng như răng cưa, Dụ Chiêu nhìn một cái đã thấy tội nghiệp cho đôi mắt của mình.
Lận Duy bảo y đứng tại chỗ, còn mình thì cầm một con dao găm tiến lên, cắt một mảnh cánh hoa nhỏ ở nơi kín đáo nhất của cả bông hoa rồi cất vào túi gấm đặc chế mang theo bên mình.
"Chỉ lấy một mảnh nhỏ thế thôi à?" Dụ Chiêu cảm thấy vất vả lắm mới đến một chuyến, không mang cả cái đi được thì cũng không thể để lại nguyên vẹn cho Ngụy vương chứ?
"Hoa Hủ Thi sẽ không sống được sau khi rời khỏi cây ký sinh, hơn nữa nuôi dưỡng nó rất khó khăn, bình thường năm năm mới nở hoa một lần, người nuôi dưỡng nó phải tốn không ít tâm tư mới khiến nó luôn duy trì trạng thái nở hoa thường xuyên, cứ thế phá hủy, lỡ sau này cần dùng sẽ không tìm được cây thứ hai nhanh được vậy đâu."
Lận Duy nắm lấy bàn tay đang ngo ngoe rục rịch của Dụ Chiêu, kéo y vào lòng.
"Được rồi, nên về thôi."
"Ừ."
Trên đường quay lại, rõ ràng Dụ Chiêu cảm thấy Lận Duy đã do dự một thoáng, nhưng chỉ trong nháy mắt, khi y kịp phản ứng, họ đã rời khỏi khu rừng.
Dụ Chiêu vô thức muốn hỏi vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, lại thấy Lận Duy cúi đầu nhìn, lòng bàn tay hắn hơi mở ra, một con bướm bay ra, lượn quanh họ một vòng, rồi vỗ cánh bay đi.
"Vừa rồi thấy nó suýt bị tơ tằm cắt đứt cánh bướm, thấy không đành lòng nên thuận tay cứu nó." Lận Duy mỉm cười dịu dàng.
Dụ Chiêu nhìn hắn với vẻ mặt phức tạp, vừa rồi có một khoảnh khắc, y nhìn thấy một chút "thần tính" không thuộc về nhân gian từ Lận Duy, trong lòng bỗng trở nên hoảng loạn tột độ.
"Sao lại ngẩn người ra rồi?" Lận Duy nhìn y: "Sao dạo này ngươi cứ hay ngẩn ngơ thế?"
Lúc đầu Dụ Chiêu không nói gì, chỉ cúi đầu kéo hắn đi, sau khi rời khỏi biệt trang của Ngụy vương mới bước chậm lại.
Không biết tại sao, lòng y bỗng thấy gấp gáp, bỏ qua tật nghĩ một đằng nói một nẻo, thành thật đáp: "Bởi vì ta thích một người, nhưng thật sự không biết bắt đầu từ đâu."
Lận Duy cảm thấy người trong miệng y không phải Doãn Thập Nhất, mí mắt giật giật, bất đắc dĩ nghĩ lại những nữ nhân mà hắn và Dụ Chiêu đã gặp sau khi rời kinh, nhưng cũng không tìm được mục tiêu khả nghi.
"Quen lúc đi cứu trợ thiên tai à?"
"Quen từ lâu rồi, nhưng thích lúc đi cứu trợ thiên tai."
Dụ Chiêu tự thấy mình đã ám chỉ đủ rõ ràng, nhưng Lận Duy vẫn không hiểu, thậm chí còn hỏi hệ thống: [Trong mấy chục thuộc hạ mà Dụ Chiêu dẫn đi cứu trợ thiên tai, có ai giả nam không?]
Hệ thống cạn lời: [Sao có thể chứ?] Làm ơn để chủ nhân của nó tỉnh táo lại có được không, Dụ Chiêu sắp viết câu trả lời lên mặt rồi đấy!
Phủ định tất cả khả năng, cái còn lại dù khó tin đến đâu cũng là đáp án đúng: [Thế là y thích đàn ông?]
[Ừ! Phải rồi!] Hệ thống cố nén sự kích động.
Lận Duy nhìn Dụ Chiêu với vẻ mặt khó tả vài lần, cuối cùng, dưới ánh mắt căng thẳng của đối phương, hắn mở miệng hỏi: "Là... Chu Trạch?"
[...] Trái tim đang treo lơ lửng của hệ thống rơi bịch xuống đất, chết không kịp ngáp.
Mặt mày Dụ Chiêu tái mét, y liếc hắn một cái rồi xoay người bỏ đi.
"Lại giận rồi à?" Lận Duy bất đắc dĩ lắc đầu, đi theo sau y, vừa buồn cười vừa tức giận dỗ dành: "Không thể trách ta mạo muội đoán bừa, chuyện này khó đoán quá, ngươi dẫn theo tổng cộng có bấy nhiêu người, mà nhìn ai cũng không phải, chẳng lẽ lại là ta?"
Nói đến cuối cùng, hắn cũng muộn màng nhận ra.