Vừa dứt lời, Lận Duy đã biến mất tại chỗ. Dụ Chiêu vốn còn thấy hơi kì quặc, không biết có phải do tâm lý tiểu Hoàng đế quá trưởng thành nên quên mất tuổi mình còn nhỏ hay không. Cứ dạy dỗ đại thần được Tiên đế phó thác trông nom hắn như y thế này có vẻ không thích hợp lắm thì phải?
Nhưng dù nhỏ thì vẫn là Hoàng đế, y có thể làm gì được đây? Dụ Chiêu chỉ đành nhẫn nhịn, trút cơn giận lên đám thích khách đã khiến mình mất mặt.
Y vốn có thiên phú hơn người, khi nghiêm túc đám tử sĩ này không phải đối thủ của y. Từ lúc Lận Duy biến mất khỏi tầm mắt mọi người, không còn mũi tên được nào b*n r* nữa. Dụ Chiêu tin tưởng hắn, không phân tâm vào chuyện này nữa, rất nhanh, đám thích khách đều bị thương ngã xuống đất, không rõ sống chết ra sao.
Dụ Chiêu đợi tại chỗ một lúc mà vẫn không thấy Lận Duy quay lại, khẽ tặc lưỡi một tiếng, y hơi lo lắng, vội vàng tìm kiếm theo hướng mũi tên vừa bắn tới.
Trên đường đi, y cứ nơm nớp lo sợ không biết cao thủ cỡ nào mới có thể khiến Lận Duy mất nhiều thời gian như vậy vẫn chưa hạ gục được. Kết quả khi tìm thấy người, làm gì có cảnh tượng nguy hiểm như trong tưởng tượng, y chỉ thấy Lận Duy đang cấp cứu cho tên cung thủ đã ám sát hắn?
Lận Duy nhận ra y đến, không đợi y lên tiếng chất vấn, đã nói: "Mau lại đây giúp một tay, ta cứu gã không phải vì lòng tốt đặt không đúng chỗ, mà là ta vừa phát hiện thân phận gã hơi đặc biệt, lát nữa ta sẽ giải thích cho ngươi."
"Ồ!" Nghe vậy, Dụ Chiêu không do dự nữa, Lận Duy đang xử lý vết thương ở tay cho đối phương, với cung thủ, đương nhiên cái tay là quan trọng nhất, y bèn đảm nhận việc cầm máu những vết thương khác.
Sau khi xử lý sơ qua, đoàn xe đi phía sau cũng đến nơi. Chu Trạch dẫn đầu vừa đến gần đã ngửi thấy mùi máu tanh, vội vàng ra lệnh cho đội ngũ dừng lại, cảnh giác đề phòng.
Lận Duy và Dụ Chiêu vẫn còn trong rừng, khi Chu Trạch tìm thấy họ, vết thương của vị cung thủ kia đã ổn định rồi.
Lúc này Dụ Chiêu mới thở phào nhẹ nhõm: "Bây giờ có thể nói cho ta biết thân phận gã đặc biệt ở chỗ nào rồi chứ?"
Lận Duy ra hiệu cho Chu Trạch đi kiếm cáng đến khiêng người đã bị hắn đánh ngất về, rồi mới kéo Dụ Chiêu đứng dậy, vừa đi vừa giải thích: "Tên thật của gã là Tiêu Lệnh, giờ nên gọi là Doãn Nhất. Ngươi còn nhớ lúc Tiên đế còn tại vị, đất phong của Ngụy vương từng có vị tướng lĩnh địa phương tên Tiêu Khác dính líu đến vụ án mưu phản rồi bị Ngụy vương dâng tấu về kinh thành, cuối cùng cả Tiêu gia bị tru di không?"
Đương nhiên Dụ Chiêu cũng có ấn tượng với chuyện này, nhưng khi đó y còn nhỏ nên chỉ nghe loáng thoáng thôi.
"Án oan?" Lúc trước y cũng không nghĩ nhiều, bây giờ nhìn hành động cứu người của Lận Duy, lại là do Ngụy vương tố cáo, e rằng khả năng "vừa ăn cướp vừa la làng" cao hơn nhiều.
Lận Duy gật đầu, vì Dụ Chiêu suýt bị thương nên hắn ra tay hơi mạnh, chỉ khi hệ thống nhắc nhở người này có thân phận bị che giấu, hắn mới vội vàng thu lại năm phần lực. Nhưng Tiêu Lệnh có thể đứng hàng "Nhất" trong những công cụ được Ngụy vương dày công bồi dưỡng, khả năng chống trả toàn diện không thể xem thường, để tránh gã bị thương nặng đến mức không thể cứu vãn, Lận Duy cũng phải tốn không ít công sức.
"Năm đó Tiêu Khác phát hiện ra một số hành vi lén lút chuẩn bị mưu phản của Ngụy vương nhưng không chịu thông đồng với ông ta nên bị Ngụy vương vu oan giá họa."
Lận Duy không đưa ra bằng chứng, nhưng Dụ Chiêu không hề nghi ngờ. Từ khi Tiên đế băng hà, tiểu Hoàng đế kế vị, việc Ngụy vương có ý đồ mưu phản gần như lộ rõ, chỉ là không có bằng chứng xác thực, trước đây tiểu Hoàng đế chỉ như một con rối, Nguyên Bách và y đều không tiện ra tay với Ngụy vương.
"Tiêu Lệnh là người sống sót duy nhất của Tiêu gia, chỉ vì gã có thiên phú cực cao, Ngụy vương cảm thấy bỏ đi thì tiếc, vì vậy Tiêu Lệnh đã mất đi ký ức thời thơ ấu, biến thành Doãn Nhất."
Lận Duy thở dài, thực ra những người như Doãn Thập Nhất phần lớn đều là trẻ mồ côi được Ngụy vương gom góp về. Trong cốt truyện gốc, ngoài Tiêu Lệnh có thân phận đặc biệt, bị Dụ Chiêu vô tình biết được rồi cưỡng ép khôi phục trí nhớ rồi phản bội, Doãn Thập Nhất là người duy nhất trong số họ chủ động phản bội Ngụy vương.
Còn những người khác, ít nhiều gì họ bị lý luận nếu không có Ngụy vương thì họ đã chết đói chết rét từ lâu tẩy não, không hẳn là trung thành, chỉ là chẳng có ý nghĩ phản kháng hay không phục, cứ để mặc cho Ngụy vương sai khiến như xác sống.
Doãn Thập Nhất là ngoại lệ.
Lận Duy và Ngụy vương là hai cá thể đối lập, như hai quân đứng ở hai đầu chiến tuyến. Hắn tin mình có thể vớt những người như Doãn Thập Nhất và Tiêu Lệnh lên bờ, sẽ thuận tay vớt một phen. Còn những người khác, hắn không thể mềm lòng, hắn cần phải chịu trách nhiệm cho người của mình.
Còn một điều hắn không biết có nên báo với Dụ Chiêu hay không, trong cốt truyện gốc, Tiêu Lệnh hơi ái mộ Doãn Thập Nhất, nhưng vì khi đó Doãn Thập Nhất và Dụ Chiêu đã ở bên nhau, sau khi khôi phục trí nhớ, gã cũng chỉ khăng khăng muốn báo thù, cuối cùng không hề thổ lộ tình cảm này ra.
Bây giờ hắn cứu tình địch của y về, nói ra thì thật lại không tôn trọng Tiêu Lệnh, dù sao thích ai cũng là chuyện của người ta. Nhưng nếu hắn biết rõ mà không nói cho Dụ Chiêu, với quan hệ của hắn và Dụ Chiêu, lại không được ổn cho lắm.
"Nghĩ gì vậy?" Dụ Chiêu thấy hắn im lặng, tưởng hắn hối hận vì đã làm Tiêu Lệnh bị thương, bèn an ủi: "Vừa rồi gã cũng suýt làm ta bị thương, tình huống đó không trách người được, là lỗi của Ngụy vương."
Tất nhiên Lận Duy cũng biết đây là lỗi của Ngụy vương, hắn cũng không đến mức tự trách mình.
Hắn nhìn Dụ Chiêu vẫn chưa biết gì với vẻ mặt đầy ẩn ý, cuối cùng đưa tay vỗ vai y, nói: "Yên tâm, về rồi ta sẽ nhanh chóng sắp xếp cho Doãn cô nương đổi thân phận."
Hắn định hỏi ý kiến của Doãn Thập Nhất, nếu nàng ấy đồng ý, hắn sẽ ban hôn cho hai người này.
Tránh đêm dài lắm mộng.
Như vậy sau khi Tiêu Lệnh khôi phục trí nhớ, thấy Doãn Thập Nhất đã có nơi có chốn, với nhân phẩm của gã trong cốt truyện gốc, gã cũng sẽ không quấy rầy nàng ấy nữa.
Nhưng tiền đề là Doãn Thập Nhất phải đồng ý cái đã, nếu nữ chính tạm thời chưa muốn gả cho Dụ Chiêu thì hắn cũng chịu thôi.
Dụ Chiêu không hiểu gì, chuyện này đã nói với y rồi mà? Lúc này tự nhiên lại nhắc đến, có liên quan gì à?
Nhưng y không muốn vòng vo với Lận Duy về chuyện của Doãn Thập Nhất, có muốn giải thích rõ ràng cũng phải đợi giải được cổ độc trên người Doãn Thập Nhất đã, y không muốn Lận Duy nghĩ y bạc tình.
"Được." Y ậm ừ đáp.
Vừa dời mắt đi đã thấy Nguyên Bách đang đang hùng hổ đi tới với vẻ mặt lạnh như tiền.
Dụ Chiêu im lặng một thoáng, y cũng hơi sợ cái kiểu nói năng lôi sử sử sách ra làm dẫn, mắng người nửa ngày không trùng câu nào của Nguyên Bách.
"Hắn ta lại định dùng chiêu chỉ cây dâu mắng cây hòe, đá đểu ta để người nhận lỗi đấy à?" Dụ Chiêu chọc chọc tiểu Hoàng đế đứng bên cạnh.
Lận Duy nghe vậy thì bật cười: "Ta đoán chắc là vậy."
Dụ Chiêu lại im lặng.
Lần này Lận Duy không đứng yên xem trò nữa, thậm chí còn đưa ra một ý kiến nhỏ: "Ta có một cách, ngươi không cần phải chịu trận mắng này, chỉ hơi mất mặt một chút thôi."
"Nói nghe thử coi." Dụ Chiêu phát hiện mình không thể cứng miệng nói thể diện quan trọng hơn được.
Lận Duy nhịn cười đáp: "Bây giờ ngươi nhắm mắt lại, ngã vào lòng ta, dọa hắn một phen, sau đó ta nói với hắn là nội lực của ngươi hao tổn quá độ vì hộ giá, cần phải nghỉ ngơi vài ngày, chắc chắn hắn ta sẽ không mắng ngươi rồi chuyển sang mắng ta."
Dù sao Nguyên Bách cũng là người lương thiện, thấy Dụ Chiêu bị liên lụy đến mức này, chắc chắn sẽ trách tiểu Hoàng đế tùy hứng.
"Không cần phải phải hy sinh đến thế chỉ vì mấy câu lải nhải của hắn ta..." Dụ Chiêu thản nhiên từ chối, đây không phải hơi mất mặt, mà là quá mất mặt.
Biết ngay cái tên Lận Duy bên ngoài quân tử bên trong xấu xa này sẽ không đưa ra được ý tưởng gì đứng đắn mà!
Còn ngã vào lòng hắn... Dù y có nảy sinh ý nghĩ đó với tiểu Hoàng đế, cũng không...
Tóm lại y tuyệt đối không thể nào làm ra dáng vẻ liễu yếu đào tơ thế được, hừ, nếu Lận Duy chịu để y ôm thì may ra còn được!
Khi Nguyên Bách đến, Dụ Chiêu đã mặc kệ tất cả, nhưng lần này Lận Duy không để y chịu trận nữa, hắn kéo Dụ Chiêu giấu ra sau lưng, sau đó nhanh chóng dùng thân thế của Tiêu Lệnh để chuyển hướng chú ý của Nguyên Bách.
Nguyên Bách bực bội hừ một tiếng: "Đây không phải là lý do để Bệ hạ mạo hiểm!"
Lận Duy cũng không tranh cãi hành động này đúng hay sai với hắn ta, chỉ xét từ góc độ được mất: "Thầy, nếu lần này trẫm và Dụ khanh không ra tay trước, đội thị vệ chắc chắn sẽ tử thương quá nửa, cứ vậy trở về kinh thì mất mặt quá còn gì? Thế thầy đích thân đến đón làm gì còn ý nghĩa gì nữa?"
Quả nhiên Nguyên Bách không thể nói được gì thêm, nếu thật sự như vậy thì chẳng khác nào hắn ta đã dẫn người đi chịu chết, gây thêm phiền cho tiểu Hoàng đế.
Dụ Chiêu sau lưng tiểu Hoàng đế khẽ nhếch môi.
Đoạn đường sau đó cuối cùng cũng yên ổn, "Doãn Nhất" được việc nhất dưới trướng Ngụy vương đã bị bắt đi, con đường chặn đường giết người coi như không thông.
Trở về kinh thành, Lận Duy để những người khác về nghỉ ngơi, còn mình thì dẫn Dụ Chiêu vào cung, hắn đoán rời đi lâu như vậy, chắc chắn Dụ Chiêu sẽ muốn gặp Doãn Thập Nhất, Dụ Chiêu còn suýt chết nghẹn vì sự "chu đáo" của hắn.
Y mang vẻ mặt ủ rũ theo tiểu Hoàng đế vào cung, không lâu sau Đổng Minh đã dẫn Doãn Thập Nhất đến, khoảng thời gian này, trừ việc giả làm tiểu Hoàng đế lên triều, thời gian còn lại, hai người họ đều ở bên nhau, che chở cho nhau.
"Hai người đã lâu không gặp rồi, cứ ở riêng một lát đi." Lận Duy ra hiệu với Đổng Minh.
Đổng Minh lại không nhúc nhích, chỉ nhìn về phía Doãn Thập Nhất.
Lận Duy và Dụ Chiêu nhìn nhau, cũng không biết chuyện gì xảy ra, Dụ Chiêu cảnh giác hơn, phản ứng đầu tiên là lặng lẽ chắn trước Lận Duy.
Có lẽ người khác không phát hiện ra điểm khác thường, nhưng Doãn Thập Nhất là người được bồi dưỡng để làm nội gián, sao có thể bỏ qua chi tiết này, nàng ấy kinh ngạc nhìn Dụ Chiêu một cái.
Nàng ấy cũng không buồn vì chỉ trong hai tháng ngắn ngủi, Dụ Chiêu đã đề phòng nàng ấy vì tiểu Hoàng đế, trong khoảng thời gian ngắn ngủi ở chung trước khi vào cung, phần lớn thời gian Dụ Chiêu đều rất đề phòng nàng ấy.
Chỉ là nàng ấy khá hiểu tính tình của Dụ Chiêu, nếu không thật lòng quan tâm, Dụ Chiêu sẽ không vô thức lấy thân mình che chắn cho người khác.
Như vậy, sự do dự trong lòng Doãn Thập Nhất cũng không còn nữa, nếu Dụ Chiêu đã lựa chọn tiểu Hoàng đế, nàng ấy cũng nên thể hiện giá trị của mình, nàng ấy muốn được cứu rỗi, muốn tự do, nhưng không muốn có được dựa vào lòng thương hại của nam nhân, nàng ấy luôn tin chắc rằng người đáng tin cậy nhất trên đời này chỉ có chính bản thân mình.
Nàng ấy lấy một tờ giấy được gấp lại từ trong tay áo ra, đưa cho Dụ Chiêu, sau đó nói: "Đây là danh sách những cung nhân bị tình nghi là nội gián mà dân nữ quan sát được sau khi vào cung dưới sự giúp đỡ của Đổng công công, xin Bệ hạ xem qua, tin hay không, điều tra như thế nào đều do Bệ hạ, cứ coi đây là sự báo đáp duy nhất trong khả năng của dân nữ."
Dụ Chiêu kiểm tra kỹ lưỡng, sau khi chắc chắn tờ giấy không có vấn đề gì mới đưa cho Lận Duy, hành động coi trọng sự nghiệp hơn cả nữ chính này khiến mí mắt Lận Duy giật giật.
Lận Duy bất đắc dĩ nhìn y một cái rồi mới nhận lấy, để hệ thống quét qua danh sách, quả nhiên, không hổ là người được bồi dưỡng từ nhỏ, Doãn Thập Nhất rất nhạy bén với loại người này, chỉ có người bỏ sót không được đề tên, chứ không một ai bị liệt kê nhầm.
Trình độ này khiến người ta cực kỳ kinh ngạc, nếu Ngụy vương chịu từ bỏ sự nghiệp tạo phản rồi mở lớp dạy kèm... Lận Duy vừa mới nhen nhóm ý nghĩ này đã vội vàng phủ nhận, thôi, người này đã gây ra nhiều tội ác tày trời, không thể quay đầu lại được nữa.
Kiếp sau vậy.
"Trẫm sẽ kiểm tra từng người một, đa tạ Doãn cô nương, cô hãy về nghỉ ngơi vài ngày, trẫm đã tìm được tung tích của hoa Hủ Thi, sẽ sắp xếp giải cổ sớm thôi."
Nói đến đây, Lận Duy hơi trầm ngâm rồi mỉm cười bổ sung một câu: "Đây là sự cảm tạ của trẫm với việc cô đã làm."
Hắn nghĩ có lẽ Doãn Thập Nhất đã hiểu ý hắn, giải cổ không còn là điều kiện để lôi kéo Dụ Chiêu, mà là sự khẳng định đối với sự giúp đỡ của Doãn Thập Nhất.
Doãn Thập Nhất chỉ ngẩn người một lát, sau đó mỉm cười với Lận Duy, rồi hành lễ lui ra.
Sắc mặt Dụ Chiêu sa sầm, phải biết rằng ngay cả y cũng chưa từng thấy Doãn Thập Nhất cười chân thành xinh đẹp đến vậy.
May mà Lận Duy không thích nữ nhân!
Lận Duy thấy hắn không vui, khẽ thở dài nói: "Nàng ta chỉ đang vui vì ta tôn trọng sự nỗ lực của nàng ta thôi, sao ngươi lại ghen tuông nữa thế?"
"..." Dụ Chiêu bỗng giật thót, y còn tưởng tâm tư của mình đã bại lộ, một lúc sau mới nhận ra, Lận Duy đang tưởng y ghen vì Doãn Thập Nhất.
Thấy y không nói gì, Lận Duy cũng không biết dỗ dành thế nào, nghĩ một hồi cũng chỉ có thể đẩy mau kế hoạch chữa khỏi cho Doãn Thập Nhất rồi đưa nàng ấy rời cung, tránh cho y hiểu lầm, cứ canh cánh mãi trong lòng.
Có lẽ hắn còn có thể giao phó một số việc cho Doãn Thập Nhất, không phụ công nàng ấy cố ý thể hiện năng lực cho hắn xem.
"Thôi, đừng giận nữa."
Để tránh đêm dài lắm mộng, hắn quyết định tối nay phải đến biệt viện của Ngụy vương dạo một vòng, nghĩ đến việc trước đó Dụ Chiêu nói muốn đi cùng hắn, Lận Duy cảm thấy có lẽ đây cũng là một ý hay.
"Tối nay ở lại, đừng ra khỏi cung." Hắn không hề biết mình lỡ lời, chậm nửa nhịp mới nói tiếp: "Tối nay ta dẫn ngươi đến biệt viện của Ngụy vương giải khuây."
Đợi đến khi mặt Dụ Chiêu lúc xanh lúc đỏ, trừng mắt nhìn hắn vài lần, hắn vẫn không hiểu gì.