Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 74: Thích khách

"Hắn ta không tin tưởng người như vậy, người không tức giận à?"

Ban đêm, theo thói quen dạo gần đây, Dụ Chiêu leo lên mái nhà hóng gió trước khi ngủ cùng Lận Duy. Nhưng hôm nay trong sân lại có thêm vài yếu tố không hài hòa, y chỉ vào gian phòng vào giờ này vẫn sáng rực ánh nến của Nguyên Bách hỏi.

Ý đồ châm ngòi ly gián rõ như ban ngày.

Vị Nguyên tướng này vừa mới ổn định chỗ ở đã đòi xem toàn bộ hồ sơ Lận Duy đã xử lý trong suốt thời gian cứu trợ thiên tai. Nhìn cái điệu bộ như sắp thức trắng đêm này, rõ là sợ có chỗ nào chưa ổn thỏa không thể phát hiện và sửa chữa kịp thời.

"Chẳng phải chỉ như thầy kiểm tra bài vở của học trò thôi sao, có gì đáng để tâm chứ?"

Lận Duy không hiểu tại sao chuyện này Dụ Chiêu cũng lôi ra bắt bẻ được, đành khuyên giải: "Thừa tướng không nịnh nọt quân vương, một lòng vì bá tánh, chẳng lẽ không tốt sao? Vả lại, ta cũng đâu phải luôn không phạm sai lầm, có người kiểm tra sai sót giúp là chuyện tốt mà."

Sắc mặt Dụ Chiêu lập tức sa sầm: "Bệ hạ có ý gì, châm chọc ta là nịnh thần à?"

"..." Lận Duy im lặng một thoáng, sau đó tức cười vì lối suy diễn của y nhưng vẫn kiên nhẫn giải thích: "Sao có thể chứ? Hắn ta là hắn ta, ngươi là ngươi, chức trách của hai người vốn đã khác nhau. Ngươi chỉ cần ngoan ngoãn chút, đã là rất tốt rồi."

Đương nhiên, lời này không thể khiến Dụ Chiêu hài lòng, trong lòng Lận Duy hiểu rõ, không đợi y nhiều lời, hắn nói tiếp: "Huống hồ ta biết, ngươi không mù quáng tuân theo, ngươi có thể thấu hiểu ta."

Cho nên còn tốt hơn cả "rất tốt" một ít.

Dụ Chiêu hơi mất tự nhiên dời tầm mắt nhìn ra xa, y chấp nhận lời khen của tiểu Hoàng đế, còn hơi chột dạ nghĩ, có lẽ những lời chỉ trích của Nguyên Bách không hoàn toàn sai, y thật sự rất thích nuông chiều để Lận Duy làm những chuyện người bình thường nghe xong sẽ không bao giờ chấp nhận nổi.

Y chưa chắc đã hiểu, y chỉ muốn làm như vậy thôi.

Cũng chỉ vào những lúc được tiểu Hoàng đế dỗ dành thế này, y mới bằng lòng tự kiểm điểm lại hành vi của mình có thật sự đáng giá hay không. Dĩ nhiên, cho dù câu trả lời là không, y cũng chẳng có ý định thay đổi.

Sáng sớm hôm sau, cuối cùng Nguyên Bách cũng xem xong tất cả những ký lục trong khoảng thời gian vừa rồi. Dụ Chiêu khá tò mò, ghé lại gần hỏi: "Nguyên tướng, bận rộn cả đêm, đã bới lông tìm được vết gì chưa?"

Trông thần sắc Nguyên Bách khá uể oải, nhưng tâm trạng lại rất tốt, chẳng so đo mấy lời chẳng hay ho gì của y, hắn ta chỉ mỉm cười lắc đầu, hài lòng nói: "Không có, Bệ hạ xử lý mọi việc đều thỏa đáng. Nói ra thật hổ thẹn, tuy làm quan hơn chục năm, nhưng cho dù tự ta ra tay, chắc hẳn cũng không thể làm tốt được như vậy."

Đây không phải là lời khiêm tốn. Xét về mức độ thông thạo khi xử lý chính vụ địa phương, có lẽ hắn ta không thua kém tiểu Hoàng đế, nhưng về phương diện thương xót dân chúng thì hắn ta lại kém xa.

Nguyên Bách xuất thân từ danh gia vọng tộc, tuy là quan văn chính trực liêm khiết, nhưng chung quy chưa từng thực sự nếm trải khổ cực. Cái gọi là đạo làm quan vì dân vì nước của hắn ta đều được học từ trong sách vở, chứ không phải nảy sinh từ lòng trắc ẩn sau khi chứng kiến khổ nạn thực sự.

Vì vậy trong mắt hắn ta, những nạn dân cần cứu trợ ở vùng thiên tai chỉ là những con số để đo lường hiệu quả, là một chỉnh thể, chứ không phải là từng sinh mệnh có một không hai, chỉ được sống một lần.

Điều kỳ lạ là, tiểu Hoàng đế sống an nhàn từ nhỏ, lại có thể trân trọng tính mạng của lê dân bá tánh hơn cả hắn ta, thậm chí còn xem trọng cả sức khỏe và niềm vui của họ. Vô số những việc nhỏ nhặt, không đáng kể trong được ghi chép lại đã khiến Nguyên Bách nhìn thấy một trái tim của bậc quân vương nhân từ thương dân.

Đây có lẽ cũng là ý trời.

Giờ phút này, hắn ta không còn cảm thấy không cam lòng vì lý tưởng không thể thực hiện được nữa. Ý tưởng của hắn ta chưa từng được người đời trước thực hành, chưa chắc đã có thể mang lại sự an ổn thực sự cho bá tánh và thiên hạ. Nhưng ít nhất, tiểu Hoàng đế hiện giờ đã có đủ năng lực để mở ra một thời thịnh thế.

Vạn thế thái bình là điều xa vời, nhưng trăm năm thịnh thế đã đủ để ôm hy vọng, trong lòng Nguyên Bách đã có sự lựa chọn.

Tâm thái của hắn ta đã khác đi rất nhiều, ngay cả Dụ Chiêu cũng nhìn ra được vài phần manh mối, không nỡ nói lời hỗn xược nữa.

Không thể chọc trợ thủ của tiểu Hoàng đế tức tối chạy mất được, Dụ Chiêu vẫn chưa đến mức vậy. Vì thế, y chỉ hừ nhẹ một tiếng rồi nói: "Bệ hạ đúng là anh tài trời cho, ông không bì được cũng là chuyện bình thường, dù sao thì ngay cả ta cũng đánh không lại hắn..."

Nếu Nguyên Bách giỏi hơn tiểu Hoàng đế thì y sẽ mất mặt lắm.

Câu cuối cùng y nói rất nhỏ, nhưng Nguyên Bách vẫn nghe thấy, hơn nữa hắn ta còn kinh ngạc nhìn Dụ Chiêu một lúc, cuối cùng đưa ra kết luận: Có lẽ không phải Đại tướng quân không muốn khuyên can những hành vi khác thường của tiểu Hoàng đế, mà vốn y khuyên không được, đánh cũng không lại.

"Ánh mắt này của ông là có ý gì đây?" Dụ Chiêu bị hắn ta nhìn đến mình mẩy khó chịu, cảm giác như hắn ta đang có ý đồ xấu.

Nguyên Bách bình thản lắc đầu. Với cái tính nóng nảy của Dụ Chiêu, nếu không cần thiết thì hắn ta không muốn chọc vào chút nào. Đây cũng là nguyên nhân khiến họ cùng làm quan qua hai triều, ngày ngày đối mặt trên triều mà cũng chẳng vun đắp được bao tình cảm.

Tuy hắn ta không ưa kẻ a dua nịnh hót, nhưng cũng chẳng thích nhìn người khác trưng vẻ mặt cau có mỗi ngày, Dụ Chiêu có đẹp đến mấy cũng vô dụng.

Sự thay đổi của Nguyên Bách, Lận Duy đều nhìn thấy rõ. Hắn cố ý ở lại thêm hai ngày, dẫn Nguyên Bách đi tuần tra khắp nơi trong thành, sau đó quyết định lên đường rời đi ngay trong đêm.

Sau khi chào hỏi huyện lệnh mới, Lận Duy, Dụ Chiêu và Nguyên Bách rời thành.

Lúc này ngoài thành chỉ có đám người của Chu Trạch đang chờ sẵn. Lận Duy chỉ muốn rời thành trong lặng im, không muốn kinh động đến mọi người, chứ không có ý định cầm đuốc lên đường trong cái thời đại khắp nơi tối om không có đèn đường này. Hắn còn làm một chiếc mặt nạ da người để cải trang nhân lúc rảnh.

"Làm gì vậy?" Dụ Chiêu được hắn gọi đến phụ giúp, y không rõ cái nồi hồ dán này dùng để làm gì.

"Ta không muốn ngồi trong xe ngựa bó tay bó chân, định cải trang thành thuộc hạ của ngươi, cưỡi ngựa đi bên cạnh ngươi." Lận Duy vừa thêm nguyên liệu vừa giải thích với y.

Hắn rất biết cách ăn nói, quả nhiên Dụ Chiêu không hề dị nghị gì, chuyên tâm nghe theo chỉ dẫn của hắn.

Khoảng chừng hai canh giờ sau, trời dần sáng, mặt nạ da người của Lận Duy cũng đã khô và thành hình, được hắn đeo lên mặt. Dụ Chiêu tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình dịch dung, tuy đã từng thấy trên người thái giám thân tín của Lận Duy, nhưng vẫn không khỏi thán phục thủ đoạn này đúng là khéo léo khác thường.

Mặc dù tiểu Hoàng đế dùng một khuôn mặt khác để nói chuyện với y, y cảm thấy hơi kỳ quặc, nhưng nhanh chóng quen dần. Người vẫn là người đó, những lúc ranh ma còn không kiêng dè hơn bình thường nhiều...

Ỷ vào việc mọi người đều tưởng tiểu Hoàng đế đang ngồi trong xe ngựa, Lận Duy không còn giữ quy củ nữa, thường xuyên rời khỏi đội ngũ, mang về rất nhiều hoa quả tươi chia cho mọi người, khiến Nguyên Bách biết chuyện phải liếc nhìn tận mấy lần.

Hải đông thanh nhận được lệnh của Dụ Chiêu, thỉnh thoảng lại lượn lờ trước mặt Nguyên Bách làm nũng đòi ăn. Nguyên Bách cảm thấy nó khôn đến lạ nên không dám chậm trễ, tâm trí bị phân tán, ý muốn khuyên can cũng nhạt đi.

Cũng vì hắn ta biết tin võ công của tiểu Hoàng đế cao đến mức khó tin, gần như không có đối thủ từ miệng Dụ Chiêu, nên cũng không quá lo lắng.

Tuy nhiên, Nguyên Bách cũng không hề lơ là cảnh giác, suốt đường đi đều bình yên vô sự, lại càng khiến hắn ta cảm thấy nguy hiểm đang ở phía sau.

[Chủ nhân, em dò la được hai bên đường trong cánh rừng mười dặm phía trước, đều có người mai phục.]

Lận Duy nghe vậy, mệt mỏi nhắm mắt lại. Hắn đã lặng lẽ rời khỏi đội ngũ để hạ gục mấy đợt thích khách, giờ lại nghe thấy lời nhắc nhở của hệ thống.

Hắn nghĩ, sau chuyện này phải xin gộp báo cáo của mấy vụ này thành một, nếu không cứ đi qua một vùng lại có một đám thích khách, mấy lần đầu cũng là để Ngụy Vương hiểu rõ thực lực đôi bên. Chứ không nhiều báo cáo như vậy, ai muốn viết thì đi mà viết.

Dụ Chiêu nhìn biểu cảm của hắn cũng đoán ra được chuyện gì. Tuy mỗi lần Lận Duy đều mang về một ít quả dại để che giấu, nhưng hai người đi gần nhau, trực giác của y nói cho y biết, trước khi trở về, chắc chắn Lận Duy đã giao đấu với người khác.

"Dẫn ta theo?" Y cũng không nói mình theo giúp đỡ, Lận Duy rời đội mấy lần mà quần áo trên người không dính lấy một vết bẩn, rõ ràng hắn dư sức ứng phó, vốn chẳng cần người giúp.

Y chỉ không muốn Lận Duy đối phó một mình, đây là sự quan tâm về mặt tâm lý, không phải nghi ngờ về năng lực.

Dụ Chiêu phát hiện ra điều bất thường cũng lấy làm lạ, Lận Duy không nói rõ, nhưng cũng không hề có ý định giấu y. Lúc này nghe y nói vậy, hắn im lặng một lát rồi gật đầu.

Hắn phát hiện ra mình khá hưởng thụ hành vi dần trở nên dính hắn của Dụ Chiêu.

Nhưng hắn không nghĩ nhiều, trong sử sách có rất nhiều ghi chép về quan hệ vua tôi còn thân mật, sến súa hơn thế này nhiều. Hắn rất khó nghĩ lệch đi, bởi vì không phải lúc nào Lận Duy cũng nhớ được hắn đang mang thiết lập "thích nam nhân".

Hắn có tự luyến đến mấy, cũng sẽ không nghi ngờ nam chính trong thế giới ngôn tình có thể khuynh đảo thiên hạ vì nữ chính tự dưng thay lòng đổi dạ thích hắn chỉ vì chút dấu hiệu không rõ ràng như này.

"Hai bên phía trước có hai nhóm người, mỗi bên còn có một cung thủ. Ta bên trái, ngươi bên phải, chú ý an toàn."

Lận Duy lại rời khỏi đội ngũ, lần này còn kéo theo cả Đại tướng quân. Nguyên Bách liếc mắt thấy, mặt ngoài không nói gì, nhưng trong lòng lại nghĩ lát nữa họ trở về, phải nói vài câu, đoạn đường này không mấy yên bình, ít nhất cũng nên an phận chút.

Thực tế không cần Nguyên Bách nhắc nhở, Lận Duy bắt đầu thấy hối hận vì đã mềm lòng rồi.
Vừa đến gần, hắn đã phát hiện đám người này có võ công cao hơn những kẻ đã gặp trước đó nhiều. Những nhóm trước chỉ là món khai vị để tiêu hao sinh lực của bọn họ, có lẽ đây mới là át chủ bài thực sự.

Nếu thật sự làm như những gì họ trao đổi từ trước, mỗi người xử lý một bên, Dụ Chiêu không bị thương cũng trầy da.

[...] Hệ thống nghe thấy lời hối lỗi trong đầu Lận Duy, dưới tình huống chủ nhân thân yêu không hề hay biết, nó đã tự mình diễn một màn kịch câm muốn nói lại thôi.

Đôi khi, hệ thống chuyên cắn CP như nó rất bất lực, cũng may chủ nhân của nó còn biết những lời này không thể hỏi ra miệng, nếu không nó cũng muốn lên tiếng hỏi thay đám thích khách kia một câu: Ngài có đang nói tiếng người không vậy?

"À này, hay ngươi đi cùng ta đi?" Lận Duy suy nghĩ một lúc rồi vẫn phải cứng rắn thay đổi kế hoạch định ra trước đó. Để Dụ Chiêu hiếu thắng kích động, hắn chỉ có thể cố ý tỏ ra yếu thế: "Nội lực của ta tiêu hao nhiều hơn dự tính, đám thích khách này lại mạnh hơn dự kiến."

"... Ừm." Thực ra, Dụ Chiêu chẳng hề cảm thấy hắn có dấu hiệu "nội lực tiêu hao nhiều hơn dự tính", nhưng Lận Duy đã nói vậy, y không thể không đồng ý.

Lỡ là thật thì y kiếm đâu ra thuốc hối hận đây?

Y nghĩ vậy, rồi tự dưng nhớ lại lần hai người họ giao đấu cách đây không lâu, khi y bất chấp thu chiêu, Lận Duy cũng nói với y như vậy, nếu lỡ tay làm y bị thương, cho dù hắn có là hoàng đế cũng không tìm được thuốc hối hận.

Thì ra họ nghĩ về cùng một điều, lúc đó Dụ Chiêu nghe xong chỉ cảm thấy sung sướng, bây giờ mới thật sự thấm được.

Nói là đi cùng, nhưng Lận Duy không cho Dụ Chiêu nhiều cơ hội ra tay. Lần này hắn ra tay rất nặng, một chưởng hạ xuống có thể nói là gió cuốn mây tan, chim muông trong rừng bay tán loạn.

Dụ Chiêu cũng ngây người một lúc, y chưa từng thấy dáng vẻ không chút lưu tình này của Lận Duy, ngay cả lúc kéo y nhảy xuống vách đá, người này vẫn luôn tươi cười nhạt.

Nhưng đến khi giao đấu với thích khách đến y còn thấy khó đối phó, y mới hiểu ra nguyên do.

Lần này, Ngụy Vương đã hạ vốn gốc rồi. Cũng phải, hiện nay danh tiếng của tiểu Hoàng đế đang lên cao, y và Nguyên Bách lại đứng về phía hắn, nếu thật sự để tiểu Hoàng đế trở về kinh thành thuận lợi, giấc mộng hoàng đế của Ngụy Vương xem như đã vỡ tám phần.

Đang suy nghĩ, y bỗng cảm thấy tiếng gió có gì đó khác thường, ngay sau đó bên hông chợt căng chặt. Dụ Chiêu bị kéo lùi về sau mấy bước, gần như cùng lúc đó, trên nơi y vừa đứng có ba mũi tên lần lượt cắm xuống.

Nhưng dường như có một lực cản nào đó ảnh hưởng, phương hướng của mấy mũi tên này đều có độ lệch nhất định. Hệ thống quét qua, tính ra dù Dụ Chiêu không né được, thì đúng là cũng chỉ bị trầy da chút thôi.

Nhưng Dụ Chiêu không nhìn ra, chỉ cảm thấy kinh hãi, xem ra cung thủ của đối phương mới là nhân vật chủ chốt.

Tốc độ của mũi tên này cực nhanh, nếu không có Lận Duy, đợi đến khi y nghe thấy tiếng xé gió mới hành động, có lẽ cơ thể y sẽ không phản ứng kịp.

Ngay khoảnh khắc Dụ Chiêu nhận ra điều này, đầu y đã bị Lận Duy vỗ một cái không hề khách khí.

Khác với những cái búng trán trước đây, lần này hắn không hề nương tay, lực tay không nhẹ chút nào.

"Đừng để bị thương!"

Ban đầu Lận Duy định cảnh cáo cho y tập trung, nhưng lời đến bên miệng lại cảm thấy chắc Dụ Chiêu cũng không cố ý, thế là lại sửa miệng thành mấy chữ này.