Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 73: Khá ưa nhìn

Nguyên Bách đã chuẩn bị tự mình đi nghênh đón, vậy thì nhất định phải lo liệu chu toàn mọi chi tiết cho tiểu Hoàng đế, dùng loan giá chỉnh tề để nghênh đón Hoàng đế xuất tuần hồi kinh thật long trọng.

Triều thần đã nhận được tin từ sớm, họ biết tiểu Hoàng đế đã dùng kế kim thiền thoát xác* để đến vùng thiên tai, lại còn đi cùng Đại tướng quân Dụ Chiêu. Bây giờ nhìn cách làm của Thừa tướng Nguyên Bách, dù trong lòng có nghĩ gì đi nữa cũng đều có một nhận thức chung, đó là sau khi tiểu Hoàng đế hồi kinh, ngày hắn tự mình nắm quyền đã gần kề.

*Thành ngữ "金蝉脱壳" (kim thiền thoát xác) nghĩa đen là "ve sầu vàng lột xác", còn nghĩa bóng là "thoát thân khéo léo, rút lui an toàn" — chỉ việc dùng mưu kế đánh lừa đối phương để trốn thoát hoặc chuyển nguy thành an

Hai người đứng đầu văn võ đều đã bị tiểu Hoàng đế thu phục trong âm thầm, dù hai đại thần phụ chính còn lại có lòng riêng cũng không dám thể hiện quá rõ ràng, huống hồ là các quan viên khác.

Điều duy nhất khiến triều đình vẫn còn giữ được ổn định là nhờ vào danh tiếng anh minh hiền đức của tiểu Hoàng đế truyền về từ vùng thiên tai.
Bọn họ cũng không thực sự mong hoàng đế là một người ngu ngơ lương thiện dễ bắt nạt, nếu như vậy thật thì e rằng ban đầu còn chẳng ra khỏi được cổng thành kinh đô.

Nhưng đừng nói Hoàng đế, ngay cả người bình thường một khi có danh tiếng hiền đức có làm việc gì cũng phải e dè như bị tròng lên một lớp gông xiềng vô hình.

Bề tôi thích nhất là gán cho quân chủ một chữ "Nhân"*, vì vậy trừ khi lợi ích liên quan mật thiết đến bản thân bị ảnh hưởng, còn lại đa số mọi người đều giữ thái độ lạc quan với việc tiểu Hoàng đế tự mình nắm quyền.

*nhân từ, lòng thương người

Đương nhiên hành trình không thể đẩy nhanh được khi dẫn theo loan giá rầm rộ suốt đường. Lúc Nguyên Bách đến nơi, mọi việc trong tay Lận Duy gần như đã được xử lý xong xuôi.

Vụ án điều tra hơn một tháng, lương thực và tiền cứu trợ thiên tai đã được thu hồi và phát xuống toàn bộ, có lẽ việc dân chúng xây dựng lại nhà cửa, sống sót đến mùa màng bội thu năm sau không thành vấn đề.

Lận Duy biết được Nguyên Bách sắp tới từ chỗ Dụ Chiêu, nên khi Nguyên Bách gần đến ngoại thành, hắn đã cử Dụ Chiêu ra đón, tiện thể không cho họ vào thành, để tránh dân chúng trong thành vừa nhìn đã biết hắn sắp đi, lại bày ra cảnh tượng tiễn đưa mười tám dặm long trọng.

Không muốn phiền phức ồn ào là một chuyện, chủ yếu Lận Duy lười đối phó với những việc này. Tại vị thì phải gánh trách nhiệm, mọi người đều nhận được kết quả tốt nhất đã đủ viên mãn rồi, những chuyện náo nhiệt thế này có thể miễn thì cứ miễn đi.

Dụ Chiêu nhận lệnh, y dùng vẻ mặt thì ra là vậy nhìn hắn, thầm mừng mình có tầm nhìn xa, ngày vào thành đã "làm trước báo sau" gọi một tiếng "Bệ hạ" trước mặt mọi người.

Lận Duy biết có lẽ Đại tướng quân của mình đã hiểu lầm gì đó về phẩm hạnh của hắn, giải thích mấy lần không được, hắn cũng không phí lời thêm nữa, chỉ nói: "Ngày chúng ta đi, nếu có dân chúng tự phát đến tiễn, nhiều người tụ tập ồn ào như vậy, rất dễ xảy ra chuyện."

Bất kể là dân chúng chen lấn gây ra nạn giẫm đạp, hay có kẻ thừa nước đục thả câu mưu đồ bất lợi với Hoàng đế, đều có khả năng xảy ra. Nếu chuyện như vậy xảy ra, không nói đến việc có thành công hay không, ít nhất cũng sẽ phủ một bóng đen lên chuyến xuất tuần lần này.

"Ta biết rồi."

Lòng Dụ Chiêu thắt lại, lập tức không nói thêm gì nữa, y vội vàng dẫn theo Chu Trạch cưỡi ngựa ra khỏi thành. Trong lòng y không ngừng oán thầm, đều tại Nguyên Bách cứ nhất quyết không quản ngại ngàn dặm đến đây tỏ lòng thành. Đám văn thần này chỉ thích bày vẽ màu mè, nếu chỉ đến để dệt hoa trên gấm thì thôi đi, đằng này còn gây thêm phiền phức!

Nghĩ đến việc Nguyên Bách nhận được thư của mình mới quyết định tự mình đến một chuyến, Dụ Chiêu cũng thấy phát bực.

Sau khi gặp mặt, y cũng chẳng cho hắn ta sắc mặt tốt đẹp gì. May mà Nguyên Bách ít khi thấy vẻ mặt không cau có của y, cũng không nhạy bén với những biểu cảm nhỏ của y như Lận Duy, nên hoàn toàn không phát hiện có gì bất thường.

Dụ Chiêu bảo hắn ta hạ trại tại chỗ, không được đưa loan giá vào thành, đồng thời truyền đạt lại nỗi lo của tiểu Hoàng đế. Nguyên Bách nghe xong, vẻ mặt lập tức lộ ra sự vui mừng.

"Bệ hạ đã trưởng thành rồi." Giọng hắn ta hiếm khi dịu dàng, lời nói ra cũng hơi hoài niệm về tình thầy trò thuở trẻ.

Dưới biểu hiện hoàn hảo của Lận Duy trong những ngày qua, đoạn lịch sử đen tối dạy Hoàng tử trước đây đã được Nguyên Bách tự động tô hồng trong đầu. Một người không quản phiền phức tận tình dạy bảo, một người bề ngoài giấu dốt nhưng âm thầm nỗ lực. Lúc đó chỉ cảm thấy đau khổ, nhưng giờ đây hồi tưởng lại, cảm giác đã hoàn toàn khác.

Dụ Chiêu ghét nhất việc hắn ta và tiểu Hoàng đế có một đoạn "quá khứ", y hừ lạnh một tiếng đầy khó chịu. Nhưng ai ngờ lại lập tức thu hút sự chú ý của Nguyên Bách, người vốn chưa định mắng y nhanh như vậy.

Nguyên Bách lập tức thu lại vẻ hoài niệm trên mặt, sa sầm mặt gọi một tiếng: "Đại tướng quân!"

Ý tứ khiển trách trong ba chữ đó khiến Dụ Chiêu nghe đến ngẩn cả người. Nhưng y nào sợ con gà rù Nguyên Bách này, chỉ hơi nhướng mày: "Hửm? Nguyên tướng có việc?"

Đương nhiên, Nguyên Bách có việc, hắn ta đang nén một bụng đầy chất vấn, nhưng trước khi mở miệng, hắn ta nhìn quanh bốn phía, trước mắt bao người, cuối cùng vẫn giữ chừng mực không gây khó dễ ngay lúc này.

Hắn ta hít sâu một hơi nói: "Bảo họ canh giữ ở đây, Đại tướng quân mau đưa ta vào thành diện kiến Bệ hạ!"

Thực ra, Dụ Chiêu muốn để Nguyên Bách chờ ở ngoài thành, nhưng cũng chỉ nghĩ vậy thôi, y biết điều này không thực tế. Nghe vậy cũng chỉ bĩu môi: "Được, ta sẽ để Chu Trạch ở lại đây trông chừng. Phiền Nguyên tướng thay bộ quan phục này ra, thu dọn ít đồ, kín đáo chút rồi theo ta về."

Y dùng ánh mắt kén chọn, chậm rãi quét Nguyên Bách từ đầu đến chân một lượt, sau đó nhấn mạnh với vẻ khó xử: "Nguyên tướng thông cảm, Bệ hạ không thích phô trương."

Y chỉ gọi một tiếng "Bệ hạ" trước công chúng đã bị gõ đầu rồi, Nguyên Bách mặc bộ quan bào màu tím này diễu qua phố phường là muốn dọa chết ai?

Nguyên Bách không uống trà cũng cảm thấy trong gió thoang thoảng mùi trà xanh, nhưng cũng không nghĩ nhiều, hắn ta chỉ nghĩ mình sinh ảo giác do đi đường mệt mỏi.

Thậm chí, hắn ta nghe lời Dụ Chiêu nói còn cảm thấy rất đúng. Chắc chắn người của Ngụy Vương đang rình mò trong tối, tuy kín đáo chưa chắc có tác dụng lớn, nhưng cẩn thận một chút cũng không bao giờ sai.

Nguyên Bách đi thay quần áo. Dụ Chiêu chờ một lát, không lâu sau đã thấy Nguyên Bách thay bộ quan bào già dặn thành quần áo bình thường, tay cầm một cái bọc vải đi tới, dù đã đến tuổi trung niên nhưng trông hắn ta vẫn khá tuấn tú. Dụ Chiêu chua lòm. lòng lén hừ hai tiếng.

Nguyên Bách đều đã học lục nghệ quân tử*, cưỡi ngựa không thành vấn đề, không cần Dụ Chiêu đối đãi đặc biệt, hắn ta trực tiếp lật người lên ngựa nói: "Đại tướng quân đợi lâu, chúng ta đi thôi."

"Ừ." Dụ Chiêu đáp một tiếng cụt lủn.

Hai người cùng nhau về thành, nhưng lại đúng lúc gặp Lận Duy có việc ra ngoài. Dụ Chiêu đành phải kiên nhẫn tiếp đãi, không thể bỏ Nguyên Bách ở đây rồi tự mình đi tìm tiểu Hoàng đế được.

"Khụ! Cái đó..." Sau khi ngồi đối diện với Nguyên Bách, y muốn nhân lúc Lận Duy chưa về, thử dò xét xem đối phương có ý định mắng người không. Nếu có, y phải nói đỡ vài lời trước đã.

Dụ Chiêu hắng giọng hỏi: "Hai lá thư ta viết cho ngươi trước đây, ngươi đã xem cả rồi chứ?"

Nguyên Bách được y nhắc nhở, sắc mặt lập tức nghiêm túc hơn nhiều. Dụ Chiêu thấy vậy, trong lòng giật thót, xem ra trận mắng này tiểu Hoàng đế không thoát được rồi.

Y vội vàng cứu vãn: "Vẻ mặt này của Nguyên tướng là sao đây? Trước kia gặp những trận thiên tai như thế này, thương vong quá nửa dân số trong thành là chuyện thường tình. Lần này nhờ Bệ hạ không màng an nguy của bản thân, dốc lòng dốc sức, mới có được cục diện tốt đẹp như vậy. Lát nữa Nguyên tướng gặp Bệ hạ, đừng vội vàng dạy bảo, Bệ hạ còn trẻ tuổi, làm được đến mức này đã sáng suốt hơn Tiên đế không biết bao nhiêu..."

"Xin đại tướng quân ăn nói cẩn thận!" Nguyên Bách nghe y nói càng lúc càng không ra thể thống gì, thậm chí còn bắt đầu bất kính với Tiên đế, vội ngắt lời.

"Ta nói muốn dạy dỗ Bệ hạ bao giờ? Bệ hạ có thể xem trọng dân chúng hơn thân phận của mình, ta vui mừng còn không kịp!" Nguyên Bách nói xong câu này, không đợi Dụ Chiêu kịp thở phào, đã chuyển giọng: "Nhưng còn Đại tướng quân ngươi! Bệ hạ còn trẻ non dạ, lẽ nào ngươi cũng non trẻ hay sao?"

Dụ Chiêu nhíu mày, cảm thấy hình như cảnh này mới xảy ra cách đây không lâu... À, lúc Lận Duy nói muốn dẫn y đi xuất tuần, Nguyên Bách cũng đã chất vấn y như vậy.

Lúc này y cũng đã hiểu ra, hóa ra bất kể tiểu Hoàng đế làm chuyện mạo hiểm gì, trong mắt Nguyên Bách, chỉ cần Đại tướng quân lớn hơn vài tuổi là y không can ngăn được, thì đều là lỗi của y cả?

Thảo nào Lận Duy biết y viết thư mách lẻo nhưng vẫn dễ dàng cho qua chuyện như vậy. Dụ Chiêu không tin cái đầu óc chín khúc mười cong của tiểu Hoàng đế lại không hề tính toán gì, chắc chắn hắn đã đoán được chuyện này từ sớm rồi.

Chuyến này Lận Duy quá oan uổng, mãi sau này hắn mới nghĩ ra chuyện y mới là người nghe mắng. Thực ra chính hắn cũng tò mò, rốt cuộc y phải gây chuyện đến mức nào thì hắn mới thật sự nổi giận.

Dụ Chiêu im lặng một lúc, nhưng Nguyên Bách không định bỏ qua cho y dễ dàng như vậy.

"Đại tướng quân không có gì để nói sao? Ngươi có biết nếu Bệ hạ bị nhiễm dịch bệnh trong thành sẽ gây ra họa lớn thế nào không, trong triều..."

"Ngụy Vương lòng lang dạ sói, nếu ông ta phái người gây hại cho Bệ hạ trong thời gian này, Bệ hạ ở trong thành một mình, hậu quả..."

"Đến cả chính ngươi! Nếu Bệ hạ xảy ra chuyện, ngươi khó thoát khỏi tội! Lẽ nào ngươi không biết sao? Tại sao còn..."

Sau mỗi một câu mở đầu, sẽ là những bài thuyết giáo dài dòng kết hợp với luận điểm kinh điển, Dụ Chiêu mấp máy môi, phát hiện mình hoàn toàn không chen vào được.

Cuối cùng, y đành tìm một lý do chính đáng, cưỡng chế ngắt lời Nguyên Bách: "Nguyên tướng! Việc cấp bách bây giờ là đưa Bệ hạ về kinh đô an toàn, những chuyện khác hãy để sau hẵng bàn!"

Nguyên Bách liếc mắt một cái đã nhìn ra y muốn trốn tránh, nhưng đây quả thực là vấn đề quan trọng, hắn ta cũng đành phải lắng nghe: "Đại tướng quân có cao kiến gì?"

Đầu óc Dụ Chiêu xoay chuyển nhanh chóng, trong nháy mắt đã nói: "Ta có một ý, Nguyên tướng xem có ổn không."

Y đề nghị để loan giá đi rầm rộ trên đường lớn, còn y sẽ đưa tiểu Hoàng đế cải trang, đi xe ngựa gọn nhẹ về kinh.

Như vậy có thể thu hút phần lớn sự chú ý của Ngụy Vương, y và Lận Duy chỉ có hai người, hòa vào đám đông như mò kim đáy bể, Ngụy Vương muốn tìm chính xác họ cũng khó.

Nguyên Bách tập trung suy nghĩ: "Đây cũng là một..."

"Không được."

Lời tán thành của Nguyên Bách còn chưa nói ra, giọng của Lận Duy đã vang lên từ ngoài cửa, phủ quyết không chút do dự.

Hai người trong phòng đều nhìn ra cửa. Nguyên Bách thấy Lận Duy, lập tức đứng dậy cung kính hành lễ, Dụ Chiêu phản ứng chậm một nhịp, vội làm theo.

"Không cần đa lễ." Lận Duy đến gần, đưa tay đỡ một cái, sau đó quay người ngồi xuống ghế trên rồi mới nói tiếp: "Cách vừa rồi tuyệt đối không được làm. Dù Ngụy Vương có tin trẫm ở trong loan giá hay không, cũng sẽ chọn cách chặn đường hành thích, gây thêm thương vong vô ích."

Nguyên Bách vẫn chưa hiểu, chuyện này thì có liên quan gì đến việc phủ quyết kế hoạch đó? Lẽ nào tiểu Hoàng đế ở đó thì sẽ không có thương vong sao?

Nhưng Dụ Chiêu lại hiểu ngay lập tức. Ngụy Vương không thể phái quá nhiều người đi hành thích, chưa nói đến việc càng đông người thì càng dễ lộ, chỉ riêng việc động tĩnh quá lớn sẽ rất dễ gặp chuyện ngoài ý muốn cản trở.

Vậy nên cuối cùng ông ta sẽ chọn cách làm giống như lần y lên kế hoạch hành thích ở buổi đi săn, mười mấy cao thủ là đủ.
Đương nhiên, những kẻ được gọi là cao thủ y chọn lúc đó, thân thủ cũng chỉ bằng đám thị vệ trong cung mà thôi.

Lần này có y hộ giá, cao thủ Ngụy Vương phái tới, năng lực sẽ khác, ít nhất hợp sức lại phải giữ chân được Đại tướng quân y, từ đó mới có cơ hội đến gần tiểu Hoàng đế, khả năng cao là trong tối còn có cung thủ.

Nguyên Bách không rõ thực lực của tiểu Hoàng đế, nhưng trong những ngày qua Dụ Chiêu gần như đã chứng kiến hết. Với võ công của Lận Duy, đám thích khách gộp lại mới miễn cưỡng đối phó được y, Lận Duy chỉ cần một tay là có thể nghiền chết.

Cộng thêm y thuật gần như có thể cải tử hoàn sinh, hắn không những không cần người bảo vệ, mà thậm chí còn có thể che chở cho người dưới trướng. Dụ Chiêu không hề nghi ngờ, nếu người của mình không may bị thương nặng, chắc chắn Lận Duy sẽ đích thân ra tay cứu chữa.

Tiểu Hoàng đế tốt bụng đến mức khó tin. Dụ Chiêu thầm kết luận trong lòng.

"Bệ hạ, ở vị trí của người, người phải chấp nhận làm bất cứ việc gì cũng có được có mất. Nếu người xảy ra chuyện, thiên hạ đại loạn sẽ chỉ khiến nhiều người chết hơn, đây là sự hy sinh cần thiết."

Nguyên Bách không hiểu, hắn ta chỉ cho rằng tiểu Hoàng đế không nỡ, đành phải nhẹ giọng khuyên bảo.

"Trẫm không ngây thơ đến vậy, cũng biết trên đời này luôn có người đang hy sinh vì đại cục. Nhưng trẫm không thể vì thế mà cho rằng việc hy sinh là điều hiển nhiên, ít nhất, không thể quyết định tùy tiện trong một phút bốc đồng như vậy."

Lận Duy nói xong, nhìn Dụ Chiêu rồi ra hiệu bằng mắt. Dụ Chiêu còn biết làm sao? Đành phải chịu đựng ánh mắt không thể tin nổi của Nguyên Bách sửa lời: "Là ta... Là thần suy nghĩ không thỏa đáng. Võ công của bệ hạ sâu không lường được, hà cớ gì phải trốn tránh lũ tiểu nhân?"

"Đại tướng quân ngươi...?" Nguyên Bách may mắn chứng kiến được cảnh Dụ Chiêu bị tiểu Hoàng đế đánh bại dễ dàng chỉ bằng một ánh mắt, tức đến mức đầu óc ong ong, đau lòng nói: "Thương không phải lối! Sao ngươi có thể nuông chiều Bệ hạ như vậy?"

"..." Không biết Dụ Chiêu xấu hổ hay là ngại ngùng, tóm lại mặt y hơi đỏ lên.

Lận Duy day day mi tâm, ra hiệu cho Dụ Chiêu đi trước, để hắn xử lý Thừa tướng đại nhân cố chấp này.

Dụ Chiêu biết hắn chắc chắn lại định nắm tay người ta gọi "thầy" để ăn vạ, y bĩu môi, miễn cưỡng đi ra ngoài, dựa vào hành lang chờ một lúc lâu. Khoảng nửa ném nhang sau, Lận Duy và Nguyên Bách đi ra, y loáng thoáng nghe thấy giọng của Nguyên Bách: "... Lần này cứ nghe theo Bệ hạ trước đã..."

Miệng nói thì hay, cứ tưởng bản lĩnh đến đâu? Ai ngờ chưa đến nửa ngày đã bị tiểu Hoàng đế nắm trong lòng bàn tay.

Trước khi xuất tuần cũng vậy, tiểu Hoàng đế thuận miệng bịa ra chuyện trời giáng cảnh báo mà cũng tin. Thật không biết hắn ta lấy tự tin ở đâu ra mà nghĩ mình có thể đứng vững không dao động trước những đòn đánh của tiểu Hoàng đế. Giờ xem ra, cũng không được nốt.

Khi họ đến gần, Dụ Chiêu nhướng mày nhìn Nguyên Bách hừ lạnh một tiếng, cười như không cười lặp lại bốn chữ đó: "Thương không phải lối?"

Nguyên Bách hiếm khi có hơi ngượng ngùng, ho hai tiếng rồi cáo lui trước để nghỉ ngơi. Lát nữa hắn ta còn phải tìm hiểu lại tình hình trong thành một lần mới yên tâm.

Sau khi hắn ta đi, Dụ Chiêu đứng tại chỗ đắc ý hừ một tiếng. Lận Duy cũng hết cách với y, muốn bảo y đừng được đằng chân lên đằng đầu, Nguyên Bách cũng đâu có sai. Nhưng cuối cùng hắn chỉ cười lắc đầu, khẽ thở dài một tiếng.

"Ngươi đó."

Thôi vậy, rõ ràng mang một gương mặt lạnh lùng sắc sảo nhưng lúc vênh váo lại trông khá ưa nhìn, không khiến người ta ghét.