Dụ Chiêu không phải người hay lùi bước trong chuyện tình cảm, nhưng thân phận của tiểu Hoàng đế quá đặc biệt, bản thân y còn vướng chuyện của Doãn Thập Nhất chưa giải quyết xong, trong lòng ngổn ngang trăm mối nên mới do dự khó quyết.
Thực ra nghĩ kỹ lại, giữa y và Doãn Thập Nhất chưa từng có lời lẽ nào mập mờ, y từng cảm thấy cô gái này kiên cường, khác biệt, nhưng còn chưa kịp biểu lộ điều gì Doãn Thập Nhất đã bị tiểu Hoàng đế mang đi rồi.
Sở dĩ y lên kế hoạch ám sát trong cuộc đi săn, phần lớn là vì khi đó, trong mắt y tính mạng của tiểu Hoàng đế còn nhỏ hơn cả hạt bụi. Y đã có cảm tình với một cô gái, vậy thì không thể dung thứ cho "tiểu Hoàng đế bù nhìn bất tài" y vốn xem thường kia bắt nạt người ta được.
Huống hồ Doãn Thập Nhất còn cứu mẫu thân của y, chỉ cần Doãn Thập Nhất không muốn làm phi tần của tiểu Hoàng đế, y có đủ lý do để thuyết phục bản thân không thỏa hiệp.
Cả hai lý do cộng lại, mới khiến y nhất thời ấm đầu đưa ra quyết định sau này làm y hối hận không thôi.
Vì vậy với chuyện này, y chỉ cần nghĩ xem làm thế nào để giải thích với Lận Duy rằng y chỉ từng hơi có ảo giác mình thích Doãn Thập Nhất, mà không khiến đối phương cảm thấy y bạc tình là được.
Người thực sự khó "xử" lại là Lận Duy.
Tiểu Hoàng đế có thể không thích nữ nhân, nhưng không thể mãi mãi không có con nối dõi, Dụ Chiêu lại không rộng lượng đến thế. Nếu y đã quyết định phát triển mối quan hệ nào đó với tiểu Hoàng đế, thì tiểu Hoàng đế đừng hòng nghĩ đến chuyện có thêm người khác.
Y vẫn chưa cân nhắc được sức nặng của phần tình cảm này, nhưng bản năng chiếm hữu trỗi dậy, nghĩ đến việc sau khi tiểu Hoàng đế tự mình nắm quyền, hậu cung buộc phải nạp phi là y lại thấy tức.
Nhưng y cũng biết suy nghĩ của mình mới là kỳ lạ, thời nay nam với nam kết khế quả thực không ít, nhưng phần lớn bọn họ đều sẽ lấy vợ sinh con ở tuổi thích hợp, đôi bên không ảnh hưởng.
Bản thân Dụ Chiêu không có chấp niệm nối dõi tông đường, y rất tùy hứng, nhưng tiểu Hoàng đế nghĩ thế nào, y tạm thời không dám đoán. Gia đình bình thường còn coi trọng con nối dõi như vậy, huống hồ trong tay Lận Duy còn có cả ngai vàng cần người thừa kế?
Vấn đề này quả thực rất khó, cho nên dù y có muốn bày tỏ điều gì với tiểu Hoàng đế, cũng phải đợi sau khi tiểu Hoàng đế có tình cảm với y, rồi xem tiểu Hoàng đế lựa chọn thế nào.
Dụ Chiêu nghĩ rất hay, hiện giờ Doãn Thập Nhất đang chiếm một vị trí mang tính tượng trưng ở trong hậu cung của tiểu Hoàng đế, triều thần sẽ không quá sốt ruột việc lấp đầy hậu cung cho hắn, y còn khối thời gian để "lửa gần rơm lâu ngày cũng bén".
Y không lo Lận Duy không động lòng sau khi y chủ động tỏ tình, người này vốn đã thích nam, lại còn đối xử tốt với y như vậy...
Dụ Chiêu không tiện dùng những từ ngữ quá sến sẩm để miêu tả, nhưng đôi khi thái độ dung túng của tiểu Hoàng đế đối với y thực sự chỉ có thể dùng hai từ "cưng chiều" mới có thể diễn tả hết.
Y không tin Lận Duy không có tí cảm giác nào với y, nhiều nhất cũng chỉ chưa được nhìn nhận một cách nghiêm túc mà thôi.
Vì vậy, tuy lúc này y âu sầu, nhưng không quá sốt ruột, y chỉ muốn đợi sau khi mọi chuyện ở đây xử lý xong, rồi mới chuyên tâm đối mặt với vấn đề tình cảm.
Nhưng không ngờ y vừa mới âm thầm lên kế hoạch, không lâu sau đã có người không chờ đợi được, nhảy ra gây chuyện cho y.
Trong khoảng thời gian y vào thành, Lận Duy xử lý ổn thỏa việc phong tỏa thành vì dịch bệnh trước, sau đó nhanh chóng tổ chức cho những người dân bị nạn ngoài thành trở về, tiến hành xây dựng lại sau thảm họa.
Lô vật tư của Ngụy Vương về cơ bản đã tiêu hao gần hết, Lận Duy vừa sắp xếp cho dân chúng xây dựng lại nhà cửa, vừa phải truy tra hướng đi của số lương thực cứu trợ triều đình đã phê duyệt trước đó từng chút một, dù có hệ thống giúp đỡ, nhưng cũng bận tối mắt tối mũi.
Trong lúc bận rộn, nhận thức của Dụ Chiêu về thế lực tình báo của tiểu Hoàng đế lại được nâng lên một tầm cao mới. Y đã không còn tin vào lời nói trước đây của Lận Duy nữa, nếu trong tay Tiên đế có một thế lực như vậy, thì những hoàng huynh của tiểu Hoàng đế cũng sẽ không kẻ chết người phế như thế!
"Trông ta dễ lừa lắm à?" Y chỉ ra điểm bất hợp lý trong đó cho tiểu Hoàng đế chẳng chút kiêng dè, hơn nữa y còn oán trách tiểu Hoàng đế bịa chuyện lừa y cũng không biết đường tìm một lý do đáng tin hơn!
Lận Duy chẳng hề cảm thấy xấu hổ khi bị vạch trần, hai tay dang ra vô tội nói: "Dù sao người do Tiên đế để lại hay người do ta ngầm bồi dưỡng, vốn không phải là vấn đề quan trọng, chẳng qua lúc đó có người ghen tuông vớ vẩn, ta đành phải thuận theo dỗ dành vài câu thôi."
Vì vậy, lý do này có đáng tin hay không cũng không quan trọng, chẳng phải Dụ Chiêu tự mình thích nghe sao?
"... Ngụy biện!" Sao Dụ Chiêu có thể thừa nhận y ghen tuông vớ vẩn còn thích nghe lời ngon tiếng ngọt được, nhưng thái độ của tiểu Hoàng đế quá thẳng thắn, y không biết phản bác thế nào, cuối cùng chỉ nặn ra được hai từ chẳng có tí sát thương này.
Lận Duy không khỏi cười khẽ, trước khi y nổi giận vội nói: "Được rồi, đừng tức giận, ta không nên lừa ngươi, ta sai rồi được chưa? Còn rất nhiều manh mối cần Đại tướng quân của trẫm dẫn người đi kiểm chứng đây này."
Đường đường là quân vương, vậy mà nhanh chóng nhận sai không hề làm giá chút nào, Dụ Chiêu còn có thể làm gì, chỉ có thể kìm nén khóe miệng đang vô thức cong lên, thay hắn giải quyết ổn thỏa những việc còn lại.
Nào ngờ, y ra ngoài bận rộn đến tối mịt mới về, vừa vào huyện nha đã cảm thấy có gì đó không đúng.
Sân sau của huyện nha lúc nào cũng thoang thoảng mùi thuốc không tan vì trước đây Lận Duy thường phơi thuốc, sắc thuốc ở đó, ngửi lâu Dụ Chiêu còn cảm thấy khá thanh mát, tỉnh táo.
Nhưng hôm nay, Dụ Chiêu vừa bước vào sân đã nhanh chóng nhận ra điều không đúng, trong không khí có thêm một mùi hương vô cùng không hài hòa... Mùi phấn son.
Dụ Chiêu lập tức sa sầm mặt.
Lần này không phải y ghen tuông vớ vẩn, y tin tưởng nhân phẩm của Lận Duy còn hơn cả bản thân. Dù y không biết đối phương không thích nữ, cũng không cho rằng người này sẽ tìm vui ở nơi vừa mới qua thiên tai.
Chắc gần đây phạm vi điều tra vụ án tham ô ngày càng mở rộng, có một số người chột dạ nên nghĩ tiểu Hoàng đế mềm lòng, còn trẻ tuổi nên sẽ không chịu nổi sự quyến rũ của mỹ nhân, nếu có thể đưa một mỹ nhân đến bên gối hắn thổi gió bên tai, có lẽ vào thời khắc mấu chốt có thể cứu được một mạng.
Điều khiến y tức giận là hành động này giống như một tín hiệu, như thể đang thông báo cho tất cả mọi người biết rằng tiểu Hoàng đế đã trưởng thành, có thể bắt đầu cân nhắc việc đưa người vào hậu cung của hắn.
Dụ Chiêu càng nghĩ càng tức, từ lúc y vào sân Lận Duy đã nhận ra, nhưng đợi mãi không thấy y đi vào, nên ra ngoài xem thử, nào ngờ lại thấy cái vị nam chính tính tình thất thường như ngồi tàu lượn siêu tốc đang tự mình hờn dỗi.
"Ngươi đứng đực ở đấy không vào là lại làm sao nữa?" Lận Duy khoanh hai tay trước ngực dựa vào hiên nhà nhìn y một lúc lâu mới lên tiếng hỏi.
Thật lòng mà nói, hắn có hơi kinh ngạc về sự kiên nhẫn mình dành cho Dụ Chiêu, cái tính hay hờn dỗi của y lại chẳng hề khiến hắn cảm thấy khó chịu chút nào, nói ra cũng khá bất thường.
Có lẽ chỉ có hệ thống mới biết, tuy hắn tốt tính, nhưng kiên nhẫn có nhiều đến mấy cũng có giới hạn, ngày thường khá giỏi nhẫn nhịn mà thôi.
Dụ Chiêu bị hắn dọa giật mình, ngước mắt lên nhìn hắn rồi hừ nhẹ một tiếng. Y đi thẳng đến trước mặt hắn, nghiêng người qua khịt khịt mũi ngửi vài cái.
"..." Lận Duy ngả người ra sau theo phản xạ bản năng, hành động đột ngột này của y làm cho đầu óc hắn toàn dấu hỏi chấm.
Đây là đang mắc chứng bệnh kỳ quặc mới gì vậy? Lận Duy đành phải hỏi hệ thống: [Y chịu k*ch th*ch gì ở bên ngoài à?]
[Em cũng không biết nữa!] Hệ thống không ngửi thấy mùi phấn son còn sót lại trong không khí, đương nhiên cũng không đoán ra được tại sao đang yên đang lành Dụ Chiêu lại nổi điên.
Nhưng rất nhanh, Dụ Chiêu đã tự mình giải đáp thắc mắc của họ, tuy không ngửi thấy mùi hương tương tự trên người tiểu Hoàng đế, y vẫn không vui hỏi: "Có người dâng mỹ nhân cho bệ hạ à?"
Lận Duy sững sờ, nháy mắt hiểu ra nguyên do, thì ra cái mũi của tên này quá thính, ngửi thấy mùi phấn son của nữ tử chưa tan trong sân. Hắn hoàn toàn không ngờ Dụ Chiêu lại tức giận và có hành vi bất thường như vậy vì chuyện này, nhưng nghĩ lại cũng không phải không thể hiểu được.
Chuyến xuất tuần cứu trợ thiên tai lần này của hắn đã hoàn thành hoàn hảo, sau đó lại đích thân đến khu vực dịch bệnh cứu chữa cho dân chúng, cũng nhận được sự ủng hộ vô cùng lớn của dân chúng. Vốn dĩ chuyến đi này sẽ kết thúc hoàn hảo sau khi điều tra rõ vụ án tham ô, nhưng nếu vào phút chót hắn nhận hối lộ bằng mỹ sắc vì không chịu nổi sự cám dỗ, thì thật quá đáng thất vọng.
Với tư cách là thân tín hiện giờ của hắn, Dụ Chiêu nổi giận, lo hắn đi sai đường cũng là điều dễ hiểu.
Lận Duy nghĩ thông suốt điểm này, vội dùng lời lẽ hắn cho rằng đối phương sẽ yên tâm để an ủi: "Ngươi lo ta không chịu nổi sự cám dỗ của mỹ nhân à? Cái này ngươi có thể hoàn toàn yên tâm, bọn họ đưa toàn là nữ đến, ngươi biết đấy, ta không động lòng nổi, đã cho người lặng lẽ đưa họ về nhà rồi."
Không ngờ Dụ Chiêu nghe xong sắc mặt càng sa sầm hơn, không chịu buông tha nói: "Nếu bọn họ đưa mỹ nam đến, chẳng lẽ bệ hạ muốn nhận thật à?"
Lận Duy hứng thú nhìn dáng vẻ tùy hứng ngày càng được đằng chân lân đằng đầu của y, không nhịn được, nhanh chóng giơ tay gõ cho y một cái vào đầu vì biết võ công mình cao hơn, Dụ Chiêu sẽ phản ứng không kịp.
"Ngươi càng ngày càng quá đáng rồi đấy!" Hắn nói xong câu này thì lắc đầu quay đi, vừa đi vừa nói với Dụ Chiêu đang ôm trán mặt đầy ấm ức nhưng vẫn lẽo đẽo theo sau: "Ta nói sẽ nhận khi nào hả? Đây là khu vực bị thiên tai, cho dù lần này cứu trợ kịp thời, cũng có không ít dân chúng không may thiệt mạng. Đây không chỉ là thiên tai vô tình, mà còn là họa do người gây ra, nếu ta ham mê sắc đẹp bao che cho kẻ xấu, thì ta còn là người sao?"
"Ta không có ý đó..." Dụ Chiêu có hơi hối hận vì mình đã lỡ lời, rõ ràng y rất tin tưởng Lận Duy mà.
Lận Duy nhướng mày hỏi: "Vậy là ý gì?"
"..." Dụ Chiêu ấp úng hồi lâu cũng không trả lời được.
Cuối cùng vẫn là Lận Duy mềm lòng không làm khó y nữa, thở dài một hơi nghiêm túc nói: "Cũng không sao, Dụ khanh có trách nhiệm khuyên can trẫm, trẫm cũng không thấy khó chịu."
Dụ Chiêu hoàn toàn không cảm thấy được an ủi, nhưng cũng chỉ có thể miễn cưỡng cong khóe môi, nhận lấy cái nồi đen y tự rước lấy này.
Chút chuyện nhỏ này cứ thế trôi qua, vì Lận Duy từ chối dứt khoát, nên chuyện như vậy cũng không xảy ra nữa.
Có lẽ Dụ Chiêu cảm thấy cắn rứt lương tâm, nên lại viết một lá thư cho Nguyên Bách, còn hết lời khen ngợi những việc làm của tiểu Hoàng đế trong khoảng thời gian này, để mong che đậy được sự châm dầu vào lửa của lá thư trước đó, ít nhất cũng không đến nỗi thứ đầu tiên nhận được sau khi về kinh là bị phê bình.
Hệ thống kể chuyện này cho Lận Duy nghe như một câu chuyện phiếm, Lận Duy cũng không để ý, thực ra hắn ngẫm lại mới thấy, Dụ Chiêu vẫn còn ôm suy nghĩ cứng nhắc về các văn thần.
Lận Duy gần như có thể khẳng định, nếu Nguyên Bách muốn mắng thật, phần lớn sẽ không mắng một quân vương anh minh hiền đức mới ra lò như hắn, mà chỉ nhắm vào Dụ Chiêu, đi đường vòng chỉ cây dâu mắng cây hòe.
Cho nên lá thư tố cáo trước đó của Dụ Chiêu chẳng khác nào gậy ông đập lưng ông, ành động áy náy cứu vãn hiện giờ càng khiến y trông đáng yêu hơn.
Hệ thống cảm thấy cạn lời với cái nhìn khác thường của chủ nhân, nhưng cạn lời rồi lại cạn lời, lâu dần hình như nó cũng đã dần quen.
Lận Duy đoán không sai, người Nguyên Bách muốn mắng chửi thậm tệ quả thực là Dụ Chiêu chứ không phải hắn, thậm chí sau khi nhận được lá thư thứ hai, suy nghĩ này càng trở nên cấp thiết hơn.
Không vì chuyện gì khác, trong thư Dụ Chiêu gần như khen ngợi tiểu Hoàng đế đến mù quáng, khiến hắn ta vô cùng lo lắng, hắn ta luôn cảm thấy nếu tiểu Hoàng đế muốn làm thêm chuyện gì rung động trời đất, Dụ Chiêu cũng sẽ nhắm mắt đồng ý ngay!
Nguyên Bách chưa từng nghĩ Đại tướng quân nổi tiếng sắt đá lạnh lùng, lại trở nên thiếu tin cậy như vậy khi đối diện với tiểu Hoàng đế. Nếu không phải hoàn cảnh không phù hợp, Nguyên Bách đã muốn nói, chỉ có bốn chữ "sắc làm mờ trí" mới có thể diễn tả chính xác trạng thái mê muội này của Dụ Chiêu.
Giống hệt một tên nịnh thần.
Không thể không khiến Nguyên Bách lo lắng, hiện tại danh tiếng của tiểu Hoàng đế đang lên cao, Nguyên Bách không phải kẻ ngốc không nhìn rõ tình hình, hắn ta cũng biết chắc chắn Ngụy Vương không vui khi thấy tiểu Hoàng đế trỗi dậy, e rằng đường về của tiểu Hoàng đế không được yên bình rồi.
Bất kể Nguyên Bách có vui mừng khi thấy tiểu Hoàng đế thâu tóm quyền lực hay không, thì xét về thái độ đối với Ngụy Vương, hắn ta và tiểu Hoàng đế có lập trường thống nhất.
Tiểu Hoàng đế không thể ngồi không một chỗ như hắn ta mong muốn, nhưng hắn cũng đã dùng sự thật chứng minh hắn nhân từ và có thủ đoạn, sẽ là một hoàng đế tốt.
Nhưng Ngụy Vương lại chỉ có tham vọng suông, hoàn toàn không dính dáng gì đến ba chữ "hoàng đế tốt", Nguyên Bách không hề coi trọng ông ta.
Cuối cùng, vị đứng đầu quan văn, thừa tướng trẻ tuổi nhất của triều đình này đã vượt qua muôn vàn khó khăn để đưa ra một quyết định.
Hắn ta sẽ tự mình đi đón tiểu Hoàng đế trở về.
Nguyên Bách hạ quyết tâm, lập tức nâng bút viết một lá thư trả lời, không qua mấy ngày Dụ Chiêu đã nhận được thư và mở ra xem, cùng ngày hôm đó, Lận Duy phát hiện Đại tướng quân của hắn lại nổi cơn tam bành nữa rồi.