Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 71: Thay lòng đổi dạ

Trong đầu Dụ Chiêu chợt lóe lên ý định cứ "làm trước rồi báo sau" để lấy uy cho tiểu Hoàng đế đã, y thật sự hơi sợ tiêu chuẩn đạo đức của Lận Duy quá cao, nhất quyết trốn sau lưng y không chịu nhận công lao.

Y cứ tưởng dù Lận Duy không vui cũng chỉ đợi sau này mới nói vài câu, không ngờ tiểu Hoàng đế có thù báo ngay tại trận, dám gõ nhẹ lên đầu y đầy trêu chọc trước mặt bao nhiêu người.

"Người...!" Y ngẩng phắt đầu trừng mắt, nhưng lại thấy Lận Duy vừa bực mình vừa buồn cười, kéo y đứng dậy.

Dụ Chiêu thầm oán hắn không biết lòng tốt của người ta, không khỏi đảo mắt một vòng. Nhìn quanh bốn phía, may mà phần lớn mọi người đều quỳ xuống cùng y, cúi gằm mặt nên chẳng ai thấy cảnh vừa rồi, nếu không thì cái mặt mo của đại tướng quân y biết giấu vào đâu?

"Ngươi còn không phục?" Lận Duy kéo y rời khỏi đó để đi về phía huyện nha, vừa buồn cười vừa bực bội giải thích: "Ngươi muốn làm trò cũng không xem tình hình ở đây trước à, những người được tập trung chăm sóc ở đây đa số là người già sức yếu, ngươi quỳ như vậy, xem đã dọa họ thành cái dạng gì rồi kìa."

Lận Duy biết nếu mình còn ở lại, thậm chí đi đỡ từng người dậy, thì sẽ chỉ khiến họ thêm hoảng sợ, vì vậy mới kéo Dụ Chiêu vội vã rời đi.

Dụ Chiêu quay đầu nhìn lại, quả nhiên thấy rất nhiều cụ già run rẩy quỳ trên mặt đất. Suýt chút nữa lòng tốt của y đã làm hỏng việc, y lập tức đuối lý, muốn biện bạch cũng chẳng nói nên lời, chẳng lẽ y nói ngoài tiểu Hoàng đế, khi nãy trong mắt y chẳng thấy gì khác sao?

Mặc dù đó đúng là sự thật.

Lúc này, huyện lệnh Tiền Khải Lâm đã nhũn chân ngã khụy ra đất. Ông ta đắc tội... Không, đó không thể gọi là đắc tội nữa, ông ta thử hối lộ Hoàng đế, không thành còn nói xấu tiểu Hoàng đế trước mặt Đại tướng quân, đây phải gọi là đang dẫn cả cửu tộc lao đầu vào chỗ chết.

Ánh mắt Dụ Chiêu liếc đến ông ta, rồi lạnh lùng "hừ" một tiếng, như thể tìm được công cụ hữu hiệu để dời sự chú ý. Y ra lệnh cho binh lính theo mình vào thành: "Trói ông ta lại cho ta, giải đến huyện nha, trông coi nghiêm ngặt! Phủ đệ dưới tên ông ta và các sản nghiệp liên quan đều bao vây lại, gia quyến tập trung giam lỏng ở một nơi, không được liên lạc với bên ngoài!"

Lận Duy nghe y nói xong không thêm chỉ thị nào khác, đành phải dừng lại bổ sung một câu: "Người nhà của ông ta, nam nữ trông coi riêng. Trước khi định tội, không được cố ý ngược đãi, nhất là nữ quyến, đừng để họ phải chịu sự quấy rối không đáng có."

Lời này vừa thốt ra, Dụ Chiêu chỉ nhếch mép như thể chẳng có gì lạ, nhưng binh lính đang căng thẳng chờ lệnh lại không khỏi ngẩn ra một lúc, sau khi hoàn hồn mới thành tâm cung kính tuân lệnh.

Trở lại huyện nha, Lận Duy để mọi người tự làm việc của mình, hắn dẫn Dụ Chiêu về tiểu viện hắn ở trong những ngày qua, lúc này mới tiện mở miệng hỏi: "Sao tự nhiên lại đến đây?"

"Sao vậy, bệ hạ không muốn gặp thần à?" Dụ Chiêu không nói được lý do, đành hỏi vặn lại để chặn họng hắn.

Lận Duy nhìn y, cười như không cười: "Trẫm nào dám? Tấu chương của Dụ khanh đã được gửi khẩn cấp trăm dặm đến chỗ thầy của trẫm rồi, nếu bây giờ trẫm nói không muốn gặp, có phải sau khi về kinh Dụ khanh còn định đến thái miếu khóc lóc tố cáo không?"

"..." Dụ Chiêu nghe vậy, cứng người một lúc lâu mới ngượng ngùng nói: "Sao cái gì người cũng biết vậy?"

Y thầm líu lưỡi, rốt cuộc Tiên đế đã để lại cho tiểu Hoàng đế thế lực xuất quỷ nhập thần cỡ nào vậy, cũng quá mức thần thông quảng đại rồi, không gì không biết. Sao chính Tiên đế lại không dùng? Tuổi già rồi còn hồ đồ đến thế là cùng.

Sau khi vô thức hỏi ra nỗi nghi hoặc trong lòng, Dụ Chiêu mới chợt nhận ra mình suýt nữa đã không đánh mà khai, vội vàng chữa lại: "Tố cáo gì chứ, toàn là suy đoán ác ý! Thần viết thư cho Nguyên Bách để khen ngợi người đấy!"

Thực tế mối quan hệ của y và Nguyên Bách đâu phải kiểu muốn trao đổi dù đang cách xa ngàn dặm, lá thư này vừa gửi đi, bất kể nội dung bên trong có đường hoàng đến mức nào, ngay cả hệ thống cũng có thể nhìn thấu ý đồ của y.

"Tốt nhất là vậy." Lận Duy cũng chỉ nói một câu, vốn dĩ hắn không giận y thật, thấy y đuối lý mà vẫn cố cãi, hắn đành mỉm cười bất lực, thuận theo ý y cho qua chuyện.

Dụ Chiêu không ngờ sau khi bị bắt quả tang, Lận Duy lại cứ thế cho qua.

Nói được sủng mà sợ thì chưa đến mức, tiểu Hoàng đế vẫn luôn dung túng y, nhưng y chợt nghĩ, suy cho cùng quân vương vẫn cần duy trì uy nghiêm tối cao của hoàng quyền, chắc Lận Duy sẽ không cho người thứ hai cái đặc quyền gần như bình đẳng thế này đâu nhỉ?

Nhưng nghĩ đến việc vừa rồi đối phương còn có thể phân tâm lo lắng nữ quyến của tội thần có bị quấy rối hay không, có phần bác ái quá mức, y lại không chắc chắn nữa.

"Đã đến rồi thì giúp ta làm chút việc đi." Sau khi trở về, Lận Duy cũng không hề nhàn rỗi, hắn bảo Dụ Chiêu giã giúp các loại dược liệu đã phối trước đó để hắn chia vào các gói thuốc.

Dụ Chiêu tay nhận việc, miệng phàn nàn: "Sao người lại làm những việc này?"

Lận Duy thở dài: "Đại phu trong thành đã không còn nhiều, đa số lại lớn tuổi, sau trận động đất và cơn dịch bệnh này đã ngã xuống quá nửa, số người còn lại có thể giúp việc càng ít hơn. Ta không thể trơ mắt nhìn nhiều người rõ ràng có thuốc lại kéo dài đến chết vì không đủ nhân lực được."

Không phải không có người khác làm, nhưng người có thể làm quá ít. Ở thời đại này, tìm một người dân biết chữ đã khó, huống chi là việc bốc thuốc.

Dù Lận Duy có kiên nhẫn dạy người khác, nhưng chỉ cần lơ là một giây cũng không yên tâm, lỡ như không cẩn thận làm sai, chẳng khác gì đầu độc, hậu quả khó lường.

Lận Duy giải thích rất nhiều, nhưng Dụ Chiêu chỉ nghe được câu không ít đại phu trong thành đã chết vì bệnh, y sợ đến mức vô thức nuốt nước bọt, trong lòng tức giận, tay dùng sức, suýt chút nữa làm vỡ cả cối đá nghiền thuốc.

"Tình hình trong thành lúc đó nguy hiểm đến thế sao?" Cái quái gì mà "trẫm an ổn, chớ lo", vậy mà sau khi nhận thư y còn mừng như bắt được của báu, ngủ ngon được một giấc, hóa ra lời đó chỉ là bịa chuyện lừa người!

"Dịch bệnh làm gì có chuyện không nguy hiểm, nhưng ta không sao đấy thôi? Cũng không tính là thất hứa với ngươi nhỉ?" Lận Duy nhìn bộ dạng xù lông của y mà buồn cười.

Dụ Chiêu tức đến mức không muốn để ý đến hắn nữa.

[Y lo cho chủ nhân lắm đó, anh không có suy nghĩ gì sao?] Hệ thống quan sát nửa ngày, thấy cả hai không nói gì nữa thì hiện ra chọc ngoáy.

Lận Duy có suy nghĩ thật: [Trong thời gian xuất tuần này anh và y chung sống khá hòa hợp, tuy y hơi nóng nảy, nhưng bản tính vẫn khá chính trực, sự quan tâm dành cho anh cũng không phải giả dối. Anh nghĩ sau này chúng ta không cần phải đề phòng y quá mức.]

Hệ thống ngẩn ra, đã sắp cưng chiều người ta đến mức coi trời bằng vung rồi, ai ngờ hắn lại bảo nó, tiến độ chỉ đến mức vừa dỡ bỏ lòng đề phòng thôi sao?

Sự thật đương nhiên không chỉ có thế, Dụ Chiêu đã trao đi chân tình, đương nhiên Lận Duy sẽ không đối xử tùy tiện. Sau khi xúc động, hắn chỉ thay đổi quyết định đã đưa ra trước đó, sự quan tâm khiến hệ thống tê cả da đầu vẫn còn ở phía sau.

Lận Duy không nhận ra nó đang ngây ngẩn, tiếp tục nói: [Đợi khi về kinh, anh sẽ nhanh chóng giải cổ độc cho Doãn Thập Nhất, sau đó sắp xếp nàng ấy giả chết rời cung, đổi một thân phận khác. Nếu Dụ Chiêu đồng ý, anh sẽ dùng thân phận hoàng đế ban hôn cho y, thế nào?]

[...] Nó thấy chẳng thế nào cả.

Hệ thống cạn khô cả lời.

May mà Dụ Chiêu không nghe thấy những lời của chủ nhân nó, nếu không nó có thể tưởng tượng ra cảnh tượng hỗn loạn sau đó rồi.

Nó thử đánh thức thẳng nam sắt đá: [Anh không phát hiện Dụ Chiêu rất khác thường khi đối diện với anh sao?]

Đương nhiên, Lận Duy phát hiện, nhưng: [Đúng là có phần trẻ con hơn chút, cũng chỉ vì y còn trẻ đã ở vị trí cao, tính cách có hơi ngang ngược cũng là bình thường.]

Hệ thống lại im lặng, thế mà cũng nói lý được. Nó không tiện ám chỉ quá rõ ràng, kẻo sau khi kết thúc thế giới này ông giời con kia kia lại bới lông tìm vết, đành phải lặng lẽ lui ra.

Phải nói rằng, tuy nó cạn lời, nhưng vẫn hơi tò mò, khi chủ nhân nói muốn ban hôn cho Dụ Chiêu, Dụ Chiêu sẽ có biểu cảm như thế nào đây, ha ha ha!

Tối hôm đó, thuốc được Lận Duy sắp xếp người bên dưới mang đi phát, hắn không tự mình đi nữa, định bụng đợi mọi người nghỉ ngơi một đêm rồi tính sau.

Tuy giữa chừng, Dụ Chiêu có hờn dỗi một lúc, nhưng Lận Duy dỗ dành vài câu y lại vui vẻ trở lại. Lúc này y đang rất không hài lòng vì sao hậu viện của huyện nha lại có nhiều phòng như vậy!

"Ngày thường huyện lệnh đều ở trong huyện nha cho tiện, nhưng sau khi dịch bệnh xuất hiện, huyện nha người ra kẻ vào, huyện lệnh sợ hãi nên mới cố ý nhường lại."

Thấy y sắp viết cả chữ "không hài lòng" lên mặt, Lận Duy còn tưởng y không ưa nha môn quá lòe loẹt. Đây đúng là tư tâm của huyện lệnh, nhưng đã xây rồi, phá đi chỉ thêm lãng phí, sau này cứ tận dụng là được.

Lận Duy bảo y tự chọn một gian, cho người dọn dẹp sớm để vào ở, Dụ Chiêu uể oải đáp lời.

Mãi đến đêm khuya hai người tách ra ngủ, Lận Duy mới phát hiện có gì đó không đúng. Dù lần này hệ thống không cố ý nhắc nhở, nhưng hiện giờ nội lực của hắn thâm sâu, tai thính mắt tinh, rất dễ dàng phát hiện trên mái có một người đang ngồi. Còn người đó là ai thì không cần nói cũng biết.

Hắn nhắm mắt nằm một lúc, cuối cùng vẫn không thể giả vờ như không biết, khẽ thở dài, đứng dậy khoác thêm áo, đi ra giữa sân, ngẩng đầu lên, quả nhiên là Dụ Chiêu đang khoanh chân, một tay chống cằm ngồi ngẩn người trên mái phòng hắn. Thấy hắn đi ra, y có hơi ngỡ ngàng.

"Ngươi lại làm sao nữa vậy?" Giọng điệu này của Lận Duy, chỉ thiếu điều gọi một tiếng "tiểu tổ tông" ra khỏi miệng.

Dụ Chiêu chậm rãi chớp mắt hai cái rồi thành thật nói: "Ta không ngủ được."

Vừa nghĩ đến tình hình nguy hiểm tiểu Hoàng đế đã trải qua mấy ngày trước, đến cả nhắm mắt lâu y cũng không dám, cứ có cảm giác tối nay mà ngủ nhất định sẽ gặp ác mộng, thà không ngủ còn hơn.

Lận Duy lại thở dài một hơi, chớp mắt đã lên đến mái nhà, ngồi xuống bên cạnh y, kiên nhẫn nói: "Vậy sao lại không ngủ được?"

Hắn không liên hệ việc Dụ Chiêu mất ngủ với những lời mình vô tình nói buổi chiều, hắn chỉ nghĩ y có tâm sự, suy đi nghĩ lại, hắn phát hiện trong cốt truyện gốc, vui buồn giận hờn của Dụ Chiêu về cơ bản đều xoay quanh nữ chính.

Thế là Lận Duy tỏ ra thấu hiểu, hỏi: "Có phải nhớ Doãn cô nương rồi không?"

Nghe vậy, sắc mặt Dụ Chiêu tức thì trở nên kỳ quái như bị người ta dội một chậu nước lạnh vào mặt. Y ngập ngừng muốn nói, nhất thời không biết phải phản ứng ra sao.

Nói không, Lận Duy có nghĩ y quá bạc tình không? Nhưng nếu nói có, y lại thấy oan uổng quá.

Chuyện thay lòng đổi dạ nói ra không dễ nghe, y dám thừa nhận với chính mình, nhưng vẫn chưa nghĩ ra phải nói với tiểu Hoàng đế thế nào. Huống hồ nếu tiểu Hoàng đế hỏi y đổi dạ thích ai, chẳng lẽ y lại nói thẳng "Thần thích bệ hạ" ư?

Suy cho cùng, y vẫn không nắm chắc, sau khi biết chuyện, Lận Duy sẽ nhìn nhận tấm lòng của y như thế nào.

Y không trả lời, Lận Duy lại coi như y ngầm thừa nhận. Hắn dự định tác thành trước cho hai người họ, nhưng vẫn muốn đợi sau khi mọi việc ở đây ổn thỏa, họ về kinh rồi mới nói.

Nhưng hắn cũng không nỡ nhìn Dụ Chiêu cứ buồn bã mãi, nghĩ một lúc rồi nói: "Đợi khi về kinh, ta sẽ giải cổ độc cho Doãn cô nương. Trước đây có giấu ngươi một chuyện, thực ra hoa xác thối cần để giải cổ độc đang ở trong một trang viên riêng của Ngụy Vương, đến lúc đó ta đi một chuyến lấy về là được."

Đây cũng coi như thẳng thắn được một nửa rồi.

Dụ Chiêu mím môi, nhưng chỉ nói: "Có nguy hiểm không? Ta đi cùng người."

Lận Duy cười một tiếng, khẽ nói: "Ta đi một mình thì không nguy hiểm, ngươi đi theo thì chưa chắc."

Hắn trắng trợn trêu chọc võ công của Dụ Chiêu chẳng khác nào một cục tạ, với tư cách là nam chính của thế giới này, có lẽ y chưa từng bị ghét bỏ như vậy. Lận Duy cố ý thử khơi dậy cảm xúc của y, muốn y tạm thời thoát khỏi trạng thái sầu não, nhưng Dụ Chiêu lại hiếm khi không bị kích động, vẫn cứ nhìn hắn chằm chằm.

"Vẫn không vui à?" Lận Duy hỏi.

Dụ Chiêu lắc đầu, từ lúc Lận Duy ngồi xuống bên cạnh, trong lòng y đã không còn cảm xúc tiêu cực nào nữa.

"Bệ hạ, ta có thể gọi tên của người không?" Y bỗng lên tiếng, hỏi một câu có phần đường đột.

Lận Duy nghĩ một lúc rồi nói: "Riêng tư thì có thể." Dù sao thân phận hiện giờ của hắn cũng là hoàng đế, gọi tên trước mặt người khác vẫn nên miễn đi, không tốt cho Dụ Chiêu.

Dụ Chiêu cũng không định dùng đặc quyền này để khoe khoang, thậm chí sau khi Lận Duy đồng ý, y mở miệng nhưng cuối cùng vẫn không gọi ra được.

"Thôi vậy... Cứ nợ trước đi."

Đợi y tích thêm dũng khí đã.