Chẳng bao lâu sau, cuối cùng Lận Duy cũng thử nghiệm thành công phương thuốc chữa trị bệnh dịch, lại có ít tác dụng phụ nhất.
Điều kiện y tế thời này không tốt, rất nhiều bệnh tật tưởng chừng không đáng kể lại là gánh nặng to lớn đối với những người dân thường có hoàn cảnh gia đình khá giả chứ huống chi nghèo khó.
Lận Duy nghĩ di chứng càng ít càng tốt, nên vừa chữa trị những ca bệnh nặng không thể trì hoãn, vừa cải tiến phương thuốc, may mà không tốn quá nhiều thời gian.
Huyện lệnh Tiền Khải Lâm đã cáo bệnh trốn việc vì sợ hãi từ lâu. Hắn cố ý đi thăm hỏi một chuyến, cũng không vạch trần chuyện đối phương chẳng hề bị bệnh, hắn chỉ mượn danh nghĩa Đại tướng quân Dụ Chiêu để tạm thời thu toàn bộ quyền lực trong huyện vào tay mình.
Dĩ nhiên Tiền Khải Lâm chỉ ước mọi chuyện không cần ông ta ra mặt. Ông ta biết bệnh dịch không phân sang hèn, người nào dính phải cũng khó biết sống chết, vào thời khắc này bất cứ sự tính toán nào cũng không quan trọng bằng tính mạng, ông ta chẳng lo được nhiều đến thế.
Nhưng Lận Duy lại thấy ông ta không gây phiền phức vào lúc này đã tốt lắm rồi. Còn về những tội danh như làm quan tham ô, tắc trách, hoàn toàn có thể đợi sau khi mọi chuyện kết thúc rồi tính sổ.
Sau khi hắn gọi nha dịch trong huyện đến, lập tức bắt đầu bốc thuốc theo phương mới để phát cho người dân, hắn còn dùng sáo xương gọi hải đông thanh tới. Dạo này, nó gầy đi, vóc dáng khỏe mạnh hơn vì phải bay đi bay về mỗi ngày. Hắn hối lộ nó một bữa ăn khuya để nó tăng ca một chuyến trong đêm, báo tin tốt này cho Dụ Chiêu trước.
Hệ thống nhìn hải đông thanh mang thư bay đi xa, vui vẻ nói: [Cuối cùng cũng sắp kết thúc rồi! Chủ nhân, em nói cho anh biết nhé, chuyện anh vào thành xử lý dịch bệnh một mình ấy, Nguyên Bách vừa mới biết rồi đó. Hắn ta suýt ngất xỉu tại chỗ đấy. Sau khi về anh cứ đợi hắn ta dâng tấu chương viết văn cả ngàn chữ để mắng anh mỗi ngày đi ha ha ha!]
[...] Lận Duy im lặng một lúc lâu mới nói: [Tại sao Nguyên Bách lại biết? Dưới trướng Dụ Chiêu có người của hắn à?]
Chẳng phải thái độ của Dụ Chiêu đã thể hiện rõ y không mấy hòa hợp với Nguyên Bách sao? Đáng lẽ trong đội tuần tra của họ phải toàn tâm phúc của y mới đúng, chẳng lẽ đám người Chu Trạch mách lẻo?
[Không cần đoán nữa, là Dụ Chiêu tự tay viết thư báo cho hắn đó.] Hệ thống đã lâu không phát ra tiếng cười oang oang như vịt kêu vậy rồi: [Y muốn Nguyên Bách đến mắng anh đó!]
Có người rõ ràng trong lòng lo lắng không thôi, cảm thấy hành vi không màng an nguy của bản thân như thế này của tiểu Hoàng đế thật đáng ghét, nhưng lại không nỡ mắng, cũng biết rõ tiểu Hoàng đế sẽ không thích nghe, thế là nghĩ ra kế:
Giả vờ viết thư khen ngợi tiểu Hoàng đế nhân từ thương dân với Nguyên Bách, nhưng thực chất ngấm ngầm mách tội, vòng vo cổ vũ thừa tướng tính tình cứng nhắc này mắng hắn thay y.
Như vậy, sau lần dạy dỗ này, mỗi lần làm chuyện nguy hiểm ít nhiều gì tiểu Hoàng đế cũng sẽ e dè hơn. Còn Nguyên Bách làm chuyện không được lòng người sẽ khiến tình nghĩa ít ỏi giữa hắn ta và tiểu Hoàng đế biến mất sạch. Cuối cùng chẳng phải người nổi được lợi nhất là Dụ Chiêu, chỉ có y mới thật sự đồng lòng, kiên định đứng về phía tiểu Hoàng đế hay sao?
Lần mách tội này đúng là một mũi tên trúng ba con nhạn, lòng dạ có thể nói là cực kỳ "hiểm ác".
Lận Duy nghe xong cũng trầm mặc hồi lâu.
[Có lẽ y...] Không nghĩ nhiều thế đâu?
Lời này chính Lận Duy cũng không nói ra nổi. Dụ Chiêu không phải kiểu võ tướng l* m*ng đầu óc đơn giản, thiết lập của nam chính là có dũng có mưu. Nói hành động viết thư cho Nguyên Bách của y không phải là cố ý thì thật sự không có sức thuyết phục.
[Thôi được rồi, thực ra cũng không sao, y không viết thư này thì sớm muộn gì Nguyên Bách cũng sẽ biết thôi.]
Nếu không có nhiệm vụ, không bại lộ thân phận cũng chẳng sao, hắn chẳng cần chút danh tiếng này. Nhưng vì có nhiệm vụ, hắn bắt buộc phải thu đủ sự kỳ vọng của nhân dân mới có thể ngồi vững trên ngai vàng.
Tuy lời này hắn chưa nói rõ với Dụ Chiêu, nhưng chắc Dụ Chiêu sẽ không nghĩ hắn là kiểu người cứng nhắc, phải làm việc tốt không lưu danh mới thể hiện được mình là người có phẩm đức cao thượng chứ không phải kẻ ham hư danh đâu nhỉ?
Trái tim Lận Duy đã vô thức thiên vị đến cực điểm, hắn lại bao biện cho đại tướng quân tâm phúc của mình: [Còn về việc sau khi Nguyên Bách biết chuyện sẽ phản ứng thế nào, đó là lựa chọn của riêng hắn, Dụ Chiêu cũng không ép hắn ta làm gì.]
Tóm lại, dù nhìn từ góc độ nào, trong mắt hắn, Dụ Chiêu cũng chẳng có ý xấu gì cả.
Hệ thống hừ hừ hai tiếng không bình luận gì thêm.
Bên kia, Dụ Chiêu nhận được thư, trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng hoàn toàn thả xuống. Có phương thuốc trị đúng bệnh, nghĩa là khả năng Lận Duy xảy ra chuyện không may đã giảm xuống mức thấp nhất.
Y không chìm đắm trong lo lắng thấp thỏm nữa, sự bồn chồn trong lòng cũng dần tan biến. Nghĩ đến bức thư gửi cho Nguyên Bách trong lúc nóng đầu vài ngày trước, y có phần hối hận vì đã nói phóng đại mức độ nguy hiểm của tình hình nơi này để kích động cơn giận của Nguyên Bách.
Nhưng y không hối hận vì đã gài bẫy Nguyên Bách, chỉ là tự dưng y thấy Lận Duy mạo hiểm vất vả như vậy, về kinh thành còn phải nghe một trận dạy bảo, chỉ nghĩ thôi đã thấy không đành lòng.
Nhưng thư đã gửi đi mấy ngày, tính thời gian chắc Nguyên Bách cũng đã nhận được rồi. Dụ Chiêu chỉ có thể âm thầm tính toán, nếu Nguyên Bách chỉ đến gặp rồi lải nhải thì y mặc kệ, còn nếu Nguyên Bách lôi cả chuyện này lên triều, y nhất định sẽ mắng lại giúp Lận Duy.
Không cần cảm ơn, đó đều là việc y nên làm.
Phương thuốc vừa ra, tuy không uống vào là hết bệnh như tiên đan, nhưng chưa đến ngày thứ ba, triệu chứng của những người đã uống thuốc đều thuyên giảm. Cuối cùng chuyện dùng thuốc cho những người còn lại không cần Lận Duy phải lo lắng nữa. Có Dụ Chiêu ở bên ngoài tiếp ứng, cũng không cần lo dược liệu không đủ, tình hình trong thành rất nhanh đã hoàn toàn ổn định.
Lúc này, cuối cùng huyện lệnh Tiền Khải Lâm cũng dám bước ra khỏi cái sân nhỏ nhà ông ta. Ông ta cũng biết giai đoạn đầu mình không tổ chức dân chúng ứng phó thiên tai mới gây ra họa dịch bệnh lây lan, giờ thấy chuyện đã được giải quyết, khó tránh việc nổi lên tâm tư.
Ông ta không dám tranh công của Dụ đại tướng quân, tuy không biết vì sao Dụ Chiêu xuất hiện ở đây, lại còn kịp thời dẫn quân phong tỏa thành, nên ông ta rất khách khí với Lận Duy. Nhưng trong lời nói, ý tứ vẫn muốn chiếm công của người khác.
Ông ra có biết chuyện nhà giàu ngoài thành cứu tế trước đó. Dù sao cũng không tiêu đến số tiền ông ta tham ô, có người bỏ tiền ra làm việc này thay ông ta, ông ta mừng còn không kịp. Nhưng hiện tại ông ta đã gây ra họa lớn, rất cần công lao này để lót lưng cho mình.
Lận Duy biết ông ta nông cạn, chưa liên kết được "kẻ ngốc" tự bỏ tiền túi cứu tế ngoài thành với vị đại tướng quân Dụ Chiêu cao cao tại thượng lại với nhau.
Hắn không muốn để ý đến ông ta cho lắm. Tuy tình hình trong thành đã ổn định nhưng vẫn còn khá nhiều bệnh nhân nặng đang tập trung một chỗ.
Những người này đa phần là người già yếu, bệnh dịch đã gần khỏi nhưng biến chứng lại không thể hồi phục nhanh chóng, đương nhiên, Lận Duy cũng không thể làm ra loại chuyện bỏ mặc họ được. Lúc này vừa hay có thể dành nhiều thời gian cho họ hơn, mỗi ngày bắt mạch châm cứu, vẫn còn nhiều việc phải bận rộn.
Nhưng một kẻ cả đường làm quan lẫn tính mạng đều đang lung lay thì đâu có nhìn ra được sắc mặt của hắn, ngày nào cũng lẽo đẽo theo hắn hỏi thăm lý do Dụ Chiêu đến đây và lập trường của y.
Chỉ vậy thì cũng thôi đi, đằng này ông ta còn nói với Lận Duy mấy lời ngu xuẩn như công lao chuyến này đã đủ lớn, không cần phải phí tâm sức cho những người già yếu bệnh tật này nữa.
Bản thân tội đáng muôn chết còn tham sống sợ chết, lại có thể mở miệng nói ra những lời cắt đứt đường sống của những người vô tội này ngay trước mặt họ.
Tốt tính như Lận Duy cũng không nhịn được, châm cho ông ta một kim, khiến ông ta câm tạm thời.
Hệ thống cũng tức đến phình mang: [A a a a người này thật đáng ghét! Chủ nhân cứ yên tâm châm, sau khi thế giới này kết thúc mọi báo cáo cứ để em viết!]
Lúc này Lận Duy mới bật cười: [Yên tâm, tuy một kim này khiến ông ta tạm thời không nói được nhưng cũng có tác dụng trị bệnh ho, lách luật chút, không cần viết báo cáo đâu.]
[Tuyệt vời!] Viết báo cáo cho loại người này, hệ thống cũng thấy tủi thân cho bàn phím điện tử của nó.
Tiền Khải Lâm buộc phải ngậm miệng, đương nhiên sẽ thầm ghi hận trong lòng, nhưng dù lý do của Lận Duy có đường hoàng đến đâu, vào thời khắc mấu chốt này, ông ta cũng không dám đắc tội người của Dụ Chiêu.
Ông ta tức tối bỏ đi, có một cụ già đau ốm thấy hổ thẹn, muốn hỏi Lận Duy đắc tội huyện lệnh vậy liệu có sao không, lại sợ hỏi ra Lận Duy lo sợ thật, không cứu chữa cho họ nữa.
"Không cần lo lắng, ta là thầy thuốc do quan lớn ở kinh thành cử vào thành xử lý dịch bệnh, huyện lệnh không dám làm gì ta đâu." Lận Duy nhẹ giọng an ủi một câu.
Bản năng cầu sinh, đương nhiên hắn thông cảm, huống hồ dáng vẻ cẩn thận từng li từng tí của những người này thật khiến người ta đau lòng.
Sau đó, Tiền Khải Lâm lại cho người đến tặng đồ hai lần, Lận Duy không từ chối, vì hắn phát hiện mình có an ủi vạn câu cũng không bằng việc nhận những món quà tạ lỗi này để khiến các bệnh nhân an tâm.
Có điều Lận Duy chỉ nhận đồ chứ không làm gì, huyện lệnh vẫn không nói được, tức đến ngã ngửa.
Khi viết thư, hắn coi đây như một câu chuyện cười rồi kể cho Dụ Chiêu nghe.
Dụ Chiêu nhận thư đọc xong lại chẳng thấy buồn cười chút nào. Ngay từ những ngày trước, khi biết tên huyện lệnh ngu xuẩn này co đầu rút cổ không ra mặt, để một mình Lận Duy vừa phải quán xuyến đại cục vừa phải bận rộn chữa bệnh, y đã phán cho ông ta tội chết rồi. Giờ thấy ông ta lại đến làm phiền Lận Duy, y thật sự không thể nhịn được nữa.
Nghĩ đến tình hình trong thành cơ bản đã ổn định, tuy tạm thời không cho phép qua lại tự do, nhưng y dẫn một đội người vào thành xem xét trước chắc cũng không có vấn đề gì lớn.
Ý nghĩ này vừa nảy ra thì không thể đè xuống được nữa. Dụ Chiêu rất muốn tận mắt xác nhận Lận Duy bình an vô sự. Dù mỗi ngày người kia đều viết thư cho y, nhưng không được gặp mặt, trong lòng vẫn canh cánh không yên.
Y chưa từng lo đau đáu đến mức mỗi một giây một phút đều cảm thấy khó chịu đựng nổi chỉ vì một người như vậy.
Thậm chí Dụ Chiêu còn tự mua vui trong nỗi khổ, y nghĩ, tuy tiểu Hoàng đế không truy cứu món nợ bị hành thích trong cuộc đi săn, nhưng ông trời rất công bằng, đã dùng một cách khác bắt y phải trả lại.
Hôm đó, cuối cùng cánh cổng thành đã đóng gần một tháng cũng mở ra. Dụ Chiêu dẫn theo lính canh của doanh trại cưỡi ngựa tiến vào, Chu Trạch phải ở lại bên ngoài doanh để chủ trì đại cục.
Dù sao Tiền Khải Lâm cũng là huyện lệnh, nghe được tin này ông ta gần như vừa lăn vừa bò ra khỏi huyện nha để đích thân nghênh đón. Dụ Chiêu nhìn thấy ông ta là tức. Khi phát hiện ông ta vẫn không nói được, chỉ có thể khoa chân múa tay để sư gia bên cạnh vấn an thay mình, y mới mím môi, khóe miệng cong lên một nụ cười.
Tiểu Hoàng đế cũng tốt tính quá rồi, nếu là y, cứ cắt phăng lưỡi của tên này cho xong chuyện.
Nhưng nụ cười này cũng không duy trì được bao lâu. Sư gia được huyện lệnh ra hiệu, bắt đầu vòng vo tam quốc nói xấu Lận Duy. Lời lẽ ly gián khiêu khích, Dụ Chiêu nghe mà suýt nổi ý định giết người ngay tại chỗ.
Nếu không phải y hiểu Lận Duy giữ tên ngu ngốc này lại làm điểm đột phá để điều tra án th*m nh*ng cứu tế, chắc chắn y đã ra tay rồi!
Tên huyện lệnh này vừa ngu vừa độc ác, gây ra họa lớn đến vậy, nếu không phải tiểu Hoàng đế tự dưng nảy ra ý định vi hành đến đây cùng y, e là lúc này dịch bệnh đã lan rộng, mười cái mạng cũng không đủ cho ông ta chuộc tội.
Nếu là trước đây, trong tình huống này y muốn giết là giết, cho dù là lão già cứng nhắc Nguyên Bách kia cũng sẽ không đến trước mặt y lải nhải vì một tội nhân đáng bêu danh ngàn đời.
Dụ Chiêu hít sâu một hơi, cắt ngang lời luyên thuyên không ngớt của đối phương, lạnh giọng hỏi: "Hắn đang ở đâu?"
Tiền Khải Lâm thấy sắc mặt y u ám thì trong lòng mừng thầm, tưởng lời khiêu khích của mình đã có hiệu quả, vội vàng dẫn y đến nơi Lận Duy bắt mạch xem bệnh cho mọi người thường ngày. Khi Dụ Chiêu và những người khác đến nơi, Lận Duy vừa châm cứu xong cho một bệnh nhân, đang rửa và khử trùng dụng cụ.
Dường như cảm nhận được một ánh mắt nóng rực đang dán lên người mình, Lận Duy ngẩng đầu lên, vừa hay bắt gặp ánh mắt của y.
Trong lòng Dụ Chiêu như chứa đựng ngàn vạn lời muốn nói, nhưng lúc này lại không thốt ra được một chữ. Suốt thời gian qua, y đã nghĩ về việc sẽ phản ứng ra sao khi gặp lại tiểu Hoàng đế không dưới một lần, nhất là sau khi y nhận ra tình cảm của mình...
Nhưng khoảnh khắc thực sự gặp mặt, y mới cảm thấy những gì mình nghĩ trước đó đều quá giả tạo.
Y vốn tưởng mình sẽ không nhịn được, xin tiểu Hoàng đế cho phép mình ôm hắn một cái, nhưng khi đi đến trước mặt Lận Duy, y như ý thức được điều gì đó, cố gắng kìm nén sự thôi thúc này lại.
Lận Duy vẫn đang thắc mắc tại sao y vào thành mà không báo trước, hệ thống cũng không hề nhắc nhở hắn. Nhưng Dụ Chiêu lại nhìn thẳng vào hắn vài giây rồi bỗng nghiêng đầu cười.
Sau đó, trước mặt rất nhiều người, trong ánh mắt kinh ngạc của Lận Duy, y lùi lại một bước, quỳ một gối xuống, giọng nói trong trẻo mà cung kính gọi hắn một tiếng:
"Bệ hạ."