Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 69: Báo ứng

Tạm thời Lận Duy không tiện tiết lộ thân phận, chỉ dùng lệnh bài của Dụ Chiêu để vào thành. Hiện giờ Dụ Chiêu phái binh phong tỏa thành, lại đích thân đóng quân bên ngoài, hắn giả làm y sư do Dụ Chiêu cử vào thành, quan lại ở huyện nha cũng không dám khinh thường.

Kể từ ngày bị bỏ lại một mình ngoài thành, trái tim Dụ Chiêu cứ treo lơ lửng chưa từng hạ xuống. Lận Duy không chịu dẫn y theo thì thôi, ngay cả đám người Chu Trạch cũng không dẫn một ai. Tin tức bên trong rất khó truyền ra ngoài, để đảm bảo an toàn cũng chỉ có cờ màu y và Lận Duy đã bàn trước.

Y lúc thì lo lắng cho an nguy của tiểu Hoàng đế, lúc lại tưởng tượng ra cảnh tiểu Hoàng đế quá tốt tính, bị đám ngu ngốc không biết điều bên trong bắt nạt khiến hắn không thể yên tâm nghiên cứu phương thuốc chữa dịch bệnh. Y cứ trằn trọc suốt hai đêm liền, mãi đến khi Chu Trạch nhắc nhở y mới nhớ ra, y và Lận Duy còn nuôi một con hải đông thanh "cuỗm" được từ chỗ Ngụy Vương.

Lúc Dụ Chiêu tìm thấy nó, hải đông thanh đã sắp béo thành một con gà chỉ có thể đi bộ rồi. Vừa thấy y, nó rũ rũ đôi cánh, sau đó lạch bạch đi tới cọ cọ vào chân y.

Y cúi xuống, nâng con "gà đồng" mũm mĩm lên trước mặt bằng hai tay, mặt mày ủ rũ nói với nó: "Này, nhóc mập, mày có thể vào trong xem hắn giúp ta được không?"

Lận Duy từng nói với y con hải đông thanh này chỉ có thể nghe hiểu lời y nói. Lúc đó y chỉ nghĩ Lận Duy trêu mình, hoàn toàn không tin, bây giờ y lại bằng lòng tin, hơn nữa còn tha thiết mong đó là sự thật.

Y không dám hy vọng nhiều, nhưng không ngờ, khi hải đông thanh trong tay y nghe thấy cái tên kia, đôi mắt hạt đậu lập tức lộ vẻ tủi thân đầy sống động, nhưng sau khi nghe hết câu, nó khẽ gật gật cái đầu nhỏ thật.

Dụ Chiêu kinh ngạc trố mắt, chẳng lẽ là thật ư? Thần kỳ thế à? Lận Duy vậy mà không hề lừa y?

Y thử nói lại để tránh trùng hợp: "Mày nghe hiểu tao nói thật sao? Nếu phải thì kêu hai tiếng đi."

Đôi mắt hạt đậu của hải đông thanh chớp chớp, ngoan ngoãn kêu hai tiếng. Dù sao cũng là chim săn mồi chứ không phải gà đồng thật, tiếng kêu có hơi lớn, Chu Trạch đứng cách đó không xa cũng giật mình đi tới.

"Tướng quân, sao rồi ạ?" Chu Trạch vội vàng hỏi, hắn ta cũng rất lo cho bệ hạ, trong lòng vô cùng khổ sở. Nhưng lúc bọn họ quỳ xuống xin đi theo, bệ hạ vẫn khăng khăng không chịu dẫn bất kỳ ai vào thành.

Tiểu Hoàng đế mới mười tám tuổi lại phải tự mình làm bao nhiêu việc. Hắn lo lắng cho an nguy của tất cả bọn họ nhưng không nghĩ cho bản thân mình. Trên đời sao lại có một vị quân vương như vậy?

Khoảnh khắc đó, tất cả bọn họ đều vô thức nghĩ, giá như bệ hạ có thực quyền trong tay thì tốt rồi. Với tính cách và năng lực của hắn, chắc chắn có thể bày mưu tính kế, ngồi một chỗ chỉ huy thì hiệu quả sẽ gấp bội, đâu cần phải tự mình dấn thân vào nguy hiểm như thế này.

Vẫn là tướng quân có mắt nhìn người, chẳng trách suốt chặng đường tướng quân để ý đến tiểu Hoàng đế như vậy. Lời nói hành động của y đều bị hắn ảnh hưởng không nhẹ, ngay cả những tâm phúc theo hầu từ sớm như họ cũng chưa từng thấy dáng vẻ đó của tướng quân.

Mạn phép làm một phép so sánh không thích hợp, cứ như thiếu niên mới biết yêu lần đầu vậy!

Cũng may hắn ta chỉ dám nghĩ thầm vài câu, chứ nói ra thật chắc Dụ Chiêu đấm chết hắn ta mất.

"Không sao, nó có thể đưa thư, ta đi viết đây." Hiện giờ Dụ Chiêu chẳng còn tâm trạng để ý đến hắn ta, y nói xong câu đó rồi vội vã trở về lều.

Chu Trạch nhìn tướng quân nhà mình ôm hải đông thanh rời đi, thở dài một hơi nặng nề, nhưng cái cảm giác không đúng lắm cứ luẩn quẩn trong lòng lại ập về, thậm chí còn mãnh liệt hơn.

Phải biết năm đó khi Doãn cô nương bị bệ hạ ép triệu vào cung vì một vài cân nhắc, tuy tướng quân có nổi giận, nhưng trên mặt chưa từng hoảng loạn và bất lực đến thế này.

Dụ Chiêu hoàn toàn không nhận ra trạng thái hiện giờ của mình trong mắt đám người Chu Trạch còn tệ hơn cả lạc mất người thương. Sau khi y xác định được con vật nhỏ này có thể nghe hiểu lời mình thật, y mới thở phào nhẹ nhõm.

"Bé cưng, mày nhất định có thể tìm được hắn đúng không?" Y vừa trải giấy vừa lẩm bẩm hỏi.

Hải đông thanh cũng coi như đã nếm trải sự hiểm ác của thế gian, lúc không cần thì là "nhóc mập", lúc cần đến lại thành "bé cưng". Nhưng thôi, vị đại ca này nói gì thì là cái đó, dù sao nó cũng không dám giở chứng.

Nó ngoan ngoãn gật đầu, coi như đáp lại lời Dụ Chiêu.

Cuối cùng Dụ Chiêu cũng mỉm cười, nhưng cầm bút lên lại chần chừ mãi không viết. Thật mâu thuẫn, lúc không gửi được thư y luôn cảm thấy có vô số điều lo lắng muốn xác nhận, bây giờ có thể gửi rồi, y lại cảm thấy nếu y viết những điều mình nghĩ đi nghĩ lại lúc trước ra thật, tám phần tiểu Hoàng đế sẽ thầm oán y không điềm tĩnh bằng Nguyên Bách.

Cuối cùng, y thua bởi tính hiếu thắng bỗng trỗi dậy trong lòng, chỉ viết sáu chữ: [Mọi thứ ổn thỏa, đừng lo].

Nhưng không lâu sau, Dụ Chiêu lại kinh ngạc nhận ra ý nghĩ này quá ngây thơ. Đợi con hải đông thanh béo ú bay đi, y lập tức hối hận.

Rốt cuộc y bị chập mạch chỗ nào vậy, tại sao lại phải so đo với Nguyên Bách xem ai lạnh lùng với tiểu Hoàng đế hơn trong hoàn cảnh này chứ?

Nhưng dù hối hận thế nào, y cũng chỉ có thể đợi Lận Duy hồi âm rồi mới có cơ hội bù đắp.

Lúc Lận Duy nhìn thấy con hải đông thanh quen thuộc trên trời, hắn đang ở sân sau huyện nha bào chế thuốc. Thấy nó cứ lượn lờ trên không trung tìm người, hắn đành dùng sáo xương gọi nó xuống.

Bóng dáng hải đông thanh lướt xuống đầy mạnh mẽ, nó đáp xuống khoảng sân trống, sau đó nhanh chóng trở về với khí chất của một con gà đồng, lạch bạch chạy đến bên Lận Duy, ra hiệu cho hắn lấy thư.

[Whoohoo! Em thắng rồi, em thắng rồi! Em đã nói mà, chủ nhân bỏ mặc mình y ở bên ngoài, chắc chắn y lo muốn chết, không thể kìm nén nổi đâu, tuyệt đối không nhịn được quá ba ngày!]

Hệ thống lập tức phấn chấn, ríu rít ngay tắp lự.

[Mau cho em xem y viết gì nào?]

Lận Duy bị nó ồn ào đến bất lực, lấy thư ra mở xem, rồi bật cười.

[A a a a sao lại chỉ có thế này?]

Hệ thống ngây người khi nhìn mấy chữ cứng đơ này, bất lực đến cùng cực. Nó không trông mong ông giời con kia có thể thẳng thắn viết ra những lời lo lắng tha thiết, nhưng ít nhất cũng phải hỏi chủ nhân nhà nó có ổn không một câu, bày tỏ chút quan tâm chứ?

Đợi khi nhìn thấy nội dung thư trả lời của Lận Duy, nó mới tắt mic trầm ngâm, ồ, hóa ra nó mới là kẻ dư thừa.

Lận Duy cố ý cho hải đông thanh ăn một bữa no nê rồi mới để nó mang hai mẩu giấy cuộn tròn bay về. Một mẩu là phương thuốc phòng bệnh hắn vừa thử nghiệm xong, đưa cho Dụ Chiêu rất thích hợp. Phương thuốc đặc trị dùng trong thành phức tạp hơn nhiều, tạm thời hắn vẫn chưa thử nghiệm ra được tỷ lệ tốt nhất.

Mẩu còn lại mới là thư trả lời của hắn viết riêng cho Dụ Chiêu, còn ngắn gọn hơn cả sáu chữ của y, không biết đại tướng quân của hắn xem xong sẽ ngầm hiểu hay thẹn quá hóa giận đây?

Dụ Chiêu sốt ruột đợi cả buổi chiều. Lúc hải đông thanh bay về, y còn làm cao không chịu động đậy, nhất quyết phải đợi vật nhỏ kia đi đến trước mặt kêu hai tiếng, y mới tỏ vẻ miễn cưỡng, dừng tám trăm động tác giả bận rộn để lấy thư.

Thấy có hai lá thư, y còn mừng thầm. Ai ngờ mở mẩu đầu tiên ra đã thấy phương thuốc, mặt y lập tức xị xuống, nụ cười vốn đã không rõ ràng biến mất không còn tăm hơi.

Y đặt phương thuốc sang một bên, chẳng mấy mong đợi mở mẩu giấy thứ hai ra xem, sau đó ngẩn người.

Hiển nhiên mẩu này mới là Lận Duy dụng tâm viết. Khác với nét chữ đoan chính để tiết kiệm không gian trên mẩu phương thuốc, chữ trên mẩu giấy này trôi chảy liền mạch, toát lên vẻ dịu dàng, sâu lắng như thấy được cả người.

Mặc dù nội dung chỉ có bốn chữ ngắn gọn: [Trẫm ổn, đừng lo]

Dụ Chiêu dùng khuôn mặt vô cảm nhìn chằm chằm bốn chữ này một lúc, sau đó được dỗ dành một cách kỳ diệu.

"Hừ, biết mình khư khư cố chấp, toàn làm mấy chuyện khiến người ta lo lắng là tốt rồi!"

Khóe miệng y cong lên, gọi Chu Trạch đến, đưa phương thuốc Lận Duy gửi ra, sau đó nghiêm túc dặn dò một câu, bất kể là dân chúng hay quan binh, mỗi người đều phải uống. Y tuyệt đối không thể chấp nhận việc Lận Duy vất vả mạo hiểm một phen, cuối cùng lại tốn công vô ích chỉ vì y làm không tốt chút chuyện nhỏ này.

May mà dược liệu trong phương thuốc Lận Duy đưa đều khá phổ biến và dễ tìm, Chu Trạch cầm lấy rồi đi sắp xếp.

Có câu báo bình an của tiểu Hoàng đế, cuối cùng Dụ Chiêu cũng có thể ngủ một giấc yên ổn. Buổi tối y nằm trong lều, trên người vẫn đắp chiếc áo choàng vẫn chưa trả lại cho Lận Duy.

Khi chỉ có một mình, y thường không làm khó bản thân, muốn đắp thì đắp thôi.

Nến trong lều vẫn cháy, Dụ Chiêu không nhịn được, cứ cầm mẩu giấy đó xem đi xem lại. Không biết khi Lận Duy viết bốn chữ này hắn đang nghĩ gì, lá thư y gửi qua chẳng có nổi một câu quan tâm, trả lời như vậy không sợ nhầm à? Nếu đổi lại là y chắc y không thể mặt dày như vậy đâu.

Nhưng rõ ràng Lận Duy rất chắc chắn điều y lo lắng là gì, hắn không hề trả lời khách sáo có lệ trong thành an ổn đừng lo. Bốn chữ này rất thẳng thắn, Dụ Chiêu không thể không thừa nhận, khoảnh khắc đó y đã được dỗ dành.

Như khi hắn bỏ qua sự tùy hứng thất lễ của y, cũng biết rõ cái tật miệng cứng lòng mềm của y. Hắn không chỉ khoan dung, mà còn bằng lòng hạ mình trước, gửi cho y một câu trả lời y thực sự muốn, để y khỏi lo lắng.

Sao trên đời lại có người như vậy chứ, lúc muốn khen hắn tốt thì lại toàn nghĩ đến những trò đùa tinh quái của hắn. Nhưng nếu nói hắn không tốt, lại cảm thấy lời này quá trái lòng, nói ra chính y cũng cảm thấy mình đang khẩu nghiệp.

Đầu óc Dụ Chiêu có hơi không tỉnh táo nghĩ, nếu đối tượng là một thiếu nữ, y sẽ nghĩ hắn bao dung trêu chọc như vậy là vì thích...

Ờ, nghĩ đến nửa chừng, vẻ mặt y cứng đơ, đột nhiên phản ứng lại, hình như... Cũng đâu cần nếu? Tiểu Hoàng đế có thích nữ đâu!

Giới tính của y chính là kiểu Lận Duy thích mà.

Dụ Chiêu kéo áo choàng trên người trùm qua đầu, cố gắng tự làm mình ngạt chết để trốn tránh ý nghĩ đáng xấu hổ và đầy ảo tưởng này. Nhưng một khi đã nảy sinh, ý nghĩ này như cắm rễ trong lòng, làm thế nào cũng không xua đi được.

Sau khi y nhẩm thầm "người tiểu Hoàng đế thích là Nguyên Bách" mấy chục lần, lại khiến y sinh ra tâm lý phản nghịch.

Dù tiểu Hoàng đế từng thích hắn ta thật, lý di gì đến bây giờ hắn vẫn phải thích? Nguyên Bách đã sinh đủ nếp đủ tẻ, đã bao nhiêu tuổi rồi, giữa họ ngăn cách bao nhiêu năm, bây giờ cũng chẳng tin tưởng được bao. Y có điểm nào không bằng hắn ta chứ?

Dụ Chiêu ngột ngạt không chịu nổi, ngồi bật dậy. Dưới ánh nến mờ ảo, khuôn mặt tuấn tú, mày kiếm mắt sáng của y đỏ ửng một cách bất thường, không biết là do nóng hay vì lý do gì khác.

Ngày hôm sau, Lận Duy nhận được thư hải đông thanh mang tới cũng không lấy làm lạ. Lần này cuối cùng Dụ Chiêu cũng không còn khó ở nữa, y hỏi han rất nhiều chi tiết về tình hình của hắn, chỉ sợ hắn bị những kẻ không có mắt ở huyện nha đối xử tệ bạc.

Nhân lúc sắc thuốc rảnh tay, Lận Duy kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi, không hề bỏ sót.

Dụ Chiêu nhận được thư trả lời của hắn, khẽ thở ra một hơi. Dù không thể làm rõ được suy nghĩ của mình, nhưng y cũng không thể tự lừa mình dối người được nữa, sự quan tâm của y dành cho tiểu Hoàng đế đã vượt ngoài phạm vi quân thần bình thường rồi.

Đều tại Lận Duy cứ nhất quyết phải nói với y rằng hắn thích nam, hại y luôn suy nghĩ lung tung mất kiểm soát. Y cũng là nam nhân, sao có thể chịu nổi những lời trêu chọc không biết là vô tình hay cố ý của Lận Duy mãi được?

Cho nên vì sao lúc đó Lận Duy lại nói cho y bí mật này nhỉ? Nhất thời Dụ Chiêu không nhớ ra, một lúc lâu sau tim mới "thịch" một cái.

Ồ, là vì Doãn Thập Nhất.

Lận Duy nói vậy là vì muốn đảm bảo với y bản thân hắn sẽ không nảy sinh bất kỳ ý nghĩ không đúng đắn nào với Doãn Thập Nhất đang ở trong hậu cung, thậm chí hắn còn hứa sau khi mọi chuyện kết thúc, sẽ để Doãn Thập Nhất giả chết xuất cung, rồi tác thành cho họ.

Dụ Chiêu ngẩn người chột dạ nhìn lá thư hồi âm trên tay, thế mà đến tận lúc này y mới phát hiện ra, đã lâu rồi y không còn nhớ đến nàng ấy nữa.

Y đã từng nổi giận, bày mưu tính kế hãm hại tiểu Hoàng đế vì nàng ấy, ai ngờ bây giờ...

May mà lúc đầu y cũng chỉ có ấn tượng tốt, chưa từng thổ lộ. Y thầm thừa nhận trong lòng, mình đã có dấu hiệu thay lòng đổi dạ rồi, mà đối tượng còn chính là tiểu Hoàng đế.

Tâm trạng Dụ Chiêu rối bời nghĩ ngợi, nghĩ đến cuối không khỏi che mặt bật cười.

Đây có được tính là báo ứng không nhỉ?