Lận Duy suýt thì cạn lời.
Lúc ở dưới vách núi không hề tị hiềm, đương nhiên là vì quần áo của Dụ Chiêu đã cởi trước khi Lận Duy nói dối mình thích nam nhân để xua tan đi chút nghi ngờ cuối cùng của y rồi.
"Ờ..." Lận Duy do dự một lát mới nói: "Thực ra lúc đó trong lòng ta hơi giận ngươi, nên mới không để ý đến chi tiết nhỏ đó. Bây giờ ngăn cách giữa ngươi và ta đã không còn, tự nhiên nên tôn trọng hơn, phi lễ chớ nhìn."
Dụ Chiêu cũng đã hối hận vì mình nói năng linh tinh. Tuy giờ nghe những lời này có cảm giác là lạ, nhưng y hoàn toàn không có tâm trạng để so đo, chỉ vội vàng gật đầu rồi tự mình vào lều tắm rửa trước.
Cả hai người đều vô thức thở phào nhẹ nhõm.
[Hái da! Chủ nhân, anh đâu có thích đàn ông thật, y đã không ngại thì sao không chiều theo ý y chứ?] Hệ thống chợt xuất hiện, không hề che giấu sự tiếc nuối.
Lận Duy tìm một chỗ ngồi xuống, nói với nó: [Dù là giả, anh cũng không có sở thích tắm chung với người khác.]
Hứ, đâu phải, rõ ràng có mà!
Hệ thống khọt khọt hai tiếng như heo con, một lúc lâu sau nó mới nhớ ra, người có "sở thích" đó cũng không thể coi là chủ nhân của nó, chủ nhân của nó cùng lắm chỉ dung túng hơi quá tí thôi...
Đợi hai người tắm rửa xong, cùng ngồi ăn chút gì, Dụ Chiêu thấy Lận Duy không víu lấy những lời vớ vẩn trước đó của y để trêu y nữa, cuối cùng cũng thở phào một hơi.
Nhưng khi bình tĩnh, y lại có tâm trí nghĩ đến những chuyện khác. Những lời Lận Duy vừa nói, y nghĩ đi nghĩ lại, vẫn không thể cho qua được.
Dường như y đang quá để ý đến suy nghĩ và tình cảm của tiểu Hoàng đế dành cho mình nhưng tiểu Hoàng đế là quân, y là thần, để ý đến điều này cũng không có gì đáng trách.
Tuy với một người kiêu ngạo như y, lo được lo mất vì sự sủng ái của quân vương có hơi khó mở lời, nhưng cũng không đến mức không thể hiểu được.
Y để ý đó, thì sao nào?
Trong lòng trăm mối ngổn ngang, Dụ Chiêu mím môi, hạ giọng hỏi: "Nếu như ban đầu ta không định ra tay hại người, liệu bây giờ người có tin tưởng ta hơn Nguyên Bách không?"
Không nói đến sự ưu ái, chỉ nói đến sự tin tưởng, Dụ Chiêu tin với sự thông minh và cơ trí của tiểu Hoàng đế, hai thứ này sẽ được tính toán riêng biệt.
"Bây giờ ta cũng tin tưởng ngươi hơn." Lận Duy không hiểu: "Lúc đó giữa ngươi và ta có hiểu lầm, ta không hề canh cánh trong lòng vụ hành thích ngày đó như ngươi tưởng. Ta thường xuyên nói đùa với ngươi về chuyện đó cũng chỉ muốn ngươi hiểu rằng, đừng coi nó thành điều cấm kỵ."
Khóe miệng Dụ Chiêu khẽ cong lên: "Người khẳng định người mình tin tưởng ta hơn ư? Chứ không phải người thầy người chỉ hận không thể nắm tay mọi lúc mọi nơi để hắn ta cảm nhận được sự coi trọng à?"
Lận Duy nghe vậy bật cười, đó chỉ là thủ đoạn đối phó những kẻ đọc sách thánh hiền vốn đã quen "tam cương ngũ thường" từ nhỏ mà thôi. Giống như tiếng "thầy" hắn gọi, nếu tin thật thì đúng là ngốc. Nguyên Bách không ngốc, hắn ta phải thuận nước đẩy thuyền, không thể không xuôi theo hàng loạt chiêu trò hắn tung ra mà thôi.
Suy cho cùng, những chi tiết nhỏ này chỉ đóng vai trò hỗ trợ, ít nhiều đẩy nhanh sự thỏa hiệp của Nguyên Bách.
"Chỉ vì trẫm chưa từng nắm tay Dụ khanh nói chuyện, nên Dụ khanh không cảm nhận được sự coi trọng của trẫm à?"
Lận Duy nói xong cũng thấy buồn cười: "Ta còn tưởng sau lần ở dưới vách núi, ngươi và ta có thể thẳng thắn hơn, ta không cần phải làm mấy hình thức mang tính ám thị tâm lý này."
"Nhưng nếu Dụ khanh muốn, tất nhiên trẫm sẽ thỏa mãn." Nói rồi Lận Duy đưa tay ra, chỉ ngửa lòng bàn tay đưa đến trước mặt y, nhướng mày ra hiệu Dụ Chiêu có thể tự mình đặt tay lên.
Nhưng rõ ràng sự chu đáo mang tính tự chủ này lại khiến người đối diện càng khó xử hơn.
"..." Dụ Chiêu hơi bực bội, nhận ra hắn cố tình, rất muốn dùng sức gạt tay hắn. Nhưng nghĩ lại, hôm nay bàn tay này đã cứu không ít người đang trên bờ vực sinh tử, y lại thu sức, nhẹ nhàng vỗ vào lòng bàn tay hắn một cái.
"Bớt lừa ta đi, nói như thể tình cảm người dành cho Nguyên Bách toàn là giả dối vậy!"
Lần này Lận Duy không hiểu thật. Dụ Chiêu để ý đến thứ tự trước sau, không thích hắn thân thiết với Nguyên Bách hơn, hắn có thể hiểu. Nhưng lời này nói ra, cứ như chỉ cần hắn hơi thật lòng với Nguyên Bách... Thì chẳng khác nào kẻ phụ tình bạc nghĩa. Cái tính ghen tuông của thần tử thế này có phải hơi quá rồi không.
Giữa quân thần còn như vậy, sau này Doãn Thập Nhất thành thân với y, chẳng phải đến cả một con thú cưng giống đực cũng không được nuôi sao?
"Ngươi... Ghét Nguyên thừa tướng lắm à?" Lận Duy chỉ có thể nghĩ đến khả năng có phần hợp lý này. Tuy trong cốt truyện gốc không hề nhắc tới, nhưng sở thích của con người thay đổi cũng là chuyện bình thường.
"Không!" Dù Dụ Chiêu có tư tâm cũng phải thừa nhận Nguyên Bách là một người tốt. Nếu nhất định phải nói ghét, thì y cũng chỉ ghét những tâm tư tiểu Hoàng đế dành cho Nguyên Bách thôi.
Nghĩ đến đây, y bỗng cảm thấy thông suốt. Y đã nhận hắn làm quân, vậy thì tiểu Hoàng đế chính là vầng trăng sáng trên cao, sao y có thể để ánh trăng chiếu hết cho một người vì tình riêng được?
Nhưng y cũng không chịu nghĩ sâu hơn, nếu tiểu Hoàng đế như mặt trời mặt trăng soi rọi bình đẳng lên tất cả chúng sinh, không màng thân sơ xa gần, chẳng phải y sẽ càng tức giận hơn sao?
Lận Duy không tin mấy vào cái miệng nói một đằng nghĩ một nẻo của y, nhưng vấn đề này cũng không quá quan trọng. Dụ Chiêu coi trọng tình cảm của hắn, nói một ngàn câu hay một vạn câu đều có lợi cho hắn.
Còn về việc lo lắng cho những mối nguy chưa kịp xảy ra... Dụ Chiêu là nam chính, phẩm hạnh sẽ không có thiếu sót gì quá lớn. Chắc chắn sẽ có điều thiếu hụt, nhưng tuyệt đối không thể làm ra loại chuyện phản bội chỉ vì ghen tị với đồng liêu, một việc vừa nghe đã thấy mất giá.
Lận Duy đã trải qua nhiều thế giới, sớm đã có kinh nghiệm. Nam chính có thể hơi xấu, nhưng tuyệt đối không thể xấu xa đến mức mất phẩm chất.
"Thôi được rồi, ngươi chỉ cần biết, Nguyên thừa tướng vẫn chưa thể coi là người một nhà. Làm sao có thể so với người luôn kiên định đứng về phía ta, không hỏi lý do cũng không quản ngại khó nhọc mà theo ta đến vùng thiên tai như ngươi?"
Lời này không hề giả dối. Dụ Chiêu nghe xong thì ngập ngừng, y muốn nói Nguyên Bách không tốt với tiểu Hoàng đế bằng y nên y mới ghét việc tiểu Hoàng đế dành tâm tư cho hắn ta. Nhưng cuối cùng y không đôi co nữa, vì y bỗng phát hiện, hình như y chẳng có bằng chứng nào chứng minh tiểu Hoàng đế thích người này.
Chỉ vì tiểu Hoàng đế thích nam nhân, vừa hay họ từng có một đoạn duyên phận thầy trò trớ trêu thời niên thiếu, vừa hay Nguyên Bách có một gương mặt đẹp như thiếu nữ và trùng hợp thay, y lại bắt gặp tiểu Hoàng đế có thái độ thân mật ỷ lại vào hắn ta...
Tất nhiên bây giờ điểm cuối cùng đã hơi đáng ngờ, những suy đoán không rõ phía trước cũng không còn thuyết phục nữa.
"Bệ hạ biết là được rồi." Cuối cùng Dụ Chiêu nói một câu đầy miễn cưỡng.
Sau đó Lận Duy đứng dậy cong ngón tay gõ lên trán y. Y vô thức ngẩng đầu lên, thấy hắn vừa buồn cười vừa bực bội liếc y một cái, nói: "Đừng ngang ngược quá."
Giọng điệu không nặng không nhẹ, thậm chí còn có vài phần dung túng.
Hắn nói xong câu đó rồi đi thẳng về lều, Dụ Chiêu nhìn bóng lưng của hắn, vẻ mặt hơi ngơ ngác. Y không hề hoảng sợ, ngược lại, không biết sao trái tim bỗng mất kiểm soát, đập ngày càng dồn dập, ồn ào đến phiền muộn.
Thậm chí y còn không dám nghĩ sâu hơn.
Không lâu sau, y ngồi một mình cũng thấy nhàm chán, sau khi sắp xếp người thay phiên gác đêm, y trở về lều. Lúc vào Lận Duy đã ngủ rồi, Dụ Chiêu tìm một chỗ cách hắn cỡ một người nằm rồi nằm xuống.
Ban đầu y tưởng ít nhiều gì mình cũng sẽ hơi mất tự nhiên, nhưng ai ngờ chẳng mấy chốc y đã chìm vào giấc ngủ, chắc do mùi long diên hương trên người đối phương có tác dụng an thần với y thật.
Ngày hôm sau tỉnh dậy họ vẫn tiếp tục bận rộn, ban ngày Lận Duy dẫn Dụ Chiêu đi duy trì trật tự, chiều tối bắt đầu cứu người. Suốt nửa tháng trời, doanh trại đã mở rộng đến mức nhìn không thấy điểm cuối.
May mà lô lương thảo của Ngụy Vương rất dồi dào. Dù sao ở thời đại này, dân số của một thị trấn cỡ trung cũng chỉ khoảng một vạn người. Lận Duy tính, ngoài một số gia đình có điều kiện khá hơn ở lại trong thành không đến đây thì số người ở chỗ họ về cơ bản đã ổn định.
Thấy đã thoát khỏi nguy hiểm, đám nạn dân bắt đầu lo lắng lương thực của họ có hạn, không biết còn ăn được bao lâu. Lận Duy quyết đoán giảm bớt đội ngũ vào thành, cho Chu Trạch tổ chức nhân lực vào núi.
Khi triều đình cứu trợ thiên tai, ngoài việc phát lương thực, miễn thuế và lao dịch, còn tạm thời mở cửa rừng núi, để nạn dân có thể vượt qua giai đoạn khó khăn này dựa vào tài nguyên thiên nhiên trên núi.
Hệ thống đã nhắc nhở hắn, lúc này dư chấn gần như đã ngừng, vừa hay tìm chút việc cho mọi người làm.
Không phải hắn không muốn bắt đầu xây dựng lại sau thảm họa, mà là việc này để quan phủ đứng ra thì tốt hơn, hắn cũng định dành thời gian vào thành một chuyến.
Nhưng không ngờ, hắn vừa có ý nghĩ này, hệ thống lại cảnh báo, nhờ có sự cứu trợ của hắn nên nạn dân ở ngoài thành không sao, nhưng những hộ nhà giàu ở trong thành lại bất ngờ bùng phát dịch bệnh.
[Chẳng lẽ đây là quán tính của cốt truyện?]
Lận Duy day trán, không còn thời gian nghĩ nhiều nữa, y gọi Dụ Chiêu đến nói chuyện này.
Dụ Chiêu không hỏi hắn sao lại biết, y nghe tin này xong dứt khoát nói: "Ta lập tức đến doanh phòng thủ thành trình rõ thân phận, dẫn binh phong tỏa thành trước đã."
Binh mã thiên hạ trên danh nghĩa đều do y quản lý, cộng thêm tiểu Hoàng đế cũng ở đây, không sợ tướng lĩnh địa phương không phối hợp.
Lận Duy gật đầu: "Tất nhiên phải phong tỏa thành, ta muốn giao phó cho ngươi một số việc trước. Tuy dịch bệnh xảy ra trong thành, nhưng ngoài thành cũng phải cẩn trọng hơn..."
"Cái gì gọi là giao phó cho ta một số việc?" Tim Dụ Chiêu chợt thắt lại, không đợi hắn nói xong đã ngắt lời, y khó tin hỏi: "Người đừng nói với ta người muốn vào thành nhé?"
"Chỉ có ta mới cứu được họ, ta phải vào." Giọng điệu Lận Duy bình thản nhưng ánh mắt kiên định, vừa nhìn đã biết hắn sẽ không nghe khuyên can.
Dụ Chiêu nhìn hắn chằm chằm một lúc, cuối cùng thở dài bất lực: "Tùy người làm loạn vậy, ta đi cùng người."
Thậm chí y còn có tâm trí nghĩ, nếu đổi lại là lão già cổ hủ Nguyên Bách, tuyệt đối sẽ không ủng hộ quyết định của tiểu Hoàng đế như y.
Nhưng lần này Lận Duy lại từ chối: "Dịch bệnh dễ gây hoang mang, trong doanh trại có nhiều người như vậy, nếu ngươi không ở đây, chắc chắn đám người Chu Trạch không trấn áp được, ta không yên tâm."
Dụ Chiêu bực bội "chậc" một tiếng: "Bọn họ đã được ăn no mặc ấm, giữ được mạng cả nhà rồi, sao ở chỗ người lại chẳng chịu được chút kinh sợ vậy?"
"Khó khăn lắm mới giữ được mạng của họ, nếu để họ bỏ trốn vì sợ hãi và thiếu hiểu biết, cuối cùng vẫn phải tha hương cầu thực, chẳng phải nửa tháng vất vả vừa qua hóa công cốc sao?"
Thực ra bệnh này có thời gian ủ bệnh dài, Lận Duy sợ nạn dân mang mầm bệnh đến những nơi khác thì mọi chuyện sẽ tệ hơn. Vẫn nên đợi hắn vào thành nghiên cứu ra phương thuốc, tập trung giải quyết mới được.
Có Dụ Chiêu ở đây trông coi mới có thể đảm bảo nơi đây không xảy ra hỗn loạn không để người khác bỏ chạy nhân lúc rối ren.
Thấy Dụ Chiêu vẫn không lay chuyển, hắn đành hạ giọng giải thích tầng lo lắng này. Lý do này vừa đưa ra, Dụ Chiêu đã biết mình không thể từ chối.
Y có thể coi việc ở bên cạnh tiểu Hoàng đế quan trọng hơn dân chúng của thị trấn này, nhưng không thể quan trọng hơn an nguy của cả thiên hạ. Tiểu Hoàng đế sẽ không cho phép y có suy nghĩ đó, Dụ Chiêu hiểu rõ giới hạn ở đâu.
"Vậy người phải đảm bảo với ta, người sẽ không có chuyện gì."
Về mặt lý trí, y hiểu Lận Duy có nội lực thâm hậu, y thuật cao minh, khả năng bị lây nhiễm không lớn. Nhưng chút lý trí ít ỏi của Dụ Chiêu đều đã dùng để mình nghe Lận Duy, ở lại đây rồi.
Ánh mắt Lận Duy khẽ động, cười nói: "Đó là đương nhiên. Trước đây chưa nói với ngươi, ta có thể chất đặc biệt, miễn nhiễm với tất cả loại độc, dịch bệnh cũng không thể lây."
Tiểu Hoàng đế dẫn theo Dụ Chiêu cải trang vi hành, nếu xảy ra chuyện, Dụ Chiêu khó thoát tội. Dù y nắm binh quyền trong tay, dù y là nam chính của thế giới nhỏ này, cũng khó tránh việc phải chịu khiển trách nặng nề.
Lận Duy chung đụng với y một thời gian, cũng không phải sắt đá, sao nỡ để y lo lắng sợ hãi như thế.
Còn về chuyện miễn nhiễm với tất cả các loại độc hoàn toàn không liên quan đến việc không lây bệnh... Dù sao hắn cũng sẽ không có chuyện gì, đây cũng đâu phải lần đầu nói dối để Dụ Chiêu yên tâm.
Hắn kiên nhẫn khuyên nhủ, ôn tồn nói: "Ngươi cứ yên tâm, dù ta không nghĩ cho mình, cũng phải nghĩ cho ngươi và Chu Trạch đã đến đây cùng ta không chút do dự."
"Chỉ cần nói ta là được rồi!" Dụ Chiêu đảo mắt, tâm trạng không tốt còn cố nói đùa: "Đám người Chu Trạch tự ta sẽ khen thưởng."
Nếu không phải bây giờ trong đầu y rất rối thì theo cái tính khó ở thường ngày, y sẽ chẳng nói ra được những lời thẳng thắn như thế.
Quả nhiên Lận Duy bị y chọc cho bật cười.
"Được, ta chỉ lo cho ngươi thôi."
"..."
Dụ Chiêu hoàn hồn, mặt lập tức nóng lên vì xấu hổ. Y vừa bực bội vừa phát hiện tim mình bắt đầu xao động không yên vì một câu nói bâng quơ của đối phương, tâm trạng phức tạp khó tả.
Lần này, y thoáng hiểu thoáng không.