Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 67: Tắm

Suy cho cùng Dụ Chiêu cũng là nam chính của thế giới này, trong cốt truyện gốc vốn không ai có võ công cao hơn y. Lận Duy nương tay giao đấu với y cũng có cảm nhận rất rõ ràng, dù hắn không hề áp chế nội lực, cũng không thể khiến đối phương mức không thể cứu vãn.

Không vì gì khác, có hào quang nam chính, "vận may" của Dụ Chiêu quá tốt, ngay cả mỗi cơn gió, mỗi hạt cát bị gió cuốn lên của thế giới này đều đang vô tình hay cố ý giúp đỡ y.

Tuy nhiên, cảm nhận của Dụ Chiêu lại hoàn toàn khác. Y chỉ cảm thấy tiểu Hoàng đế đang ra chiêu dựa trên giới hạn của y, đối phương ung dung tự tại, còn y thì phải tập trung tinh thần cao độ để đối phó.

Y luôn có cảm giác tiểu Hoàng đế đang trêu y như trêu mèo con chó con vậy.

Vừa nghĩ đến đây, Dụ Chiêu không muốn đấu nữa. Thấy mọi người trong doanh trại đã bị trận đấu cát bay đá chạy của họ dọa im, y mặc kệ tất cả, thu chiêu, không hề sợ Lận Duy dừng tay không kịp sẽ làm y bị thương.

Chưởng cuối cùng của Lận Duy dừng lại ngay trước mặt y, hắn bực mình tiện tay búng nhẹ lên trán y một cái.

Dụ Chiêu ngơ ngác nhìn hắn.

Lận Duy không nhịn được cười, hắn nói trước chặn họng để tránh Dụ Chiêu kịp hoàn hồn rồi thẹn quá hóa giận: "Lần sau không được tùy hứng như vậy nữa, lỡ ta sẩy tay thì sao?"

"Xì, có thế mà cũng sẩy tay, vậy thì cũng thường thôi." Dụ Chiêu cảm thấy mặt mình hơi nóng lên, vội quay đi chỗ khác, nhưng miệng lưỡi vẫn không chịu thua.

Cũng chẳng biết y trúng tà gì nữa, rõ ràng y mới là đại thần phụ chính Tiên đế giữ lại cho tiểu Hoàng đế, giờ thì hay rồi, tiểu Hoàng đế còn phải dạy ngược lại y nữa.

Y muốn phản bác cũng không có lý, vì đúng là y vẫn luôn mất kiểm soát, nói năng hành động bừa bãi trước mặt tiểu Hoàng đế thật.

"Ngươi nói thường thì là thường vậy." Lận Duy không tranh cãi chuyện này với y, chỉ nói: "Dù người khác có thế nào, ngươi cũng phải tự bảo vệ mình trước. Sự tin tưởng bất chấp như vậy, ngay cả trẫm cũng không gánh nổi đâu."

Cách xưng hô của tiểu Hoàng đế luôn thay đổi, nhưng Dụ Chiêu vẫn nhạy bén nhận ra sự khác biệt trong đó.

Y cười khẩy hỏi nhỏ: "Thần nguyện giao tính mạng vào tay bệ hạ, bệ hạ lại không vui ư?"

Lần này Lận Duy nghiêm mặt: "Ta không phải thánh nhân, nếu không cẩn thận làm ngươi bị thương, ta cũng không tìm được thuốc hối hận đâu."

Khóe miệng Dụ Chiêu hơi cong lên, hiếm khi chịu nghe lời: "Được rồi, biết rồi, đều nghe theo bệ hạ."

Sau khi xem xong màn náo nhiệt, mọi người trong doanh trại đều trở nên ngoan ngoãn, cắm đầu làm việc. Mấy người Dụ Chiêu dẫn theo ở lại doanh trại cũng kinh ngạc nhìn nhau.

"Chẳng trách tướng quân trung thành, thì ra tiểu... Thì ra bệ hạ lợi hại thế, trời ạ, vậy mà lại có người áp đảo được tướng quân!"

"Không chỉ vì lợi hại đâu nhỉ? Sao tướng quân có thể nông cạn thế được? Thực ra bệ hạ rất tốt, đừng nói đến các Hoàng đế trong sử sách, ngay cả trong đám quan to ở kinh đô, các ngươi đã thấy ai nhân từ hơn vị này chưa?"

Những ngày chung đụng vừa qua không phải là vô ích. Tiểu Hoàng đế có thực lực như vậy nhưng tính tình lại cực kỳ ôn hòa, không chỉ bao dung với tướng quân của họ, đến cả những người từng hành thích hắn cũng không hề truy cứu, thái độ hòa nhã, chưa bao giờ ra vẻ ta đây.

Cũng chính vì vậy, họ càng kính trọng hắn từ tận đáy lòng.

Tất nhiên, điều hiếm có hơn cả là tiểu Hoàng đế rất thương dân, sau khi nhận được sự ủng hộ của tướng quân, hắn vẫn bằng lòng tạm thời rời khỏi trung tâm quyền lực, chọn cách tự mình đến vùng thiên tai làm những việc thiết thực cho dân chúng.

Nếu chuyến này tiểu Hoàng đế không đến, chỉ với những gì họ thấy trong hai ngày qua, không biết sẽ còn bao nhiêu người phải chết.

"Ta không biết vì sao tướng quân lại trung thành, nhưng ta, ta cảm thấy ngài ấy sẽ là một vị vua tốt, chỉ cần không ảnh hưởng đến tướng quân, ta nguyện liều chết vì ngài ấy!"

"Ta cũng vậy..."

Tuy thính lực của Dụ Chiêu không bằng Lận Duy, nhưng khoảng cách không xa, y cũng có thể nghe rõ mồn một.

Lúc này y đang đứng cùng Lận Duy, dùng giọng điệu thong thả nói: "Các bậc minh chủ trong sử sách cũng chỉ đến thế thôi nhỉ? Cái bản lĩnh không cần làm gì nhiều mà vẫn khiến tâm phúc của người khác phải khâm phục của người, e rằng chính Nguyên Bách cũng chẳng có, nói gì đến dạy người. Lẽ nào đây là thiên phú bẩm sinh ư?"

Chẳng giống Ngụy Vương, dùng đủ mọi thủ đoạn hạ lưu để uy h**p nhưng Doãn Thập Nhất vẫn chẳng bằng mặt, cũng chẳng bằng lòng.

Lận Duy nghe ra ý trêu chọc của y, bình tĩnh hỏi lại một câu: "Đại tướng quân cũng khâm phục rồi à?"

"..." Tim Dụ Chiêu hẫng một nhịp vì câu hỏi này, y lập tức im bặt.

Nếu y không biết tiểu Hoàng đế thích nam nhân, có lẽ y đã thẳng thắn đưa ra câu trả lời khẳng định. Nhưng không có nếu như, y không thể thành thật trong những chủ đề thế này dù y đã đoán được người trong lòng tiểu Hoàng đế là người khác, chắc chắn hắn cũng sẽ không hiểu lầm y có bất kỳ ý tứ mập mờ nào.

Lận Duy đoán y sẽ không trả lời được nên mới hỏi, vì vậy cũng không hỏi dồn làm khó y. Họ cũng không rảnh rỗi nói chuyện phiếm được lâu, mọi người đều đang làm việc, Lận Duy bèn dẫn Dụ Chiêu đi dựng lều của họ trước.

Vì lều có hạn, còn phải dự phòng để tiếp nhận thêm người, nên có là tiểu Hoàng đế và đại tướng quân cũng chỉ đành chen chúc nhau để giảm lãng phí vật tư.

Dụ Chiêu chỉ biết cắm đầu làm việc, Lận Duy cũng phải liếc nhìn y mấy lần vì lấy làm lạ.

[Chủ nhân, đừng nhìn nữa, y ngượng vì câu hỏi cuối cùng của anh đó!] Hệ thống xuất hiện đúng lúc, còn đưa ra một câu hỏi xoáy tận tâm hồn: [Anh trêu người ta như trêu mèo cả buổi trời rồi, vui không?]

Từ lúc Dụ Chiêu tỉnh dậy trong chiếc áo choàng của hắn vào sáng sớm, hệ thống thấy chủ nhân nhà nó đang trêu mèo đến là vui vẻ.

Lận Duy ngẩn ra: [Anh có à?] Nhưng ngẫm lại thì thấy đúng thật.

Trong lòng hắn thấy hơi mới lạ, nhưng nhanh chóng nghĩ thông suốt, cười nói: [Anh cảm thấy tính cách y khá đáng yêu, cậu không thấy vậy à? Y đặc biệt hơn những nam chính ở các thế giới nhỏ trước đây anh gặp nhiều.]

Dù y đã ra tay với nguyên chủ vì Doãn Thập Nhất, nhưng lại không nhắc đến nàng ấy luôn miệng, không phải lúc nào cũng muốn cả thế giới nhường đường cho tình yêu của y.

Y khá nóng nảy, nhưng thực tế rất dễ dỗ, nhìn chung thì số lần nghe lời vẫn nhiều hơn.

Lận Duy tìm lý do cho lời nói và hành động của mình, hệ thống đã khôi phục toàn bộ ký ức thoáng cạn lời với vị chủ nhân đến ngay cả Kem cũng không nhớ ra này.

Nó có thể nói không? Câu này nó nghe đến mòn cả tai rồi, hai lần trước hình như chủ nhân nhà nó cũng nói y như vậy.

Nhưng ngẫm lại, có phải điều này cho thấy, tình cảm của chủ nhân không hề bị động như ông giời con kia nghĩ không? Hệ thống nửa hiểu nửa không ghi nhớ lại.

Xẩm tối, lần lượt có người trở về. Chu Trạch nói những người được đưa về trước gần như đều là người bị thương, hoặc là người già yếu, phụ nữ và trẻ em đã kiệt sức. Những người còn chút sức lực, sau khi ăn lương khô mang theo đã ở lại tiếp tục tìm kiếm cùng đội cứu nạn.

Lều ở hạ nguồn được dựng xong đầu tiên, Chu Trạch sắp xếp rất trật tự. Hắn ta cố tình quay về vì sợ những người mới đến sẽ hỗn loạn không nghe sắp xếp, làm phiền đến bệ hạ và tướng quân nhà họ.

Không ngờ Lận Duy không cần họ làm phiền mà đã tự mình đi tới, hắn nhìn qua hai lượt rồi nói: "Tách riêng người bị thương nhẹ và nặng, nam nữ cũng tách ra. Sắp xếp thêm một vài người theo các ngươi học cách đắp thuốc và băng bó đơn giản, những người bị thương nặng phải bố trí ổn thỏa trước, ta sẽ tự mình xem xét."

"Cái này... Bệ, thiếu gia..." Dù Chu Trạch có nghĩ mức độ lương thiện của vị tiểu Hoàng đế này lớn đến đâu đi chăng nữa, hắn ta cũng không tưởng tượng được hắn chịu hạ mình làm những việc này.

"Đừng lãng phí thời gian, cứ làm theo đi." Dụ Chiêu đi theo sau đảo mắt một cái, tên ngốc này làm y mất mặt trước tiểu Hoàng đế hết lần này đến lần khác, bây giờ nghe lệnh còn lề mề, bao giờ mới gỡ lại được chút thể diện cho y đây?

Lận Duy không quan tâm đến màn "liếc mắt đưa tình" của họ, hắn quay đầu tìm người phụ giúp. Ai ngờ Dụ Chiêu lại thấy vô cùng bất mãn vì y không được chọn, khăng khăng giành lấy việc này.

Chu Trạch nhìn đến chết lặng luôn rồi, tướng quân kiêu ngạo không coi ai ra gì nhà hắn ta bị tiểu Hoàng đế ăn sạch ở dưới vách núi rồi ư?

Nếu hắn ta nói câu này cho hệ thống nghe, chắc chắn hệ thống sẽ giơ cho hắn ta một cái thẻ vàng cảnh cáo, không được phép nói những lời có ý dung tục với hệ thống.

Dụ Chiêu cũng không ngờ tiểu Hoàng đế không chỉ có võ công cao siêu mà y thuật cũng rất thần sầu, một số vết thương y cảm thấy gần như không chữa nổi, dưới những phương pháp cứu chữa trông hoang đường của Lận Duy đã tạm thời ổn định trở lại.

Cũng do hệ thống đã thiết lập cho Lận Duy cả kỹ năng y thuật của Trung -Tây, nên Dụ Chiêu mới cảm thấy phương pháp hắn dùng dị thường đến mức khiến người ta kinh hãi. Nhưng y không chất vấn mỗi khi gặp chuyện gì không hiểu như người khác, mạng sắp mất rồi còn lo nhiều thế làm gì?

Sau khi hắn ổn định được tình trạng của hơn mười người bị thương nặng đang hấp hối, nhận thức của y về hắn lại thêm một tầng mới, tiểu Hoàng đế có năng lực gần như có thể cải tử hoàn sinh.

Đợi Lận Duy làm xong, bên ngoài trời đã tối đen. Đám người Chu Trạch cũng bận bịu cả ngày, hầu như không được nghỉ ngơi, nhưng sau một ngày chứng kiến bao cảnh bi thương, làm công việc cứu người, họ cam tâm tình nguyện. Đến khi nhìn thấy hai vị chủ tử người đầy máu me bước ra khỏi lều, trong lồng ngực họ vẫn không khỏi nghẹ đầy những cảm xúc không tên.

Sống mũi Chu Trạch cay cay, vội đưa hai chiếc khăn ẩm qua để họ lau tay, rồi mới nói: "Thiếu gia, chủ tử, hai người về lều rửa mặt trước đi ạ, nước nóng ta đã cho người đi đun rồi, sẽ có ngay thôi, bữa tối lát nữa ta sẽ tự tay làm rồi mang qua."

"Được, ngươi vất vả rồi." Lận Duy vô thức nói một câu khách sáo, ai ngờ Chu Trạch không kìm được, bật khóc ngay tại chỗ, khiến Lận Duy cũng ngẩn ra.

"Ngươi... Là do mệt quá sao?" Thậm chí hắn còn tự kiểm điểm xem mình đã bóc lột quá không, những người này đi theo hắn suốt chặng đường, hình như chưa được nghỉ ngơi tử tế gì.

"Hay là thế này, bắt đầu từ ngày mai, mười mấy người các ngươi cứ luân phiên nghỉ ngơi. Cứu người là việc cấp bách, nhưng cũng không thể để những người khỏe mạnh gục ngã được."

Sau một vòng cứu chữa, nhân lực cũng đã đông hơn, cứ theo vòng tuần hoàn tốt đẹp này vài ngày, đám người Chu Trạch chỉ cần trông coi nhiều hơn, lúc cần thiết thì giúp một tay là được.

Hắn tự thấy hợp lý, ai ngờ vừa nói xong, nước mắt của Chu Trạch vừa ngừng lại trào ra, thậm chí còn có xu hướng như muốn vỡ đê.

Dụ Chiêu mất mặt đến mức muốn che mặt nhưng lại ngại tay mình bẩn. Y chẳng thèm để ý đến lễ nghi tôn ti gì nữa, vươn tay túm lấy cổ tay Lận Duy, cắm đầu kéo đi.

Lẽ ra y không nên chiều cái sở thích quái đản của tiểu Hoàng đế, không nên dẫn Chu Trạch theo mới phải. Dù sao hôm hành thích, hắn ta cũng đã che mặt, đổi người khác tiểu Hoàng đế cũng có biết đâu? Sao lúc đó y lại không nghĩ ra cơ chứ?

Mãi khi đến cửa lều của họ, Dụ Chiêu bỗng thấy kéo không nổi nữa, quay đầu lại thì thấy Lận Duy đang cười với mình: "Ngươi vào tắm trước đi."

Hắn tưởng Dụ Chiêu không chịu nổi vết máu trên người nên mới vội vàng kéo hắn về.

Lúc này Dụ Chiêu mới sực nhớ ra điều gì, vội vàng rụt tay đang nắm cổ tay Lận Duy lại.

Tiểu Hoàng đế thích nam, tất nhiên họ không thể tắm cùng nhau.

Tâm trạng Dụ Chiêu khá phức tạp, nhất thời y không biết nên cảm động vì đối phương là hoàng đế mà còn biết ý cho mình tắm trước, hay là nên thầm oán nếu hôm nay Nguyên Bách ở đây, liệu tiểu Hoàng đế có còn chủ động tránh hiềm nghi không.

May mà y cũng biết, nếu y nghĩ theo vế sau thì thật sự rất kỳ quặc. Dù y không quản được đầu óc của mình, nhưng cố gắng chút vẫn có thể giữ mồm giữ miệng.

Thế là y nghe thấy mình nói: "Đâu phải chưa từng c** đ* trước mặt người? Lúc ở dưới vách núi sao người không tránh đi? Bây giờ điều kiện có hạn, ta còn chẳng ngại, người lại tránh như tránh tà."

Đợi khi một tràng dài này buột ra khỏi miệng, lúc hoàn hồn, đầu óc y đã trống rỗng.