Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 66: Không nỡ

Dù lúc đầu chưa phản ứng kịp, nhưng Lận Duy không ngốc, chẳng mấy chốc đã hiểu được ý của Dụ Chiêu rồi bật cười thành tiếng chẳng thèm nể mặt.

Dụ Chiêu hiểu ra chút thể diện cuối cùng của mình cũng đã mất sạch, xấu hổ đến mức trong đầu muốn bốc hỏa.

Ấy thế mà Lận Duy còn thích trêu y, cố tình hạ giọng, nghiêm túc an ủi: "Đại tướng quân đừng cảnh giác thế, trẫm chưa hoang đường đến mức đó đâu. Sao trẫm có thể nảy sinh ý nghĩ xấu xa với cận thần tâm phúc được, vả lại trẫm không tự kiêu đến mức nghĩ Dụ khanh đang mời gọi trẫm chỉ vì một hành động vô ý..."

"Đủ rồi, đủ rồi, biết rồi!" Dụ Chiêu không thể nhịn được nữa, vội ngắt lời hắn, nếu không phải còn nhớ lễ quân thần, y đã đưa tay lên bịt miệng tiểu Hoàng đế rồi.

Tuy hắn chưa đến hai mươi, nhưng ngày thường đã có khí chất của bậc quân tử ôn nhuận, sao cứ hễ đối diện với y lại giở cái thói này chứ, đúng là thù dai thật!

Sao y không nhìn ra tiểu Hoàng đế không định giải thích thật, nói thế để cố ý chọc quê y thôi. Y thầm oán, không có mấy suy nghĩ lệch lạc đó với y thì đã sao? Lẽ nào đây là thái độ nên có với cận thần tâm phúc ư?

Chỉ tiếc y không thể tự nhận mình là cận thần tâm phúc nên chẳng thể mặt dày vặn hỏi lại.

"Được rồi, không trêu ngươi nữa." Lận Duy ngắm vẻ mặt bối rối của y đủ rồi mới vào chuyện chính: "Nếu đã tỉnh, chúng ta bắt đầu di dời doanh trại thôi, còn nhiều việc phải làm lắm."

Dụ Chiêu nghĩ đến việc cứu trợ thiên tai rất khẩn cấp, chút khó chịu trong lòng cũng trở nên không đáng kể. Y vội đứng dậy nhận lệnh, cầm chiếc áo choàng trong tay, nghĩ ngợi một lúc rồi quyết định không trả nữa, chỉ nói: "Thần lại làm bẩn rồi, hay để hôm khác hẵng trả nhé."

Kỳ thực Lận Duy muốn nói mình không để ý, nhưng trước khi mở lời lại cảm thấy đây chỉ là chuyện nhỏ, Dụ Chiêu muốn thế nào thì thế đó.

Sau khi rửa mặt qua loa và ăn tạm chút đồ, Dụ Chiêu bắt đầu sắp xếp mọi người di chuyển đến nơi hôm qua y và Lận Duy đã tìm thấy nhờ việc đi theo hải đông thanh*.

*Là chim cắt trắng (gyrfalcon), một loại ưng quý hiếm chuyên săn mồi, biểu tượng của dũng mãnh và tôn quý trong văn hóa Trung Hoa – Mông Cổ.

Những nạn dân đi theo họ không có ý kiến gì, hành động vô cùng tích cực. Họ may mắn gặp được phật sống, chỉ cần cả nhà có miếng cơm ăn, chủ thuê có bắt làm gì họ cũng cam tâm tình nguyện, huống chi họ còn là người hiểu rõ tầm quan trọng của nguồn nước sạch đối với sự sống sau này hơn ai hết.

Tạm thời Lận Duy không cho họ cơ hội góp ý. Hắn muốn cứu phần lớn mọi người, càng nhiều càng tốt, nên việc họ cần làm chính là nghe lời.

Đến doanh trại mới, Lận Duy sai Chu Trạch lấy những thứ đã tiện tay mang theo từ kho của Ngụy Vương ra, khi ấy hắn đã nghĩ có thể sẽ dùng đến.

Tất nhiên lều trại hành quân là phải có, đồ sắt bị triều đình quản chế nên không mang được nhiều, nhưng cũng giấu được một ít.
Bây giờ họ có hai nhiệm vụ chính:Thứ nhất là xây dựng một doanh trại có thể thu xếp một lượng lớn nạn dân, thứ hai là tổ chức nhân lực vào vùng bị nạn nặng để cứu viện, tiện thể đưa những người lang thang không thể sống nổi đến đây tập trung bố trí ổn thỏa.

"Doanh trại cần chia thành hai khu vực thượng nguồn và hạ nguồn. Dân tị nạn mới đến sẽ ở hạ nguồn trước, sau bảy ngày nếu cơ thể không có dấu hiệu bất thường mới được chuyển lên thượng nguồn. Điều này cần phải thực thi nghiêm ngặt để ngăn ngừa dịch bệnh lây lan."

Lận Duy vừa nói vừa lấy một số quy tắc doanh trại do chính mình viết ra, đa phần đều là những biện pháp phòng ngừa dịch bệnh như phải uống nước đã đun sôi, chú ý vệ sinh.

Sắc mặt Chu Trạch và những người khác trở nên nghiêm nghị khi nghe đến khả năng có dịch bệnh. Dù những yêu cầu của Lận Duy khá phiền phức với những người dân đã quen sống tùy tiện, nhưng họ vẫn biết phân biệt nặng nhẹ.

Nếu có kẻ cứng đầu không biết điều, không nghe quản thúc, quân doanh của họ tự có quy tắc thưởng phạt. Đánh cho một trận đảm bảo sẽ ngoan ngoãn ngay.

Chu Trạch hùng hồn đảm bảo, sát khí đằng đằng khiến Dụ Chiêu không khỏi liếc Lận Duy một cái, y sợ tiểu Hoàng đế sẽ mềm lòng vì thông cảm cho sự thiếu hiểu biết của dân chúng. Ai ngờ, y chẳng thấy được chút đồng tình nào trên gương mặt của Lận Duy.

Thậm chí y còn đang cân nhắc, nếu tiểu Hoàng đế không nỡ nhìn người khác chịu khổ, y phải làm thế nào để dạy cho đối phương một bài học.

Tiếc là Lận Duy không cho y cơ hội đó. Hắn thừa biết khi quản lý một đám đông với trình độ không đồng đều, kỷ luật nghiêm ngặt là điều bắt buộc, nên hắn tuyệt đối không tỏ vẻ từ bi quá đà rồi làm vướng chân mọi người.

"Ngoài ra, còn phải tổ chức các đội tìm kiếm cứu nạn, tạm thời chia thành mười đội nhỏ. Các ngươi cử ra mười người dẫn đội, những người còn lại ở lại giám sát việc xây dựng doanh trại."

Lận Duy không chỉ định người cụ thể, để họ tự sắp xếp, luân phiên đảm nhiệm cũng được.

"Đúng rồi, những người tham gia cứu nạn, thù lao trả cho họ phải cao hơn một chút. Dù sao bây giờ thỉnh thoảng vẫn có dư chấn, luôn tồn tại nguy hiểm nhất định."

Đến giờ, những việc có thể làm cũng chỉ có bấy nhiêu. Đợi những người này được bố trí ổn thỏa, còn phải tìm việc cho họ làm. Lòng người phức tạp khó lường, nếu ngày ngày chỉ ăn uống no đủ mà không có việc gì làm sẽ dễ sinh chuyện thị phi.

Mấy người Chu Trạch tụ lại phân công việc, nhận nhiệm vụ rồi tản ra đi làm. Dụ Chiêu không động đậy, y khoanh tay đứng cạnh Lận Duy, cái miệng lại không yên.

"Đúng là làm khó thiếu gia người giấu tài bao nhiêu năm nay. Nếu sớm bộc lộ tài năng, không nói đâu xa, lão thầy cổ hủ Nguyên Bách của người, chắc chắn đã nhìn người bằng con mắt khác rồi, hà cớ gì đến hôm nay vẫn phải nói nhăng nói cuội lừa gạt hắn ta mới làm hắn ta chịu hợp tác đôi chút chứ?"

Giọng điệu ấy chẳng biết là tiếc nuối hay hả hê, nhưng khả năng cao nhất vẫn là muốn gỡ gạc lại mặt mũi đã mất buổi sáng. Nguyên Bách thân thiết với tiểu Hoàng đến hơn y, giờ y còn cố tình nhắc tới, ý đồ đã quá rõ ràng rồi.

Nhưng nói đến cuối, lại thêm vài phần châm ngòi ly gián đến chính Dụ Chiêu cũng cảm thấy hơi quá.

Lận Duy nghe mà buồn cười, sao hắn luôn cảm thấy Dụ Chiêu đang tranh giành vị trí tâm phúc mà hắn để tâm nhất với tất cả mọi người nhỉ?

Nhưng y lại chẳng hề nịnh nọt. Tên này vừa mới lên kế hoạch hành thích, xong chuyện cũng chẳng buồn dỗ dành lấy lòng đã vội bất mãn với mức độ thân thiết chẳng nóng chẳng lạnh hắn dành cho y rồi.

Cũng phải, với tính cao ngạo của Dụ Chiêu, chắc y còn cho rằng đây là niềm vinh hạnh của tiểu Hoàng đế.

Xem ra những lo ngại trước đây của hắn là thừa thãi rồi.

"Ta cần Nguyên thừa tướng nhìn bằng con mắt khác để làm gì?" Lận Duy cười khẽ hỏi lại: "Lúc hắn làm thầy của ta, ta không có thế lực, cũng chẳng được coi trọng. Cần hắn nhìn bằng con mắt khác để tự gánh thêm một lá bùa đòi mạng à?"

Khi đó Nguyên Bách còn rất trẻ, kinh nghiệm ít, nhưng gia thế không tầm thường. Trí hướng của hắn ta được các phe phái coi trọng hơn cả tài học, đại diện cho khuynh hướng về sau của cả Nguyên gia. Được cử đến dạy nguyên chủ cũng chỉ vì những cuộc đấu đá giữa các phe phái mà thôi.

Dụ Chiêu lại lệch khỏi trọng điểm, y "chậc" một tiếng rồi nói: "Sao sau lưng hắn ta, cả tiếng "thầy" người cũng chẳng gọi nữa rồi?"

Là vì không hề thân thiết thật, hay lòng đang che giấu tâm tư không thể nói?

Lận Duy nhìn y đầy ẩn ý, nhìn đến mức Dụ Chiêu hơi ngượng mới nói: "Trước kia, quan hệ giữa ta và Nguyên thừa tướng thế nào và vì sao ta lại gọi hắn là thầy, không chỉ ta và hắn biết rõ, trong lòng đại tướng quân cũng nên biết rõ mới phải, hà tất biết mà cố hỏi?"

Toàn người suy nghĩ vòng vo cả, cũng biết chẳng qua đấy chỉ là hành động cần thiết để kéo gần quan hệ và bàn điều kiện thôi. Hắn không cần nâng niu chút tình thầy trò này.

Nguyên chủ và Nguyên Bách không có tình nghĩa thầy trò, Lận Duy lại càng không vì trong mắt hắn, Nguyên Bách vẫn hơi non.

Dụ Chiêu nghe xong như nghĩ đến điều gì, không phải y biết còn cố hỏi, y chỉ bị lá che mắt mà thôi. Thấy tiểu Hoàng đế không che giấu sự gần gũi, ỷ lại vào Nguyên Bách ngay trước mặt y, cộng thêm... Vô số lý do khác, y còn tưởng tiểu Hoàng đế rất thích Nguyên Bách.

Nghĩ vậy, y hỏi thẳng: "Người không thích hắn ta thật ư?"

Lận Duy lại hơi do dự trước câu hỏi này. Thực ra công bằng mà nói, Nguyên Bách lòng mang thiên hạ, chính trực ít tư tâm, ai lại không thích một người tốt chứ?

Nhưng sự yêu thích này chỉ dừng lại ở mức độ tán thưởng, chưa bằng một phần mười vẻ thân thiết mà hắn thể hiện ra.

Rõ ràng ý nghĩ của "Thích" hai người, hoàn toàn khác nhau.

"Thực ra..."

"Thôi, không cần nói nữa." Cuối cùng Dụ Chiêu vẫn không để Lận Duy nói hết, y không muốn nghe nữa.

Thực ra Lận Duy cảm thấy vấn đề này không phải một thứ trắng đen rõ ràng, không biết nên diễn đạt chính xác thế nào, nhưng Dụ Chiêu lại hiểu lầm sự do dự của hắn, y chỉ cảm thấy câu trả lời đã quá rõ ràng.

Phủ nhận sự ỷ lại và gần gũi xuất phát từ thật lòng, nhưng lại không thể dứt khoát nói một câu không thích.

Thế chẳng phải là thích mà không dám thừa nhận sao?

Cũng đáng đời tiểu Hoàng đế không dám nhận. Chưa nói đến tính cách cổ hủ của Nguyên Bách không thể chấp nhận được việc tiểu Hoàng đế vừa là học trò vừa là quân vương lại có tâm tư khác với mình, chỉ riêng việc Nguyên Bách ở tuổi này đã sớm thành thân, con cái trong nhà đã có hai đứa còn chạy nhảy được rồi, nhìn thế nào cũng thấy tiểu Hoàng đế sắp phải yêu đơn phương kia kìa.

Dụ Chiêu nghĩ một hồi, trong lòng hơi hả giận, nhưng chẳng bao lâu lại cảm thấy suy nghĩ của mình vô cùng kỳ quặc và quá đáng. Tiểu Hoàng đế đối xử với y có thể coi là tốt, tại sao y lại có thành kiến lớn như vậy với việc tiểu Hoàng đế thích một người?

Có lẽ... Y vô thức không muốn thấy tiểu Hoàng đế đối xử khác biệt giữa y và Nguyên Bách vì tình cảm cá nhân. Y tâm cao khí ngạo, tất nhiên không chịu nổi sự bất công này.

Nhưng y không nói hai lời đã đến vùng thiên tai cùng tiểu Hoàng đế, trên suốt quãng đường này, y có thể cảm nhận rõ ràng tiểu Hoàng đế đang dần thu lại cảm giác xa cách vô hình đối với y, đã có thể tâm sự thật lòng rồi.

Dụ Chiêu tự cho rằng sự thay đổi này là phần thưởng y nhận được sau khi bỏ ra tấm chân tình, thời gian và hành động, nên y rất đắc ý. Nhưng cũng vì thế y càng ghét những kẻ "ngồi không hưởng lợi".

Người y nói chính là Nguyên Bách!

Lận Duy không biết y lại đang dùng logic của riêng mình để hợp lý hóa những tư tưởng sai lầm. Hắn nhìn đám người Chu Trạch lần lượt rời đi. Trong doanh trại, số người trong đội ngũ ban đầu bao gồm cả hai người họ lập tức giảm đi hơn một nửa.

Trong số những người ở lại doanh trại không tham gia tìm kiếm cứu nạn, khó tránh khỏi có một hai kẻ rắp tâm bất lương, nảy lòng tham với ý nghĩ ăn may. Nhiều đồ như vậy, cướp rồi chạy, chẳng phải sướng hơn việc bị bắt làm mà chỉ đủ no bụng thôi ư?

[Chính là mấy kẻ hôm qua xúi giục dân tị nạn cướp của đó!] Hệ thống chẳng lo lắng chút nào, nó còn có tâm trạng châm chọc: [Sao bọn chúng làm chuyện xấu mà cứ phải nháy mắt ra hiệu thế? Sao? Sợ người khác không biết bọn chúng muốn gây sự à?]

Lận Duy thở dài: [Bọn chúng nghĩ mình đông người, bây giờ chúng ta phát hiện thì đã sao? Nếu chúng ta không giữ được bình tĩnh ra tay trước, đa số dân tị nạn không biết nội tình sẽ có tâm lý đồng tình và sẽ chọn đứng về phía bọn chúng.]

Nếu không phải hắn có võ công thâm hậu, Dụ Chiêu cũng sẽ không bỏ qua việc bắt tay với quan phủ chỉ vì lý do không muốn rút dây động rừng của hắn. Theo y, việc điều tra sau này có khó khăn hay không, còn lâu mới quan trọng bằng sự an nguy của Hoàng đế.

Nhưng tình hình hiện tại, cũng không thể phát triển đến bước đường cùng, nên giết gà dọa khỉ một lần, để không ai dám hành động thiếu suy nghĩ nữa.

Dụ Chiêu muốn đợi mấy kẻ cầm đầu không nhịn được nữa mới ra tay, nhưng Lận Duy lại muốn ra tay luôn, phòng bệnh hơn chữa bệnh.

Dù hắn có lỡ làm người khác bị thương trong tình huống bất đắc dĩ này, sau khi nhiệm vụ kết thúc vẫn sẽ phải viết báo cáo. Tuy chỉ là một quy trình giải trình tình hình, quy tắc này chỉ để giảm thiểu khả năng người làm nhiệm vụ lạm dụng năng lực tùy tiện đả thương người khác, nhưng tăng ca ấy mà, tránh được bao nhiêu thì cứ tránh.

Lận Duy đứng dậy đi đến trước mặt Dụ Chiêu, mỉm cười nhìn y hỏi: "Có muốn đấu với ta một trận không?"

Dụ Chiêu hiểu ý, bĩu môi: "Còn phải đấu à?"

Ai mà đánh lại được cái thứ quái thai nhảy vách núi như chơi này chứ?
Miệng thì nói vậy, nhưng trong lòng y vẫn hơi háo hức muốn thử.

"Đừng sợ, ta chỉ dùng ba phần nội lực." Lận Duy thấy y động lòng, bèn tăng thêm điều kiện để y hết lo ngại.

"Ta có gì phải sợ chứ?" Dụ Chiêu thấy hơi mất mặt: "Người còn định làm ta bị thương thật à?"

Nghĩ cũng biết Lận Duy sẽ không khiến y bị thương, nhưng có những lời Lận Duy nói ra luôn khiến Dụ Chiêu cảm thấy rất quyến luyến lạ thường...

"Dụ khanh nói đúng, tất nhiên trẫm không nỡ rồi."