Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 65: Hiểu lầm

"Đa tạ..." Dụ Chiêu nhận lấy khăn tay, lau mặt xong cũng không dám trả lại Lận Duy ngay, chỉ đành tạm thời cất vào túi của mình. 

Lận Duy hoàn toàn không để tâm đến hai câu suy đoán bẩn thỉu kia. Thấy Dụ Chiêu không thoải mái, hắn còn an ủi y: "Cũng chỉ là vài câu nói bâng quơ. Người bị khinh miệt trong câu nói đó cũng là ta. Ta còn không thèm để ý, sao ngươi lại thấy khó chịu hơn cả ta thế?" 

Dụ Chiêu nghe vậy chỉ nghĩ bụng, ban đầu đúng y cũng chỉ định nghe qua rồi thôi. Nhưng ai bảo y biết tiểu Hoàng đế thật sự không thích nữ nhân chứ! Hai người họ còn bị hiểu lầm thành một đôi, đã thế còn ngồi cùng một chỗ, cùng nghe hết câu chuyện, cũng lúng túng quá rồi.

Nhưng Lận Duy lại có vẻ vô cùng bình tĩnh, nên y cũng không tiện tỏ vẻ hoảng hốt nữa: "Ngài không thấy bị mạo phạm là được." 

Lận Duy thấy y ngoan đến mức sắp OOC, không phải lỗi của mình mà cũng nhận, chỉ dùng ánh mắt quái dị đánh giá y vài lần, xác nhận y không bị ai đánh tráo mới đáp: "Có gì mạo phạm đâu, lời đó cũng đâu phải do ngươi nói." 

"Ò." Dụ Chiêu vẫn không dám nhìn hắn. Đến khi xe đã ra khỏi cổng thành, y dứt khoát xuống xe.

May là sau đó có đi qua cổng thành vài lần, nhưng không còn gặp phải tình huống dở khóc dở cười như vậy nữa. Cả đoàn người hối hả lên đường, cuối cùng cũng đi đến vùng ngoại ô gần khu vực thiên tai. 

Vì là động đất nên ngay cả các thị trấn cách tâm chấn một khoảng, cũng bị ảnh hưởng ít nhiều, chỉ là tình hình vẫn chưa nặng đến mức để bọn họ phải dừng lại cứu tế. 

Dù Lận Duy dù có thương xót cho hoàn cảnh của bọn họ, cũng chỉ có thể dùng nguồn lực hữu hạn để cứu mạng thay vì cứu khổ. Mọi việc đều có thứ tự ưu tiên. 

Sau này nếu còn dư sức, mới có thể quan tâm đến nơi đây.

Đi thêm một ngày đường, càng ngày càng gần vùng thiên tai cũng càng gặp nhiều dân chạy nạn, thỉnh thoảng còn có dư chấn. Khắp dọc đường Chu Trạch đều nơm nớp lo sợ, chỉ sợ những chiếc xe chở đầy lương thảo kia bị động đất lật đổ, đến lúc đó sợ là sẽ gây ra loạn lạc.

Nhưng ngay cả lúc này, tình hình bọn họ gặp phải cũng không mấy lạc quan. Dọc đường đã có không ít dân chạy nạn tha hương, tự phát tập trung các thanh niên trai tráng lại, nhìn chằm chằm vào đoàn người nổi bật như bọn họ.

Lận Duy ôm chim cắt đã bị ép mất trí nhớ, trắng tính như mới nở, vén rèm xe ngựa nhìn Dụ Chiêu đã lặng lẽ đặt tay lên chuôi đao. 

Hắn không lên tiếng ngăn cản Dụ Chiêu uy h**p người dân, chỉ mím môi nói: "Chúng ta không có nhiều người...

Dụ Chiêu tưởng hắn lo lắng, không để bụng: "Binh quý tinh bất quý đa. Nếu những người này dám nhào lên, thì chỉ có nước chết."

"Ta không lo lắng chuyện này." Lận Duy bất lực. 

Lúc này Dụ Chiêu mới nhớ ra, tiểu Hoàng đế là người có thể hạ gục tất cả bọn họ. Y cười ngại ngùng. 

Lận Duy không hề nóng giận vì lời cắt ngang của y, vẫn giữ tốc độ nói chậm rãi: "Chúng ta không nhiều người, nếu không bắt tay với quan phủ mà tự cứu tế, sẽ phải chọn thêm người ở địa phương. Ngươi hỏi xem bọn họ có chịu theo chúng ta không. Nếu bọn họ đã không chịu, lòng tham quá lớn, ngươi cứ tự mình xử lý." 

Hắn nghĩ một lát rồi nói thêm: "Đương nhiên, cho dù bọn họ đồng ý, ta cũng không thể lập tức tin tưởng, thân quyến của bọn họ cũng cần đi cùng. Người già không có khả năng lao động có thể tập trung lại chăm sóc, nữ nhân và trẻ nhỏ có thể làm những việc trong khả năng của mình, chỉ lo một ngày hai bữa..."

Nếu là người khác nói những lời này, Dụ Chiêu chỉ cảm thấy người này nhân từ quá mức, ở thời buổi này sợ là khó có kết cục tốt. Cho dù y công nhận đối phương là người tốt, cũng sẽ không sinh ra bất kỳ sự kính phục thừa thãi nào. 

Theo y, việc bảo vệ người thân cận quan trọng hơn nhiều việc mạo hiểm vì những người xa lạ nhiều. Y đã thấy quá nhiều chuyện "cứu một đấu gạo là ân, cho một gánh gạo thành thù". 

Cứu một trăm người, những người thật sự biết ơn, không sinh lòng oán hận vì người hỗ trợ mình dừng giúp đỡ, nhưng được mười người đã là tốt lắm rồi.

Thế nhưng, người nói ra những lời này lại là Lận Duy, là tiểu Hoàng đế. Trên danh nghĩa, thiên hạ đều là của hắn, bách tính cũng là con dân của hắn. Lời hắn nói như lẽ hiển nhiên, Dụ Chiêu phát hiện y không hề cảm thấy trào phúng. 

Chỉ người nắm chắc sự nhân từ như Lận Duy mới có thể khiến y thoáng tin đối phương có năng lực lo liệu mọi việc chu toàn, sẽ không vì cái này mà mất cái kia, còn đẩy người của mình vào chỗ hiểm.

"Được." Dụ Chiêu kiên nhẫn đợi hắn nói xong tất cả, mới trịnh trọng đáp lời, không hề hỏi thêm một chữ. 

Người tiến lên đàm phán là Chu Trạch. Thời buổi này, ngay cả khi không có bệnh tật tai ương, dân thường ở tầng lớp dưới chót cũng chẳng thể khỏe mạnh huống chi bây giờ ai nấy đều vàng vọt ốm yếu. Dù số lượng đông đảo, nhưng Chu Trạch cao to cưỡi ngựa, hông đeo bảo đao vừa đến gần, họ chưa kịp nảy sinh ác niệm đã bị dọa sợ lùi về sau một bước. 

Điều này không đáng bị cười nhạo. Lận Duy thở dài, biết ý tưởng của mình có lẽ có thể thực hiện được thì buông rèm xuống không nhìn nữa. Dù có nhìn cảnh tượng này bao nhiêu lần, hắn cũng không thể thờ ơ.

Vì muốn thu nạp một nhóm người lớn, Lận Duy bảo cả đoàn tìm một bãi đất trống gần quan đạo để dừng chân tạm thời. Hắn lại nghĩ, có lẽ bọn họ không cần vào thành, cứ ở ngoài thành, còn có thể tránh được xung đột với nha môn. 

Dù sao, nếu quan phủ phát đủ lương thực cứu trợ, bọn họ cũng sẽ không gặp phải nạn dân đói khổ muốn liều mình cướp bóc để giữ mạng sống.

Nếu bọn họ nghênh ngang vào thành cứu trợ, chưa chắc sẽ được quan phủ hoan nghênh. Quan tham cũng có nhiều loại, chỉ tham ô là một loại, vừa tham vừa xấu là một loại khác. Đáng sợ nhất là loại vừa tham, vừa xấu, vừa ngu xuẩn.

Lận Duy cũng không chắc quan lại địa sẽ là loại nào. Trong cốt truyện gốc, vị quan này chắc bao lâu sau đã chết trong một cuộc nổi loạn của dân, không được nhắc đến nhiều. 

Trước khi ổn định được tình hình thiên tai, hắn tạm thời không muốn lộ thân phận để tránh đánh rắn động cỏ, làm tăng thêm độ khó cho việc điều tra sau này.

Khoảng hai canh giờ sau, Dụ Chiêu thấy Chu Trạch đã giải quyết xong việc, mới quay lại tìm hắn. Lận Duy nói ra ý của mình, Dụ Chiêu không có ý kiến gì, đều nghe theo hắn.

"Không thể quá tùy tiện. Ít nhất cần tìm một nơi có nguồn nước sạch. Không sợ nạn dân không chấp nhận sắp xếp của chúng ta. Trước mắt dư chấn không ngừng, ngoài thành còn an toàn hơn trong thành." 

Sau đại nạn có đại dịch. Lận Duy lo nhất mọi chuyện sẽ lặp lại bi kịch như cốt truyện gốc, tuyệt đối không thể xem nhẹ nguồn nước.

Dụ Chiêu đưa tay chọc chọc vào cái đầu nhỏ của con chim cắt trong lòng hắn, cười nói: "Không phải ngươi có thể khống chế nó sao? Bảo nó bay lên trời tìm không phải nhanh hơn ta phái người đi tìm à?" 

Lận Duy hơi do dự. Thực ra hắn có thể để hệ thống thăm dò, nhưng lời đã đến miệng, hắn vẫn thuận theo ý y: "Ta chỉ có thể điều khiển một vài hành vi đơn giản của nó, không thể khiến nó hiểu được khái niệm phức tạp như "nguồn nước sạch". Ta không làm được, nhưng ngươi có thể thử xem..." 

Trên đường đi, hắn đã thấy hơi nghi ngờ. Con chim cắt này, dù trước hay sau khi mất trí nhớ, dường như chỉ có thể nghe hiểu những lời nói ra từ miệng Dụ Chiêu, cứ như bắt được sóng não của y vậy, nếu hắn lặp lại câu y vừa nói, vật nhỏ này lại hoàn toàn không phản ứng.

Nói rồi hắn nhét con chim cắt mặt mày xám xịt vào tay Dụ Chiêu. Dụ Chiêu việc nhìn con chim cắt đã tròn hơn một vòng cứ ngơ ngác nhìn nhau, y còn vô thức nhấc nhấc ướm thử trọng lượng của nó. 

Cũng hết cách, trên đường đi, Lận Duy sợ dáng vẻ oai phong của nó thu hút sự chú ý của người có tâm, không cho nó bay lượn trên trời. Mấy ngày nay chỉ có ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, nó nhanh chóng hóa thành một con gà béo ú.

"Này, chắc vẫn bay lên được nhỉ?" Lời vừa dứt, chim cắt đã trợn tròn mắt nhỏ hót vang một tiếng, kháng nghị lời phỉ báng của Dụ Chiêu.

Lận Duy thầm nghĩ quả nhiên là vậy, tạm thời ghi nhớ chuyện này lại. Hắn dẫn Dụ Chiêu xuống ngựa, cùng nhau rời khỏi doanh trại dựng tạm, dẫn theo một con chim cắt bay lượn trên trời. 

Ban đầu hắn và Dụ Chiêu còn có thể cưỡi ngựa đi theo hướng bay của nó, nhưng về sau chướng ngại vật càng lúc càng nhiều, ngựa không tiện đi lại. Lận Duy dứt khoát thi triển khinh công đuổi theo. 

Dụ Chiêu bị bỏ lại phía sau thấy hơi cạn lời. Y tự đánh giá võ công của mình, cố theo thì y vẫn làm được, nhưng sẽ hơi nhếch nhác. 

So với việc dùng cách này để biểu lộ lòng trung thành, Dụ Chiêu không muốn làm trò mèo trước mặt tiểu Hoàng đế. Cuối cùng, y không miễn cưỡng bản thân nữa.

Nguồn nước chim cắt tìm thấy là nơi hệ thống chỉ đường cho Lận Duy. Hắn xác nhận nơi này nằm ở thượng nguồn của thị trấn, dòng nước trong veo, còn có một bãi đất trống rộng lớn bên cạnh, có thể tạm thời an trí người dân mới hài lòng quyết định. 

Lúc quay về, hắn không dùng khinh công nữa, chỉ tìm một con đường có thể đi lại được. Xa xa đã thấy Dụ Chiêu đang khoanh chân ngồi trên một tảng đá đợi. Chưa kịp đến gần, đã thấy đối phương ngáp ngắn ngáp dài, hắn không khỏi bật cười. 

Ánh hoàng hôn vàng ấm áp chiếu xuống, khiến khí chất trên người Dụ Chiêu cũng trở nên mềm mại hơn nhiều, không hiểu sao trong đầu Lận Duy lại hiện lên hình ảnh một chú mèo lười biếng hay ngủ gà ngủ gật vào buổi chiều tà.

Lắc đầu xua tan những ý nghĩ kỳ lạ này, Lận Duy chào Dụ Chiêu một tiếng. Hai người cộng thêm một con chim cắt đang trên trời, cùng nhau quay về doanh trại.

Sau khi về, Lận Duy không yêu cầu mọi người lập tức dời doanh trại sang bên kia. Hôm nay đã hơi muộn, nạn vừa được ăn một bữa no nê sau bao ngày, giờ đang cần nghỉ ngơi. Hơn nữa, cả đoàn người bọn họ đã chạy không ngừng nghỉ suốt ngày đêm, cũng đã rất mệt mỏi.

Vì trong đội có thêm nhiều người lạ, Dụ Chiêu không yên tâm, chỉ bảo Chu Trạch và mình luân phiên canh gác. 

Lận Duy vốn muốn nói không cần phiền phức thế, chỉ cần có động tĩnh gì, hắn có thể cảm nhận được ngay lập tức. Nhưng nghĩ lại, hắn vẫn để y làm theo ý mình. Lòng cảnh giác không thể bị xóa bỏ chỉ bằng vài lời đảm bảo của người khác, nếu hắn bắt Dụ Chiêu đi ngủ, chắc chắn y cũng sẽ không ngủ yên.

Dụ Chiêu vốn đã buồn ngủ, cố gắng gồng mình canh gác nửa đêm đầu. Chu Trạch vừa đến thay ca, y gần như dựa vào thân cây đổ ra ngủ ngay lập tức. Chu Trạch thương tướng quân nhà mình, ngoài những năm đầu chinh chiến, chưa bao giờ y vất vả như vậy.

Hắn ta vừa định lấy đồ của mình đắp cho y, lại nhớ ra tướng quân ngày thường yêu sạch sẽ, thế là hắn ta nhẹ nhàng đi đến bên xe chở quần áo, tìm chiếc rương của Dụ Chiêu, lấy ra một bộ quần áo sạch sẽ. 

Ngoại ô tối đen như mực, ánh trăng cũng mờ nhạt. Chu Trạch hoàn toàn không nhìn rõ bộ quần áo mình lấy ra có màu gì, cứ thế đắp lên người y.

Lông mày Dụ Chiêu khẽ nhúc nhích, nhưng trong cơn mơ màng, y ngửi thấy một mùi hương quen thuộc thoang thoảng, mày y nhanh chóng giãn ram chìm vào giấc ngủ. 

Lúc này, y ngủ ngon lành trong mùi long diên hương thoang thoảng, còn chưa biết ngày mai tỉnh dậy sẽ phải đối mặt với chuyện gì.

Khi Dụ Chiêu, người chỉ ngủ nửa đêm sau tỉnh dậy, mặt trời đã lên cao, y vừa mơ màng mở mắt ra đã thấy Lận Duy ăn mặc chỉnh tề đang chắp tay đứng canh gác ở gần đó. 

Phát hiện y tỉnh, hắn nhìn y nở một nụ cười đầy vẻ trêu chọc. Dụ Chiêu không hiểu chuyện gì, vô thức cúi đầu nhìn xem mình có gì không ổn, y bỗng thấy mảng màu vàng to lớn đập vào mắt.

"...?" Lông mày y giật giật, ngẩng đầu lên, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản, nói: "Ta mang nó theo để trả lại cho ngươi. Chắc chắn đêm qua Chu Trạch không nhìn rõ, nên mới lấy nhầm."

"Ta biết." Lận Duy hơi nhướng mày cười nói: "Đừng hoảng, ta không phải người hẹp hòi, không để bụng đâu." 

Đương nhiên Dụ Chiêu biết Lận Duy không để bụng chuyện này. Nếu để bụng ban đầu hắn đã không chủ động khoác lên người y rồi. Điều khiến y bối rối là chuyện khác kìa!

Tất cả là tại Chu Trạch! Bị tiểu Hoàng đế bắt gặp mình đắp áo của hắn chìm vào giấc ngủ, cảnh tượng này quá mờ ám, lỡ hắn nghĩ y là cố ý thì sao?

"... Ngươi cũng đừng hiểu lầm nhé." Y nói câu này bằng giọng rất nhỏ.

"Hiểu lầm gì cơ?" Lận Duy ngẩn ra. Hắn đoán đêm qua Dụ Chiêu lấy nhầm áo, chỉ đứng ở đây chờ để chờ Dụ Chiêu dậy rồi trêu chọc y thôi.

"... Không có gì!" Dụ Chiêu lập tức nhận ra mình chỉ lo lắng suông mà thôi. Tiểu hoàng đế thích nam nhân, nhưng không thích y. Đối với y, đến cả sự hiểu lầm như này cũng chẳng hề có. Thế là y bày ra vẻ mặt lạnh tanh, đáp lại bằng ba chữ, ngữ khí cứng đờ