Cuối cùng Dụ Chiêu vẫn không thể chịu nổi lời bộc bạch thẳng thắn của tiểu Hoàng đế, quay đầu bỏ chạy.
Không phải khả năng kháng cự những lời ngon tiếng ngọt thu mua lòng người của y quá kém, mà là vẻ mặt "thấy người làm mình làm mẩy nên ta thuận miệng an ủi một câu" của tiểu Hoàng đế quá rõ ràng. Vẻ ôn hòa, bao dung đó như thể y đang ghen bậy ghen bạ không để hắn yên vậy,
Trời đất chứng giám, y hoàn toàn không có ý đó.
Y không có chấp niệm trung quân ái quốc, cũng chẳng thèm khát cái gọi là "tòng long chi công". Chẳng qua Doãn Thập Nhất ở trong tay tiểu Hoàng đế, y lại hơi ngưỡng mộ năng lực và lòng dạ thâm sâu của hắn, không muốn để Ngụy vương được lợi, nên mới kết minh theo ý nguyện của tiểu Hoàng đế thôi.
Dụ Chiêu không hiểu tại sao mình luôn diễn đạt không đúng ý, nhưng y không hề chột dạ khi cho rằng bản thân tuyệt đối không để tâm đến mức độ Lận Duy coi trọng y.
Ngược lại, tiểu Hoàng đế cứ thốt ra những lời đường mật khiến người ta mơ màng. Rõ ràng hắn từng tiết lộ tính hướng thật cho y, thế mà còn không biết tị hiềm.
Tiểu Hoàng đế có mặt mũi để dỗ, chứ y không có mặt mũi để nghe.
Dụ Chiêu cầm bản đồ, sắp xếp lại lộ trình. Nơi này không xa kinh đô, chắc hẳn là một nước cờ Ngụy vương chuẩn bị cho việc khởi binh tạo phản.
Năng lực thế nào tạm thời chưa thể kết luận, việc có thể lặng lẽ giấu nhiều quân nhu và lương thảo ở gần kinh đô như vậy đã rất đáng gờm, nhưng dù có đáng gờm đến đâu thì những thứ này cũng sắp sửa dâng không cho tiểu Hoàng đế rồi.
Cũng coi như có thể nhận ra được phần nào quyết tâm muốn làm vua của Ngụy vương. Dụ Chiêu vừa nghĩ đến thứ cổ độc trên người Doãn Thập Nhất là y đã thấy vô cùng chán ghét ông ta, thật sự không muốn ông ta như ý nguyện.
Thủ đoạn trị người dưới đã hèn hạ đến thế, đủ thể thấy nhân phẩm của ông ta, đến cả thuộc hạ bồi dưỡng từ nhỏ còn không hề tin tưởng hay thương xót, chứ nói gì đến khí khái đế vương.
Mặc dù không muốn khen Lận Duy chút nào, nhưng Dụ Chiêu vẫn phải thừa nhận, so với Ngụy vương, vị tiểu Hoàng đế đang ngồi trong xe ngựa thật là ngàn tốt vạn tốt, không một chỗ nào không tốt.
Dụ Chiêu lắc lắc đầu, dẹp bỏ những suy nghĩ rối ren trong đầu, giơ tay gõ hai cái lên thành xe ngựa, nâng cao giọng, nói: "Thiếu gia, nếu khoảng cách trên bản đồ không sai, chúng ta có thể đến nơi vào buổi trưa ngày mai."
Lận Duy vén rèm, chỉ nhắc nhở một câu: "Đừng lơ là chỉ vì ở đó không có người canh giữ. Chim cắt luôn lượn lờ trên bầu trời, phạm vi giám sát rất lớn."
"Thần biết chừng mực." Dụ Chiêu không hề kính sợ, bĩu môi với tiểu Hoàng đế.
Lận Duy cười hiền lành: "Ta chỉ dặn dò cho yên tâm thôi, đừng giận, không có ý nghi ngờ năng lực của ngươi."
Hắn cố ý đổi cách xưng hô, cũng là để nhắc nhở Dụ Chiêu đừng gọi hắn là thiếu gia, rồi lại tự xưng là "thần", mâu thuẫn hết sức.
"..." Dụ Chiêu bị vạch trần suy nghĩ, lập tức xấu hổ đến mức siết chặt bàn tay nắm lấy dây cương đến trắng bệch.
Mặc dù tiểu Hoàng đế trông có vẻ nhân hậu rộng lượng, nhưng Dụ Chiêu vẫn hơi nghi ngờ đối phương đang cố ý chọc tức y. Dù sao tên này cũng có tiền án cố tình kéo y nhảy vực rồi còn ném y xuống nước. Hừ, chỉ là một con cáo nhỏ khoác da thỏ thôi.
Chỉ là kỹ năng nói kháy của tiểu Hoàng đế cao siêu hơn y rất nhiều. Hắn đã hạ mình giải thích rồi, y mà còn so đo sẽ chỉ trông y như đang được nước làm tới.
"Thần... ta không giận!" Y chỉ có thể nhấn mạnh như vậy.
Lận Duy cứ thế thuận theo: "Được được được, ngươi không giận, là ta hiểu lầm rồi."
"..." Hừ! Lần này Dụ Chiêu đã xác định, tiểu Hoàng đế đang mỉa mai y.
Hệ thống không nhìn nổi nữa, lén ngoi đầu thử thăm dò khuyên nhủ: "Chủ nhân, hay là ngài đối xử với y tốt một chút đi? Đừng đùa quá trớn, nếu nam chính bị người chọc tức rồi không chịu qua lại với người nữa thì sao?"
Phải biết rằng nam chính là trung tâm vận khí của thế giới. Ngay cả khi bọn họ có bàn tay vàng hỗ trợ, nếu thật sự đối đầu, nam chính tuyệt đối không thể nào thua được.
Đương nhiên, hệ thống cũng không lo lắng về chuyện này, nó tin tưởng vào năng lực của Lận Duy, nó chỉ sợ nếu lần này hai người bọn họ không thành một đôi, thì cái ông giời con kia chắc chắn sẽ để bụng đến chết, không biết sẽ gây ra bao nhiêu chuyện nữa.
Đáng tiếc Lận Duy không thể thấu hiểu nỗi khổ tâm của nó, hắn nói không chút do dự: "Sẽ không đâu, y không giận, anh biết rõ mà. Hơn nữa, y là người sĩ diện, không thể làm chuyện thất hứa được, dùng người thì không nghi, cậu không cần lo lắng về điểm này."
Hệ thống nghe câu trả lời đầy mùi "trai thẳng sắt thép" này, chỉ có thể lo lắng tắt tiếng.
Vì chuyện cứu trợ thiên tai không thể chậm trễ, đêm đó cả đoàn chỉ dừng lại nghỉ ngơi một canh giờ, rồi lại tiếp tục lên đường. Quả nhiên, gần trưa ngày hôm sau, họ đã đến gần địa điểm được đánh dấu trên bản đồ.
Dụ Chiêu sắp xếp cho mọi người ẩn nấp xong xuôi, rồi mới đi tìm Lận Duy: "Thần... khụ, ta muốn đi do thám trước. Thiếu gia ở đây chờ một lát có được không?"
Lận Duy lại bước ra khỏi xe ngựa, chỉnh lại áo rồi khoanh chân ngồi ở vị trí phía trước xe. Hắn lắc đầu với Dụ Chiêu đang muốn nói gì đó, sau đó lấy ra một chiếc sáo xương nhỏ, đặt lên môi.
Dụ Chiêu nhướn mày nhìn, đoán được tiểu Hoàng đế đã có cách đối phó con chim cắt kia, bèn chờ đợi xem sao. Nào ngờ chờ mãi chờ mãi, chiếc sáo xương kia như bị hỏng, Lận Duy thổi nửa ngày nhưng y không nghe thấy một chút âm thanh nào.
Xem ra dù có tính toán kỹ lưỡng đến đâu cũng có thời điểm thất bại. Đúng lúc Dụ Chiêu đang cố nhịn cười, định đỡ lời cho tiểu Hoàng đế, thì trên đỉnh đầu đột nhiên có tiếng động. Lông mày y nhíu lại, vội vàng ngẩng đầu lên nhìn.
Một con chim cắt lông xám trắng lượn vòng rồi đáp xuống. Dụ Chiêu vô tình chạm mắt với nó, lại nhìn ra cảm giác thân không theo tâm đời này không còn gì để luyến tiếc từ đôi mắt nhỏ như hạt đậu của nó. Rõ ràng nó không hề tự nguyện nhưng vẫn phải tự chui đầu vào lưới.
Cuối cùng, con chim cắt này run rẩy đáp xuống cánh tay tò mò Dụ Chiêu đưa ra.
Lận Duy nhìn thấy thế có hơi ngạc nhiên. Mặc dù hắn có thể dùng sáo xương để tạm thời khống chế động vật nhỏ, nhưng hắn không hề ra lệnh để con chim cắt này nghe lời Dụ Chiêu, cũng không cố ý dọa nó.
"Ngươi là hoàng đế, sao lại biết cả thứ này?" Dụ Chiêu không nén được sự nghi hoặc trong lòng, ỷ vào việc Lận Duy tốt tính nên hỏi thẳng.
Lận Duy bỏ sáo xương xuống, nghe vậy cũng không ngại nói về tình cảnh khó khăn trước đây của mình, thẳng thắn đáp: "Ta là hoàng đế lại không thể lo những chuyện mà một hoàng đế nên lo, nên dư thời gian để học mấy thứ linh tinh này."
Lận Duy nói rất thản nhiên, lại khiến người hỏi là Dụ Chiêu cảm thấy có lỗi. Y thật sự không có ý cố ý khơi lại vết thương lòng của tiểu Hoàng đế.
"Xin lỗi, ta..."
Lận Duy buồn cười nhìn y: "Không cần xin lỗi, đó chưa chắc không phải là chuyện tốt. Nếu ta không có thân thủ này, e là đã chết trong ngày đi săn nửa tháng trước rồi, không phải sao?"
Dụ Chiêu nghe như xát muối vào vết thương, ánh mắt y chết lặng giống y như con chim cắt đang đậu trên cánh tay y.
"Được rồi, đùa ngươi thôi." Lận Duy không khỏi cười khẽ một tiếng, thấy đủ thì dừng lại.
"..." Nếu không sợ tiểu Hoàng đế hiểu lầm, Dụ Chiêu thật muốn xúi hắn thử đi trêu chọc Nguyên Bách xem sao.
Xem thử lão già cổ hủ đó có mắng đến mức tiểu Hoàng đế không nghi ngờ nhân sinh luôn không!
"Thứ này thì sao?" Dụ Chiêu vẫn biết mình đuối lý, chỉ bĩu môi lảng sang chuyện khác: "Cũng khá có linh tính, giết đi thì tiếc quá."
Lận Duy cũng không định giết con chim cắt này. Mặc dù lông vũ của chim cắt trông đẹp chứ không thích hợp để v**t v*, nhưng hắn luôn có thiện cảm với những sinh vật có lông, vì thế hắn nói: "Nếu không nỡ thì cứ giữ lại đi. Ta có thể khiến nó quên đi ký ức trước đó. Ngươi có muốn thử thuần phục lại nó không?"
Đề nghị này vốn không nằm trong kế hoạch của hắn, nhưng thấy con chim cắt này không hiểu sao lại sợ hãi vẫn tự nguyện đến gần Dụ Chiêu, hắn cảm thấy cơ hội này rất hiếm có.
Thật lòng mà nói, Dụ Chiêu không có hứng thú. Y khá thích con chim cắt này thật, nhưng để nuôi thì lại không có hứng lắm. Y xưa nay vẫn vậy, cứ như không hợp tuổi với động vật nhỏ vậy. Ngay cả con ngựa y thường cưỡi cũng phải mất một thời gian dài làm quen mới không còn bị nhũn chân khi y ngồi lên.
Nhưng nghĩ đến việc Lận Duy đưa ra đề nghị này có lẽ còn có ích về sau, y vẫn miễn cưỡng gật đầu: "Được, để ta thử xem."
Cứ coi như giúp vua chia sẻ nỗi lo vậy.
Những việc tiếp theo đơn giản hơn nhiều. Chu Trạch vâng mệnh dẫn người đi khuân lương thảo. Vũ khí khó mang đi, nhưng cũng không thể để lại cho Ngụy vương, bọn họ thực sự không có đủ thời gian để chuyển số vũ khí này đi, nên chỉ có thể tạm thời để lại đây, chờ sau khi giải quyết xong chuyện cứu nạn, trên đường về sẽ mang về theo.
Dù sao việc nơi này bị vét sạch sẽ không bị lộ ra nhanh đến vậy.
Đoàn xe mà Lận Duy yêu cầu chuẩn bị vừa vặn có thể khuân sạch số lương thảo ở đây, không thừa không thiếu, vừa khít. Dụ Chiêu đích thân kiểm tra lại một lượt số lượng rồi chậc lưỡi. Y không cho rằng đây chỉ là trùng hợp. Mạng lưới tình báo của tiểu Hoàng đế quả thật không thể coi thường.
Khó trách, ngay cả việc Doãn Thập Nhất là gián điệp Ngụy vương cài vào phủ y hắn cũng biết, trước đây vẫn luôn ẩn nhẫn không ra tay, đợi đến khi y có xu hướng đối xử đặc biệt với nàng ấy mới không ngồi yên được, cướp người vào cung.
Lúc đó chắc tiểu Hoàng đế muốn ép y đi đàm phán, không ngờ y lại ra tay muốn xử hắn luôn...
Nghĩ như vậy, nếu y đặt mình vào vị trí của tiểu Hoàng đế, chưa chắc y đã rộng lượng được như vậy. Mặc dù tiểu Hoàng đế đối xử với y lúc nóng lúc lạnh, nhưng lại không hề gượng ép. Dù Dụ Chiêu có chút bất mãn, cũng có thể cảm nhận được sự thản nhiên trong đó.
"Đi khỏi đây trước đã, nhiều người dừng lại ở một nơi nhạy cảm như thế này, quá bắt mắt."
Lận Duy thấy mọi thứ đã được thu xếp ổn thỏa, mà Dụ Chiêu vẫn còn ngẩn người, chỉ đành lên tiếng thúc giục.
"À, được." Dụ Chiêu vội vàng tỉnh lại, sắp xếp mọi việc.
Lần này bọn họ thực sự giống một đội vận tiêu. Xe ngựa để lại những vết bánh xe hằn sâu trên đường. Chu Trạch trở nên cực kỳ cảnh giác. Hắn không hỏi nhiều, chỉ là nhận ra tiểu Hoàng đế thực sự không hề đơn giản, cũng không còn nghi ngờ nào về việc tướng quân đã chọn trung thành với tiểu Hoàng đế.
Tất cả mọi người trong đội đều vô thức thay đổi tâm lý giống như hắn.
Dụ Chiêu như có cảm nhận, cũng thở phào nhẹ nhõm. Có thể tâm phục khẩu phục là tốt rồi. Với tâm tính của tiểu Hoàng đế, hắn sẽ không so đo chuyện ám sát ngày hôm đó nữa.
Mặc dù hình như tiểu Hoàng đế tính hết tội lỗi lên đầu y, hoàn toàn không có ý định trút giận lên người khác, còn cứ dăm ba bữa lại lôi y ra "quất xác" một trận. Nhưng cũng chỉ trêu đùa là chính, y cũng nghe đến mức chai lì rồi.
Con đường từ kinh đô đến vùng thiên tai vẫn phải đi ngang qua cửa của vài tòa thành trì. Lần đầu tiên xuất trình quá sở, Dụ Chiêu quên mất chuyện này nên không nhắc nhở, Chu Trạch cũng không nghĩ nhiều, đưa hết ra.
Đoàn người bọn họ có trận thế quá lớn, quan sai ở cổng thành tuy không muốn đắc tội với người từ kinh thành đến, nhưng cũng không dám cho đi dễ dàng, kiểm tra vô cùng kỹ lưỡng.
Dụ Chiêu lúc này mới nhíu mày, nhớ ra y đã quên đổi quá sở cho Lận Duy.
Lận Duy thấy vẻ mặt này của y mới hỏi làm sao, Dụ Chiêu biết chuyện quan trọng, không dám giấu nữa, chỉ đành lặng lẽ lên xe ngựa, nhỏ giọng nói ra cái sơ hở nho nhỏ này.
"Chắc là không sao đâu..."
Lời còn chưa dứt, rèm cửa phía trước xe ngựa bị vén lên. Quan sai quả nhiên vẫn còn hoài nghi về việc giữa một nhóm người họ Lý lại có một người họ Lận.
Dụ Chiêu thấy vậy vội nói: "Đây là biểu đệ nhà ta, dẫn theo cho biết việc đời."
Mặc dù một mình hắn mang họ khác biệt có hơi nổi bật, nhưng Lận Duy cũng không phải là tội phạm truy nã. Chỉ cần xem mặt hắn và xác nhận là gương mặt lạ là không có vấn đề gì.
Quả nhiên quan sai không còn do dự, nhận tiền đút lót của Chu Trạch, xác nhận không để lọt tội phạm truy nã cũng cho đi thẳng.
Bấy giờ Dụ Chiêu mới thở phào nhẹ nhõm, cầm lấy chén trà trên bàn tự rót cho mình một chén. Vừa uống vào miệng, thì nghe thấy hai tên quan sai bên ngoài xe ngựa thì thầm với nhau.
"Hừ! Vừa nãy ngươi nhìn kỹ chưa, thiếu niên ngồi trong xe, ăn mặc như công tử nhà giàu, còn được nuông chiều chỉ cần ngồi trong xe ngựa không phải gặp người ngoài. Giống đi vận tiêu chỗ nào?"
"Đúng vậy. Da thịt trắng mịn còn đẹp nữa. Còn nói là biểu đệ. Cứ nghĩ không ai nhận ra à? Hề hề, tôi thấy là huynh đệ "kết nghĩa" thì đúng hơn..."
Hai người bọn họ nói không lớn, nhưng tuyệt đối đủ để hai vị cao thủ võ công trong xe ngựa nghe rõ mồn một.
Ban đầu Dụ Chiêu còn vô cùng cảnh giác, nghe đến cuối cùng bỗng phun hết ngụm trà vừa hớp ra ngoài.
Y ngẩn người chớp mắt mấy cái, đờ đẫn không dám nhìn vẻ mặt của tiểu Hoàng đế bên cạnh ra sao, cho đến khi một chiếc khăn tay được đưa đến trước mắt.
Y nghe thấy tiểu Hoàng đế dùng giọng điệu bình tĩnh nói: "Lau đi."