Sáng sớm ngày hôm sau, Dụ Chiêu dâng tấu xin rời kinh luyện binh. Nói là dâng tấu, nhưng cũng chỉ để báo một tiếng, mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, khởi hành ngay trong chiều.
Các vị đại thần không thấy lạ gì, phần lớn bọn họ đều biết chuyện Doãn Thập Nhất. Đại tướng quân đã xoay sở nửa tháng trời nhưng không thành công, không chịu nể mặt tiểu Hoàng đế nữa, tạm thời rời đi để mắt không thấy tâm không phiền cũng là chuyện bình thường.
Ngay cả Ngụy vương sau khi nhận được tin cũng không nghĩ nhiều, chỉ thầm nghĩ mình đã đánh giá cao Dụ Chiêu, ám sát một lần không thành, cuối cùng còn rụt đầu trốn tránh.
Dụ Chiêu mang theo đoàn quân luyện binh nghênh ngang rời khỏi kinh đô. Sau khi giao phó công việc cho phó tướng, y cùng hơn mười người chờ ở ngoài thành đợi tiểu Hoàng đế thoát thân nhập bọn.
Theo yêu cầu của Lận Duy, nhóm bọn họ ngụy trang thành một đội vận tiêu, kéo theo một đoàn xe, trước sau đều có người canh gác, nhưng trên xe ngựa lại toàn rương rỗng.
Dụ Chiêu không hiểu tại sao tiểu Hoàng đế lại cố tình làm như vậy. Rêu rao thế này, chỉ cần người có lòng nhìn thấy chắc chắn sẽ nghĩ có "mối lớn", cứ như sợ hành trình này quá yên bình.
Mặc dù không hiểu, nhưng y vẫn làm theo không chút sai sót. Thời gian này y cũng đã đúc kết được một chút kinh nghiệm, đó chính là đừng cãi, việc tên điên này làm lúc nào cũng có lý.
Nghĩ đến đây, Dụ Chiêu không khỏi cười khẽ một tiếng. Nói thật ra, tên điên này thực ra chẳng hề điên chút nào, khi đã thật sự quen thuộc, sẽ phát hiện ra cảm xúc của đối phương khá ổn định.
Cũng phải. Nếu cảm xúc không ổn định đã không thể nhẫn nhịn năm như vậy, lừa gạt tất cả bọn họ.
Chuyện nhảy vách đá, y từng nghĩ tiểu Hoàng đế bị điên, nhưng sau này nghĩ lại, với thân thủ của hắn, chắc cũng chẳng coi mấy chục mét đó ra gì, chắc vì lúc đó bực y, chỉ muốn hù dọa y thôi.
Chắc hoàng đế muốn y nhận sai, nhưng trên thực tế, thứ thật sự khiến y cam tâm tình nguyện lùi một bước lại chính là bộ quần áo được khoác lên người y sau tiếng than mềm lòng.
Khoảnh khắc đó, tiểu Hoàng đế mới thật sự "sống" trong lòng y, không còn là một sự tồn tại phẳng lì và chướng mắt nữa.
"Những thứ bảo ngươi chuẩn bị, đã chuẩn bị xong hết chưa?" Dụ Chiêu chờ mãi thấy hơi bực bội. Để đánh lạc hướng sự chú ý, y vẫy tay gọi Chu Trạch lại hỏi.
Chu Trạch vội vàng lấy một bọc nhỏ trên yên ngựa xuống, bên trong là quá sở* của cả đoàn, dùng để đổi thẻ khi đi qua các thành trì trên đường. Để đề phòng vạn nhất, hắn ta còn tiện thể làm giả cả hộ tịch của mỗi người trong bọn họ.
*quá sở: một loại giấy thông hành khi đi qua thành trấn cổ đại, một loại công văn ghi rõ thân phận, hàng hóa mang theo, dùng để quản lý mậu dịch và lưu động nhân khẩu.
Khi ra khỏi kinh đô bọn họ đi theo đại quân, dùng danh nghĩa của Đại tướng quân nên không có gì cần cố kỵ, nhưng sau đó phải cải trang thành dân thường, mọi chuyện sẽ không tiện lợi được như trước nữa.
Dụ Chiêu vừa lúc rảnh rỗi không có việc gì nên lấy ra kiểm tra. Tên giả thì đủ loại kỳ quái, thống nhất mang họ Lý. Họ dùng danh nghĩa của một tiêu cục thuộc Lý gia, nên toàn mang họ này là điều dễ hiểu, chỉ có một người họ Lận kẹp ở trong đó vô cùng dễ thấy.
May mà y kiểm tra lại một lần.
"Gì thế này?" Dụ Chiêu rút tờ quá sở trông chả giống ai kia ra, khó tin nhìn về phía tâm phúc của mình, mặc dù không nói thẳng, nhưng cả khuôn mặt đều viết: Sao ngươi có thể làm chuyện ngu xuẩn này để ta mất mặt trước mặt tiểu Hoàng đế?
Chu Trạch cũng có lý lẽ riêng của mình, hắn ta khó xử nói: "Tướng quân, ta đâu dám đổi họ của tiểu hoà... Bệ hạ!"
Dám lén lút gọi hắn là tiểu Hoàng đế, lại không dám đổi họ cho hắn cơ à?
Dụ Chiêu nghẹn lời, cũng do y đã dặn họ phải cung kính với hoàng đế. Nhưng việc đã đến nước này, tranh luận có dám hay không đã không còn ý nghĩa gì nữa.
Y nhắm mắt lại, truy hỏi: "Thứ này đã qua tay bao nhiêu người?"
May mà Chu Trạch chưa ngu ngốc đến thế, đáp: "Chưa qua tay ai cả, ta dùng quyền hạn của Đô đốc phủ. ở đó đều là người mình. Tự tay ta làm tất cả mọi thứ, không để người khác xem một chữ nào."
Dụ Chiêu thở phào nhẹ nhõm. Chỉ cần không lộ hành tung của tiểu Hoàng đế là được. Y đang định sắp xếp cho một người trong đội rút lui cho Lận Duy dùng quá sở của người này thì nghe thấy phía sau truyền đến một giọng nói quen thuộc:
"Đang nói chuyện gì mà vẻ mặt nghiêm trọng thế?"
Dụ Chiêu hoàn toàn không nghe thấy tiếng bước chân, giật nảy mình. Sau khi bình tĩnh lại mới quay đầu, quả nhiên là tiểu Hoàng đế lén lút chạy đến.
"Không có gì." Y ném thứ trong tay vào lòng Chu Trạch đang quỳ trên mặt đất chẳng chút do dự, y nhất quyết không chịu để mình mất mặt trước Lận Duy.
"Bệ hạ đã đến, thì đừng lãng phí thời gian nữa, mau đứng lên thông báo xuống dưới, lập tức khởi hành."
Chu Trạch lanh lẹ chuồn đi.
Lận Duy nhún vai, cũng không để ý đến tính tình ngang ngược của y, kéo y cùng lên chiếc xe ngựa ở phía trước.
"Bệ hạ, thần cưỡi ngựa thôi..." Dụ Chiêu không thích xe ngựa xóc nảy. Nếu không phải y sợ tiểu Hoàng đế sống trong nhung lụa, không quen cưỡi ngựa ngày đêm, thì đã không chuẩn bị xe ngựa.
"Trẫm có chuyện muốn nói với ngươi." Lận Duy đáp gọn, nhìn Dụ Chiêu rồi nói thêm: "Sau này trước mặt người ngoài, những xưng hô và lễ nghi này đều miễn hết đi."
"Vâng." Dụ Chiêu cũng không cố chấp. Trong lòng y vốn không đặt nặng quan niệm tôn ti. Nếu có thì cũng là y tôn người khác ti, phần lớn do y ngụy trang ra, hành sự lễ nghi chu đáo với tiểu Hoàng đế, đã là một sự kiên nhẫn hiếm có rồi.
"Vậy thiếu gia có dặn dò gì không?" Y đổi cách xưng hô, rõ ràng đã có sự chuẩn bị từ trước.
Lận Duy cúi đầu cười khẽ: "Dụ khanh kiêu ngạo phóng khoáng thế này mà gọi trẫm là thiếu gia, nhìn chẳng có tí thuyết phục nào cả."
Dụ Chiêu bị cách xưng hô dính dính này dọa sốc không biết nên tỏ thái độ gì. Y thầm bét bỏ, nhưng khóe miệng lại cong lên không thể ép xuống được.
"Cũng không có gì." Lận Duy chỉ nói đùa một câu, đề tài nhanh chóng quay lại chuyện chính: "Trước khi đến vùng thiên tai, phải đi đến một nơi lấy một vài thứ."
"Lấy gì?" Dụ Chiêu nhận ra hắn muốn nói chuyện quan trọng, cũng nghiêm túc lại. Y vén rèm xe ngựa nhìn ra ngoài một cái, ra hiệu bằng mắt để những người xung quanh xe ngựa lùi ra một chút.
"Chúng ta đi cứu nạn thiên tai, đương nhiên không thể đi tay không." Không đợi Dụ Chiêu phản bác, Lận Duy nói thẳng: "Khoản tiền và lương thực cứu trợ triều đình phê duyệt, trải qua từng lớp bóc lột, đến tay dân chúng chắc cũng chỉ còn lại một phần mười. Những chuyện này đương nhiên phải điều tra kỹ lưỡng, nhưng đó là chuyện cần mọi thứ đã ổn định lại rồi mới có thời gian làm."
Quan lại địa phương th*m nh*ng thành thói. Bọn họ chắc chắn sẽ không cất tiền bạc và lương thực tham ô được ở trong nhà chờ người đến lục soát, phần lớn sẽ lợi dụng các thương gia dưới quyền để rửa tiền qua nhiều bước. Ngay cả khi hắn có hệ thống, một vụ án phức tạp và rối tung như vậy cũng không thể xử lý xong trong một sớm một chiều.
Nếu thật sự để dân chúng vùng thiên tai chờ bọn họ điều tra th*m nh*ng, đòi lại số lương thực tiền của kia rồi mới cứu trợ, thì những người nên chết và không nên chết e là đều đã chết cả.
Dụ Chiêu đương nhiên biết những chuyện này, chỉ là quan trường th*m nh*ng xưa giờ luôn có, y không nghĩ Lận Duy đích thân đi một chuyến là có thể giải quyết, nhiều nhất cũng chỉ có thể tốt hơn ban đầu một chút. Y chịu đi cùng, giống như Nguyên Bách đã nghĩ, chỉ vì y tự nguyện muốn làm loạn một phen cùng tiểu Hoàng đế, coi như mở mang tầm mắt thôi.
Chỉ khi nghe Lận Duy nói như vậy, y mới có chút hứng thú: "Chẳng lẽ triều đình còn chuẩn bị một đợt lương thảo riêng cho người?"
Không thể nào đâu nhỉ? Theo như y biết, mặc dù quốc khố không đến nỗi sạch bách, nhưng cũng không hào phóng đến mức xuất hai lần tiền cứu trợ thiên tai.
"Đương nhiên là không." Lận Duy lắc đầu, nói như lẽ đương nhiên: "Cứu trợ thiên tai là chuyện cấp bách, không thể chậm trễ, trẫm cũng chỉ có thể để Ngụy vương chia sẻ nỗi lo cho trẫm thôi."
"... Lão ta?" Dụ Chiêu nhìn ra được vài phần xảo quyệt từ vẻ mặt chất phác của tiểu Hoàng đế, mắt y cũng sáng lên: "Lão ta chia sẻ nỗi lo như thế nào? Kể chi tiết ta nghe với."
Ngụy vương cài gián điệp vào phủ của y, sao y có thể không tức giận. Doãn Thập Nhất đã cứu mẫu thân y nên y mới khoan dung, Ngụy vương thì không có đặc ân này. Dụ Chiêu khá vui khi thấy tiểu Hoàng đế hố Ngụy vương một vố.
Lận Duy từ một tấm bản đồ hắn vẽ lại dựa trên miêu tả của hệ thống, đưa cho Dụ Chiêu, cười nói: "Ngụy vương đã có lòng phản nghịch, đương nhiên không thể không chuẩn bị gì. Người của trẫm đã điều tra ra một ngân khố dưới lòng đất của hắn ta. Trên đường đi đến vùng thiên tai, chúng ta có thể đi vòng một chút. Bên trong vũ khí và lương thảo đầy đủ."
Ngụy trang thành đội vận tiêu lên đường là vì chuyện này. Mặc dù có hơi rêu rao, nhưng để vận chuyển lương thảo, đây đã là cách ngụy trang kín đáo nhất rồi.
"Theo trẫm biết, những thứ này được giấu dưới lòng đất trong núi sâu. Có lẽ Ngụy vương cho rằng người chết vì tiền chim chết vì mồi, không tin tưởng người sống, cho nên ở đó chỉ có một con chim cắt canh giữ."
Chim cắt đã được thuần hóa trung thành con người nhiều. Nước cờ này của Ngụy vương rất thông minh, nơi đó nằm sâu dưới lòng đất, đã gần như không thể bị phát hiện, nếu có người sống trấn giữ thì càng dễ gây nghi ngờ.
Nhưng gặp phải hệ thống, thì chỉ có thể "thông minh quá bị thông minh hại", chỉ có thể nuốt cục tức này vào trong.
"Thế nào?" Hắn lấy lệ trưng cầu ý kiến của Dụ Chiêu.
Dụ Chiêu lại nhìn chằm chằm tấm bản đồ trong tay một lúc lâu mới ngẩng đầu lên. Câu nói đầu tiên lại chẳng liên quan gì đến những gì Lận Duy đã nghĩ:
"Xem ra trong tay Bệ hạ có nhiều nhân tài từ lâu, thần cứ nghĩ mình là người đầu tiên, ngày nào cũng lo lắng tìm cách phá vỡ tình cảnh không nơi nương tựa của Bệ hạ, thật nực cười biết bao"
Dù ngữ khí của những lời này vừa quái lạ vừa chua chát, nhưng lại là một câu nói thật lòng hơn bao giờ hết.
Dụ Chiêu sĩ diện, chỉ muốn nói cho đã cái miệng thôi, vừa nói xong đã hối hận, vì thế không cho Lận Duy cơ hội xen vào, y tiếp lời ngay: "Thôi vậy, Ngụy vương đã có tâm, chúng ta không nên phụ lòng. Cứ nghe theo Bệ hạ, trước hết đi nhận thiện ý của Ngụy vương đã."
Dù y cố gắng nói lời lấp l**m, nhưng sau khi y im lặng, trong xe ngựa vẫn lúng túng yên tĩnh một lúc.
Dụ Chiêu bực bội. Y hoàn toàn không có h*m m**n độc chiếm sự sủng ái của tiểu Hoàng đế, nhưng không hiểu sao miệng lại vô thức thốt ra một chuỗi lời dễ gây hiểu lầm như vậy...
Y đứng ngồi không yên nhưng lại không muốn rời đi, để Lận Duy nghĩ y hoảng loạn chạy trốn.
Nhưng người đứng ngoài quan sát như Lận Duy lại có thể nhìn thấu suy nghĩ thật sự của y còn hơn cả chính y.
Dụ Chiêu cảm thấy y mới là người đầu tiên phát hiện ra một mặt tiểu Hoàng đế giấu giếm. Khi tiểu Hoàng đế lôi kéo y, ngoài mặt tỏ vẻ chẳng sao cả nhưng y vẫn chọn đứng về phía tiểu Hoàng đế, cũng rất tự mãn vì điều này.
Cho nên khi y phát hiện tiểu Hoàng đế thân cận với Nguyên Bách mới cảm thấy bất mãn, vì y cảm thấy rõ ràng y là người đến trước. Lúc này y không vui, là vì niềm tin mình là người "đến trước" này cũng bị vô tình phá vỡ. Y cũng giận tiểu Hoàng đế không chịu nói rõ cho y, để y uổng công lo lắng.
Phải nói sự tương phản trong tính cách của y khá thú vị, chút tâm tự có thể nhìn thấu rõ ràng của y, cũng sẽ không khiến người ta chán ghét.
Tuy nhiên, dù phần lớn các nam chính trong thế giới nhỏ đều có tính chiếm hữu mạnh đến mức khó tin, nhưng Dụ Chiêu đã phát tác đến tận trên người hắn, ít nhiều cũng khiến hắn dở khóc dở cười.
Lận Duy thấy y càng lúc càng mất tự nhiên, hơi mềm lòng, chỉ muốn nói gì đó để dỗ dành y: "Những người đó đều là người tiên đế để lại cho trẫm."
Hắn đẩy thứ khiến Dụ Chiêu không hài lòng sang cho tiên hoàng đã chết, sau đó cười tủm tỉm nhìn thẳng vào mắt Dụ Chiêu, vẻ mặt hiền hòa nhưng nghiêm túc.
"Dụ khanh quả thật là người đầu tiên trẫm tự mình lựa chọn."