Nguyên Bách vốn đã lo lắng khôn nguôi vì tiểu Hoàng đế đột nhiên đề nghị cải trang vi hành tuần tra vùng thiên tai, chỉ là, vì giấc mơ tiên tri nửa tháng trước, hắn ta sợ đây là ý trời chỉ dẫn nên không dám làm ngơ cho qua chuyện như lần trước.
Nhưng nếu bảo hắn ta đồng ý thì hắn ta lại không thể yên tâm, Hoàng đế vẫn chưa có con nối dõi, triều đình chưa lập Thái tử, nếu Lận Duy xảy ra chuyện gì thì dù là vì công hay vì tư, chúng đều không phải là điều Nguyên Bách muốn thấy.
Đúng lúc này, Dụ Chiêu, người mà tiểu Hoàng đế muốn dẫn theo cùng đi đã xuất hiện.
Nếu nói trước khi Dụ Chiêu xuất hiện, Nguyên Bách nghe tiểu Hoàng đế nói muốn dẫn Đại tướng quân cùng vi hành, cũng chỉ coi đó là lời nói ngây thơ không hiểu chuyện đời của hắn.
Dù sao trong ấn tượng của Nguyên Bách, e rằng Dụ Chiêu chẳng tôn trọng tiểu Hoàng đế là mấy, không tự mình nuôi tư binh đã là tốt lắm rồi, mong y bằng lòng tạm thời rời khỏi kinh đô đến vùng thiên tai để chiều theo ý tiểu Hoàng đế sợ chỉ là chuyện hão huyền.
Nhưng Dụ Chiêu vừa xuất hiện mỉa mai như thể hai người rất quen thuộc, Nguyên Bách gần như hiểu ra ngay lập tức, lời tiểu Hoàng đế không phải chỉ là lời nói vu vơ, hóa ra Dụ Chiêu đúng là người của tiểu Hoàng đế thật.
Nguyên Bách chưa kịp cảm thấy phức tạp vì vị Hoàng đế trẻ tuổi này chủ động tiết lộ cho hắn ta một mặt hoàn toàn trái ngược thì đã bị giọng điệu cà lơ phất phơ của Dụ Chiêu chọc giận đến mức đập bàn đứng dậy.
Hắn ta luôn công bằng, nhưng từ nhỏ đã được dạy dỗ đạo vua tôi, trong chuyện của tiểu Hoàng đế, hắn ta không khỏi vô thức cư xử như một người thầy khó tính, phản ứng đầu tiên khi học sinh định làm chuyện xấu là đổ lỗi cho kẻ đồng lõa, cho rằng người khác có ý đồ xấu làm hư học trò của mình.
"Bệ hạ còn nhỏ, Đại tướng quân cũng không biết nặng nhẹ luôn à? Sao có thể dụ dỗ Bệ hạ mạo hiểm đến vùng thiên tai cùng ngươi??? Nếu Bệ hạ có mệnh hệ gì, thiên hạ đại loạn, Đại tướng quân có gánh nổi trách nhiệm này không?"
"..." Lúc bước vào Dụ Chiêu cực kỳ tức giận, nào ngờ vừa mới nói một câu đã bị tên cổ hủ này mắng té tát, chỉ thấy khó hiểu.
Nhưng quan hệ giữa văn thần và võ tướng vốn không tốt lành gì, y cũng không để tâm, chỉ thờ ơ ngẫm lại lời nói của Nguyên Bách.
Thứ nhất, năm nay y mới hai mươi tư tuổi, so với tên cổ hủ Nguyên Bách này thì y còn nhỏ hơn hắn ta hẳn một giáp, trên cả triều đình, ngoài tiểu Hoàng đế thì y là người trẻ tuổi nhất, sao lại không thể coi là nhỏ tuổi?
Thứ hai, dù gì Nguyên Bách cũng là người học rộng tài cao, sao lại ăn nói tùy tiện như vậy, từ "dụ dỗ" này có thể dùng cho y và tiểu Hoàng đế được à?
Vì biết tiểu Hoàng đế có sở thích đoạn tụ nên Dụ Chiêu rất nhạy cảm với điều này, Nguyên Bách không có ý đó, nhưng y lại nghe ra ý khác, còn thấy không phục.
Chỉ cần nhìn cái vẻ thân thiết nồng nhiệt tiểu Hoàng đế dành cho Nguyên Bách, rồi so với thái độ lúc gần lúc xa dành cho y, thì rốt cuộc là ai quyến rũ ai đây, quả nhiên văn thần giỏi nhất vừa ăn cướp vừa la làng.
Hơn nữa y dụ dỗ tiểu Hoàng đế đi cùng mình bao giờ...
Dụ Chiêu đột nhiên sững người, cuối cùng cũng nắm được trọng điểm, ngẩng đầu nhìn tiểu Hoàng đế đang cố nhịn cười.
Lận Duy nhận được ánh mắt của y, lúc này mới khẽ ho hai tiếng, kéo tay áo Nguyên Bách, nhẹ giọng nói: "Lão sư, chuyện này là ý của trẫm, vẫn chưa bàn với Đại tướng quân."
Nguyên Bách nghe vậy cũng sững người, hắn ta nghĩ Dụ Chiêu đã là người của tiểu Hoàng đế nên vô thức cho rằng Dụ Chiêu không thể nào biết chuyện này sau hắn ta, thế là mặc định tin vào suy đoán này.
Hơn nữa việc đến tuần tra vùng thiên tai thực sự không giống như chuyện một vị hoàng đế nhát gan sẽ chủ động đề ra, vì vậy hắn ta đã coi Dụ Chiêu là kẻ chủ mưu xúi giục quân thượng.
Nguyên Bách mấp máy môi, tự thấy áy náy định xin lỗi, nào ngờ sau khi tiểu Hoàng đế giải thích, sắc mặt vừa mới khá hơn một của Dụ Chiêu chút lại càng thêm u ám.
Chỉ nghe thấy y cười lạnh một tiếng nói: "Cũng đúng, sao thần có thể sánh bằng địa vị của Nguyên thừa tướng trong lòng Bệ hạ được chứ, dù thần thường xuyên ra vào Ngự Thư phòng, nhưng Bệ hạ có ý gì cũng phải đến trước mặt Nguyên thừa tướng nghe mắng một trận, sau khi có kết quả rồi mới thông báo cho thần một tiếng!"
Lời này ai oán đến mức chua lòm, Nguyên Bách bị nói đến mức lúng túng, nhưng phần nhiều vẫn là khó tin, hắn ta nhìn vị đồng liêu đã làm việc cùng mình nhiều năm như thể đây lần đầu tiên quen biết y vậy.
Ngày thường trên triều, Đại tướng quân thường không biểu lộ cảm xúc, rất ít khi nói nhiều như vậy, nghe nói trong quân đội cũng rất uy nghiêm, Nguyên Bách nằm mơ cũng không ngờ khi ở riêng với tiểu Hoàng đế đối phương lại có tính cách thế này!
Nếu không phải Đại tướng quân lập được nhiều chiến công hiển hách thì những lời chanh chua này có khác gì gian thần tranh sủng? Huống chi đối tượng còn là tiểu Hoàng đế chưa nắm thực quyền, càng thêm khó tin.
Nguyên Bách đột nhiên nhận ra, một vị hoàng đế có thể khiến mãnh hổ bằng lòng thu lại hung tính hóa mèo con, chỉ sợ dù biết hắn cố tình che giấu hắn ta cũng khó lòng tưởng tượng.
Lận Duy xoa xoa ấn đường, cũng bất lực: "Sau khi tan chầu, trẫm đã phái người đi mời cả lão sư và Đại tướng quân, chỉ là không biết tại sao người của trẫm lại không gặp Đại tướng quân."
Đương nhiên là vì Dụ Chiêu đang do dự xem có nên cúi đầu trước tiểu Hoàng đế hay không, nhưng lại không muốn để người khác biết nên cứ đi loanh quanh trên đoạn đường vắng vẻ trong cung, tiểu thái giám tìm được y mới lạ.
Cuối cùng Dụ Chiêu cũng không còn cớ để cãi lại, bĩu môi, miễn cưỡng ngồi xuống đối diện Nguyên Bách.
Lúc này Nguyên Bách mới chính thức xin lỗi y, chẳng lẽ Dụ Chiêu còn mắng lão sư thân thiết của tiểu Hoàng đế trước mặt hắn được nữa à? Chỉ có thể xua tay cho qua chuyện thôi.
Ba người ngồi lại vào chỗ, Lận Duy hắng giọng một cái rồi tiếp tục chủ đề trước khi Dụ Chiêu bước vào: "Lão sư, chuyện tuần tra vùng thiên tai không phải trẫm nổi hứng nhất thời, mà là trong mơ..."
Hắn tiếp tục dùng giấc mơ tiên tri để lừa gạt, quả nhiên lần này Nguyên Bách không dám xem thường nữa, vốn còn nghĩ cho dù chuyện này có quan trọng cỡ nào cũng không cần Hoàng đế đích thân đi.
Nhưng Nguyên Bách lại nhanh chóng câm nín chỉ vì một câu hỏi của tiểu Hoàng đế... Nếu Hoàng đế không đi thì phái ai đi đây?
Là Thừa tướng, Nguyên Bách phải ở lại triều đình để duy trì triều đình vận chuyển, một khi có chuyện gì xảy ra cũng cần hắn ta ở kinh đô để điều phối và ứng phó kịp thời, chỉ có hắn ta mới trấn áp được.
Nhưng ngoài Nguyên Bách ra, phái ai trong số các văn thần đi mới có thể đảm bảo không bị lợi ích chi phối, làm tốt mọi việc một cách hoàn hảo đây? Ý trời đã cảnh báo rồi, nếu vẫn còn bất cẩn, làm hỏng việc, không chỉ bách tính chịu thiệt, mà còn đắc tội với trời cao rồi còn gì?
Nếu chỉ phái võ tướng, trong đầu Nguyên Bách chợt lóe lên hình ảnh Dụ Chiêu, nhưng lại nhanh chóng phủ nhận, hắn ta biết trên chiến trường y đa mưu túc trí, nhưng không biết năng lực xử lý nội chính của đối phương ra sao, còn những tên lính tráng thô kệch dưới trướng Dụ Chiêu, càng nhìn càng không thể giao phó trọng trách.
Nghĩ một vòng, cuối cùng chỉ có thể thừa nhận, tiểu Hoàng đế vẫn luôn che giấu thực lực là ứng cử viên duy nhất cho việc này.
Tuy rằng Nguyên Bách cũng chưa từng thấy tiểu Hoàng đế thể hiện thiên phú, nhưng nếu bấy lâu nay hắn vẫn luôn che giấu thực lực thì những thứ hắn ta đã tận tâm dạy dỗ, truyền thụ hết lòng, chắc hẳn đối phương đã nghe lọt tai rồi.
Không biết từ lúc nào, hắn ta đã bị thuyết phục, bắt đầu cân nhắc khả năng để tiểu Hoàng đế đích thân đi một chuyến.
Bên này, Dụ Chiêu nghe như người trên mây, giấc mơ tiên tri là cái gì, sao lại là thứ mà y không biết?
Định chen miệng vào, lại thấy Lận Duy quay đầu nháy mắt với y nhân lúc Nguyên Bách đang cúi đầu suy nghĩ như thể đã đoán trước được phản ứng của y, ý ám chỉ rất rõ ràng.
Vậy ra đây là lời nói dối để lừa phỉnh tên cổ hủ Nguyên Bách à? Tiểu Hoàng đế hy vọng mình đừng vạch trần hắn?
Dụ Chiêu không nói rõ được mình đang vui vì điều gì, nhưng tâm trạng bỗng nhiên tốt lên, y ngoan ngoãn ngậm miệng lại, trong lòng vẫn hơi bất mãn, thầm nghĩ sao Nguyên Bách lại ngốc đến mức tin cả những lời vớ vẩn này chứ?
Nghe nói năm đó hắn ta là thần đồng nổi tiếng khắp vùng, sau đó đỗ thám hoa, những năm này địa vị cao quý, càng sống càng thụt lùi à?
Y luôn ngẩn người, cuối cùng chủ đề này cũng kết thúc sau khi Lận Duy thể hiện kỹ năng dịch dung xuất thần nhập hóa, biến Đổng Minh thành hắn, đến cả Nguyên Bách cũng không phân biệt được, lý do cuối cùng để từ chối cũng không còn nữa.
Cuối cùng Nguyên Bách cũng thỏa hiệp, đồng ý để tiểu Hoàng đế cải trang vi hành, hắn ta sẽ giúp đỡ che giấu, Đổng Minh cũng chỉ là thái giám, k dậy nổi sóng gió.
Lận Duy suy nghĩ rất chu toàn, Nguyên Bách cũng không lo lắng sẽ xảy ra chuyện gì.
Trước có giấc mơ tiên tri, sau lại chứng kiến tiểu Hoàng đế thể hiện năng lực vượt ngoài dự đoán, lần này hắn ta không thể không tin.
Sau khi kế hoạch rời kinh được quyết định, Nguyên Bách lập tức trở về Nội các, việc cứu trợ thiên tai còn một số chi tiết cần hắn ta xử lý.
Dụ Chiêu ở lại, Lận Duy thấy y ngồi im không nhúc nhích, tốt bụng hỏi: "Muốn gặp Doãn cô nương lần nữa trước khi rời đi à?"
"Không phải." Dụ Chiêu bị hắn hỏi như vậy, cảm thấy bực bội đến nỗi không nói nên lời.
Thật ra tự hỏi lòng, tiểu Hoàng đế đã vô cùng khoan dung với y, thái độ cũng hòa nhã lễ độ. Trong chuyện của Doãn Thập Nhất, ngoài việc giam lỏng trong cung, những sắp xếp còn lại của hắn đều rất chu đáo.
Y hít sâu một hơi, đổi sang vẻ mặt cung kính: "Chỉ là muốn hỏi Bệ hạ, lần này xuất hành cần dẫn theo bao nhiêu người là đủ, để thần về chuẩn bị?"
Lận Duy suy nghĩ một hồi rồi nói: "Trẫm thấy mười mấy thích khách mà chúng ta gặp ở vách núi hôm đi săn lần trước là đủ rồi, à đúng, cả cung thủ nấp trong bóng tối bắn trẫm lúc đầu nữa, bắn chuẩn lắm, dẫn theo luôn đi."
"..." Dụ Chiêu nghe, vừa xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu vừa cạn lời, y hỏi thừa quá rồi!
Trở về phủ tướng quân, Dụ Chiêu gọi Chu Trạch đến, nói với hắn ta chuyện hai ngày nữa sẽ xuất hành, y do dự một chút rồi vẫn nói thêm chuyện tiểu Hoàng đế muốn đi cùng, dù sao những người này đều đã từng gặp Lận Duy, gặp mặt rồi sẽ nhận ra thôi.
"Bệ hạ dặn ta sắp xếp cho các ngươi đi theo, ngài ấy thông cảm việc các ngươi ám sát chỉ vì làm theo lệnh của ta nên cho các ngươi một cơ hội chuộc tội, để sau này các ngươi không phải bất an khi nhớ lại chuyện này."
Cho dù tiểu Hoàng đế có ý này hay không, qua miệng Dụ Chiêu cũng đã trở thành ý này.
"Với võ công của ngài ấy, ngài ấy không cần ai bảo vệ cả, vậy việc các ngươi đi theo có nghĩa là gì, phải tự mình suy nghĩ cho kỹ, đến lúc đó phải nhanh trí lên, hiểu chưa?"
Dụ Chiêu cũng sợ mấy tên làm tâm phúc của mình lâu, mắt cao hơn đầu, không để tâm đến những việc vặt vãnh tiểu Hoàng đế dặn dò nên phải thị uy trước thay tiểu Hoàng đế.
Y đúng là lo lắng hết lòng hết dạ mà!
Sau khi đuổi Chu Trạch đi, y sai người bắt đầu thu dọn đồ đạc, còn mình thì trở về phòng ngủ, y không thích người khác chạm quần áo của mình, quen tự mình sắp xếp, chỉ là đang dọn dẹp, ánh mắt lại vô thức rơi vào chiếc áo ngoài có màu sắc đặc biệt nổi bật trong tủ đồ.
Đáng lý ra y nên trả lại chiếc áo này cho tiểu Hoàng đế mới đúng, màu vàng đất là màu sắc mà chỉ Hoàng đế mới được mặc, hôm đó thấy y c** tr*n bị lạnh, tiểu Hoàng đế mới choàng lên người y, lúc đó y không từ chối đã là không đúng quy củ rồi, giữ mãi không trả lại càng...
Cũng không phải Dụ Chiêu cố ý không muốn trả, chỉ là mỗi lần ra ngoài đều tình cờ quên mất.
Mấy hôm nay tiểu Hoàng đế cũng không nhắc đến, không biết là đã quên chuyện này rồi hay chẳng hề bận tâm.
Nhưng tiểu Hoàng đế không quan tâm, không có nghĩa là người khác không quan tâm, nếu để người ta phát hiện trong phòng y có một chiếc áo khoác ngoài màu này, còn thêu hình rồng, e rằng tin đồn phủ tướng quân sắp mưu phản sẽ lập tức lan truyền khắp nơi mất.
Nghĩ đến đây, Dụ Chiêu bèn nhét chiếc áo khoác ngoài này vào trong rương hành lý.