Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 61: Mơ

Cách giải cổ độc đã được đề cập trong cốt truyện gốc, lấy cánh hoa của hoa xác thối trộn với máu của Doãn Thập Nhất để làm thuốc, sau đó rạch một vết nhỏ trên cổ tay, dùng thuốc dẫn dụ cổ trùng tự chui ra.

Lận Duy nói ra phương pháp này, cũng nói: "Cũng không khó, chỉ là hoa xác thối này khá hiếm, thường mọc ở sâu trong rừng mưa, năm năm mới nở hoa một lần, mà thời gian nở hoa chỉ có năm ngày, phải tốn chút công sức."

Điều phiền phức nhất là thời gian, cho dù tìm thấy cũng chưa chắc đã may mắn gặp được lúc nó nở hoa năm năm một lần, nở hoa rồi chỉ có năm ngày cũng chưa chắc đã kịp thời đưa về.

Nhưng thật ra trong biệt viện của Ngụy vương có dùng phương pháp đặc biệt để nuôi dưỡng một cây, nhưng Lận Duy đâu thể nào bỏ qua một chiêu khống chế Dụ Chiêu sớm như vậy được.

"Cứ phái người đi tìm trước đã." Hắn mỉm cười nói: "Giờ chưa cần lo lắng, lát nữa trẫm sẽ sai người điều chế một loại hương, mỗi ngày Doãn cô nương đốt bốn năm canh giờ, có thể tạm thời ép tử cổ duy trì trạng thái ngủ say, cắt đứt liên lạc với mẫu cổ."

Dụ Chiêu vừa nghe cách hắn sắp xếp là biết tiểu hoàng đế nhất định phải nắm Doãn Thập Nhất trong tay để khống chế y.

Lần này y không hề tức giận, tuy hôm qua y còn khó chịu vì đối phương thẳng thừng nói không tin tưởng lòng trung thành của y, nhưng lúc này y lại vô thức nghĩ khác, lúc đó chắc Lận Duy chỉ đang nói sự thật, không có ý hạ thấp con người y, là y hiểu lầm rồi.

Doãn Thập Nhất đã cứu mẫu thân y, y cũng có chút thiện cảm khác hẳn với những người khác. Nhưng trong mắt hầu hết mọi người, dù sao cô nương này cũng không phải người không thể dứt bỏ, vì vậy khi gặp chuyện, họ chỉ khuyên y "trên đời thiếu gì hoa thơm cỏ lạ, mạo hiểm vì một nữ tử là không đáng".

Nói những lời bội bạc nhẹ như lông hồng.

Người thân và bạn bè của y đều như vậy, thế mà tiểu hoàng đế lại ra thánh chỉ cướp Doãn Thập Nhất đi như thể đã xác định rằng y sẽ không bao giờ vứt bỏ nàng ấy vậy.

Dụ Chiêu biết suy nghĩ này rất đáng khinh bỉ, nhưng y không khỏi cảm thấy... Tiểu hoàng đế hiểu y hơn cả những người thân thiết bên cạnh y, có lẽ việc mượn sức y không phải ý định nhất thời mà đã được hắn chuẩn bị kỹ lưỡng.

Chỉ là không may, y lại thiết kế bẫy rập dồn hắn vào chỗ chết, khiến cho hắn buộc phải lộ diện trước thời hạn, chắc là giận nhỉ? Thế nên mới cố tình kéo y nhảy xuống vực, lại còn ném y xuống nước, cuối cùng còn bỏ mặc y dưới vực một mình!

Lúc này Dụ Chiêu mới cảm thấy áy náy, đối với y, việc ám sát là bất đắc dĩ, nhưng trong mắt Lận Duy, y thực sự đã phản bội quân thượng quá dễ dàng chỉ vì một mật thám.

Lận Duy nói không trách y, nhưng chắc chắn lúc đó hắn đã thất vọng về y, chỉ là sau khi trêu chọc y một trận, hắn lại mềm lòng, còn để lại áo ngoài cho y vì sợ y lạnh...

Dụ Chiêu thầm thở dài trong lòng, không còn lời nào để nói về việc tiểu hoàng đế không tin tưởng mình.

Sau khi an ủi Doãn Thập Nhất xong, Lận Duy bảo Đổng Minh đưa người về hậu cung, trong Ngự Thư phòng chỉ còn lại hai người nhìn nhau, Dụ Chiêu hắng giọng một cái, còn chưa kịp mở miệng, Lận Duy đã nói: "Đại tướng quân cứ tự nhiên đi, trẫm hết việc rồi."

"..." Dụ Chiêu sững người, họ vừa mới kết minh, không phải hắn nên kéo y lại phân tích tình hình, bàn bạc cách đoạt quyền, ban ơn giáng họa rồi giao phó trọng trách cho y sao?

Có lẽ vẻ mặt nghi ngờ của y quá rõ ràng, Lận Duy mỉm cười, kiên nhẫn giải thích một câu: "Một thời gian nữa sẽ có việc cần nhờ Đại tướng quân."

Chỉ đúng một câu này, sau đó không còn gì nữa, Dụ Chiêu cũng không tiện dây dưa, chỉ đành lui xuống với vẻ mặt nặng trĩu.

Sau khi y đi, hệ thống lên tiếng: [Chủ nhân, ngài có lạnh nhạt với anh ta quá không?]

Lận Duy lắc đầu: [Hôm qua anh ta còn muốn ám sát anh, nếu anh đối xử với anh ta tốt quá, cậu đoán xem anh ta sẽ bội phục anh biết co biết duỗi hay âm thầm cảnh giác anh đang nhẫn nhục chịu đựng chỉ chờ ngày sau trả thù?]

Dù sao cách đối nhân xử thế giữa người với người vẫn khác với cách đối đãi giữa vua tôi. Cái ngưỡng tinh tế đó cần phải tự mình nắm bắt, may mà Lận Duy rất giỏi việc này.

Thấy Lận Duy đã có tính toán, hệ thống cũng không tiện nói bóng gió quá rõ ràng, thật ra nó sợ lần này chủ nhân của nó không còn cơ hội rung động với người kia nữa, nếu sau khi nhiệm vụ kết thúc, chủ nhân dẫn nó đi luôn thì Kem... À không! Vị tổ tông kia sẽ tức chết mất!

Dụ Chiêu đang trên đường ra khỏi cung, bỗng nghe thấy tiếng bước chân vội vàng phía sau, quay đầu lại thì thấy Đổng Minh đang đuổi theo, y cố ý dừng bước, đợi Đổng Minh gần đến bên cạnh mới hỏi: "Bệ hạ còn việc gì chưa dặn dò à?"

Đổng Minh vội vàng phủ nhận: "Đại tướng quân hiểu lầm rồi, Bệ hạ triệu kiến Nguyên thừa tướng, bảo nô tài đích thân đến mời."

Lúc này khuôn mặt Dụ Chiêu thực sự tối sầm lại, thảo nào sau khi giải quyết xong chuyện của Doãn Thập Nhất, an ủi y xong vội đuổi y đi ngay, hóa ra đang nóng lòng muốn gặp Nguyên Bách?

Y bỗng nghi ngờ mình đã lên nhầm thuyền, dù tiểu Hoàng đế thâm sâu khó lường đến đâu cũng chưa đến tuổi cập kê, y cũng hồ đồ rồi, tên nhóc choai choai tuổi này thì đáng tin cậy được bao nhiêu? Không thích nữ nhân thì đã sao? Hắn vẫn chỉ là tên khốn không chịu nổi cám dỗ của sắc đẹp thôi!

Đổng Minh trơ mắt nhìn sắc mặt Đại tướng quân thay đổi, cuối cùng phất tay áo bỏ đi, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Lận Duy nghe hệ thống báo cáo cũng cảm thấy Dụ Chiêu thật sự quá nóng tính, càng thêm kiên định việc đối xử với y phải lúc cứng lúc mềm, không thể để y được nước lấn tới.

Hệ thống cạn lời, nghe thấy suy nghĩ của hắn, nó suýt nữa vỡ vụn, nó chỉ muốn cho chủ nhân biết người kia đang giận dỗi mà thôi! Trước đây hắn đều chủ động dỗ dành cơ mà? Sao lần này lại khác trước chứ!!!

Lận Duy không hề biết tâm tư phức tạp của nó, hắn triệu kiến Nguyên Bách cũng không phải để cố tình chọc tức Dụ Chiêu, mà là có chính sự.

Trong bốn vị đại thần phụ chính, nếu nói ai thực sự trung thành thì chắc chỉ có Nguyên Bách, chỉ là lòng trung thành này không phải dành cho hắn, mà là vì việc công.

Nguyên Bách xuất thân từ thế gia thanh liêm, mấy đời trước đều là Thừa tướng hoặc Thái sư, gia học uyên thâm, vốn không phải người ham mê quyền lực, chỉ là lý tưởng của người này hơi... Tân tiến.

Đương nhiên, đây chỉ là đánh giá của Lận Duy với tư cách là người đến từ tương lai.

Hắn ta cho rằng việc thay đổi Hoàng đế chắc chắn sẽ xuất hiện hôn quân, điều này đã được lịch sử chứng minh và là điều không thể tránh khỏi, vì vậy chỉ hy vọng Hoàng đế chỉ ngồi đấy lấy uy, phân chia quyền lực trị vì thiên hạ cho các trọng thần, để họ kiềm chế lẫn nhau, bản thân chỉ cần ngoan ngoãn ngồi trên ngai vàng làm biểu tượng trấn an thiên hạ là được.

Trong thời đại niềm tin mê tín "Hoàng đế là thiên tử" thịnh hành, chắc chắn suy nghĩ này rất táo bạo và phản nghịch.

Cũng có thể có liên quan đến tuổi trẻ khí thịnh, Nguyên Bách mới ba mươi tuổi đã ngồi lên chức Thừa tướng, năm nay cũng mới ba mươi sáu tuổi, tuy không thể so với Dụ Chiêu mười bảy mười tám tuổi đã lập được chiến công hiển hách, nhưng ở độ tuổi này, Nguyên Bách chắc chắn được coi là trẻ tuổi, huống chi hắn ta còn là người đứng đầu các văn thần.

Thật ra Lận Duy cũng khá tán thưởng hắn ta, nhưng hắn nhìn thấu mọi chuyện hơn Nguyên Bách, nếu tư tưởng của thế giới này không trải qua một cuộc cải cách toàn diện từ dưới lên trên, không phổ cập tư tưởng cho quần chúng tầng dưới chót, lý tưởng này chỉ là lâu đài trên không, tuyệt đối không thể bén rễ sâu vào lòng đất, phát triển thành cây đại thụ.

Ví dụ như trong cốt truyện gốc, hoàng quyền suy yếu, Ngụy vương có quyền thừa kế lập tức rình rập, Dụ Chiêu nắm giữ trọng binh nói phản là phản, cái gọi là thế cân bằng quyền lực chỉ là ảo tưởng, mong manh như bong bóng, chọc một cái là vỡ.

Vì vậy, nếu phải đánh giá, tư tưởng này sẽ là "nghĩ thì hay, nhưng khó thành hiện thực", Lận Duy cảm thấy không cần để Nguyên Bách tiếp tục cố chấp nữa.

Không đợi bao lâu, Nguyên Bách đã nhanh chóng đến Ngự Thư phòng, Lận Duy không để hắn ta hành lễ xong, bước nhanh xuống dìu tay hắn ta đỡ dậy.

"Lão sư không cần đa lễ, trẫm tìm lão sư chỉ là có việc muốn thỉnh giáo." Lần này Lận Duy cố ý dùng cách xưng hô mà nguyên chủ đã không dùng kể từ khi lên ngôi.

Thực tế, đúng là tiểu Hoàng đế và Nguyên Bách đã có một đoạn tình sư đồ, Nguyên Bách từng được Tiên đế phái đến dạy dỗ nguyên chủ khi còn là Hoàng tử, tuy trong cốt truyện gốc không đề cập chi tiết, nhưng Lận Duy chắc chắn nguyên chủ đã đóng góp cho lý tưởng quân vương chỉ nên là linh vật của Nguyên Bách một phần không nhỏ.

Quả nhiên vừa nghe hắn gọi lão sư, vẻ mặt Nguyên Bách lập tức trở nên đau khổ, rõ ràng đã nhớ lại một số chuyện không mấy tốt đẹp, nhưng vẫn tận tâm chắp tay nói: "Bệ hạ cứ nói, thần biết gì sẽ đáp nấy."

"Là thế này..." Lận Duy thở dài, kéo Nguyên Bách ngồi xuống mới chậm rãi nói: "Hôm qua trẫm nằm mơ, mơ thấy một nơi nào đó gặp phải động đất, tử thương vô số kể, tỉnh dậy vẫn còn thấy lo lắng."

Sắc mặt Nguyên Bách hơi thay đổi, dù hắn ta không coi trọng hoàng quyền đến đâu cũng không khỏi bất an khi nghe thấy Hoàng đế nói mình mơ thấy giấc mơ chẳng lành như vậy.

Lận Duy coi như không biết, chỉ tiếp tục thở dài: "Lão sư, động đất là thiên tai, trẫm mơ thấy mình ở trong đó, cảm thấy sức người nhỏ bé, tiếng kêu gào thảm thiết của bách tính vẫn còn văng vẳng bên tai, không khỏi nghĩ, nếu gặp phải chuyện này thật thì phải ứng phó thế nào mới có thể vớt vát được đôi phần, vì vậy mới không khỏi mời lão sư đến giải đáp."

"Bệ hạ có tấm lòng nhân từ, thần yên tâm rồi."

Thật ra Nguyên Bách đã không còn muốn uốn nắn khúc gỗ mục này từ lâu rồi, tiểu Hoàng đế không học vấn không nghề nghiệp mới đúng ý hắn ta, nhưng bị Lận Duy xoay vòng một hồi, đạo làm tôi ngấm trong xương cốt lại khiến hắn ta không thể phớt lờ tấm lòng nhân ái hiếm hoi của vị vua trẻ tuổi này.

Thôi được, dạy thì dạy, dù sao cũng là chuyện tốt.

Vì vậy hôm đó, Nguyên Bách ở lại Ngự Thư phòng cả buổi sáng mới rời đi, Dụ Chiêu nghe được tin thì trợn trắng cả mắt.

Nguyên Bách trở lại Nội các tiếp tục làm việc, nghe tiểu Hoàng đế kể lại nhiều cảnh tượng thảm khốc của trận động đất nọ cũng không khỏi thầm nghĩ, nằm mơ mà có thể mơ chân thực đến vậy cơ à?

Nhưng tiểu Hoàng đế lớn lên trong thâm cung, nếu không tận mắt chứng kiến thì sao có thể miêu tả được cảnh tượng đến cả trong sách cũng không viết chi tiết như vậy chứ?

Nhưng dù sao cũng chỉ là giấc mơ, chỉ vì thế mà huy động nhân lực vật lực cũng không thực tế, cuối cùng Nguyên Bách không làm gì cả.

Tình tiết động đất là khởi đầu cho sự hỗn loạn của thiên hạ trong cốt truyện gốc, việc cứu trợ thiên tai không hiệu quả dẫn đến dịch bệnh lây lan, dân chúng lầm than, tiểu Hoàng đế lại bị Dụ Chiêu phế bỏ thân thể, chẳng phải là lúc các thế lực khác nổi lên thừa cơ trục lợi?

Lận Duy cũng không hy vọng Nguyên Bách sẽ chuẩn bị trước sau khi nghe những lời này, không nói đến việc bây giờ hắn không có quyền lên tiếng, cho dù hắn là Hoàng đế nắm giữ đại quyền, muốn dựa vào giấc mơ của mình để dự đoán, ép buộc toàn bộ dân chúng của một trấn đang yên ổn phải di dời, cũng sẽ gặp phải rất nhiều trở ngại, cho dù cuối cùng có hạ lệnh thì những người này cũng không thể nào giúp hắn làm tốt mọi việc.

Vì vậy, hắn chỉ đang đặt nền móng, để Nguyên Bách không dám lơ là, coi lời của hắn là gió thoảng bên tai, có vậy những hành động sau này của hắn mới không bị cản trở.

Còn nửa tháng nữa mới đến lúc động đất xảy ra và tin tức truyền đến kinh đô, trong nửa tháng này, ngoài việc thỉnh thoảng triệu Dụ Chiêu vào cung, cho y gặp Doãn Thập Nhất, xác nhận người trong lòng không bị ngược đãi thì Lận Duy thực sự không nói thêm lời nào với y nữa.

Lúc đầu Dụ Chiêu còn nghĩ chắc chắn tiểu Hoàng đế sẽ không giữ được bình tĩnh quá lâu, muốn đua xem ai cứng đầu hơn ai, kết quả đợi nửa tháng, không đợi được tiểu Hoàng đế cầu xin y, chỉ đợi được tin thảm họa động đất truyền đến triều đình.

Không nói đến việc Nguyên Bách kinh ngạc như thế nào, Dụ Chiêu vốn nghĩ đây sẽ là cơ hội tốt để tiểu Hoàng đế chính thức tham gia vào chuyện triều chính và thiết lập danh vọng, chỉ cần tiểu Hoàng đế chịu mở lời, y sẽ ôm đồm việc cứu trợ thiên tai, nhưng không ngờ hắn vẫn đứng im như tượng, chỉ nháy mắt ra hiệu y đừng lên tiếng, mọi việc đều do Nguyên Bách quyết định.

Sau khi tan chầu, cuối cùng y cũng không nhịn được nữa, do dự rất nhiều lần, cuối cùng vẫn quyết định tạm thời nhịn cơn tức này, chủ động đến Ngự Thư phòng cầu kiến, muốn hỏi rốt cuộc tiểu Hoàng đế đang nghĩ gì, kết quả vừa vào cửa đã thấy Nguyên Bách ở bên trong, còn tiểu Hoàng đế đang nắm tay người ta thân thiết trò chuyện.

Dụ Chiêu chỉ cảm thấy xấu hổ như thể mình dốc hết sức suy nghĩ thay người ta, cuối cùng phát hiện với người ta mình chỉ là người thừa, cạn lời đến cực điểm chỉ có thể bật cười một tiếng.

Lận Duy đang thuyết phục Nguyên Bách rằng việc cứu trợ thiên tai lần này nên chia làm hai đường, một đường công khai, một đường bí mật, hắn muốn dẫn Dụ Chiêu cải trang vi hành đến vùng thiên tai, cho dù Dụ Chiêu không chủ động đến thì hắn cũng đã phái người đi truyền tin rồi.

Chỉ là không ngờ, Dụ Chiêu vừa bước vào, hắn còn chưa kịp giải thích tình hình đã nghe đối phương buông lời châm chọc: "Nếu biết Bệ hạ có Nguyên thừa tướng chia sẻ gánh nặng thì thần đã không đến rồi!"