Mười mấy tên thuộc hạ của Dụ Chiêu đến sớm hơn đám thị vệ đợi mãi không Hoàng đế và Đại tướng quân quay lại mới bắt đầu đi tìm.
Chỉ là khi họ tìm đến, trong hang động chỉ còn lại một mình Dụ Chiêu y phục chỉnh tề, tay còn cầm một chiếc áo ngoài ngoài màu vàng đất.
Chu Trạch vừa đến đã kêu mọi người quỳ xuống nhận lỗi, Dụ Chiêu lắc đầu ra hiệu cho họ đứng dậy, chuyện ngoài ý muốn hôm nay không thể trách ai được.
"Tướng quân, tiểu Hoàng đế đâu?" Chu Trạch đứng dậy, lúc này mới có tâm trạng nhìn xung quanh tìm kiếm bóng dáng của người kia, tìm không thấy, tim hắn ta bỗng chùng xuống một nhịp.
Bị nước cuốn trôi rồi à? Vậy thì phiền phức đấy, bọn họ có định lấy mạng tiểu Hoàng đế đâu, tiểu Hoàng đế không có con nối dõi, nếu hắn chết, triều đình sẽ loạn ngay, nếu Ngụy vương ngư ông đắc lợi thì không phải chuyện tốt với phủ tướng quân bọn họ.
Dụ Chiêu nghe vậy, sắc mặt hơi thay đổi, không trả lời câu hỏi của hắn ta, chỉ cau mày dặn dò: "Gọi ngài ấy là Bệ hạ! Sau này dù là lúc riêng tư cũng không được vô lễ như trước nữa."
Nếu đã kết minh rồi, sau này y chính là thuộc hạ của tiểu Hoàng đế, đương nhiên sẽ dành cho hắn đủ tôn trọng. Y cũng tự an ủi mình, y không phải kiểu người ích kỷ, bất trung như tiểu Hoàng đế nói, trước đây y chưa thực sự coi Hoàng đế là đối tượng để trung thành mà thôi.
Hừ! Sớm muộn gì tên điên đó cũng sẽ hiểu ra.
Dụ Chiêu khẽ thở dài rồi ra khỏi hang, chiếc áo ngoài của Lận Duy vẫn luôn vắt qua tay, có người đưa tay định nhận lấy, nhưng y không đưa.
"Đi thôi! Bệ hạ không sao, chắc lúc này đã về doanh trại rồi."
Hắn đã dùng khinh công cao cường khó tin nhảy l*n đ*nh vách núi cao mấy chục mét ngay trước mặt y, để lại một mình y chờ thuộc hạ đi đường vòng đến cứu, cũng chỉ vì hôm nay y quá đuối lý nên mới không so đo.
Bên kia, quả thật Lận Duy đã quay về doanh trại từ lâu, sau khi để lại một đội người đi tìm tung tích của Đại tướng quân cho có, hắn đã tự mình quay về hoàng cung trước.
Cũng có thể nói hắn cố tình bỏ rơi Dụ Chiêu dưới vực một mình, hắn cần phải khiến tên Dụ Chiêu kiêu ngạo này sinh ra sự kính sợ nhất định với mình, không cần nhiều, nhưng không thể không có, có thế mối quan hệ giữa họ mới có thể phân biệt chủ thứ rõ ràng ngay từ đầu, tránh để lại hậu họa sau này.
Vừa về cung đã có người đến hỏi hắn có muốn gọi mỹ nhân mới vào cung thị tẩm không, Lận Duy xua tay, chỉ bảo đại thái giám Đổng Minh bên cạnh truyền lệnh xuống, đối xử với vị nương nương duy nhất trong hậu cung này tốt chút.
Nguyên chủ là nhi tử nhỏ tuổi nhất của tiên đế, thân mẫu mất sớm, đích mẫu cũng qua đời sau khi tiên đế băng hà không lâu, từ nhỏ hậu cung này đã không có trưởng bối chăm sóc hắn ta, hơn nữa hắn ta còn nhỏ, chưa đến tuổi cập kê, các đại thần không coi trọng hắn ta nên cũng không vội, vì vậy cho đến bây giờ vẫn chưa có phi tần.
Đương nhiên, trong đó cũng không thể thiếu sự thao túng của Ngụy vương, ông ta không muốn tiểu Hoàng đế có con nối dõi, huynh trưởng của nguyên chủ, người thì chết, người thì phế, nếu nguyên chủ chết yểu không con nối dõi thì ngai vàng sẽ thuận thế rơi vào tay hoàng thúc là Ngụy vương.
Nguyên chủ có thể sống đến bây giờ, không thể không kể đến công lao của bốn vị đại thần phụ do tiên đế bổ nhiệm, Dụ Chiêu là một trong số đó, nhưng bọn họ vốn chẳng thật lòng muốn phò tá Hoàng đế, nhưng so với Ngụy vương, họ cảm thấy việc có một tiểu Hoàng đế dễ kiểm soát ngồi trên ngai vàng sẽ có lợi hơn mà thôi.
Giống như Dụ Chiêu, một khi tiểu Hoàng đế làm điều gì đó y không thể chịu đựng được thì thế cân bằng này sẽ bị phá vỡ ngay lập tức.
Lận Duy không vội lôi kéo các đại thần phụ chính khác ngoài Dụ Chiêu. Đầu tiên, tuy mấy vị đại thần này chưa chắc đã trung thành với hắn, nhưng lợi ích của họ không không hề dính dáng gì đến Ngụy vương. Tiếp theo, Dụ Chiêu mới là nam chính được ý thức thế giới ưu ái, ý nguyện của y mới thực sự ảnh hưởng đến thế cục.
Hắn sắp xếp mọi chuyện đâu vào đấy rồi mới yên tâm đi ngủ.
Hệ thống phát hiện hắn không nhớ Kem, cũng không hỏi lý do đến muộn nữa mới thở phào nhẹ nhõm, chỉ hy vọng sau khi thế giới này kết thúc, vị tổ tông kia đừng làm loạn nữa, chưa từng thấy ai ghen với chính mình như vậy cả!
Một đêm nhanh chóng trôi qua, dù hôm trước Hoàng đế đi săn gặp thích khách thì buổi chầu sáng hôm sau vẫn phải diễn ra.
Dụ Chiêu đứng ở vị trí đầu tiên trong hàng ngũ văn võ bá quan, đứng bên cạnh Thừa tướng Nguyên Bách, tiểu Hoàng đế cũng vừa ngáp vừa bước ra với dáng vẻ lười biếng khiến người ta khinh thường như mọi ngày.
Trước đây Dụ Chiêu cũng là một trong những người khinh thường hắn, nhưng sau sự kiện nhảy xuống vực hôm qua, y không còn dám coi thường vị bệ hạ nhỏ này nữa.
Đúng lúc này, ánh mắt Lận Duy lia sang, vừa khéo chạm mắt với y, y tận mắt nhìn thấy tiểu Hoàng đế ỷ vào việc ngồi trên cao, ngoài y ra không ai dám nhìn thẳng vào hắn, lặng lẽ nhướn mày, miệng khẽ mấp máy nói một câu không thành tiếng: "Sau khi tan chầu ở lại."
Dụ Chiêu miễn cưỡng chớp mắt ra hiệu mình biết rồi, sau đó cụp mắt xuống, dời ánh mắt đi chỗ khác.
Chuyện thích khách hôm qua không được thảo luận nhiều trên triều, trọng tâm cơ bản đều đặt vào việc khuyên can tiểu Hoàng đế không nên bỏ mặc thị vệ hành động một mình, như thể việc gặp thích khách trong lâm viên hoàng gia là tại Hoàng đế không cẩn thận vậy.
Thừa tướng Nguyên Bách đúng là có ý này: "Quân tử không đứng trước bức tường sắp đổ, sao Bệ hạ có thể không cho thị vệ đi theo bảo vệ khi biết thích khách vẫn chưa bị bắt chứ? Nếu có bất trắc gì xảy ra, chẳng phải sẽ khiến thiên hạ đại loạn sao?"
Dụ Chiêu nghe mà mí mắt giật giật, nếu tiểu Hoàng đế ngồi trên cao kia ngu xuẩn vô năng thật thì cũng đành, nhưng hắn lớn lên dưới mắt của biết bao thái giám cung nữ trong thâm cung, vẫn có thể giấu giếm tất cả mọi người, luyện được võ công thâm sâu khó lường, lòng dạ sâu như vậy, sao có thể chịu đựng được việc Nguyên Bách dạy dỗ mình trước mặt mọi người chứ!
Y ôm tâm thế xem trò hay, chờ xem tiểu hoàng đế đã bắt đầu lộ rõ tài năng kia sẽ ứng phó ra sao.
Chẳng qua đến cả kẻ chủ mưu vụ ám sát như y, Lận Duy cũng chỉ dọa một chút là xong, tuy hắn chơi xấu ném y xuống nước, nhưng sau đó vẫn đưa áo ngoài cho y khi thấy y lạnh còn gì?
Thế sao hắn có thể nổi giận với Nguyên Bách chỉ tận tâm khuyên nhủ hắn vài câu được chứ.
Lận Duy tốt tính tiếp nhận tất cả, mặt mày Nguyên Bách vốn đang nghiêm nghị, nghe thấy tiểu Hoàng đế chịu nghe lời dạy bảo, còn nhân cơ hội tự kiểm điểm bản thân, hắn ta không khỏi giãn lông mày, lộ ra vẻ hài lòng mãn nguyện.
Cảnh tượng vua tôi hòa thuận giả tạo này thật khiến người ta khó chịu!
Nhưng nhìn Lận Duy đang cười dịu dàng, không hiểu sao Dụ Chiêu lại nhớ đến câu nói hôm qua...
"Yên tâm, trẫm không thích nữ nhân."
Vốn tưởng chỉ là cái cớ tiểu hoàng đế bịa ra để lấy lòng tin của mình, lúc này Dụ Chiêu lại không khỏi quan sát Nguyên Bách cũng được tiểu Hoàng đế "đối xử khác biệt", phát hiện đúng là tên này có khuôn mặt xinh đẹp như thiếu nữ, đã thế lại còn đóng vai thần tử cổ hủ.
Chậc! Dụ Chiêu kiên quyết không chịu thừa nhận mình không được quân thượng coi trọng bằng tên thư sinh cổ hủ này, chỉ cảm thấy mình đã phát hiện ra sự thật.
Y tự hiểu lầm, sau đó nảy ra ý nghĩ xấu xa, với cái kiểu cứng nhắc, không biết hành xử linh hoạt của Nguyên Bách, nếu hắn ta biết tại sao tiểu Hoàng đế lại đối xử khác biệt với hắn ta, e rằng sẽ xấu hổ và uất ức đến mức đập đầu vào cột mà chết mất.
Buổi chầu nhanh chóng kết thúc, các văn thần lần lượt đến nha môn làm việc, Dụ Chiêu là Đại tướng quân thì tự do hơn một chút, thỉnh thoảng đến doanh trại ngoài thành tuần tra là được, Lận Duy bảo y ở lại, y bèn chậm rãi đi cuối, đợi Đổng Minh đến tìm y, đưa y đến Ngự Thư phòng.
Vừa vào cửa, Dụ Chiêu đã phát hiện Doãn Thập Nhất cũng ở đó, Lận Duy ngồi trên cao chống cằm đợi y đến, Dụ Chiêu vừa định chắp tay hành lễ thì bị ngăn lại.
"Miễn lễ." Lận Duy xua tay nói với y: "Ngươi giải thích nguyên nhân kết quả cho Doãn cô nương nghe đi, lát nữa ta sẽ xem thử xem có thể giải được cổ độc của nàng ấy hay không."
Mặt Dụ Chiêu không chút cảm xúc, Hoàng đế còn ở đây, y phải giải thích thế nào?
Chẳng lẽ nói là, Doãn cô nương, tuy cô là mật thám của Ngụy vương, nhưng Bệ hạ nể mặt ta nên không định truy cứu, chỉ sợ ta tạo phản nên muốn giữ cô ở lại trong cung làm con tin một thời gian, hơn nữa Bệ hạ không thích nữ sắc, sẽ không có ý đồ gì với cô, cô có thể yên tâm ở lại trong cung à?
Bầu không khí trở nên gượng gạo một lúc, Lận Duy mới đột nhiên hiểu ra suy nghĩ của Dụ Chiêu, mỉm cười hỏi: "Đại tướng quân đang muốn trẫm tránh mặt à?"
Chưa đợi Dụ Chiêu trả lời, hắn lại nói tiếp: "Trẫm thì không sao, chỉ là cảm thấy không cần thiết, nếu trẫm muốn nghe thì mọi động tĩnh trong phạm vi hoàng cung đều rõ như ban ngày."
Nói xong, hắn lịch sự đứng dậy: "Đương nhiên, nếu Đại tướng quân chỉ cần chút an ủi tâm lý thì trẫm cũng sẵn lòng nhường chỗ cho hai người nói chuyện riêng."
Dụ Chiêu nghe được nửa câu đầu, đồng tử đã vô thức co lại, kinh ngạc trước võ công thâm sâu của tiểu Hoàng đế, nhưng nghe đến nửa câu sau thì chỉ còn biết cạn lời, thầm trợn trắng mắt rồi ngăn lại: "Đa tạ bệ hạ quan tâm, đã như này rồi thì không cần phải khách sáo nữa!"
Doãn Thập Nhất nhìn họ tương tác với nhau, dây thần kinh căng chặt hơi thả lỏng, dường như quan hệ vua tôi giữa họ không căng thẳng như nàng ấy tưởng.
Lúc ở phủ tướng quân, phần lớn thời gian Dụ Chiêu nàng ấy tiếp xúc được đều là người lạnh lùng, kiêu ngạo, cũng hiếm khi nói lời dịu dàng với nàng ấy, ân nhân cứu mạng của mẫu thân y.
Nhưng trước mặt vị Hoàng đế trẻ tuổi này, tính tình của Dụ Chiêu lại sinh động hiếm thấy, dù sắc mặt vẫn chẳng đẹp lên nổi, nhưng Doãn Thập Nhất vẫn cảm thấy y thực sự thoải mái, thậm chí còn hơi vui vẻ.
Lúc này Dụ Chiêu cũng đã sắp xếp được lời nói, bảy phần thật ba phần giả trộn lẫn vào nhau.
"Thật ra ta là người của bệ hạ..."
Vừa mới mở đầu đã nghe thấy Lận Duy cười khẽ một tiếng, Dụ Chiêu không khỏi nhìn hắn với vẻ mặt khó chịu.
Lận Duy sợ y tức giận bỏ đi, vội vàng cười phụ họa: "Đại tướng quân nói đúng."
Lúc này Dụ Chiêu mới quay đầu lại, hít sâu một hơi rồi nói tiếp: "Ta là người của bệ hạ, chuyện này không còn ai khác biết, bệ hạ biết chuyện của cô, nói có lẽ có cách giúp cô giải cổ độc, chỉ là chuyện ta trung thành với bệ hạ không thể để lộ ra ngoài, vì vậy mới dùng cách này để cô danh chính ngôn thuận ở lại trong cung, đợi cổ độc được giải, bệ hạ sẽ sắp xếp cho cô giả chết xuất cung, đến lúc đó cô sẽ thực sự tự do."
Doãn Thập Nhất là mật thám, giỏi nhất quan sát sắc mặt, liếc mắt một cái đã nhìn ra được sóng ngầm giữa hai người bọn họ, sợ là tình hình thực tế không đơn giản như Dụ Chiêu nói.
Nhưng trong mắt hai người dường như đều chứa cảm xúc tích cực, Doãn Thập Nhất tự thấy không cần phải lo lắng, cũng không xen vào nữa, chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, không gây thêm phiền phức là được.
"Vậy thì làm phiền bệ hạ rồi." Nàng ấy vừa nói, vừa chủ động đưa cổ tay ra.
Lận Duy đi tới, đặt hai ngón tay lên mạch của Doãn Thập Nhất, dùng một chút chân khí chạy dọc theo kinh mạch trong cơ thể nàng ấy, tìm thấy cổ trùng ở gần tim, không đánh động nó, tạm thời rút lui.
"Cổ trùng đó đang ngủ say gần tim cô, nếu k*ch th*ch khiến nó di chuyển thì rất dễ nguy hiểm đến tính mạng, nếu không nắm chắc, tuyệt đối không được tùy tiện đánh thức nó."
Những điều này Doãn Thập Nhất đều biết, người hạ cổ đã nói rõ những điểm nguy hiểm này với đám mật thám bọn họ, nhưng đây lại là lần đầu tiên Dụ Chiêu biết, y thấy Doãn Thập Nhất im lặng gật đầu, cũng nhận ra những gì Lận Duy nói đều là sự thật.
"Bệ hạ có cách nào không?" Y hỏi.
Lận Duy nhìn y một cái rồi đột nhiên hỏi ngược lại: "Nếu trẫm nói không có cách nào, Đại tướng quân định làm gì? Bị Ngụy vương khống chế rồi tạo phản à?"
"Đương nhiên là không!" Dụ Chiêu vô thức phủ nhận.
"Vậy thì tốt." Lận Duy cũng không quan tâm y có nói thật lòng hay không, như thể Dụ Chiêu nói vậy, hắn cũng chỉ nghe vậy, sau đó thản nhiên nói: "Yên tâm, trẫm có cách."
"..." Dụ Chiêu cứ cảm thấy nếu vừa rồi y do dự thêm chút nữa thì có lẽ câu trả lời của tiểu hoàng đế sẽ khác.
Lận Duy mỉm cười, đúng là hắn muốn Dụ Chiêu nghĩ thế.