[Đang tải thế giới mới... Hoàn tất.]
[Nhắc nhở thân thiện, xin hãy chú ý an toàn.]
[Đã tự động tải kỹ năng võ thuật cơ bản cho ngài.]
Nghe thấy tiếng thông báo, Lận Duy lập tức mở mắt ra, còn chưa kịp quan sát xung quanh đã nghe thấy tiếng xé gió khi mũi tên bắn tới.
Lúc này hắn đang cưỡi ngựa, trong nháy mắt, Lận Duy vẫn có thể bình tĩnh giả vờ như ngồi không vững, nghiêng người sang một bên, mũi tên gần như sượt qua vai hắn.
Sau đó, xung quanh vang lên tiếng la hét "có thích khách", "hộ giá", một đội thị vệ vây quanh bảo vệ Lận Duy ở giữa, những người còn lại đuổi theo hướng mũi tên được b*n r*.
Lúc này Lận Duy mới có thời gian suy nghĩ về tình hình trước mắt.
Theo cốt truyện trong đầu thì đây là cuộc hành thích nam chính dựng lên trong một cuộc đi săn sau khi tiểu Hoàng đế bù nhìn, cũng chính là nguyên chủ, cướp nữ chính vào cung, nhằm hủy hoại thân thể của hắn ta.
Hắn không hiểu tại sao mình lại xuyên vào thế giới nhỏ này muộn đến vậy, cốt truyện đã phát triển đến bước này, tình cảnh của chính bản thân hắn chẳng khác nào thù trong giặc ngoài, khắp nơi đều là kẻ thù, nói gì đến việc uốn nắn nam chính để y đừng gây ra chiến loạn lật đổ thiên hạ vì tình. Việc cấp bách nhất bây giờ đã biến thành tự bảo vệ mình trước nam chính rồi???
"Hoàng thượng, người có bị thương không?"
Trong lúc y đang suy nghĩ, một giọng nói lạnh lùng trầm thấp vang lên, sự qua loa trong giọng nói ấy không chút che giấu, nhưng các thị vệ xung quanh đều cúi đầu không dám nói gì.
Lận Duy quay đầu lại, thấy Dụ Chiêu, nam chính của thế giới nhỏ này chậm rãi cưỡi ngựa đi tới, miễn cưỡng hỏi một câu, vẻ mặt khó chịu như thể sợ người khác không biết y đang tiếc nuối vì mũi tên vừa rồi không trúng đích.
"Trẫm không sao." Lận Duy thản nhiên đáp, tuy biết nguyên chủ đáng đời vì đã ép người trong lòng y vào hậu cung, buộc đối phương phải sinh lòng phản nghịch, nhưng bây giờ không hiểu sao hắn lại đến muộn, nhiệm vụ nguy nan, dù có là người ôn hòa giờ cũng chả còn tâm trạng ứng phó.
Hắn biết mũi tên vừa rồi vẫn chưa phải kết thúc, Dụ Chiêu sẽ chẳng để hắn bình an vô sự trở về cung, dù sao màn kịch hôm nay cũng là để bảo vệ danh tiết của nữ chính đã bị ép vào hậu cung kia.
Nên nếu muốn phá vỡ tình thế, hắn vẫn phải bắt đầu từ nguồn cơn của chuyện này.
Nhưng Dụ Chiêu đã có thù oán với hắn, chỉ sợ sẽ không dễ tin bất kỳ lời giải thích nào của hắn, muốn đạt được mục đích chắc chắn phải dùng chiêu độc.
Nghĩ đến đây, Lận Duy bèn giải tán các thị vệ đang vây quanh mình, mỉm cười nói với Dụ Chiêu đang sa sầm mặt mày: "Chắc thích khách đã bỏ chạy sau khi thất bại rồi, đừng mất hứng vì chút chuyện ngoài ý muốn này, Đại tướng quân đi săn cùng trẫm nhé?"
"Xin Bệ hạ suy nghĩ lại, thích khách vẫn chưa bị bắt, sợ là sẽ gặp nguy hiểm!" Thái giám Đổng Minh bên cạnh lén liếc nhìn sắc mặt của Đại tướng quân, không khỏi lấy hết can đảm khuyên can.
"Không cần, dù có nguy hiểm, chắc hẳn một mình Đại tướng quân cũng đủ sức bảo vệ trẫm." Lận Duy rời khỏi vòng bảo vệ của thị vệ không chút do dự, chỉ để lại câu "ngoài Đại tướng quân, không ai được đi theo!" rồi phi ngựa đi.
Dụ Chiêu không biết Hoàng đế lại nổi cơn ngu hay đã nhìn ra vụ ám sát hôm nay do y sắp đặt, muốn sử dụng chiêu trò để vùng vẫy nhưng y sẽ không kiêng dè một kẻ vô dụng tay trói gà không chặt, vì vậy, y chỉ dừng trong chốc lát, sau đó hừ lạnh một tiếng rồi đuổi theo.
Lận Duy cố ý phi ngựa chạy ra xa một đoạn, hệ thống cũng phát hiện tín hiệu nguy hiểm, vội vàng đuổi theo trước.
[Chủ nhân! Hu hu hu ngài không sao chứ?]
[Đừng nói nhảm nữa, nhanh chóng tải kỹ năng võ công của thế giới thượng võ, vượt qua kiếp nạn hôm nay đã rồi tính.]
[Đã rõ!]
Trong lúc hệ thống thao tác, Lận Duy tranh thủ hỏi một câu: [Sao chúng ta đến thế giới này muộn thế? Cậu biết đã xảy ra chuyện gì không?]
Thật ra trong lúc dịch chuyển giữa các thế giới, hắn thoáng nghe thấy hệ thống tranh luận điều gì đó với một giọng nói rất quen thuộc, nhưng vì ý thức không mấy tỉnh táo nên hắn không nghe rõ nội dung, thậm chí còn không chắc đó có phải là thật hay không.
Nhưng bây giờ nghĩ lại, chuyện đó chắc là thật và có liên quan đến việc đến muộn ngoài ý muốn này, quả nhiên...
[Em biết, nhưng em không có quyền nói.] Giọng hệ thống buồn bã, thầm nghĩ ai bảo ngài trêu chọc phải người có lai lịch lớn như vậy, lại còn tùy hứng, ngang ngược nữa chứ, nhưng ngoài miệng vẫn thành thật đáp: [Sau khi thế giới này kết thúc, chủ nhân sẽ biết chuyện gì đã xảy ra thôi.]
Ừ, chắc vậy.
Hầy! Hệ thống không dám nói chắc chắn, chỉ biết thầm thở dài, ai ngờ chỉ nhặt một con mèo bên đường, lại nhặt được một vị tổ tông về chứ?
Cưng chiều thì cưng chiều thật, nhưng đối đầu cũng đối đầu thật luôn, nó khuyên thế nào cũng không được, cũng không biết nên nói vận may của chủ nhân là tốt hay xấu nữa!
[Thôi được rồi.] Lúc này Lận Duy cũng không có thời gian để so đo, đã như vậy rồi, vẫn nên nghĩ cách hoàn thành nhiệm vụ thì hơn, những chuyện khác có thể tính sau.
Một thân kỹ năng võ thuật của thế giới thượng võ đủ để tung hoành ngang dọc trong thế giới này đã được tải xong, cuối cùng Lận Duy cũng có thể thở phào nhẹ nhõm đôi chút, hắn chọn một vách núi để dừng lại, quay đầu đợi Dụ Chiêu phi ngựa đuổi theo.
"Hoàng thượng muốn đi săn cơ mà, người đến đây làm gì? Chỗ này làm gì có con mồi?" Dụ Chiêu mất kiên nhẫn nói.
Trùng hợp thay, bây giờ Lận Duy cũng không còn kiên nhẫn, không vòng vo nữa: "Trẫm biết vụ ám sát vừa rồi do ngươi sắp đặt, nói thật, trẫm cảm thấy có thần tử bất trung không đáng kinh ngạc, nhưng ngươi lại khiến lòng trẫm thổn thức."
Mặt mày Dụ Chiêu lạnh lùng, dù ở đây chỉ có hai người bọn họ, y vẫn cảnh giác nói: "Thần không dám, e rằng Bệ hạ đã hiểu lầm thần rồi."
Lận Duy không quan tâm y có thừa nhận hay không, chỉ khẽ cười một tiếng rồi tự mình nói tiếp: "Khi trẫm buộc phải tỏ ra vô dụng, ngươi thờ ơ bàng quan, thế mà trẫm vừa động đến một tên mật thám Ngụy vương cài bên cạnh ngươi, ngươi lại lập tức nảy sinh sát tâm, Đại tướng quân, ngươi nói xem, trong triều, đạo làm thần của ai có thể sánh bằng ngươi chứ?"
Hắn không hề nói bừa, thân phận ban đầu của nữ chính Doãn Thập Nhất trong cốt truyện gốc đúng là mật thám.
Sau khi biết chuyện này, Dụ Chiêu cũng suýt giết nàng ấy, chỉ là Doãn Thập Nhất trúng một loại cổ độc đặc biệt, tuy bị Ngụy vương khống chế, nhưng máu có thể làm thuốc dẫn, vô tình cứu sống mẫu thân đang bệnh nặng của Dụ Chiêu, vì vậy Dụ Chiêu mới đối xử khác biệt và hứa sẽ tìm cách giải cổ độc cho nàng ấy.
Chỉ là không ngờ, Doãn Thập Nhất ở bên cạnh Dụ lão phu nhân lại gặp phải nguyên chủ đang lén lút ra khỏi cung chơi, sau đó bị ép đưa vào hậu cung chỉ bằng một đạo thánh chỉ.
Tuy tiểu Hoàng đế không có thực quyền, nhưng dù sao vua tôi cũng khác biệt, chỉ cần Dụ Chiêu chưa tạo phản thì không thể kháng chỉ.
Loại chuyện này đến cả những đồng liêu đã bất mãn với sự ngu xuẩn của Hoàng đế cũng không buồn để tâm, không ai yêu cầu Bệ hạ thu hồi thánh chỉ, Dụ Chiêu chỉ có thể dùng hạ sách này để bảo vệ Doãn Thập Nhất trước.
Thật ra chuyện này rất dễ hiểu, nhưng sau khi Lận Duy nói ra, Dụ Chiêu không khỏi sững người, có một thoáng hơi lúng túng.
Lận Duy thầm xin lỗi y, không còn cách nào khác, bây giờ hắn phải dùng thứ gọi là nghĩa vua tôi phong kiến này để áp chế khí thế của y và chiếm thế chủ động trong cuộc đàm phán.
"Ý của Bệ hạ khi nói những điều này với thần là...?" Tuy lòng Dụ Chiêu đang rối bời, nhưng có lẽ y đã nhận ra tiểu Hoàng đế không đơn giản, sát ý lại càng mãnh liệt hơn.
"Cũng không có ý gì, chỉ là lịch sự châm chọc ngươi, coi như đáp lễ mũi tên vừa rồi thôi." Lận Duy nhún vai.
Dụ Chiêu tinh ý nhận ra tiểu Hoàng đế đang bày tỏ rằng hắn có thể bỏ qua chuyện cũ, không khỏi cười khẩy, cho rằng hắn ngây thơ.
Như để chứng minh suy nghĩ của y, đúng lúc này, môi trường vốn yên tĩnh bỗng nhiên có tiếng xào xạc, Lận Duy ngẩng đầu lên nhìn, thì ra trong rừng bỗng xuất hiện thêm mười mấy tên áo đen bịt mặt cầm đao nhảy xuống, tấn công về phía này.
Dụ Chiêu cười khẩy, giả vờ thở dài: "Bệ hạ không nên đến đây, giờ thì trước có thích khách, sau có vực sâu, phải làm sao đây?"
"Chỉ có mười mấy tên thôi mà Đại tướng quân cũng không đối phó được ư?" Lận Duy không hề hoảng sợ, còn cười hỏi.
Lúc này Dụ Chiêu đã đánh giá hắn cao hơn một chút, chỉ là đâm lao phải theo lao, y sẽ không ngu ngốc đến mức dừng tay vào ngay lúc này: "Thần phải bảo vệ một người tay trói gà không chặt, sợ là lực bất tòng tâm."
"Đây là ngươi nói đấy nhé."
Thấy thích khách đã đến gần, Lận Duy nhanh chóng đáp lại một câu. Dụ Chiêu còn chưa kịp sinh nghi đã cảm thấy eo mình bị siết chặt, y bị Lận Duy dùng sức kéo xuống ngựa.
Không biết có phải tiểu Hoàng đế đang trả thù câu "tay trói gà không chặt" vừa rồi hay không, y cố gắng vùng vẫy, nhưng cánh tay trên eo vẫn không hề nhúc nhích.
"Bệ hạ, bây giờ rất nguy hiểm, thả thần ra trước đã." Dụ Chiêu nhỏ giọng khuyên nhủ, y cảm có điều gì đó không ổn, nhưng đã quá muộn rồi.
Lận Duy khẽ cười bên tai y: "Nếu Đại tướng quân không thể đánh lại bọn họ chi bằng nhảy xuống vực sâu phía sau, chết cùng trẫm, khỏi cho bọn gian tặc vũ nhục, được không?"
Dụ Chiêu bị hắn kéo lùi về phía sau, mắt mở to, đám thích khách trước mặt cũng bị dọa sợ, nhìn nhau không dám tiến lại gần, chỉ thiếu nước hét lên thả tướng quân nhà ta ra.
"Chờ đã...!" Khi gót chân giẫm phải mỏm đá bấp bênh bên mép vực, dù Dụ Chiêu có kiên định đến đâu cũng không khỏi căng thẳng nuốt nước bọt, y phát hiện tên điên này đang rất nghiêm túc, lập tức muốn dỗ dành hắn bình tĩnh lại.
Nhưng Lận Duy chỉ muốn dọa y, sao chịu nghe y lừa gạt, vì vậy không đợi Dụ Chiêu nói xong, hắn siết chặt tay, ôm Dụ Chiêu nhảy xuống vách núi cao ít nhất vài chục mét này.
Đám thích khách hoảng hốt lao tới, nhưng không thể túm được một góc áo của tướng quân nhà mình, toàn thân Chu Trạch dẫn đầu run rẩy, nhưng đầu óc vẫn còn tỉnh táo, sau khi nhìn xuống vực một lúc thì kích động nói: "Phía dưới... Phía dưới có tiếng nước chảy, chưa chắc tướng quân đã xảy ra chuyện, mau xuống cứu người!"
Lận Duy cũng biết phía dưới có một nhánh sông nhỏ, nhưng nước không sâu, muốn giảm bớt lực rơi từ độ cao vài chục mét là điều không thể, vì vậy đến lúc thích hợp, hắn vận lực đánh một chưởng xuống dưới.
Dụ Chiêu chỉ cảm thấy có một lực vô hình đẩy bọn họ lên trên, giảm bớt phần lớn lực va chạm khi rơi xuống, dây thần kinh căng như dây đàn của y bỗng chốc thả lỏng.
Người bình thường rơi xuống từ độ cao này cũng không chết được... Vừa mới nghĩ đến đây, y lại cảm thấy Lận Duy đột nhiên buông y ra, mặc kệ y rơi xuống nước từ độ cao gần bằng một người, còn người gây ra chuyện này lại vững vàng xoay người đáp xuống bên bờ.
May mà dòng nước chảy không xiết, Dụ Chiêu chỉ choáng váng trong giây lát rồi thò khỏi mặt nước, nước chỉ sâu đến eo y.
Y nhìn Lận Duy vẫn đang mỉm cười đứng trên bờ với vẻ mặt phức tạp, cuối cùng cũng ngoan ngoãn thu hồi tất cả sự khinh thường trước kia dành cho hắn.
Võ công cao cường đến mức khiến y cũng phải kinh ngạc, vừa rồi hắn có thể ra tay ngay, đừng nói đến mười mấy tên thuộc hạ của y, đến cả y đích thân ra tay cũng sẽ thua thôi.
Nhưng tên điên này lại kéo y nhảy xuống vực!
Y lau mặt, chậm rãi đi lên bờ, quả nhiên Lận Duy không có ý định ra tay với y, như thể cú ngã xuống nước vừa rồi chỉ là bài học dành cho y thôi vậy.
Hai người lặng lẽ tìm một hang động nhóm lửa, Dụ Chiêu cởi y phục ra hong khô, người y ướt sũng, cơn gió lạnh lẽo trong khe núi lúc chiều tối thổi qua khiến y hắt hơi một cái.
Lận Duy thấy vậy thì mềm lòng, lặng lẽ cởi áo khoác ngoài của mình ném cho y.
Một cảm giác ấm áp đột ngột bao lấy Dụ Chiêu, khi nhìn sang tiểu Hoàng đế đang điềm tĩnh bên cạnh, không hiểu sao y lại thấy hổ thẹn trong lòng.
Y cắn răng, cuối cùng cũng chịu thẳng thắn: "Doãn Thập Nhất là ân nhân cứu mạng mẫu thân thần, người trả nàng ấy lại cho thần, từ nay về sau thần nguyện trung thành, tuyệt không phản bội."
Bình tĩnh nghĩ lại, tiểu Hoàng đế thâm sâu khó lường, thực sự có chút bản lĩnh khiến người ta nể phục, thần phục hắn cũng không nhục.
Nhưng Lận Duy lại lắc đầu: "Hôm nay ta đã cho ngươi vài cơ hội, nhưng ngươi chẳng có chút trung thành nào, tuy ta không trách ngươi nhưng cũng không tin ngươi, ngươi nên hiểu."
Nhiệm vụ của thế giới này rất phức tạp, hắn phải ngồi vững trên ngai vàng mới có thể ngăn chặn chiến tranh bùng nổ trở lại, nữ chính còn đang bị cổ độc khống chế, không thể tin tưởng vào kẻ bị tình che mờ mắt sẵn sàng giết vua vì nàng ấy được.
Trái tim Dụ Chiêu bỗng chùng xuống, y không phân biệt được lúc này mình khó chịu vì bị tiểu Hoàng đế phủ nhận nhiều hơn hay lo cho tình cảnh của Doãn Thập Nhất nhiều hơn.
Lận Duy vẫn đang khuyên nhủ: "Nàng ấy ở trong hậu cung rất an toàn, ngươi cũng biết nàng ấy trúng cổ độc, ta sẽ tìm cách giải cho nàng ấy, đợi đến ngày ta nắm quyền, ta sẽ để nàng ấy giả chết, đổi thân phận trở về bên cạnh ngươi."
Mặt mày Dụ Chiêu vẫn khó coi, vì y phát hiện mình thật sự tức giận vì bị tiểu Hoàng đế chê bai nhân phẩm. Tuy lời lẽ của hắn nghe cũng có vẻ hợp lý, nhưng liên tưởng đến cuộc đối đầu trước khi bọn họ nhảy xuống vực và việc tin tức trong tay tiểu Hoàng nhanh nhạy bất ngờ, rõ ràng có tranh cãi cũng vô nghĩa, y không nói được lời phản bác nào.
Thấy y như vậy, Lận Duy lại tưởng y không yên tâm về danh tiết của nữ chính, đành phải nói dối thêm một câu.
"Ngươi yên tâm, trẫm không thích nữ nhân."
Dụ Chiêu nghe vậy, lông mày nhảy dựng, bồn chồn không yên, đột nhiên cảm thấy chiếc áo khoác ngoài trên người mình nóng bỏng.
Một lúc lâu sau, y mới nhận ra tiểu Hoàng đế đã không tự xưng là "trẫm" trước mặt y nữa, riêng câu cuối cùng chắc cũng tức giận vì y không biết điều thôi.