Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 58: Thằng nhóc thối

Kể từ ngày Hàn Kỳ ghen tuông mụ đầu rồi kéo hắn cắn một cái, cách chung sống vừa gần gũi vừa xa cách kéo dài gần nửa tháng của bọn họ đã bị phá vỡ.

Tình yêu và h*m m**n vẫn luôn bị đè nén bỗng bùng lên mất kiểm soát như quả bong bóng vỡ tung.

Sau một lần bắt gặp hai người bọn họ đang hôn nhau trên sô pha không nỡ tách rời, Uông Dương không bao giờ tự mình ấn mật khẩu vào nhà nữa. Về sau cậu ấy chỉ ngoan ngoãn ấn chuông cửa.

Mỗi tội sau lần thấy sếp nhà mình bị cậu ấm nhỏ đè ra cưỡng hôn, cậu ấy càng thêm nóng vội làm ra một số hành động nhỏ, hận không thể cày ngày cày đêm bổ túc cho Hàn Kỳ một khóa "sinh lý cấp tốc".

Nhưng Hàn Kỳ đâu mặt dày bằng cậu ấy được, thấy cậu ấy lấy ra một hộp "đồ chơi nhỏ" bảo y tự làm quen cách dùng thì y chỉ thấy xấu hổ muốn nổ tung.

Y chỉ có thể bảo cậu ấy đừng quản chuyện nhà của sếp mình nữa, rồi đuổi cậu ấy về công ty bận việc.

"Khoan đã!"

Ngay khi Uông Dương chuẩn bị rời đi, Hàn Kỳ mới nhớ ra vẫn còn chuyện chính chưa dặn dò.

Y vội vàng gọi cậu ấy lại nói: "Công khai chuyện Lận Duy là nhà đầu tư của bộ phim này đi. Ngoài ra, tung tin đạo diễn quý mến mời mọc mãi nên cậu ấy mới bất đắc dĩ đồng ý, sau này cậu ấy không định đóng phim tiếp nữa..."

"Sợ cậu ấm bị mắng chứ gì? Tôi hiểu!" Uông Dương đợi nói một tràng dài xong mới hiểu ý gật đầu.

Đợi sau khi các cảnh phim ít ỏi giữa hắn và Mạnh Tuyết chiếu xong, bầu không khí vui vẻ khắp chốn này sẽ lập tức tan biến ngay thôi. Nhóm fan đang hăng say cắn CP sẽ nhanh chóng chia phe, sau khi thù hận bắt đầu nổi lên, hai bên sẽ nhanh chóng lao vào cắn xé nhau. Đây cũng được coi là một vở kịch thường xuyên diễn ra trong giới giải trí.

Cậu ấm không có một lượng fan nhất định từ trước giống Mạnh Tuyết, chắc chắn không chiếm được ưu thế. Một vài fan cực đoan quá khích sẽ ỷ vào việc cách một màn hình, mắng nhiếc không biết lựa lời.

Hàn Kỳ đã quá quen với chuyện này. Nếu là người khác, y sẽ chỉ cảm thấy đây là khóa học bắt buộc khi chọn cái nghề này. Nếu không chịu được thì tìm một công việc tử tế luôn đi, không hòa nhập được thì đừng cố hòa nhập.

Nhưng con người là như vậy, khi roi rơi xuống đầu người mình quan tâm là góc nhìn sẽ tự thay đổi, tiêu chuẩn đánh giá khác cũng khác theo.

Huống hồ Lận Duy mang vốn vào đoàn phim cũng chỉ vì muốn theo đuổi y. Y cảm thấy khi đó đã để hắn phải chịu không ít ấm ức, bây giờ nhớ lại còn thấy hối hận, sao nỡ để hắn phải chịu thêm bao lời mắng chửi?

Hơn nữa, Lận Duy hoàn toàn không có ý định bước chân vào giới giải trí, càng không cần phải gánh chịu sự ác ý này.

Thấy Uông Dương đã hiểu ý mình, Hàn Kỳ cũng không nói thêm gì, phất tay để cậu ấy rời đi.

Hôm nay Lận Duy có việc ra ngoài, Hàn Kỳ không muốn hắn cảm thấy mình quản quá nhiều nên không hỏi hắn ra ngoài vì chuyện gì.

Ban đầu y thấy hơi khó chịu, nhưng nhìn hộp đồ Uông Dương để lại trên bàn, y chỉ cảm thấy may mà hắn không có ở đây, nếu không y chẳng biết phải giấu vào đâu mất!

Y vốn định tìm chỗ cất đi, nhưng vẫn không thể kiềm được bản tình tò mò, mở hộp ra xem lại. Mặc dù không có kinh nghiệm thực tế, nhưng dù sao y cũng là một người đàn ông trưởng thành, một vài thứ không cần giải thích thêm cũng có thể nhìn ra tác dụng.

Không biết linh cảm từ đâu đến, y luôn cảm thấy Lận Duy sẽ không thích y dùng những thứ này trên người hắn.

Còn có giấc mơ kia nữa.

Không phải Hàn Kỳ chưa từng hoài nghi lý do y mơ giấc mơ như vậy, có phải nó đại diện cho bản năng cơ thể của y nghiêng về... không? Đương nhiên, cũng có thể lúc đó chân y không tiện nên tiềm thức cũng đẩy y vào thế bị động, đều vì phần cứng không cho phép cả.

Chậc! Tóm lại, trong chuyện này, vị trí của y không chắc chắn như Uông Dương nghĩ đâu...

Lúc Lận Duy quay về, hắn thấy Hàn Kỳ đang ngẩn ngơ tựa vào bàn làm việc, trong tay cầm một vật có hình dạng khá khả nghi. Hệ thống phân tích ra tác dụng của nó chỉ trong một giây, kêu lên một tiếng rồi phụng phịu tắt máy.

Hắn im lặng đi tới, phát hiện thứ này không chỉ có một cái, mà là cả một hộp. Trong hộp là đủ các kiểu hoa hoè, nhìn thôi đã đủ biết chúng do Uông Dương mang tới.

Hàn Kỳ nghe thấy tiếng bước chân do Lận Duy cố ý dẫm nặng hơn, khi hoàn hồn thì suýt trợn tròn mắt, vội vàng ném thứ đang cầm trong tay đi. nào ngờ nó lại rơi xuống bàn, phát ra một tiếng "bộp", lăn mấy vòng rồi vừa hay dừng lại trước mặt Lận Duy.

Không khí bỗng chốc trở nên tĩnh lặng. Lận Duy cúi đầu nhìn cái vật nhỏ tự động lăn đến trước mặt mình, hắn câm nín trong chốc lát, sau đó bỗng bật cười thành tiếng.

"..." Tim Hàn Kỳ cuối cùng cũng chết lặng. Y bất lực giải thích: "Đừng hiểu lầm, do Uông Dương cố tình mang tới, vừa nãy anh quên bảo cậu ấy mang đi."

Câu cuối cùng y nói dối.

Lận Duy không bận tâm, thậm chí còn cầm lên săm soi kích thước rồi nói: "Cậu ấy cũng có ý tốt cả thôi. Tuy em sẽ "chăm sóc" anh chu đáo, nhưng nếu anh không ngại, chúng ta dùng thêm một vài đồ chơi trợ hứng trước, khi làm thật cũng tránh được việc bị thương."

Hàn Kỳ nghe xong mặt đờ cả ra, một lúc lâu sau mới tiêu hóa hết lượng thông tin chứa trong câu nói của hắn, sau đó chỉ có thể im lặng, không biết phải đáp lời thế nào.

Y đã đoán được kết cục sẽ như thế này mà!

Hàn Kỳ không khỏi thầm mắng, Uông Dương cũng có ngày nhìn lầm người.

Cậu ấy luôn coi Lận Duy là một con cún con dính người, cùng lắm cũng chỉ cảm thấy hơi tâm cơ, nhưng thật ra mọi chuyện lại khác hẳn.

Lận Duy chỉ thể hiện những mặt chân thật của mình khi đứng trước y.

Trong nhận thức của y, hắn không phải là kiểu người để người khác xoay mình vòng vòng, ngay cả khi theo đuổi y hắn cũng có thể giữ cảm xúc của mình luôn ổn định dù thái độ y có thay đổi như thế nào.

Hắn còn khiến người được thầm mềm như y phải lo được lo mất trong một thời gian dài cơ mà.

Tính chiếm hữu của tên nhóc này có khi còn nhiều hơn y, chỉ bị thói quen làm người ôn hòa che bớt đi mà thôi!

Y đắm chìm trong suy tư, không nói lời nào. Hắn cũng không bận tâm, chỉ đặt thứ trong tay về lại hộp, bình tĩnh cười với Hàn Kỳ: "Cất đi đã, sau này rồi tính."

"... Ừ." Hàn Kỳ lại thấy hơi thất vọng.

***

Đúng như Uông Dương dự liệu, CP của hắn và Mạnh Tuyết hot nhanh tàn cùng nhanh. Đất diễn của Lận Duy vốn không nhiều, sau khi hoàn toàn "đăng xuất", số người ghép đôi nam nữ chính dần dần tăng lên.

Fan của An Thần Dật cũng đã bất mãn vì nam phụ lên hot search cướp spotlight từ lâu, nào ngờ vừa vác bàn phím chuẩn bị ra trận thì thấy đoàn phim đăng bài.

Theo lời dặn của Hàn Kỳ, Uông Dương cố tình nâng địa vị của Lận Duy từ diễn viên thành nhà đầu tư, sau đó sắp xếp để đạo diễn ra mặt nói lời dối lòng, tỏ vẻ mình thấy khi chất của Lận Duy phù hợp nên đã dùng mọi cách để thuyết phục hắn tham gia quay.

Đây là lần đầu cũng là lần cuối, cậu ấm không có hứng thú với việc làm diễn viên, sẽ không tham gia tham gia tất cả các chương trình quảng bá, còn từ chối lời mời đóng bộ phim tiếp theo.

Chuyện Lận Duy và Mạnh Tuyết là mối tình đầu của nhau cũng chỉ là sự trùng hợp. Khi quay phim không ai nói cho đạo diễn, ông cũng chỉ biết sau khi xem hot search. Lúc này, phần lớn người có chút lý trí đều cảm thấy không cần phải đắc tội tư bản để làm gì.

Cùng với đó, Lận Duy không hề xuất hiện ở bất cứ đâu ngoài phim, gần như chẳng có chút cảm giác tồn tại nào cả nên fan không còn cảm thấy hắn là một mối nguy, nhận ra việc đuổi theo mắng chửi hắn chẳng có nghĩa lý gì, nên cũng im lặng.

Mạnh Tuyết vốn định đích thân ra mặt giải quyết một vài kẻ cứng đầu còn sót lại, Lận Duy đối xử tốt với cô ấy siêu tốt mà fan của cô ấy lại đi mắng người ta, tình hình sẽ rất xấu hổ. Dù Lận Duy tình tính tốt chắc chắn sẽ không bận tâm, nhưng cô ấy thấy cực kỳ áy náy.

Vẫn là Uông Dương ra mặt ngăn cản vị tổ tông số ba này. Nếu Mạnh Tuyết làm như vậy thật, độ hot khó khăn lắm mới được dập xuống sẽ ngóc đầu trở lại, hóa thành bê bối tình ái hàng thật giá thật, chẳng khác nào đang làm sếp cậu ấy khó chịu cả.

Ban đầu mọi chuyện đã gần như đã lắng xuống dưới sự thao túng của Uông Dương. Nào ngờ hôm sau hot search lại xuất hiện tên của Hàn Kỳ và Mạnh Tuyết, còn đang không ngừng thăng hạng.

Có người tự xưng là nhân viên trong đoàn phim ra mặt tiết lộ, Lận Duy chỉ là quá khứ, Mạnh Tuyết và ông chủ lớn của cô ấy, Hàn Kỳ, mới là chân ái.

Tin tức này bùng nổ chỉ trong nửa giờ, Uông Dương có gỡ hot search xuống thì nó cũng gây ra không ít ảnh hưởng rồi.

Tuy không có bằng chứng, nhưng mấy câu đồn thổi này đâu cần chứng cứ gì. Bây giờ, cách giải quyết tốt nhất là để Mạnh Tuyết ra mặt quảng bá xào CP với nam chính An Thần Dật.

Không còn cách nào khác, Lận Duy đã nói mình sẽ không tham gia các chương trình tuyên truyền phim, không thể tự vả mặt mình.

Nghĩ đến đây, Uông Dương tức đến bật cười. Tên nhãi An Thần Dật này đúng là to gan, dám lấy Hàn Kỳ ra làm bia đỡ đạn, không hổ là người có thể lục lọ "gia vị" trong thùng rác nhà vệ sinh công cộng.

Uông Dương suy nghĩ một hồi, cũng chỉ có thể đi tìm sếp nhà mình để hỏi cách giải quyết.

Muốn xử lý An Thần Dật cũng phải đợi phim chiếu xong. Theo cậu ấy, chỉ có thể để Mạnh Tuyết chịu ấm ức một thời gian, mỗi tội không biết Hàn Kỳ có đồng ý không, dù sao bây giờ y đang hóa phật sống chỉ vì muốn bạn trai nhỏ nhà y vui.

Nhưng khi đến nơi, Lận Duy lại nói cho cậu ấy biết, chuyện này không phải do An Thần Dật giật dây, chỉ là một sự cố ngoài ý muốn thật.

Trong đoàn phim có fan của An Thần Dật, mục đích làm như vậy cũng không khó đoán.

Người nọ không ưa việc nữ chính như Mạnh Tuyết hưởng hết mọi lợi lộc một mình trong khi nam chính An Thần Dật lại bị bỏ lại một bên, nên mới cố ý tung tin đồn bôi nhọ.

Sau khi phát hiện ra chuyện này, hệ thống đã nói cho Lận Duy ngay lập tức, nhưng Lận Duy cảm thấy đây cũng là một quả bom nổ chậm.

Khi đó không ít người trong đoàn phim biết tin đồn quan hệ giữa Hàn Kỳ giữa Mạnh Tuyết rất mập mờ. Thay vì cứ để nó chôn ở đó, chi bằng giải quyết triệt để một lần.

"Tôi sẽ lo chuyện này, cậu không cần để tiểu Tuyết dính vào cái án bao nuôi này đâu." Hắn nói một câu đùa để an ủi trợ lý Uông đã hao tâm tổn trí trong những ngày này.

"Cậu muốn công khai mối quan hệ với sếp hả?" Uông Dương không hổ là trợ lý vàng, đã đoán được ý đồ của Lận Duy ngay lập tức. Cậu ấy thầm than, cậu â,s nhỏ thủ đoạn quá đi mất, không mất chút sức nào đã có thể khoe danh phận, hợp lý vô cùng.

"Ừ." Lận Duy đoán chắc cậu ấy đang nghĩ mấy thứ không hay ho gì cho lắm, nhưng cũng chẳng buồn bận tâm. Chỉ nhìn Hàn Kỳ đang đứng một bên không nói lời nào, nhướng mày từ tốn nói: "Ngài Hàn à, được không?"

Hàn Kỳ lại nghe hắn gọi mình như vậy, chỉ biết bất lực đáp: "Em cứ làm đi, anh sẽ phối hợp."

Thế là Lận Duy lại để hệ thống tung thêm một quả dưa cực lớn nữa.

Hết Lận Duy và Mạnh Tuyết nối lại tình xưa, đến Hàn Kỳ bao nuôi Mạnh Tuyết, tình tay ba đồn qua đồn lại, cuối cùng đồn thành Lận Duy và Hàn Kỳ mới là tình nhân thật sự...

Chuyện này... Thật là điên rồ, nhưng cũng "cuốn" một cách thần kỳ. Cuối cùng cư dân mạng cũng hài lòng, ừ, bởi vì ăn dưa no căng bụng rồi.

[Chủ nhân, ý thức thế giới vừa báo với em, nó đã sửa chữa được một lỗ hổng khá lớn rồi. Đợi phim chiếu xong, chúng ta có thể giao An Thần Dật cho cảnh sát xử lý đó!]

Lận Duy không ngờ thế giới này có thể sửa lỗi nhanh đến vậy, chắc là nhờ Hàn Kỳ chịu thu cái nết thích nhảy trên lằn ranh pháp luật chỉ vì hắn. Hắn mỉm cười đầy mãn nguyện.

[Ừ, cậu toàn quyền xử lý đi.]

[Được thôi! Sớm đã thấy NPC mất vệ sinh này chướng mắt rồi!] Nếu không phải quy định không cho phép, khéo nó diệt con virus tên An Thần Dật này từ lúc đầu luôn mất.

Lận Duy giao những chuyện này cho hệ thống rồi không quản nữa. Hắn đã giải quyết hầu hết các vấn đề cốt truyện từ lâu, còn lại một chút tàn dư cứ để hệ thống tự xử. Về mặt này, hệ thống hầu như không cần hắn phải bận tâm.

Uông Dương vội vã đến, ăn đầy bụng cơm chó rồi lại vội vã rời đi.

Hàn Kỳ đợi cậu ấy đi rồi mới hừ lạnh với Lận Duy: "Không định chia tay với anh bất cứ lúc nào nữa à? Xem ra, cho dù em có không thích con gái, thì mối tình đầu mang tên Tuyết vẫn chiếm một vị trí không nhỏ trong tim em thì phải?"

"Công khai cũng không ảnh hưởng gì đến việc chia tay."

Rõ ràng Lận Duy biết Hàn Kỳ nghe câu này xong chắc chắn sẽ khó chịu ra mặt, nhưng vẫn nói, chọc y tức chơi, đợi đến khi Hàn Kỳ chuẩn bị mở miệng mắng hắn, hắn lại cố ý ghé sát vào thân mật hôn y mấy cái rồi biến nó thành một nụ hôn dài.

Không biết hôn bao lâu, hai người mới th* d*c tách ra. Hàn Kỳ đã bị hắn hôn đến quên mất khi nãy y đang tức giận chuyện gì, chỉ biết cơ thể hai người đều có hơi khác thường, mất tự nhiên khẽ nhúc nhích.

Y đang định bảo hắn tránh ra một chút, lại bị Lận Duy vòng tay ra sau eo, ôm chặt lại.

"Em...?" Cả hai dính chặt vào nhau, cảm nhận được cơ thể đ*ng t*nh của đối phương, tim đập nhanh bất thường.

Ngay khi đầu óc y sắp chết máy vì căng thẳng, Lận Duy hỏi dò một câu: "Những món đồ chơi nhỏ kia, anh giấu ở đâu rồi? Có muốn dùng không?"

Hàn Kỳ nghe xong chỉ cảm thấy đầu mình nổ "ầm" một tiếng. Y không buồn để ý chút căng thẳng ban nãy nữa, nắm lấy cổ áo hắn, hung dữ nói: "Không được dùng những thứ đó lên người anh!"

Y cân nhắc có nên dùng cho Lận Duy hay không thì còn được, chứ tên nhóc nhỏ hơn y mấy tuổi này dám dùng mấy món đồ chơi ấy lên người y thì y còn mặt mũi nào nữa?

Sau đó, y nghe thấy một tiếng cười nhẹ rõ ràng ngày bên tai, chợt nhận ra cái tên nhóc thối này lại cố ý trêu mình.

"... Những người khác có biết em xấu tính như vậy không?" Y đột nhiên thấy nhụt chí.

Lận Duy dụi vào hõm cổ y một cái, an ủi dỗ dành: "Người khác không biết đâu, vì em diễn rất giỏi."

"..." Hàn Kỳ không muốn thừa nhận chuyện mình nguôi ngoai vì đúng một câu nói, nhưng y đã được hắn dỗ hết giận thật rồi.

Ngay giây tiếp theo, y buột miệng nói: "Vậy em đè anh ra đây rồi ngồi im đấy để làm cái gì? Có đến không thì bảo?"

Lận Duy đang xác nhận xem y có bài xích chuyện này không, nghe vậy cũng chỉ nhìn y một lúc, sau đó dịu dàng mỉm cười.

"Có chứ."

Chuyện c** q**n áo của Hàn Kỳ Lận Duy đã làm quen tay đến mức khiến y cũng cảm thấy xấu hổ thay hắn. Tuy nhiên chẳng bao lâu sau y đã không còn tâm trí để suy nghĩ những chuyện lung tung này nữa...

Hoảng loạn là điều không thể tránh khỏi. Nhưng y nhanh chóng chìm vào cơn sảng khoái vả về thể xác và tinh thần. Y thích nghi tốt hơn nhiều so với vô số lần y từng tưởng tượng. Thậm chí cuối cùng y còn nghĩ, lần tới có thể để Lận Duy thử mấy thứ đồ chơi nhỏ kia. Không phải y tò mò, chỉ vì y thấy ngữ khí khi nãy của lận Duy hình như hứng thú lắm thì phải.

Nhưng chỉ có thể là lần tới mà thôi.

Hôm sau. Uông Dương lại đến thêm một chuyến, báo cáo tình hình xử lý dư luận trên mạng.

Thấy y đi lại còn khó khăn hơn cả lúc mới hồi phục, Lận Duy không đành lòng bế bổng y lên, mặt y nhăn hết cả lại.

"Chắc chắn Uông Dương đang mắng em giả nai." Lận Duy thì thầm với Hàn Kỳ.

Hàn Kỳ tức đến bật cười: "Cũng có oan đâu!"

Thằng nhóc thối.