Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 57: Hơi thích

"Nếu em không còn việc gì khác, vậy thì về nhà với anh nhé?"

Hai người tách ra một thời gian, y vẫn luôn nghĩ đến việc gặp mặt sẽ phải dỗ dành hắn về nhà cùng mình. Y đã chuẩn bị rất nhiều bản thảo trong đầu, nhưng khi thật sự mở lời, y lại bỏ qua những lời hoa mỹ vô ích, chọn nói thẳng.

Hắn quá thông minh, trước đây nếu y nói chuyện vòng vo, hắn còn khách sáo, cùng lắm cũng chỉ vòng y vào bẫy thôi.

Còn bây giờ ấy à, có lẽ hắn biết mình được thiên vị nên hắn dám trèo lên đầu y, còn dám trêu chọc y không đủ thành thật!

Nhưng sự thiên vị y dành cho hắn là thật. Y cũng không muốn giả vờ giả vịt trước mặt hắn.

Nói vòng vo không ăn thua, có lẽ hắn sẽ phớt lờ, còn dễ khiến y trông như đang làm loạn vô cớ.

Quan trọng hơn, y cảm thấy trước đây y đã để hắn phải chịu quá nhiều ấm ức, bây giờ chỉ muốn dung túng nhiều nhất có thể để bù đắp lại.

Lận Duy nghe vậy không đồng ý ngay, nhưng cũng không định từ chối. Hắn rất nghiêm túc hỏi một câu: "Anh đang muốn em về sống chung hay chỉ mời em đến ở cùng thôi?"

"Có gì khác đ... Em chỉ quan tâm chuyện này thôi à?" Y hỏi được một nửa thì đột nhiên hiểu ra ý của hắn. Hắn đang muốn y xác nhận rõ, lời mời của y rốt cuộc có ý là ngủ chung giường hay ở chung nhà.

Y bật cười, tâm trạng rất tốt, nhưng vẫn cố ý nói: "Nếu anh nói là vế sau thì sao?"

Nhưng hình như hắn lại rất hài lòng với câu trả lời này, gật đầu đồng ý: "Được thôi, vậy em sẽ về cùng anh."

"..." Nụ cười trên mặt y cứng đờ. Y nhận ra có lẽ mình đã hiểu sai ý, thầm nghiến răng nói: "Nếu anh nói là vế trước, thì em không muốn à?"

"Cũng không đến nỗi đó, em chỉ cảm thấy tình cảm tiến triển quá nhanh không tốt. Anh nghĩ mình là trai thẳng nhiều năm vậy rồi, cho dù tâm lý có lay động, sinh lý cũng chưa chắc đã chấp nhận được việc ở bên một người cùng giới đâu."

Nếu y vốn đã là người đồng tính, thì có lẽ hắn đã không bận tâm nhiều như vậy. Bây giờ hắn chỉ muốn cho y một chút đường lui.

Nếu thật sự đến bước đó rồi mới phát hiện cơ thể mình thực ra vẫn thích người khác giới hơn, dù cũng chẳng tổn hại gì, nhưng vẫn sẽ để lại một vết sẹo khó xóa. Có lẽ nó không đau không ngứa, chỉ khi nhớ lại trong lòng mới thấy không thoải mái lắm thôi.

Được thì được, nhưng không cần thiết.

Hắn luôn muốn mọi việc được chu toàn, nhưng y lại không thể hiểu hắn đang nói cái gì. Vừa rồi cái tên nhóc trời đánh này cố ý trêu chọc y tìm vui, sao lúc đấy không thấy nhanh, chuyện y có phản ứng bị hắn bỏ quên trong góc xó xỉnh nào rồi?

Cá vàng cũng không quên nhanh vậy!

"Em đang nói móc anh đấy à?" Y chỉ có thể nghĩ đến trường hợp hắn đang mỉa mai mình.

Lận Duy nhìn y, biết y bị con quỷ tình yêu che mờ mắt, hắn có giải thích y cũng nghe không lọt. Trong lòng hắn suy tính vài vòng, rồi hơi xấu tính thò lại gần y, vờ như muốn hôn y. Y không kịp phản ứng, chỉ nghiêng đầu ra sau một chút theo phản xạ của cơ thể...

"Em có nói móc gì anh đâu." Hắn thản nhiên ngồi thẳng dậy, lúc này mới cười cho y một câu trả lời.

Việc mát xa cơ thể không thể nào thân mật bằng môi răng quấn quýt chứ nói gì đến việc tiếp xúc sâu hơn. Những việc này không thể nào đánh đồng với nhau được.

Đương nhiên hắn không quên chuyện vừa xảy ra trong phòng nhanh đến vậy. Nhưng hắn cho rằng y có phản ứng chỉ vì y bị chính những suy nghĩ viển vông của mình khơi dậy h*m m**n bản năng của cơ thể.

Tưởng tượng và hiện thực còn cách một khoảng rất xa.

Y muốn nói lại thôi, muốn nói y không cố ý rụt lại, y tự dưng thấy không quen mà thôi, đến cả bản thân y cũng không ngờ tới điều này.

Dù sao thì, đến cả giấc mơ kia y cũng đã mơ thấy từ lâu, nó còn chân thật đến thế. "Y" trong mơ hoàn toàn chìm đắm, nên y đã nghĩ ngoài đời y cũng sẽ không gặp phải bất cứ rào cản nào.

Rõ ràng y không hề ghét chuyện này.

Nhưng rồi, những lời giải thích này đều không được nói ra. Rõ ràng, dù y có nhấn mạnh rằng mình không cố ý thì cũng không khiến hắn bớt tổn thương đi được.

Hắn thấy y như vậy chỉ cười: "Sao lại có vẻ mặt này, em đâu có nói mối quan hệ của hai đứa mình sẽ mãi như vậy? Em đang bàn bạc với anh đấy, một vài chuyện có thể từ từ được không?"

Y vô cùng buồn bực, khẽ nói một câu: "Anh không cố ý để em phải chịu ấm ức, anh xin lỗi."

"Người thật sự phải xin lỗi là em." Hắn lắc đầu nói: "Bẻ cong một người đàn ông vốn đang thẳng rất thất đức, ban đầu em cũng không ngờ mọi chuyện lại đi đến nước này. A Kỳ, cứ thuận theo tự nhiên thôi, thật sự anh không cần làm khó mình vậy đâu."

Mặc dù lời nói có hơi mơ hồ, nhưng đây là lời nói thật lòng của hắn.

"Không hề." Y mím môi. Y mím môi, nghiêm túc nói những lời thật lòng hiếm khi nào y chịu bỏ qua mặt mũi của bản thân để nói: "Trước đây có lẽ anh chưa từng nói, nhưng anh rất thích em."

Hắn vô thức cụp mắt xuống như bị bỏng vì ánh mắt của y, lồng ngực như bị một thứ vô hình nào đó đụng mạnh.

Cuối cùng hắn vẫn chiều theo ý y, về nhà cùng y nhưng vẫn tạm thời chia ra ngủ riêng.

Thật sự đến cả y cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ. May sao chân của y bây giờ vẫn chưa thể vận động cường độ cao, chuyện này cũng không gấp lắm.

Uông Dương biết sếp nhà mình đã dỗ được người ta về nhà. Cậu ấy còn lén lút nhét một cái USB đã chuẩn bị từ lâu vào tay y trong lúc đang báo cáo công việc.

"Cái gì vậy?" Y còn tưởng là chuyện công việc, c*m v** máy tính mở ra, màn hình bỗng chen đầy những hình ảnh sắc hương vẹn toàn. Mặt y đỏ bừng, vội vàng gập máy tính lại.

Sao không nói sớm là thứ này??? Y xấu hổ đến mức bực bội liếc cậu ấy một cái.

Nhưng cậu ấy còn gấp hơn cả y: "Sếp à, trước mặt tôi mà anh còn ngại cái gì! Anh phải xem đi chứ!"

Sếp nhà cậu ấy là một người rất sĩ diện, chắc chắn sẽ nói cho Lận Duy biết y không có chút kinh nghiệm nào!

"Sếp à, đừng nói với tôi là anh đã dẫn người ta về nhà rồi mà chưa từng nghĩ đến chuyện này lần nào đấy nhé!" Giọng nói của cậu ấy vang bên tai y như lời thì thầm của quỷ dữ: "Nếu anh làm dở tệ, chắc chắn cậu ấm nhỏ sẽ "bị thương" đấy!"

Y vẫn không nói lời nào, nhưng trong lòng đã bị thuyết phục hoàn toàn.

Chỉ có thể nói, trên đời này, người có năng lực làm việc sánh ngang Uông Dương thì nhiều, nhưng một trợ lý vô đạo đức có thể trụ vững bên cạnh y, hai người còn có chút giao tình thì chắc chắn phải có lý do riêng của nó.

"Biết rồi, cậu bớt lo chuyện này đi!" Y dùng khuôn mặt vô cảm để nói ra lời trái lòng. Y rút USB ra nhưng không trả lại, còn tiện tay nhét vào ngăn kéo.

Cậu ấy thấy y như vậy là biết y nghe lọt lời mình khuyên rồi. Miệng thì ngoan ngoãn vâng dạ, nhưng trong lòng đã bắt đầu nghĩ lần sau đến có thể mang theo vài món đồ nhỏ hữu dụng để sếp nhà mình tập dùng.

Trên đời này sẽ không còn bất cứ một trợ lý nào chu đáo hơn cậu ấy nữa đâu à. Sếp nhà mình phải có phúc lắm mới thuê được mình chứ đùa.

Chỉ là cậu ấy không ngờ rằng, còn chưa đợi đến lần sau, cậu ấy đã không còn sức lực làm mấy chuyện vớ vẩn này nữa.

***

Sau khi bộ phim được công chiếu, CP nam nữ chính không hot như dự kiến, nhưng CP tình đầu của Mạnh Tuyết là Lận Duy lại bất ngờ hot lên dưới sự lan truyền của một số blogger marketing.

Tình hình bắt đầu mất kiểm soát từ đây.

Rất nhanh sau đó đã có người ra mặt tiết lộ, nhao nhao như ong vỡ tổ.

Không chỉ trong phim, ngoài đời Lận Duy thật sự là bạn trai cũ mối tình đầu của Mạnh Tuyết.

Chuyện này sao có thể không khiến các fan đu CP vốn đã choáng váng càng thêm quay cuồng vì quá phấn khích cho được?

Thế là tình hình càng ngày càng leo thang. Rất nhiều bạn học cũ của bọn họ đều lên mạng làm chứng hai người này quả thật đã từng hẹn hò, nhưng lại nhanh chóng chia tay.

Thậm chí còn có fan cuồng couple lặn vào diễn đàn trường đại học của hai người họ, lục lại những bài đăng từ mấy năm trước để tìm ra mấy bức ảnh mấy người nhiều chuyện chụp lén cảnh hẹn hò của cả hai!

Mối tình đầu thời đại học, sau khi chia tay lại gặp nhau trong đoàn phim, diễn lại vai mối tình đầu, như đang ôn lại tình yêu ngày xưa...

Mặc dù sự thật hoàn toàn không lãng mạn như cư dân mạng tưởng tượng, Mạnh Tuyết xem những lời này chỉ muốn trợn mắt, nhưng không có một ai quan tâm đến tình hình thật sự là gì, hợp miệng là dân mạng cắn tất!

Chỉ có thể nói moi đường CP để cắn cũng là một môn nghệ thuật.

Không chỉ nhiệt độ của cặp đôi Mạnh Tuyết và Lận Duy đứng top, mà đến cả rating của tập phim chiếu tối hôm đó cũng tăng lên một bậc.

Uông Dương cũng hết cách. Nếu là scandal cậu ấy còn có thể phong tỏa hot search để giảm bớt lượng thảo luận, chứ một khi fan đã cắn CP sẽ cực kỳ điên cuồng, độ hoạt động cũng rất cao, khí thế lớn đến nỗi không ai có thể ngăn cản.

Chẳng lẽ lại để phía nhà sản xuất phải ra mặt tuyên bố không cho fan CP ghép đôi nữ chính với bạn trai của sếp mình à? Làm vậy chẳng khác nào tự tìm đường chết.

Chưa nói đến chuyện cư dân mạng là giống loài càng cấm càng làm, cậu ấy chưa mất trí đến vậy đâu.

Cuối cùng cậu ấy chỉ có thể ủ rũ nhắn tin cho sếp nhà mình để báo cáo tin dữ này. Nhưng động tĩnh lớn như vậy, cần gì đến cậu nữa, y đã biết từ lâu rồi!

"Chắc An Thần Dật tức phát điên luôn rồi." Đây là câu đầu tiên Lận Duy nói sau khi Hàn Kỳ để hắn xem hot search.

Sao có thể không nổi điên được chứ? Việc lần trước không thành, chắc chắn anh ta đang mong chờ CP của mình và Mạnh Tuyết hot lên để công ty sắp xếp công việc quảng bá, rồi có thể đường đường chính chính sờ mó, rồi thừa cơ hành động!

Tuy nhiên đây chỉ là chuyện viển vông mà thôi.

Chỉ nghĩ đến chuyện Mạnh Tuyết đã từng đánh đàn cho Hàn Kỳ nghe vài lần, giúp y xoa dịu cơn đau bệnh vài lần, là Uông Dương càng không thể để chuyện này được phép xảy ra!

Cốt truyện gốc không có chuyện này, không ngờ chuyện vai diễn của hắn không bị thay đổi lại tạo ra hiệu ứng cánh bướm như vậy.

"Sao em không nghĩ đến chuyện anh cũng tức điên rồi?" Y không vui vẻ đá nhẹ một cái vào bắp chân hắn.

Hắn ngẩng đầu nhìn y, kéo vị tổng giám đốc đang giận dỗi lại ngồi cạnh mình, cười nói: "Anh tức giận làm gì, hôm nay là ngày đầu tiên anh biết em là bạn trai cũ của Tiểu Tuyết chắc?"

Không đợi y nói gì, hắn đã bồi thêm một câu: "Hơn nữa chuyện giữa em và cô ấy đã kết thúc lâu lắm rồi, anh mới chia tay cô ấy luôn đấy nhé!"

Chỉ một câu nói, đã đủ để đánh sập bệ đỡ mang tên "chiếm lý" y đang đóng quân.

Y lập tức chuyển từ người đi chất vấn thành kẻ cố gắng biện minh cho mình: "Đừng kéo anh vào, anh với cô ấy là giả nhưng cô ấy với em lại là thật, hai chuyện này có giống nhau đâu?"

"Giả, thì cũng là anh chủ động." Hắn chỉ thẳng vào vấn đề: "Ngài Hàn à, nếu em nhớ không nhầm, đâu ai ép anh hẹn ký hợp đồng hẹn hò với người ta nhỉ?"

"Đừng nói mờ ám thế!" Y mặc kệ. Y phát hiện mình thật sự không nói lại hắn nổi. Tên này lúc nào cũng có lý.

Rõ ràng là hắn đang vướng tin đồn tình ái, nói đi nói lại thành ra y mới là người đuối lý. Đúng là trời đất đảo điên mà!

Thực ra y không hề bận tâm đến những CP chỉ duy trì độ hot nhất thời, điều y để tâm là y buộc phải đối mặt với sự thật rằng hắn và Mạnh Tuyết đã từng yêu nhau qua những bức ảnh mà cư dân mạng lục được.

Trước đây chỉ y biết nó qua một câu nói, thế thôi.

Giờ nhìn thấy ảnh, y mới cảm nhận được một chút cảm xúc rất khó tả.

"Lúc đó hai người có hôn nhau không?" Câu hỏi này có phần liều lĩnh, nhưng y nhịn một lúc nhưng vẫn muốn biết cho bằng được.

Chắc chắn hai người họ chưa làm đến bước cuối cùng, nếu không hắn cũng sẽ không chia tay dứt khoát đến thế. Có lẽ đây cũng là lý do khiến y vẫn giữ được phần lớn lý trí ở lại.

Nhưng nên ghen thì vẫn phải ghen.

Y đột nhiên nhớ lại cảnh hôn của hai người họ trong đoàn phim. Lúc đó y chỉ mừng thầm vì hắn vô thức hành động chỉ vì một ánh mắt của y, chứ chưa từng nghĩ đến vấn đề này.

Hắn nghe vậy thì sững sờ. Chuyện này thật sự không thể trả lời bừa được, lỡ hắn nói không sau đó y đi hỏi Mạnh Tuyết để xác minh, lời khai không khớp là lòi ngay.

Hắn dựa vào sô pha, cẩn thận hồi tưởng lại nội dung cốt truyện gốc, cố gắng xác nhận những cảnh tượng liên quan.

Nhưng thấy hắn mất tập trung là y lại hiểu lầm. Khoảnh khắc hắn tập trung tinh thần định phủ nhận, bỗng thấy cổ mình bị siết chặt.

Hóa ra y đã túm cổ áo hắn rồi ghé sát vào tự bao giờ. Hắn sững sờ, bỗng lại thấy môi dưới đã bị cắn nhẹ một cái.

"Em đừng nói nữa, anh cũng không muốn nghe lắm."

Y lùi lại một chút. Sắc mặt y lúc sáng lúc tối, nhìn khá là đáng yêu.

Hệ thống trong đầu cằn nhằn gu thẩm mỹ của hắn thật kỳ lạ, hắn cũng chỉ cười.

[Hình như... Anh cũng hơi thích y thì phải.]

[...]

Hệ thống từ chối ăn cơm chó, nó có mù đâu. Rõ ràng như thế, nó đã nhìn ra từ lâu rồi có được không trời?