"Chắc là vì tâm tư của em không được đơn thuần?" Nếu đã định thử với Hàn Kỳ, hắn sẽ không kháng cự vô nghĩa nữa, cũng sẽ thẳng thắn đối mặt với những biến hóa của bản thân, thẳng thắn đến mức làm cho người khác kinh ngạc.
Hàn Kỳ cảm thấy mình vẫn đủ bình tĩnh khi nghe những lời này, bởi vì y luôn biết tâm tư Lận Duy dành cho mình.
Cho dù lúc trước y không trùng hợp nghe thấy cuộc trò chuyện giữa hắn và Mạnh Tuyết, thì những chuyện sau này hắn làm cho y đã chẳng khác nào viết thẳng hai chữ thích y lên trên mặt.
Chỉ khác ở chỗ, y may mắn biết trước một bước, nên vô thức tin tưởng và bao dung hắn, sẽ không sơ sót đẩy người ra xa khi hắn làm ra những hành động mạo phạm không biết giới hạn là gì.
"Cái này có liên quan gì đến cách xưng hô đâu?" Hàn Kỳ lắc đầu
Vì có câu nói ngọt của hắn chen ngang, trái tim nhảy nhót không yên của y cuối cũng bình tĩnh trở lại.
Y cảm thấy Lận Duy chỉ bình tĩnh ngoài mặt thôi chứ tâm trạng cũng sẽ hoảng hốt chẳng khác y là mấy. Nếu không ấy à, với cái kiểu làm việc không biết trời cao đất dày là gì của hắn, sao hắn chỉ kéo tay y bắt mạch cho được. Không khám ra được cái gì thì cũng thôi, còn dám trả đũa nói tim y đập nhanh quá!
Khi nghĩ có lẽ hắn còn căng thẳng hơn cả mình, Hàn Kỳ mới thả lỏng trở lại, cảm thấy mọi chuyện nằm trong tầm kiểm soát, còn chủ động hỏi: "Thế rốt cuộc em có kiểm tra chân cho anh không?"
"Đương nhiên là có chứ." Lận Duy đành phải gác việc kiểm tra trạng thái điều dưỡng cơ thể của y sang một bên, nói như lẽ thường: "Em đi ra ngoài trước, anh chuẩn bị xong em vào sau nhé... Ấy?"
Nào ngờ hắn vừa đứng dậy, đã bị Hàn Kỳ đen mặt kéo ngồi trở về.
"Anh làm gì đấy?"
"Làm gì... Là làm gì?"
Hai người nhìn nhau, một người sắc mặt rất xấu, một người không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, mặt viết đầy hai chữ vô tội.
Cuối cùng y cũng nhận ra bạn trai nhỏ nhà mình không cố tình giả vờ không hiểu, mà là đầu hắn không nghĩ đến những chuyện ấy. Y hít sâu một hơi, hất cằm nói: "Ra ngoài đi."
Khi đứng trước mặt Lận Duy, y luôn cảm thấy mình lớn tuổi hơn hắn, khi yêu đương cũng nên bao dung hắn nhiều hơn, không thể so đo cả mấy chuyện nhỏ xíu này được.
Nhưng dù tự y muốn gợi hắn nghĩ đến những chuyện kia, lại vẫn thấy xấu hổ muốn chết đi được, như thể y đang dạy hư bé con nhà người khác vậy.
Tuy Lận Duy đã chẳng còn là trẻ con, thanh danh bên ngoài cũng chẳng được tốt cho lắm.
Chậc! Đôi khi người yêu chính trực quá cũng rất đau đầu, nhất là khi sự chính trực này lúc ẩn lúc hiện theo một loại quy luật người bình thường chẳng thể nào hiểu nổi.
Muốn "dụ" hắn lại thấy hơi áy náy, nhưng nếu để y kiềm chế mình, không chung đụng không dán lấy hắn y lại không cam lòng.
Sau khi chung sống với nhau, Lận Duy tự nhận là mình rất hiểu y.
Dưới tình huống bình thường, một khi đã thấy bất mãn y hiếm khi nào kiềm chế được tính tình của bản thân.
Trừ khi y có mục đích khác.
Y kiềm chế nhất thời để đạt được kết quả tốt đẹp, phong phú hơn. Nếu không người được ông trời ưu ái ở mọi mặt từ khi sinh ra như y sẽ không biết kiềm chế là gì đâu.
Được mất trên thương trường y có thể nhìn rõ nhưng tình cảm lại là thứ nhìn không thấy sờ không được, nó lơ lửng không cố định, chớp mắt đã qua. Đây cũng chính là lý do vì sao y làm ăn đấu đá trên thương trường rất thuận lợi nhưng lại rất nôn nóng trong chuyện tình cảm.
Đây là lẽ thường rồi. Chỉ sợ người có thể khiến y nhường nhịn cũng có địa vị không nhỏ trong lòng y. Nhưng dù có kìm nén đến đâu, rồi y cũng sẽ nói hết với Lận Duy sớm thôi, y không nhịn được gì quá lâu.
Thành ra một khi Lận Duy phát hiện y đang cố kiềm chế thì càng không thể bỏ qua.
"Anh không muốn em ra ngoài à?" Lận Duy đoán, nói xong lại lắc đầu tự phủ định. Thật ra Hàn Kỳ rất dễ xấu hổ, chẳng phải vì thế mà hắn cực kỳ để tâm, luôn chừa cho y rất nhiều mặt mũi đấy à?
Một lúc lâu sau đầu óc Lận Duy mới đưa ra đáp án, bừng tỉnh hỏi lại: "Anh không vui vì em chủ động đòi ra ngoài?"
Nói đúng hết chỉ trong một câu.
Hàn Kỳ dùng khuôn mặt vô cảm nhìn hắn: "Xong em cảm thấy em thông minh lắm đúng không?"
Thấy y ngầm thừa nhận, Lận Duy bật cười một tiếng, đáp y: "c*̃ng cảm thấy anh cực kỳ không thẳng thắn, ngài Hàn ạ."
Có một số thứ, chỉ cần tóm được manh mối là có thể hiểu ra tất cả mọi chuyện. Cuối cùng Lận Duy cũng biết y đang khó chịu vì điều gì, c*̃ng đoán ra được vì sao y thà dồn hết vào lòng cũng không chịu nói thẳng ra, nhất là khi y biết chỉ cần y nói hắn sẽ nghe.
Nói tới nói lui vẫn là vấn đề mặt mũi, người nào đấy vô thức cảm thấy bọn họ ở bên nhau không phải là chuyện đáng để cổ vũ tuyên dương, nhưng mà lại không nỡ buông tay, vì vậy chỉ muốn hắn nhiệt tình theo đuổi y mãi, để có thể trốn tránh cái tâm lý già đầu rồi không can ngăn hắn thì chớ lại còn hùa theo, một khi loại quan hệ này đổi chiều, Hàn Kỳ rất dễ cảm thấy khó chịu.
Lúc trước hắn vô tình lộ là vẻ quá dứt khoát tuyệt tình khiến Hàn Kỳ sinh ra cảm giác nguy cơ nên mới không thể không chủ động, nhưng bây giờ đã xác nhận quan hệ, y không còn gì để sợ hãi, loại tâm lý kia sẽ lại chiếm thế áp đảo.
Lận Duy c*̃ng không cảm thấy giận, thật ra hắn còn khá thích kiểu người hơi ích kỷ nhưng không chỉ biết mỗi bản thân mình như Hàn Kỳ, thời điểm mấu chốt còn sẽ áp chế bản tính để lộ ra vẻ gấp gáp, nếu đem ra phân tích kỹ, hai người họ chẳng khác gì nồi nào úp vung nấy thì phải?
Hắn cố ý nói: "Em sợ anh khó chịu thôi mà. Anh nghĩ xem, có phải em chưa từng nhìn bao giờ đâu, em còn tự tay cởi rồi c..."
"Em ngậm miệng lại hộ anh cái!" Hàn Kỳ sắp thẹn quá hóa giận rồi.
Giờ Lận Duy cũng chẳng buồn để ý cái mồm toàn nói dối lòng của y nữa, kéo chăn trên giường đắp lên người y, rồi luồn tay vào trong chăn tháo thắt lưng của y.
Hàn Kỳ bị động tác đột ngột của y dọa giật nảy mình lùi về sau, lưng chạm vào đầu giường, không thể nào lùi được nữa.
"Này!" Hàn Kỳ liên tục vươn tay cản hắn, muốn nói, che lại rồi cởi như này quá ngượng, thà để y tự làm còn hơn.
Nhưng động tác của Lận Duy quá trơn chu, y còn chưa chuẩn bị tâm lý để nói ra những lời ngượng ngập như này xong khóa kéo đều đã bị kéo xuống.
Dù y nhìn không thấy, nhưng trong căn phòng này chỉ có mỗi hai người họ, tiếng động "lớn" này vẫn khiến y phải hít sâu một hơi.
Lận Duy suýt nữa cười thành tiếng, vội mím môi nhịn cười.
Ngay khi Hàn Kỳ nhắm mắt "liều chết" phối hợp, hắn vội cởi nốt quần giúp y, sau đó kéo nó ra khỏi chăn đặt sang một bên.
Hàn Kỳ lườm hắn một cái, đang muốn bỏ chăn ra, lại bị Lận Duy ngăn cản: "Sờ chút là được rồi, không cần nhìn, giờ không cần chườm nóng nên đừng để bị lạnh."
Hắn nghiêm trang nói hươu nói vượn, nhưng hôm nay nhiệt độ khá cao, bỏ chăn ra một lúc cảm lạnh làm sao được, y còn không nhìn thấu ý đồ trêu chọc núp sau câu nói nghiêm túc này chắc?
Lận Duy muốn thế, Hàn Kỳ cũng chỉ có thể theo hắn, cách một lớp chăn mỏng, một khoảng nhỏ trên chân y bị bàn tay ấm áp nọ bao phủ, bàn tay ấy di chuyển qua lại, thỉnh thoảng còn xoa bóp, nhào nặn huyệt vị, hắn còn thường xuyên hỏi cảm giác của y.
Hàn Kỳ cảm thấy khung cảnh này không quá đứng đắn, ký ức nào đó vẫn hằn sâu trong óc như mới xảy ra ngày hôm qua, cảm giác như đan vào nhau. Y khó mà bình tĩnh nổi, nhưng đều đã làm đến bước này rồi, y chỉ có thể nuốt một ngụm nước bọt, cố gắng trấn an bản thân, trả lời từng vấn đề của hắn.
"Khôi phục không tệ, chờ thêm đoạn thời gian nữa để xem những cơn đau thần kinh kia còn tái phát hay không, ngày mưa có bị đau buốt không là được. Anh đừng lo lắng quá, nếu giữ nguyên tiến độ này thì những di chứng kia rất khó mắc phải."
Lận Duy kiểm tra xong vừa thu tay về vừa đưa ra kết luận. Hắn giương mắt xem xét, thấy sắc mặt Hàn Kỳ lộ vẻ cổ quái, vừa định hỏi hỏi đã bị y đẩy nhẹ một cái.
"Anh tắm đây, em mau đi ra ngoài đi, nhớ nói kết quả kiểm tra cho Uông Dương, để cậu ấy đừng có đến làm phiền anh."
"... Được."
Hành động muộn màng này còn khơi gợi hơn mấy hành động cố tình khiêu khích kia nhiều, đoán chừng y bị hắn nhóm ra lửa rồi, Lận Duy ngượng ngùng cười với y, xấu hổ im lặng rời khỏi phòng.
Hàn Kỳ nhìn phản ứng của hắn là biết hắn đoán được rồi, mặt bỗng đỏ bừng, không ngờ những lúc như này hắn lại không hề chậm tiêu, không cần ám chỉ gì đã hiểu ra ngay, Lận Duy vừa khép kín cửa y đã bụm mặt than một tiếng.
Lận Duy ngồi ngoài ghế sô pha gần một tiếng Hàn Kỳ mới ra ngoài, giờ y đã ngồi xe lăn, hắn chột dạ nghĩ, mệt mỏi nhiều lần liên tục như vậy ngồi xe lăn nghỉ ngơi là điều đương nhiên
Hắn đứng dậy đẩy Hàn Kỳ đến bên ghế sô pha, đỡ y ngồi lên vị trí bên cạnh hắn, hai người ăn ý không nhắc đến khúc nhạc đạo ngắn ngủi vừa rồi, Lận Duy hỏi một câu khơi câu chuyện: "Anh đặt vé về lúc nào thế?"
Hàn Kỳ lắc đầu: "Còn chưa để Uông Dương đặt, em thì sao? Có bận việc gì không?"
"Em thì có chuyện gì để bận đâu?" Lận Duy nói, không thấy xấu hổ chút nào: "Hai công việc đàng hoàng duy nhất của em hiện đã kết thúc, nếu phải nói giờ em bận gì, vậy chỉ có thể là bận làm quen với thân phận bạn trai của anh thôi."
Lúc đầu Hàn Kỳ còn thấy hơi thắc mắc, thầm nghĩ lấy đâu ra tận hai cái, sau đó mới nhớ ra, lúc Lận Duy trị chân cho y đã từng lấy cớ, nếu y muốn thuê người chăm sóc sao không để hắn làm thử xem.
Cuối cùng hai người nhử qua nhử lại, nhưng cả hai đều ăn ý không coi đấy là một công việc.
"Em không định làm gì thật hả, không thấy lãng phí thiên phú của mình à?"
Hàn Kỳ cảm thấy mình vẫn phải có trách nhiệm khuyên một chút, nếu Lận Duy không có năng lực thì cũng thôi, có chẳng làm nên trò chống gì y cũng nuôi nổi.
Nhưng rõ ràng hắn là một khối ngọc thô, nhưng chỉ muốn vùi mình dưới đất sâu không cho ai thấy, thế thì thật đáng tiếc.
Nhưng Lận Duy vẫn từ chối, hắn nói: "Em không có hứng quay phim nữa đâu, mở một phòng khám trung y thì có thể xem xét, nhưng em thuộc dạng học y qua bái sư, dù có thi lấy bằng cũng không có tư cách hành nghề y, nên thôi."
Nếu như đây là một thế giới cổ đại, có lẽ hắn sẽ tích cực hơn một chút, bởi vì hắn chỉ cần làm một vài điều nhỏ thôi có khi cũng là hành động cứu lấy không ít người.
Nhưng đây là hiện đại, hạn chế khi hắn sử dụng kỹ năng cũng nhiều, điều hắn làm được cũng có hạn, nên hắn không định dày vò bản thân mình.
"Hay là anh không thích nhìn em vô công rỗi nghề đấy?" Lận Duy bỗng nghĩ đến khả năng này, dù sao góc nhìn của hắn khác góc nhìn của Hàn Kỳ, người bình thường không thích một vị bạn đời chỉ biết ăn nằm chờ chết cũng là lẽ thường.
Cứ thuận theo tự nhiên để Hàn Kỳ chậm rãi thấy mất hứng, hay là làm gì đó để y thoải mái hơn một chút nhỉ? Lận Duy không ngừng dao động giữa hai lựa chọn này.
"Thế anh muốn em làm gì?"
"Không làm gì cũng được, để anh nuôi em."
Hai câu nói vang lên gần như cùng một lúc.
Hàn Kỳ nghe rõ những gì hắn hỏi, đầu tiên y nhíu mày, ý cười bên môi ngày càng rõ ràng.
"Em không cần phải đi làm để anh vui đâu, anh chưa đến nỗi nuôi không nổi em."
Lận Duy cũng cười nói: "Vậy khỏi ha, dù em không làm gì cố định, nhưng em cũng có thể kiếm được tiền tiêu. Với em mà nói đây không phải điều gì khó, nếu để anh nuôi thật chỉ sợ người khác sẽ nói em được anh bao nuôi mất, thế chẳng phải oan uổng chết!"
Hàn Kỳ quệt miệng: "Không phải em nói em không ngại bị đồn à?"
"Không phải, đương điên em không ngại, thế nhưng ngài Hàn à..." Lận Duy buồn cười quay đầu nhìn y: "Sao anh muốn biến chuyện này thành thật thế?"
"..." Hàn Kỳ đâu thể nói mình muốn trói hắn chặt hơn được.
Y ấy à, vẫn chưa rõ tình hình hiện tại cho lắm thì phải, Lận Duy đã sớm bị y nắm trong lòng bàn tay rồi.