Mạnh Tuyết không thể ở lại khách sạn này thêm một giây phút nào nữa, Lận Duy thấy cô ấy sắp buồn nôn hết chịu nổi rồi, dứt khoát sắp xếp mấy người đã theo âm thầm bảo vệ cô ấy từ trước chuyển thành bảo vệ ngoài sáng.
"Vậy em không khách sáo với anh nữa." Hiện giờ quả thật Mạnh Tuyết cần một chút cảm giác an toàn khi bản thân có thể nắm giữ tình hình, lúc cô ấy phát hiện trong nhóm người này có hai người là nữ, tự dưng có loại cảm giác muốn rớt nước mắt.
Thật sự Lận Duy rất biết để tâm đến cảm nhận của người khác, tốt bụng cũng không tính là hiếm thấy, phần đồng cảm với người khác này mới là thứ hiếm thấy nhất.
Nhưng cuối cùng cô ấy vẫn nhịn xuống, không thể hiện quá rõ ngay trước mặt Hàn Kỳ. Dù quan hệ của hai người trong sáng thế nào, chuyện Lận Duy là bạn trai cũ của cô ấy là thật, có nó tồn tại, cô ấy cảm kích đến đâu cũng chỉ nên giữ ở trong lòng chứ không thể biểu đạt ra ngoài.
Nhưng Hàn Kỳ là người nhạy bén đến nhường nào, chút tâm tư này của Mạnh Tuyết đến cả Uông Dương cũng không lừa được chứ nói gì là y. Y nhìn ra cảm xúc của cô ấy vừa dao động vô cùng lớn, phần xúc động này lớn đến mức khiến cô ấy cảm thấy nếu biểu đạt chúng ra ngoài sẽ không được đúng thời điểm, nên mới cố gắng dồn nén chúng.
Chờ thêm một lúc, đến khi Mạnh Tuyết tạm biệt bọn họ và rời khỏi, Hàn Kỳ mới nhíu mày hỏi Lận Duy: "Có phải anh nên nói câu may mà em không thích con gái không?"
Lận Duy cúi đầu cười, nhìn y đáp: "Anh biết rõ em không thích con gái, còn ghen tuông gì thế?"
Hàn Kỳ sĩ diện, sao có thể thừa nhận mình ghen được? Y vô thức muốn phủ nhận, nhưng khi chạm phải đôi mắt nhìn thấu mọi chuyện của hắn, y dừng một chút, cuối cùng chỉ đành vừa tức vừa buồn cười nhắc nhở hắn một câu: "... Đắc ý vừa thôi."
Không bao lâu sau, Uông Dương chào hỏi xã giao thay y xong vội chạy đến bên này, miệng đắng lưỡi khô, vừa ngồi xuống đã định cầm rượu trên bàn lên uống, khiến hai người ngồi đối diện cả kinh đến mức đồng tử co rụt lại.
"Đừng! Cái này không uống được đâu." Lận Duy vội vàng đè tay cậu ấy lại, không để cậu ấy đổ mớ rượu hòa lẫn cả "gia vị" và nước máy trong nhà vệ sinh vào miệng được.
Uông Dương bị bắt phải bỏ ly rượu đã đưa đến bên môi xuống, ngơ ngác nhìn sếp nhà mình: "Làm sao vậy?"
Hàn Kỳ liếc mắt ra hiệu cho Lận Duy, đâu thể để mỗi bọn họ bị "chấn động" được.
Thật ra qua thêm một đoạn thời gian nữa thôi là dân mạng trên cả nước đều sẽ phải chịu oanh tác chung với họ, nhưng Lận Duy không nói thẳng, giờ hắn đang ôm tâm thái muốn lôi kéo người khác "hưởng phúc" cùng mình.
Uông Dương không hiểu sao hắn lại nhét một chiếc điện thoại vào tay mình, vừa mở lên đã thấy cảnh diễn viên lưu lượng An Trần Dật đang lục lọi thùng rác.
Nhưng công việc của Uông Dương đã định sẵn việc cậu ấy sẽ phải tiếp xúc với rất nhiều chuyện hoang đường của cái giới này, ngưỡng chịu đựng tương đối cao, nhìn An Trần Dật lục qua lục lại một lúc lâu mà sắc mặt cậu ấy không hề thay đổi, thậm chí còn bình tĩnh phê bình một câu:
"Thằng nhóc này cũng được phết đấy! Nếu cậu ta dùng tinh thần không sợ mệt không sợ bẩn này vào chuyện đóng phim, chắc đã thăng hạng từ lâu rồi đấy."
Đương nhiên cậu ấy cũng đoán được, An Trần Dật làm ra hành động hèn mọn như này chắc chắn không thể dùng cho chuyện gì đứng đắn được, nhưng cũng không liên tưởng được chuyện này có liên quan gì đến việc những ly rượu trước mặt họ không thể uống được.
Nhưng chẳng lâu sau cậu ấy cũng sẽ biết.
Khi nhìn đến đoạn sau, sắc mặt vốn bình thản vô cùng kia sụp đổ hoàn toàn, Uông Dương thừa nhận, những gì mình trải qua vẫn chưa đủ phong phú. Nếu để cậu ấy làm loại chuyện này, lần đầu tiên đã không thành công chắc chắn cậu ấy sẽ án binh bất động, chắc chắn không thể nghĩ ra được cách làm xà lơ cỡ này được.
"Đây không phải hạ dược mà là đầu độc rồi đấy...!"
Trợ lý Uông tổng kết một câu, còn dùng ánh mắt khiển trách nhìn hai người ngồi đối diện.
Hàn Kỳ ho một tiếng, dời tầm mắt đi. Ngay sau đó tay y đã bị Lận Duy kéo lên hôn, mắt Uông Dương nhìn chằm chằm vào bàn tay không hề định kháng cự của y, bỗng nhiên thấy đau lòng như thể củ cải mình dày công chăm sóc vừa bị một tên ngốc nào đấy đến nhổ mất.
Nhưng suy nghĩ này mới chồi lên đã bị Uông Dương vội vã phủi đi. Sếp của cậu ấy không phải củ cải, người dịu dàng lễ độ như Lận Duy đâu phải là đối thủ của Hàn Kỳ. Dù y có đang phải ngồi xe lăn không thể gánh vác sinh hoạt cơ bản, cậu ấm này cũng chỉ có thể nửa cưỡng ép nửa năn nỉ bò lên giường sếp nhà cậu ấy mà thôi.
Lận Duy không biết trong đầu cậu ấy đang chứ một đống rác rưởi phải đánh mosaic, giờ những bước ngoặt chính trong cốt truyện gốc đã kết thúc, hắn cũng lười để Hàn Kỳ ở lại tiệc rượu ăn không được uống không nổi này thêm nữa.
"Chân A Kỳ khôi phục nhanh hơn dự đoán của tôi khá nhiều, tôi dẫn anh ấy về phòng kiểm tra lại một lần cho yên tâm, khay rượu trên bàn này phiền trợ lý Uông xử lý giúp tôi nhé. À đúng rồi, dưới gầm chiếc bàn bên kia cũng có một khay rượu có "gia vị" đấy." Hắn chỉ vào một cái bàn cách chỗ họ không xa.
"Được, hai người đi trước đi, khi có kết quả kiểm tra tôi sẽ báo." Uông Dương lại nghe thấy cái tên "A Kỳ" ngọt ngào vượt xa tính cách thật của sếp nhà mình là biết hai người họ chính thức thành đôi rồi, còn lén chà xát cánh tay nổi đầy da gà của mình.
Đến khi chỗ này còn mỗi một mình mình, cậu ấy nhìn khay rượu mặt giận tái cả đi, gọi điện thoại để cho người đến xử lý, tránh việc lo chỗ này không để ý được chỗ kia rồi lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Ban đầu cậu ấy muốn để An Trần Dật bốc hơi khỏi thế giới này luôn, kết quả điện thoại rung lên, Hàn Kỳ gửi cho cậu ấy một tin nhắn.
[Chuyện An Trần Dật để Lận Duy tự xử lý.]
Đúng là ví dụ sinh động cho câu thiên tử bị yêu phi mê hoặc quên lối về, Uông Dương âm thầm phỉ nhổ, sợ cậu ấy ra tay độc ác quá khiến cậu ấm không thoải mái hay gì?
Thôi thôi, Uông Dương nhẩm A di đà phật, ai bảo sếp cậu ấy thích viên xá lợi hình người như cậu Lận làm gì, chắc cậu ấy phải chuẩn bị tâm lý, khéo sau này phải sống chuỗi ngày làm việc thiện tích phúc tích đức mất thôi.
Đương nhiên nếu sau này hai người họ chia tay thì sẽ khác, nhưng mà...
Phía bên kia, hai người họ đang tay trong tay, bầu không khí khá tốt.
Ban đầu Lận Duy chỉ nắm cổ tay Hàn Kỳ thôi, lúc đứng dậy hắn vừa định buông tay lại nhớ ra y vẫn chưa đi đứng ổn định được, bèn tiến lên dìu y.
Đương nhiên người sĩ diện như Hàn Kỳ không chịu để hắn làm vậy, hắn chỉ đành chọn phương án tiếp theo, nắm lấy tay y, có gì không ổn có thể kéo y vào trong lòng mình ngay.
Thật ra Hàn Kỳ thấy hơi khó chịu, giống khi hắn gọi y là A Kỳ vậy. Lần cuối cùng y được người khác dắt đi đã là chuyện từ thuở bé tí, y muốn đổi phương thức, muốn mình là người dắt Lận Duy, nhưng đi hết quãng đường cũng không biết phải mở miệng ra sao.
Có lẽ không cần mở miệng, y chỉ động thủ là được rồi.
Y vừa mới nhúc nhích tay, hắn đã vô ý thức nắm chặt lấy tay y, từ đó tay y bắt đầu không chịu nghe lời y nữa, đến chính y cũng không biết có chuyện gì xảy ra.
Trong thang máy, cuối cùng Hàn Kỳ cũng cảm thấy chân mình hơi mất sức, y nhích về phía Lận Duy.
Hắn nhận ra sự thay đổi của y, vội nhỏ giọng hỏi: "Đứng không nổi nữa à? Nếu không em bế anh về nhé?"
Hàn Kỳ xạm mặt lại, bình thường ở riêng ở trong phòng để hắn bế tới bế lui thì cũng thôi, trừ mèo ra cũng có ai thấy đâu. Giờ bọn họ vẫn đang ở bên ngoài, chỗ này còn mới có hoạt động lớn diễn ra, khéo còn phóng viên chưa rời đi, nếu y để Lận Duy bế ngang y về phòng khách sạn thật, khéo sáng mai chuyện này có thể lan truyền khắp giới mất.
"Em định công khai luôn đấy à!" Y tức giận cười lắc đầu.
Lận Duy không để tâm, hắn lắc lắc đôi bàn tay còn đang đan chặt lấy nhau của họ, cười nói: "Nếu anh để ý chuyện này, em buông tay nhé?"
Hàn Kỳ nghẹn họng, đương nhiên y không để ý chuyện này, nhưng có rất nhiều cách come out, công khai bằng cách để Lận Duy bế ngang y về phòng khách sạn hiển nhiên không nằm trong phạm vi chịu đựng của y.
"Không để ý cái này." Y vẫn không nỡ để Lận Duy phải hiểu lầm bất cứ điều gì, thở dài một tiếng, nói: "Dắt tay còn dễ giải thích, anh đang cần người dìu mà thôi, nhưng bế lại khác, nó quá mập mờ. Anh sợ lời đồn truyền qua truyền lại, cuối cùng trở nên khó nghe. Nếu cả giới này đều nói anh đang bao nuôi em, em có thể không để ý được không?"
Với bối cảnh gia thế của Lận Duy, hắn vốn không nên chịu loại bê bối như này.
Nhưng cũng phải xem xem đối tượng còn lại chuyện này là ai, nếu là Hàn Kỳ kỳ mà nói, y vẫn thừa sức làm ra loại chuyện này.
Nghĩ thôi cũng đủ biết, lời đồn này vừa thả ra, Lận Duy sẽ bị người trong tầng lớp của bọn họ phỏng đoán ác ý đến nhường nào.
Lận Duy nghe vậy chỉ nhún nhún vai, không để ý lắm: "Em cũng có định dấn thân vào cái giới này đâu, muốn giữ thanh danh tốt quá làm cái gì? Anh còn không biết chắc? Trước giờ em có làm gì cho ra hồn đâu, thanh danh khi ấy cũng chẳng khá hơn chút nào. Khéo bên ngoài nghe đồn em bám được vào anh xong còn có người thắc mắc sao anh lại để mắt đến em hay vậy kia kìa."
Hàn Kỳ bị hắn chọc cho bật cười, nhưng vẫn không chịu đồng ý. Đúng là trước đây danh tiếng của hắn không được tốt lắm, nhưng người ngoài cũng chỉ mắng hắn một câu không có tiền đồ mà thôi. Lại chẳng phải con cháu nhà mình, đâu cần lo lắng.
Nhưng nếu hắn nhấc lên quan hệ với Hàn Kỳ, nó sẽ dính dáng đến vấn đề cán cân lợi ích đang nghiêng về bên nào. Người khác khó mà không ganh ghét với món hời đáng lý ra hắn không thể có được như này, trước mặt Lận Duy không dám nói gì, nhưng sau lưng chắc chắn sẽ có người nhục mạ hắn.
Bởi vậy, dù Lận Duy không để ý, y cũng phải suy nghĩ thay cậu bạn trai nhỏ bị yêu che mờ đôi mắt như này mới được.
"Loại này tai tiếng này không cần cũng được!" Hắn nói.
Hàn Kỳ kiên trì tự mình đi bộ về, Lận Duy ít nhiều gì cũng đoán được lý do không chỉ như những gì y nói, nhưng hắn biết Hàn Kỳ sĩ diện nên cũng nghe theo y.
Chỉ là ngay khi vừa quay về phòng khách sạn, Lận Duy không cho y tự mình đi lại nữa, bế bổng y lên. Khi này Hàn Kỳ cũng đã không đi được thêm nữa rồi, y mặc cho hắn làm.
Khi đi ngang qua ghế sô pha Lận Duy ngừng lại một chút, nhẹ giọng hỏi: "Ở trên ghế sô pha hay lên giường đây?"
Tim Hàn Kỳ nhảy dựng lên, mặt cũng suýt nữa đỏ cả, biết hắn chỉ muốn kiểm tra tình trạng khôi phục cho y mà thôi, nếu không biết thì nghe chẳng khác nào y đang cầu hoan nên hắn hỏi làm trên giường hay trên sô pha cơ đấy!
"Trên giường đi." Hàn Kỳ cố gắng để bản thân mình bình tĩnh hơn.
Sau khi xác nhận quan hệ, tất cả những hành động dù có bé nhỏ cũng sẽ mang đến cảm giác rất khác, dù chỉ là một câu nói cũng thế chứ nói gì đến chuyện c** q**n áo. Xấu hổ muốn tìm cái lỗ nẻ chui vào luôn chứ đùa.
Hàn Kỳ ngồi trên giường, trong đầu đang không ngừng đấu tranh tâm lý. Lận Duy cũng không định hối thúc y, còn nắm lấy cổ tay y đặt lên trên đùi mình, bắt mạch cho y.
"Đến cả cái này em cũng biết luôn cơ à?" Hàn Kỳ hơi kinh ngạc, một số vấn đề y học không cần học tập hệ thống chính quy như mát xa hay chườm nóng thì còn tự học được, chứ loại lý niệm như bắt mạch này trừu tượng hơn nhiều lắm.
Lận Duy vừa cảm nhận mạch đập của hắn vừa đáp: "Đương nhiên là biết rồi, vọng văn vấn thiết, đây chẳng phải là kiến thức cơ bản của đông y à?"
Lông mày Hàn Kỳ nhướn lên, không khỏi hỏi: "À, vậy ngươi em bắt mạch ra được gì rồi?"
"Không bắt ra được gì cả."
"Phụt... Em..."
Hàn Kỳ vừa định an ủi hắn một câu, dù sao Lận Duy biết khá nhiều thứ, nên có một số chuyện không học được cũng là chuyện thường.
Nhưng còn chưa kịp nói thành lời, chỉ nghe thấy Lận Duy dùng giọng điệu ngậm ý cười nói: "Giờ tim anh đập nhanh quá, không thích hợp bắt mạch, ngài Hàn à, anh có thể bình tĩnh hơn chút được không?"
"..." Hàn Kỳ bỗng thấy mất mặt cực kỳ, rút phắt tay về.
Nãy y không nhận ra, nhưng Lận Duy vừa nhắc nhở y phát hiện ra ngay, trái tim trong lồng ngực y nhảy cực kỳ kịch liệt.
Hạ tốc độ đập của tim đâu dễ dàng đến thế, hắn còn đang ngồi trên giường chờ y c** q**n kia kìa, tuy mục đích rất thuần khiết, y cũng không thể nào bình tĩnh lại nổi.
Còn câu Lận Duy vừa hỏi ấy à... Y không thể nào trả lời thẳng, chỉ có thể lảng sang chuyện khác trước, cau mày chất vấn: "Sao em thích gọi anh là ngài Hàn thế?"
"..." Lận Duy trầm mặc một hồi.
Hắn cũng chỉ vừa mới nhận ra mà thôi, mỗi khi hắn muốn nói đùa hoặc chòng ghẹo Hàn Kỳ, hắn sẽ vô thức sử dụng cách gọi này.
Khi hắn nói hai chữ này cũng luôn mang theo một chút triền miên quấn quýt.