Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 54: Tái chế...

Việc thay thế ly champagne đã bị bỏ thuốc chỉ là để tránh rắc rối, không có nghĩa mọi chuyện đã kết thúc. Hắn gửi cho Mạnh Tuyết đoạn video bằng chứng hệ thống ghi lại cảnh An Thần Dật bỏ thuốc để cô ấy có thể nắm được ngọn nguồn.

Mạnh Tuyết thấy là Lận Duy gửi đến nên mở ra không chút đề phòng. Xem xong, cô ấy lập tức nổi da gà, vừa ghê tởm vừa sợ hãi vừa tức giận. Nghĩ đến mấy ly rượu vừa uống, dù biết chắc không có vấn đề gì, cô ấy cũng chỉ muốn vào nhà vệ sinh nôn ra ngay lập tức.

Cô ấy nhắm mắt lại, rốt cuộc vẫn phải kiềm chế sự bốc đồng. Một lát sau cô ấy cũng bình tĩnh lại, trên mặt lại nở nụ cười xã giao quen thuộc, vờ như không có chuyện gì xảy ra, đi về phía Lận Duy và Hàn Kỳ.

Thật ra cô ấy đã thấy Lận Duy từ lâu, chỉ là vừa nãy chưa kịp đến chào hỏi thì Hàn Kỳ đã xuất hiện trước một bước, thế nên cô ấy lười lại gần làm bóng đèn. Nhưng bây giờ xảy ra chuyện này, cô ấy cũng không còn bận tâm đến việc đó nữa.

Lận Duy thấy cô ấy đi tới từ xa, bèn đứng dậy ngồi sang bên cạnh Hàn Kỳ, nhường vị trí cũ của mình cho Mạnh Tuyết, tránh để cô ấy ngồi bên nào cũng thấy khó xử.

Khi thấy hắn ngồi xuống bên cạnh, cơ thể Hàn Kỳ vô thức trở nên cứng đờ. Y nuốt nước bọt, buông một câu nói móc để che giấu vẻ gượng gạo: "Em đúng chu đáo với tất cả mọi người nhỉ!"

Nói cũng lạ, trước đây ở đoàn phim giữa họ từng tiếp xúc rất nhiều lần còn thân mật hơn, nhưng không biết có phải vì đã lâu không gặp lại vừa mới xác lập quan hệ nên sinh ra cảm giác hoảng hốt đến mức ngồi cạnh cách nhau nửa cánh tay thôi cũng khiến y cảm thấy mập mờ đến khó chịu.

Lận Duy nghe vậy cũng không để tâm, chỉ khẽ hỏi: "Chê em lo chuyện bao đồng à? Thế anh muốn để cô ấy ngồi cạnh anh hay ngồi cạnh em?"

"..." Hàn Kỳ bị hắn hỏi đến nghẹn họng, y phải trả lời thế nào đây? Mối quan hệ giữa Mạnh Tuyết và hai người bọn họ hoàn toàn trong sáng, nhưng đều mang chút chuyện cũ không muốn nhắc lại. Trả lời kiểu gì cũng mất điểm.

Thôi, hai người họ, một là bạn trai cũ thật, một là bạn trai cũ giả của Mạnh Tuyết, lại còn ở bên nhau ngay trước mắt cô ấy, đành nhường cô ấy một chút vậy.

Sau khi Mạnh Tuyết tiến đến chào hỏi và ngồi xuống, quả nhiên cô ấy cười đầy biết ơn với riêng hắn.

"Lận Duy, vừa rồi anh gửi cho tôi...?" Cô ấy kiềm chế sự sốt ruột nói vài câu xã giao, cuối cùng vẫn không giữ được bình tĩnh, hỏi ra. Cũng không thể trách cô ấy thiếu kinh nghiệm, chỉ mới nghĩ đến việc có người mang âm mưu với mình, thậm chí còn thật sự hành động, cô ấy lại không khỏi rùng mình ớn lạnh.

Mặc dù lần này có Lận Duy ngăn lại, nhưng chỉ có ngàn ngày làm trộm, đâu có ngàn ngày phòng trộm? Huống hồ An Thần Dật vẫn chưa ra tay với cô ấy thành công, khó đảm bảo anh ta sẽ không để mắt đến người khác.

Lận Duy hiểu sự lo lắng của cô ấy, từ tốn nói: "Cô đừng sợ, tôi vẫn luôn cho người theo dõi anh ta, sẽ không để anh ta làm hại cô và bất kỳ ai khác. Đợi đến khi phim được phát sóng thuận lợi, tôi sẽ xử lý thỏa đáng, đảm bảo anh ta không còn cơ hội xuất hiện trước mắt cô nữa."

Giọng điệu của hắn ôn hòa dịu dàng, lại đáng tin đến bất ngờ. Quả nhiên Mạnh Tuyết đã bình tĩnh lại, thở phào một hơi rồi nói: "Vậy thì tốt quá rồi, lúc trước ở đoàn phim thật sự không nhìn ra anh ta lại là loại người này! May mà không hiểu sao những cảnh thân mật trong phim sau này đều bị đạo diễn cắt bỏ, nếu không bây giờ nghĩ lại tôi cũng thấy kinh muốn chết đi được!"

Hàn Kỳ nghe cô ấy nhắc mới nhớ ra. Việc cắt bỏ các cảnh thân mật của Mạnh Tuyết và An Thần Dật, do chính y dặn Uông Dương âm thầm giao phó cho đạo diễn.

Khi đó y lo lắng cho tâm trạng của Lận Duy, lại sợ rằng đoàn phim biết được đầu đuôi câu chuyện sẽ dấy lên bàn tán về mối quan hệ giữa y và Mạnh Tuyết nên còn dặn dò đạo diễn tự mình gánh trách nhiệm, đừng nói với ai là ý của y.

Nhưng thực ra chuyện này không phải ý định ban đầu của y. Ban đầu Lận Duy đã khăng khăng muốn y làm như vậy, khi ấy tên nhóc trời đánh này còn đưa ra lý do sợ y bận tâm cáu gắt vì Mạnh Tuyết dẫn đến việc y không được nghỉ ngơi tốt nữa chứ. Y còn thầm mắng cách yêu của hắn quá đỗi ngốc nghếch.

Nhưng nhìn lại những chuyện đang xảy ra trước mắt, nghĩ lại mới thấy dường như Lận Duy đã sớm biết An Thần Dật là loại rác rưởi đội lốt người như thế nào, rồi lấy cớ quan tâm y, mượn tay y để bảo vệ Mạnh Tuyết thì phải?

"Em tốt nhất nên giải thích rõ cho anh!" Trong lòng Hàn Kỳ bị suy đoán đúng đến chín phần mười này làm cho bực bội, y liếc hắn một cái, hạ giọng nói.

Y không bận tâm việc Lận Duy mượn gió bẻ măng, bởi y có thể khẳng định việc hắn bảo vệ Mạnh Tuyết chỉ xuất phát từ lòng tốt chứ không phải tình ý gì khác. So với những gì hắn đã tốn tâm tư làm vì y, chút thiện ý này chẳng đáng kể gì cả.

Y bực vì tên nhóc trời đánh này quá "khôn lỏi", cố ý để y tưởng bở!

Lận Duy nghe một hiểu mười, chột dạ sờ sờ mũi. Quả nhiên con người không thể để sai lầm nối tiếp sai lầm, cũng không nên nói quá nhiều lời nói dối vì chẳng ai biết được lúc nào sẽ tự mình vô tình bị giẫm phải, rồi nổ tung như bom nổ chậm khiến mình bẽ mặt.

"Khi đó em chỉ cảm thấy ánh mắt của anh ta nhìn Tiểu Tuyết không đúng lắm, nhưng không có bằng chứng." Đây là sự thật, trước khi làm chuyện bỏ thuốc, An Thần Dật này chỉ là một NPC không có tiền án tiền sự gì.

"Anh giận thật à?"

"... Không."

Hàn Kỳ tự nhận mình không nhỏ mọn đến vậy. Khi đó Lận Duy và y cũng chưa phải người yêu, y mập mờ dây dưa hắn, hắn chỉ lợi dụng y một chút chút, do bất đắc dĩ chứ không phải cố ý, y thật sự không thể giận nổi.

Mạnh Tuyết ngồi đối diện nghe trong mịt mù, một lúc lâu sau mới đoán ra, những cảnh quay đó bị cắt là do Lận Duy dùng cớ gì đó lừa Hàn Kỳ ra lệnh?

Chẳng trách khi đó đạo diễn khăng khăng nói rằng việc sửa kịch bản là ý của ông, nhưng lúc quay phim lại lộ rõ thái độ bất đắc dĩ.

Mạnh Tuyết có chút ngượng ngùng, đều tại cô ấy nhắc đến chuyện này, hại bọn y suýt cãi nhau.

Cô ấy vừa mới mở miệng định nói chuyện, có một nhân viên phục vụ thấy trên bàn của bọn họ trống trơn không có gì, tự động bưng một khay đồ uống đến hỏi họ có cần gì không.

"Không..." Mạnh Tuyết vô thức muốn từ chối. Ít nhất là tối nay, cô ấy không còn dám uống bất cứ thứ gì có khả năng bị đụng đến của khách sạn này nữa. Thậm chí đến cả chai nước khoáng, cô ấy cũng phải kiểm tra từ trên xuống dưới xem có lỗ kim không rồi mới dám uống.

Hiển nhiên Hàn Kỳ cũng cảm thấy ghê tởm, y khẽ lắc đầu.

Lận Duy thấy vậy bèn mỉm cười với nhân viên phục vụ, vừa định nói lời cảm ơn và từ chối thì hệ thống quay lại.

[Chủ nhân! Mấy ly rượu này cũng có vấn đề!]

[Chuyện gì vậy?]

Lận Duy nhíu mày, nói: "Cảm ơn, cứ đặt những thứ này xuống đi."

Nhân viên phục vụ nghe vậy thì ngẩn ra, nhưng cũng không nghĩ nhiều, chỉ nghe theo lời hắn, đặt cả khay xuống, hơi cúi người nói "Mời dùng" rồi rời đi.

Lúc này hệ thống cũng đã giải thích gần như xong đầu đuôi câu chuyện cho hắn.

[Tóm lại, ở dưới đáy mấy ly rượu anh ta bỏ thuốc đều có một lượng nhỏ bột lắng không rõ ràng. An Thần Dật phát hiện ly rượu chuẩn bị trước đó có vấn đề, đoán rằng chất lắng này có thể đã khiến nhân viên phục vụ nhìn thấy, tưởng là ly bẩn nên mang đi thay ly mới. Thế là anh ta lại làm thêm một khay nữa...]

Hắn không hiểu: [Sao anh ta vẫn còn thuốc, không phải cậu nói anh ta đã đổ hết cả lọ vào rồi à? Đổ nhiều quá mới có chất lắng đúng không!]

Hệ thống im lặng một lúc, sau đó mới nói bằng giọng điện tử hơi run rẩy: [Đúng là dùng hết và bị anh ta vứt đi rồi, anh ta vừa vào nhà vệ sinh nhặt lại vỏ lọ thuốc từ trong thùng rác, cho chút nước máy vào súc súc, rồi pha chế ra thành nước thuốc, tất cả đều ở trong mấy ly đồ uống trước mặt mấy người rồi đó, a a a huệ!]

Mạng sống của một hệ thống bé nhỏ cũng là mạng sống mà, hệ thống chịu hết nổi rồi. An Thần Dật này trông cũng ra hình ra dạng vậy mà lại mất vệ sinh đến thế! Nó là một hệ thống mà cũng suýt nôn luôn đấy!

Trên đời này sao lại có chuyện như này được chứ?

[...] Lận Duy sốc đến nghẹn lời.

"Em khát à?" Hàn Kỳ chán ghét nhìn mấy ly đồ uống trên bàn, thực sự không thể để Lận Duy uống cái này được. Y day day thái dương rồi vẫn nói: "Nhịn một chút được không? Để anh bảo Uông Dương mang một chai rượu mới đến."

Mạnh Tuyết lập tức gật đầu đồng ý lia lịa.

Lúc này hắn mới hoàn hồn giải thích: "Không phải, em không định uống, mà là rượu này có vấn đề. Em sợ người khác uống nhầm nên mới giữ chúng lại."

"Lại có vấn đề?" Không phải Hàn Kỳ không tin, y chỉ hơi tò mò: "Sao em biết?"

Hắn tùy tiện bịa chuyện: "Em khá nhạy cảm với mùi thuốc, vừa đến gần là em ngửi thấy ngay."

Hàn Kỳ nghĩ đến tay nghề đông y tự học thành tài của hắn, tin vô cùng dễ dàng. Còn Mạnh Tuyết không rõ nội tình cho lắm, nhưng cô ấy tin tưởng hắn theo bản năng, lặng lẽ ngả người ra sau một chút, tránh xa mấy cái ly trên bàn.

"Nhân viên phục vụ kia...?" Y nheo mắt lại.

"Không phải anh ta, chắc anh ta không biết gì đâu." Hắn vội vàng lắc đầu nói: "Đợi một chút, sẽ có tin tức ngay thôi."

Đương nhiên người hắn phái đi theo dõi An Thần Dật không thần thông quảng đại đến thế, giỏi lắm cũng chỉ có thể ra mặt ngăn cản nếu anh ta thật sự làm chuyện xấu, có thể coi là lớp bảo hiểm cuối cùng. Công việc tỉ mỉ không kẽ hở như thế này, vẫn phải nhờ đến hệ thống.

Chẳng bao lâu sau, hệ thống đã cắt cảnh tượng kinh dị trong nhà vệ sinh vừa mang đến cú sốc tinh thần cho nó thành một đoạn video ngắn, dùng một tài khoản có ghi chú là thám tử tư, gửi vào điện thoại của hắn.

Lận Duy ôm tâm lý "tôi đã thấy thì các người cũng phải thấy", đặt điện thoại nằm ngang trên bàn, mở video phát trước mặt Hàn Kỳ và Mạnh Tuyết.

Hình ảnh chân thực còn bẩn thỉu hơn những gì hệ thống đã kể nhiều. Dù nhà vệ sinh trong khách sạn lớn không quá bẩn, nhưng hành vi An Thần Dật nhặt thuốc ra từ thùng rác nhà vệ sinh để tái chế rồi bỏ vào đồ uống vẫn vượt xa phạm vi chấp nhận.

Nhất là đoạn video này không biết đã được quay lén bằng cách nào, ngay cả góc nhìn từ trên cao cũng có. Tận mắt thấy An Thần Dật lục lọi trong thùng rác đầy khăn giấy đã vứt đi, cuối cùng vớt được một cái lọ thuốc nhỏ màu trắng ở dưới đáy...

Mạnh Tuyết lờ mờ đoán được anh ta muốn làm gì, trong lòng thầm niệm "phải giữ hình tượng của một nữ minh tinh", che miệng lại không dám nôn ra. Ở đây người đông tai mắt nhiều, cô ấy sợ ngày mai trên hot search sẽ có scandal cô ấy đang lén mang thai.

Nhưng khi thật sự tận mắt nhìn thấy An Thần Dật trong video nhặt lại cái lọ thuốc rỗng, pha với một chút nước máy trong nhà vệ sinh, lắc đều rồi lén lút quay lại và "ban phát ân huệ" đổ vào khay đồ uống trước mặt bọn họ...

Hiệu ứng thị giác cực kỳ bùng nổ.

Ọe!!!

Vừa nghĩ đến "khách hàng mục tiêu" của những ly rượu này chính là mình, nữ minh tinh mặt mày tái mét, trong lòng đã nôn mửa liên tục, nhưng lại cố nhịn không dám biểu lộ ra ngoài, trong mắt thậm chí còn hiện lên vẻ "sống không bằng chết".

Đoạn video ngắn phát xong, ba người ngồi chung một bàn đều chìm trong câm lặng, ngay cả Lận Duy cũng trợn tròn mắt, không biết nên nói gì.

Một lúc sau, Mạnh Tuyết phá vỡ sự im lặng trước, nói vô cùng chân thành: "Ngài Hàn, cảm ơn anh vì đã đồng ý cắt bỏ cảnh quay, còn có A Duy..."

Cô ấy thậm chí còn vượt qua chút rào cản tâm lý cuối cùng, dùng lại cách gọi thân mật với hắn từ thời đại học.

Điều này thật sự là đại ân đại đức không gì báo đáp được.

Khóe miệng Hàn Kỳ giật giật vài cái, vô cùng xấu tính nhận lấy lời cảm ơn này ngay trước mặt bạn trai nhỏ mới quen, ngồi vững cái danh "thương nhân gian xảo"

Y đưa tay lên che môi ho nhẹ một tiếng, rồi nói lảng sang chuyện khác: "Tôi sẽ cảnh cáo đội ngũ tuyển chọn diễn viên bên dưới, sau này phải chú ý một chút, sẽ không có lần sau."