Lận Duy không ngờ mình đã nhắc nhở rồi mà trong mắt Hàn Kỳ vẫn ánh lên vẻ rục rịch muốn thử. Hắn sợ ông giời con này muốn nhấp một ngụm thật, vội nói: "Không được uống, đặt về chỗ cũ đi."
"Còn chưa thành bạn trai đã bắt đầu quản tôi rồi cơ à." Hàn Kỳ cười lẩm bẩm một câu. Nhưng nói thì nói vậy, y vẫn nể mặt nghe lời đặt ly rượu về, không định cố ý uống một hớp cho Lận Duy xem.
Thực ra, vừa rồi y muốn thử thật. Chủ yếu là do tò mò, nếu y uống Lận Duy định làm gì. Nhưng hiển nhiên thứ trong rượu này không phải Lận Duy bỏ vào, nghĩ đến việc nó đã qua tay không biết bao nhiêu kẻ bẩn thỉu, Hàn Kỳ vẫn quyết định không để mình phải chịu thiệt.
Thấy y từ bỏ, Lận Duy mới thở phào nhẹ nhõm, cười nói: "Bảo anh đừng hành động vì hứng cũng phải có thân phận mới được à? Dù gì tôi cũng chữa chân cho anh lâu như vậy rồi, anh cứ coi như nghe theo lời dặn của bác sĩ không được ư?"
"Cậu có bằng cấp không mà đòi "lời dặn của bác sĩ"!" Hàn Kỳ nghe vậy cũng bật cười theo.
Y nhìn quanh, thấy có người chú ý đến bên này, vội nói: "Cậu đừng bưng cái khay đi khắp nơi nữa, nổi bật quá. Tạm giấu dưới gầm bàn đi, đợi tiệc tan tôi cho người đến xử lý."
Ban đầu Lận Duy định mang ra ngoài đổ, nhưng thế cũng hơi gây chú ý thật. Hắn hơi do dự, đành nghe theo đề nghị của Hàn Kỳ, ngồi xổm xuống vén khăn trải bàn lên rồi giấu khay rượu bị bỏ thuốc xuống.
"Ai bỏ thuốc? An Thần Dật à?" Hàn Kỳ nhớ đến báo cáo dạo trước của Uông Dương, buột miệng hỏi.
Lận Duy chần chừ một lúc, không gật đầu ngay. Nhưng hắn nghĩ chuyện này cũng không giấu được nên mới "Ừm" một tiếng.
"Là anh ta. Tôi lấy được ghi chép mua thuốc và video quá trình anh ta bỏ thuốc rồi. Tôi biết có thể anh sẽ không quan tâm cho lắm, nhưng bộ phim này không chỉ là lợi ích mà còn là tâm huyết chung của rất nhiều người. Cứ chờ một chút, trong thời gian này tôi sẽ cho người theo dõi anh ta thật chặt. Đợi phim chiếu xong sẽ công khai những việc anh ta đã làm."
An Thần Dật dám làm ra loại chuyện như này, tuy không thành công, nhưng Lận Duy cũng không định bỏ qua cho anh ta dễ dàng thế. Chắc chắn phải khiến anh ta trả một cái giá nhất định. Bây giờ ém nhẹm chuyện này chỉ vì muốn giảm thiểu thiệt hại, tránh liên lụy đến những người vô tội thôi.
Nếu theo suy nghĩ trước kia của Hàn Kỳ, cách tốt nhất để dạy cho An Thần Dật một bài học mà không ảnh hưởng đến việc chiếu phim, là làm cho tên ngu vô đạo đức này biến mất.
Hiển nhiên Lận Duy không tán thưởng cái nghệ thuật bạo lực này.
Tuy Hàn Kỳ cảm thấy Lận Duy quá nhân từ, nhưng như Lận Duy đã liệu, y cũng không định thay đổi suy nghĩ của hắn. Y thờ ơ nghĩ, cứ xử lý theo cách Lận Duy cảm thấy thoải mái là được, những thứ khác y không quá quan tâm, cho dù có xảy ra sai sót gì, y vẫn gánh được.
"Cậu có thể xử lý được là tốt rồi, cần giúp đỡ thì tìm Uông... Ờ, có khó khăn gì cứ nói thẳng với tôi." Hàn Kỳ nói được nửa chừng thì chuyển hướng vì chút lòng riêng.
Lận Duy chỉ cười hiểu ý: "Được."
Sau đó, hai người tùy tiện tìm một chỗ ngồi xuống. Từ lúc gặp Lận Duy nhịp tim của Hàn Kỳ không yên một giây nào. Lúc này không còn chuyện gì khác xen vào, hai người ngồi đối diện nhau, trong lòng y có muôn vàn câu từ muốn nói nhưng tất cả đều nghẹn ở cổ họng, bỗng không biết nên nói gì.
Cuối cùng, Lận Duy là người mỉm cười mở lời trước: "Xem ra chân của anh hồi phục rất tốt. Lát nữa tôi sẽ kiểm tra lại, cố gắng không để lại di chứng gì."
Sau khi bị thương nặng như vậy, cứ gặp ngày mưa dầm là y sẽ khó chịu. Đã nhúng tay vào rồi, đương nhiên hắn muốn có một kết quả trọn vẹn.
"Ừm... Cảm ơn cậu." Vốn Hàn Kỳ không muốn khách sáo với hắn, nhưng trong chuyện này y thực sự đã nợ Lận Duy rất nhiều. Có được niềm vui bất ngờ lớn đến thế, không nói nổi một lời cảm ơn chẳng khác nào thứ vô ơn.
Những lời này vừa ra, bầu không khí lúng túng thấy rõ, trong lòng y cũng bắt đầu bực bội.
Biết trước có tình huống này thì y đã soạn sẵn các loại giải pháp trong đầu rồi. Trong ba mươi năm qua của cuộc đời, phần lớn thời gian y đều kiệm lời như vàng, cũng chưa từng thấy đây là khuyết điểm gì. Nào ngờ Lận Duy vừa xuất hiện, nó bỗng trở thành một khuyết điểm lớn.
Y tự mình bực bội, còn Lận Duy ở phía đối diện lại rất thản nhiên. Ngoài chút rắc rối lúc đầu vì đến muộn, nhiệm vụ ở thế giới này đều diễn ra êm đẹp, thuận lợi vô cùng. Hầu như đều nhờ vào sự bao dung dành cho hắn ngày một lớn của Hàn Kỳ, thậm chí sau này y còn kiềm chế tính tình của mình vì để ý đến suy nghĩ của hắn.
Hàn Kỳ không nợ Lận Duy, mà chính những lời nói dối ban đầu và sự tiếp cận sau đó của hắn đã khiến Hàn Kỳ "lạc lối", trong lòng hắn cảm thấy rất áy náy.
[À thì... Nếu như...] Lận Duy hiếm khi luống cuống, hắn hơi ngại, nói với hệ thống của mình.
Trước khi đến đây, hắn vẫn còn giữ suy nghĩ tình cảm của Hàn Kỳ không phải là thật, hoặc ít nhất y không thích hắn nhiều như những gì y nghĩ trong thời gian ở đoàn phim.
Nhưng ngay khoảnh khắc thật sự đối diện với Hàn Kỳ, hắn nhận ra suy nghĩ ấy sai rồi.
[Chủ nhân, chuyện ở lại hay không anh có thể tự quyết định.] Hệ thống cũng thấy lạ vì mình chấp nhận chuyện này quá dễ dàng, nhưng nó chỉ cho rằng nó đã chuẩn bị tâm lý từ sớm nên vậy.
Lúc này nó quan tâm đến chuyện khác hơn: [Nhưng nuôi mèo và yêu một người là hoàn toàn khác nhau đó chủ nhân! Anh muốn làm bạn trai y là vì anh thích y thật ư?]
Lận Duy xoa xoa thái dương. Thật ra sau khi trải qua nhiều thế giới, cảm nhận của hắn về ranh giới tình cảm có phần mờ nhạt hơn người bình thường. Đây chính là "khờ ngang" mà người ta thường nói, đôi khi không thể nhẫn tâm cắt đứt hắn cũng sẽ không làm khó bản thân, ép mình tách ra khỏi một mối quan hệ nhân quả rối mù, điều đó chỉ để lại sự tiếc nuối không thể nguôi ngoai.
Cuộc đời hắn không chỉ có vài chục năm, tiếc nuối đối với loại người như hắn không khác nào sự dày vò vô tận, chẳng hề đẹp đẽ chút nào.
Vì vậy, khi Kem vất vả lắm mới tìm về được và cố chấp chỉ muốn hắn nuôi, hắn đã thật sự chọn ở lại thế giới đó vì một chú mèo nhỏ. Bởi lẽ hắn biết, nếu không ở lại, trong suốt quãng đời dài đằng đẵng sau này, hắn sẽ không bao giờ quên được cảm giác tội lỗi và đau khổ khi bỏ rơi chú mèo ấy.
Bây giờ cũng vậy, hắn muốn tạm thời ở lại, thử đưa mối quan hệ giữa hắn và Hàn Kỳ đến cuối con đường, muốn nó "thuận theo tự nhiên".
[Bây giờ chưa nói chắc được. Chuyện này phải đợi đến ngày cả anh và anh ấy đều có một câu trả lời chính xác mới có thể quyết định, có thể là trước, cũng có thể là sau khi khi nhiệm vụ này kết thúc.]
Dù có lý do chính đáng đi chăng nữa, cũng là hắn trêu chọc y trước, hắn phải chịu trách nhiệm và tiếp tục đối xử tốt với y cũng là điều không thể bàn cãi. Nhưng về lâu về dài, chưa chắc Hàn Kỳ sẽ trân trọng sự tốt đẹp này mãi. Đâu phải câu chuyện tình nào bắt đầu từ cảnh người nguyện đánh người nguyện chịu cũng có thể có được kết thúc đẹp bên nhau đến cuối cuộc đời.
Tóm lại, bây giờ vẫn chưa phải lúc vội vã đưa ra lựa chọn. Dù phần lớn tình tiết trong cốt truyện gốc sẽ kết thúc ở tiệc chúc mừng sắp tới, nhưng chuyện ở tiệc chúc mừng lại được đẩy sớm lên hôm nay, chân của Hàn Kỳ cũng đã khỏi...
Có thể nói, mọi kế hoạch Lận Duy vạch ra để hoàn thành nhiệm vụ thật sớm đều đã thành công, chỉ là hắn đã gây ra mối rắc rối khác.
Nhưng nếu hắn không muốn rời đi sớm cũng không quá khó. Trong cốt truyện gốc phải qua thêm mấy năm, đến tận khi Hàn Kỳ gặp được một thầy thuốc Đông y già và chữa khỏi chân, đó mới là đại kết cục thật sự. Bọn họ hoàn toàn có thể lợi dụng kẽ hở này, đợi đến thời điểm đó rồi mới nộp nhiệm vụ.
Hệ thống và hắn vô cùng ăn ý, chỉ từ vài lời đơn giản nó đã đoán ra được ý hắn, thả lỏng nói: [Vậy cũng không sao, chuyện sau này cứ để sau này tính!]
[Ừm.]
Chỉ khoảng mấy phút, Lận Duy đã quyết định xong, cuối cùng hắn cũng bớt quanh co mập mờ với Hàn Kỳ. Thấy y không nói gì, vẻ mặt rối rắm, hắn lập tức tinh ý khơi ra chủ đề trước: "Ngài Hàn, anh khách sáo thế? Hối hận rồi à?"
Hàn Kỳ vừa nghe hắn lại gọi mình là "Ngài Hàn" đã thấy không ổn, nghe hết cả câu thì vội vàng phủ nhận: "Tôi không có!"
Hai người nhìn nhau vài giây, Lận Duy không nhịn được, bật cười trước: "Tôi biết, trêu anh thôi."
"Tôi chưa từng thấy ai gan lớn như cậu." Hàn Kỳ nhận ra mình phản ứng thái quá cũng hơi mất tự nhiên, nghiến răng nói. Cái thằng nhóc trời đánh được gia đình chiều hư này nữa, quả nhiên vẫn không biết trời cao đất dày là gì!
"Gan tôi không lớn, chỉ là anh dễ dỗ thôi." Lận Duy lại lắc đầu, hoàn toàn không giữ kẽ với y nữa, hỏi tiếp: "Anh không phát hiện ra à? Tôi chưa từng thấy dáng vẻ anh nổi giận bao giờ."
Hàn Kỳ nghe vậy thì nghĩ lại. Hình như... Y chưa từng nói một lời nặng nề nào với Lận Duy thật. Ngay cả khi những việc thằng nhóc trời đánh này làm với y có hoang đường cỡ nào, y cũng chưa từng muốn trách tội, thậm chí còn vô thức dặn dò mấy lần vì lo lắng thái độ Uông Dương dành cho Lận Duy không đủ mềm mỏng.
"Cho nên cậu muốn xem thử lúc tôi nổi giận thật với cậu sẽ như thế nào lắm à?" Hàn Kỳ không thể hạ mình thừa nhận bản thân đã đối xử đặc biệt với Lận Duy từ lâu, bèn trưng bộ mặt lạnh lùng ra, hỏi lại.
Lận Duy lập tức giả vờ thất vọng, cụp mắt thở dài: "Nếu ngay cả đùa cũng không được, vậy anh muốn làm bạn trai hay làm cấp trên của tôi đây?"
"..." Hàn Kỳ nhìn hắn bằng ánh mắt nghi ngờ, đoán hắn lại đang bày trò, nhưng không có bằng chứng. Cảm nắng một thằng nhóc nhỏ hơn mình cả thế hệ chỉ bất ổn những lúc như này này!
Nhưng hình như Lận Duy rất hào hứng, không hề biết điểm dừng, cứ cười tủm tỉm nhìn y, tiếp lời: "Nhưng nói đi cũng phải nói lại, anh có chỗ nào giống cấp trên của tôi chứ? Bộ phim này tôi đầu tư xong còn diễn không lấy cát-xê, tự bỏ tiền túi chữa chân cho anh không nói, quá trình còn phải xum xoe xin anh cho tôi một cơ hội..."
"Này!" Hàn Kỳ càng nghe càng mất tự nhiên, đành phải ngắt lời hắn: "Cậu lật lại chuyện cũ cũng phải nói lý chút chứ, những chuyện sau tôi nhận thì cũng thôi, chuyện cậu mang vốn vào đoàn phim cũng tính lên đầu tôi thì quá đáng rồi đấy nhé?"
Tuy Lận Duy làm những việc đó vì y thật, nhưng lúc đó y có biết gì đâu?
"Anh nói xem, có phải tôi chẳng được đồng nào từ anh, còn bù vào không ít không?" Lận Duy nhướng mày nhìn y.
Hàn Kỳ tức đến bật cười, nhưng cũng hết cách với hắn: "Thiếu tiền tiêu rồi à? Tôi bảo Uông Dương đưa cho cậu một tấm thẻ phụ..."
Dù biết nhà Lận Duy không thể để hắn thiếu thốn được, nhưng tên nhóc trời đánh này đã "làm mình làm mẩy" với y rồi, coi như đáp ứng một yêu cầu nho nhỏ của hắn cũng không sao.
Nhưng lời chưa nói hết đã bị Lận Duy cắt ngang.
Chỉ nghe hắn cười một tiếng, nói rất nghiêm túc: "Ngài Hàn à, tôi đang uyển chuyển gợi ý với anh rằng anh làm kim chủ rất không đạt chuẩn, chỉ có thể làm bạn trai tôi thôi."
Hàn Kỳ sững sờ một lúc lâu mới phản ứng lại, trái tim chấn động rồi dần dần đập điên cuồng.
"Cậu, không do dự nữa à?" Y cẩn thận hỏi.
Rất kỳ lạ, rõ ràng y chắc chắn cuối cùng Lận Duy sẽ đồng ý thử với mình, nhưng khi Lận Duy thật sự đồng ý ngay lần gặp lại đầu tiên sau ba tháng, y vẫn có cảm giác khó tin.
"Giữa chúng ta còn rất nhiều chuyện cần phải giải quyết, nhưng đó đều là những chuyện nên đối mặt sau khi đã thử ở bên nhau."
Lúc này Lận Duy rất thẳng thắn, không còn lựa lời hay ý đẹp để nói nữa.
Không bắt đầu là khỏi phải suy nghĩ gì cả, nhưng cả hai đều rõ điều đó gần như không thể xảy ra. Đã vậy thì không cần thiết phải lãng phí thời gian ở bước này, tự gây thêm trắc trở làm gì.
Hàn Kỳ luôn cảm thấy lời hắn nói không mấy lạc quan, muốn bù thêm vài lời tốt đẹp, nhưng tự hỏi lòng mình, y phát hiện bản thân mình cũng không chắc họ có thể đi được bao xa.
Kỳ thực y không dám nói mình khá giỏi trong việc chi tiền nên lời của Lận Duy chỉ toàn vu khống, chắc chỉ nói thế vì muốn làm bạn trai của y thôi đúng không?
Nghĩ đến đây, Hàn Kỳ cười khẽ một tiếng. Y bỗng cảm thấy cậu ấm dám nói thẳng với Mạnh Tuyết rằng hắn muốn theo đuổi y không chút kiêng dè ngày trước đã quay trở lại rồi.
"Vậy thì, tôi đành làm bạn trai của cậu vậy."