"Chắc cậu ấm không muốn chọc giận anh thôi." Mặt mày Uông Dương chết lặng đáp cho có lệ, cậu ấy không thể hiểu nổi, nhà ai yêu đương lại đi so đo chuyện này chứ?
À mà thủ đoạn của người theo đuổi sếp mình cũng đâu bình thường, thôi vậy. Nồi nào úp vung nấy cả mà, hợp lý quá còn gì.
Uông Dương nhanh chóng tự dỗ dành bản thân rồi mới nói: "Huống hồ bên phía sếp an toàn như vậy, cậu ấy cho người theo dõi sếp làm gì? Để đề phòng anh ngoại tình chắc?"
"Hừ, dù tôi có để mắt đến người khác cũng tạm thời chưa thể dùng đến từ "ngoại tình" được đâu." Hàn Kỳ định nói nếu vậy thật cũng chỉ có thể trách Lận Duy tự làm tự chịu, nhưng lời đến bên miệng lại cảm thấy không hay lắm nên cuối cùng vẫn không nói ra.
Đúng là thái độ không từ chối cũng chẳng chịu trách nhiệm của y không tốt trước, nhưng không phải tên nhóc trời đánh kia cũng cố tình làm cao bắt y phải cúi đầu à? Thôi thôi không mắng hắn nữa!
"Đúng rồi, báo cho bên hậu kỳ ưu tiên xử lý bộ phim này, cậu tự mình theo sát tiến độ, nhất định phải để nó lên sóng trong thời gian ngắn nhất." Trước khi Uông Dương rời đi, cuối cùng y cũng không giả vờ bình thản không nổi nữa, dặn dò một câu.
Đột nhiên Hàn Kỳ cảm thấy may mắn vì ban đầu đã chọn cho Mạnh Tuyết một bộ phim đô thị hiện đại, khâu hậu kỳ không quá phức tạp.
Y và Lận Duy đã thống nhất rằng cả hai sẽ cho nhau một khoảng thời gian rồi mới gặp lại, không có thời hạn cụ thể. Nhưng trong lòng hai người đều ngầm hiểu ý, muộn nhất cũng chỉ đến giai đoạn tuyên truyền phim Lận Duy sẽ phải xuất hiện. Nếu Hàn Kỳ hối hận, với tư cách là ông chủ lớn đứng sau màn, chỉ cần không tham dự là được. Cả hai đều hiểu rõ, cũng không khiến mối quan hệ trở nên quá lúng túng.
Đương nhiên, bây giờ Hàn Kỳ đã có thể khẳng định khả năng đó không tồn tại. Sau khi xa nhau, y gần như đếm từng ngày trôi qua, chỉ thiếu nước bảo Uông Dương đi mua một cuốn lịch về xé thôi.
Nếu không phải phục hồi chức năng làm y phân tán sự chú ý, y sợ mình không thể chịu đựng được lâu đến thế.
Vì vậy, Hàn Kỳ nghĩ, y dùng đặc quyền để rút ngắn thời gian, là vì công việc, chắc chắn Lận Duy chẳng thể nói được gì.
"Không thành vấn đề!" Uông Dương đồng ý rất sảng khoái. Thực ra cậu ấy đã tự mình sắp xếp trước rồi, muốn cho phim mới lên sóng đâu phải cứ nói là được, đợi đến lúc sếp cậu ấy hạ mình mở lời thì đã muộn.
Lúc này Hàn Kỳ mới phất tay để cậu ấy về làm việc, còn mình tiếp tục để hộ lý dìu đi lại chầm chậm. Nếu có thể đi lại thoải mái trước lúc gặp nhau thì tốt, không y cứ ngồi xe lăn là được. Y không muốn Lận Duy nhìn thấy dáng vẻ mình chống nạng cho lắm.
Tuy không gặp mặt được nhưng họ không hoàn toàn cắt đứt liên lạc, Lận Duy vẫn sẽ trả lời tin nhắn của y.
Hôm nay, sau khi tập phục hồi chức năng xong, Hàn Kỳ tắm rửa sạch sẽ rồi ngồi bên giường tưới nước cho cây bạc hà... Mèo của y, sau đó chụp một tấm ảnh gửi cho Lận Duy, kèm theo lời nhắn: [Cứu được rồi phải không?]
Lúc trước, người giúp việc Uông Dương sắp xếp đến dọn dẹp nhà định kỳ tưới nó quá nhiều, quá thường xuyên. Lúc Hàn Kỳ về thì thấy lá của nó đã rụng gần hết.
Nếu bình thường, có lẽ y đã vứt đi rồi mua chậu khác. Nhưng lần này, cái cây nhỏ bé này đã được "đăng ký hộ khẩu" bên chỗ Lận Duy, xuất phát từ một loại trực giác nào đó, y vẫn giữ nó lại.
Thậm chí y còn cố tình nhắn tin hỏi Lận Duy xem tình trạng này có cứu được không để chứng minh mình không phải là người có mới nới cũ. Như vậy, cho dù sau này Lận Duy có phát hiện ra chậu cây này bị chăm đến chết thì cũng sẽ không dùng cái cớ "nhìn việc nhỏ biết việc lớn" để quy chụp y.
Có thể nói là vô cùng cẩn thận.
Thật ra y không nghĩ Lận Duy am hiểu cả chuyện này. Y thử làm theo cách hắn chỉ một thời gian, ai ngờ cành cây mọc ra lá non mới thật.
[Ừm, nó khỏe lại rồi đấy. Sau này cứ giữ nguyên tắc không khô không tưới, đã tưới là phải tưới đẫm. Lúc trời không nóng thì cho nó phơi nắng một chút, nó sẽ trở về dáng vẻ tràn đầy sức sống như trước thôi.]
Hàn Kỳ nhìn mấy dòng chữ này, trong lòng hơi ngứa ngáy. Có lẽ dáng vẻ khi yêu của Lận Duy cũng sẽ rất cẩn thận, dịu dàng, chu đáo mọi bề, khiến người ta mềm lòng giống như lời miêu tả hắn.
Câu hẹn gặp mặt cứ gõ rồi lại xóa, xóa xong lại gõ, Hàn Kỳ kìm nén đến mức bực bội.
Đầu bên kia, Lận Duy nhìn thấy khung trò chuyện cứ hiện dòng chữ "đang nhập..." mãi, trong lòng biết y đang có "phản ứng cai nghiện", hắn không định nuông chiều y vô giới hạn nên cố tình chuyển chủ đề.
[Tiến độ phục hồi chức năng thế nào rồi?]
Hàn Kỳ bực bội thở dài một tiếng, quả nhiên cuối cùng vẫn phải xóa những dòng chữ lúc trước, trả lời: [Khá tốt, có thể vịn vào thanh vịn đi liên tục được khoảng ba phút rồi.]
Lận Duy nhanh chóng đáp lại: [Vậy đã rất tốt rồi, hy vọng đến lúc gặp lại, anh đã hoàn toàn bình phục.]
Vốn là một lời chúc phúc, nhưng Hàn Kỳ lại nheo mắt, mang theo một tia châm chọc tức tối: [Không muốn gặp sớm thì cứ nói thẳng, nói vòng vo tam quốc sẽ khiến cậu trông hài hước hơn à?]
[... Tôi không có ý đó.] Lận Duy không khỏi khẽ bật cười, nhạy cảm quá rồi đấy.
[Thế ngày mai cậu qua đây gặp tôi nhé?]
[Thôi được rồi, anh cứ coi như tôi có ý đó đi.]
Lận Duy vừa từ chối trong bất lực vừa sợ chọc giận y thật, cơ thể đang trong giai đoạn hồi phục trông thì khỏe mạnh nhưng thực chất rất "mỏng giòn", tức giận hại thân, giờ còn là buổi tối, nhỡ mất ngủ thì sao?
Thế là không đợi y trả lời, vội vàng nhắn tiếp: [Chẳng phải anh đã bảo đoàn phim đẩy nhanh tiến độ rồi à? Cũng không còn bao lâu nữa, cứ an tâm dưỡng bệnh cho tốt trước đi.]
Hàn Kỳ cảm thấy kỳ lạ: [Ban ngày tôi mới dặn Uông Dương, sao cậu lại biết rồi, cậu và Uông Dương lén lút qua lại sau lưng tôi à?]
Lén lút qua lại... Dùng từ kiều gì thế? Sao không nói là "lén lút thông đồng" luôn đi!
Khóe miệng Lận Duy giật giật, không nhịn được, nhấn gửi một sticker gõ trán, sau đó mới giải thích: [Đoàn phim đã liên hệ với tôi, báo giai đoạn tuyên truyền có thể sẽ được đẩy lên sớm hơn, bảo tôi sắp xếp thời gian. Hôm nay anh mới nói với trợ lý Uông, vậy thì tám phần là cậu ấy đã đoán được suy nghĩ của anh, giải quyết chuyện phiền lòng giúp anh trước hẳn một bước luôn rồi.]
[Ồ.]
Hàn Kỳ nhìn chằm chằm vào cái sticker hoạt hình trẻ con kia một lúc, ngoài việc cảm thấy nó dễ thương ra thì cũng có cảm nhận "hơi" chân thực về khoảng cách tuổi tác giữa mình và Lận Duy. Y chưa bao giờ dùng những thứ này, càng không có ai dám gửi cho y những thứ tương tự, cho dù Uông Dương có đùa giỡn với y cũng sẽ không gửi sticker đánh người.
Thằng nhóc trời đánh này!
Dù sao đi nữa, Hàn Kỳ vẫn để hắn chuyển chủ đề cho qua chuyện, không nhắc đến việc gặp mặt nữa.
Hiệu suất làm việc của trợ lý vàng quả thực rất cao, hai tháng nói dài không dài, nói ngắn không ngắn, Hàn Kỳ cố gắng tập trung vào việc phục hồi chức năng, hiệu quả hồi phục vô cùng đáng kinh ngạc.
Ban đầu, chân y có thể đứng lên trở lại đã khiến bác sĩ chính của y vô cùng kinh ngạc, cứ kiên trì không ngừng, nghĩ mọi cách moi tin từ miệng y, xem rốt cuộc y chữa khỏi bằng cách nào.
Nhưng sao Hàn Kỳ dám nói đây là kết quả của việc y dung túng cho người nào đó hành nghề dù không có bằng cấp được. E là người khác không rộng lượng được như y, tám phần sẽ không chấp nhận nổi.
Y ngậm miệng không chịu nói, nào ngờ chưa đến hai tháng, y gần như đã có thể đi lại tự do, miễn không đi quá lâu hoặc đi đoạn đường quá dài. Vừa biết kết quả, bác sĩ không còn khăng khăng nói tình nói lý thuyết phục y mỗi khi họ gặp mặt nữa.
Ông ấy đã quy công kỳ tích y học này cho khả năng tự phục hồi của cơ thể của Hàn Kỳ quá mạnh mẽ.
Nói vậy cũng không sai, tốc độ hồi phục của Hàn Kỳ còn nhanh hơn cả thời gian Lận Duy dự đoán, ngoài "hào quang nhân vật chính" ra thì không có lời giải thích nào khác nữa cả.
Đợi mãi chờ mãi, cuối cùng cũng đến ngày tuyên truyền đầu tiên của đoàn phim. Hàn Kỳ không thể đứng lâu nên khi di chuyển y vẫn ngồi xe lăn. Lúc đến khách sạn gần địa điểm tổ chức sự kiện không thấy Lận Duy đâu, nhắn tin cũng không thấy trả lời.
"Chuyến bay của cậu ấm bị tạm hoãn rồi." Uông Dương thấy mây đen dần kéo đến trong mắt sếp, vừa đẩy y về phòng đã vội vàng tra thông tin chuyến bay, tính toán thời gian rồi nói: "E là cậu ấm chỉ có thể đến kịp bữa tiệc sau đó thôi, buổi họp báo chắc sẽ phải vắng mặt phần lớn thời gian."
Lúc này sắc mặt Hàn Kỳ mới dịu đi đôi chút, bênh vực hắn: "Không sao, nói cho cùng cậu ấy cũng là một trong những nhà đầu tư của bộ phim, sau này cũng không định vào giới giải trí, lại còn là gương mặt mới, có tham gia hoạt động tuyên truyền giai đoạn đầu hay không cũng không quan trọng."
Không quan trọng thì bảo người ta đừng đến luôn đi, Uông Dương thầm oán, nhưng miệng lại bảo: "Nói cũng phải ha, vậy tôi bảo cậu ấy đừng vội, đến kịp bữa tối là được rồi."
"Ừm." Hàn Kỳ đứng dậy khỏi xe lăn, tự mình chậm rãi đi đến bên ghế sô pha rồi ngồi xuồng: "Phòng của Lận Duy được xếp ở đâu?"
"Không có sắp xếp riêng ạ. Sếp, tôi đã nói với cậu ấy rồi, mời cậu ấy qua đây xem tình hình hồi phục chân của anh, ở chung sẽ tiện hơn." Uông Dương trả lời, mặt không hề đổi sắc, tim cũng không đập nhanh nhịp nào.
Hàn Kỳ cảm thấy lý do này gượng ép chết đi được: "Thế mà cậu ấy cũng đồng ý à? Không nói gì hết?"
Uông Dương không hiểu sao y tự dưng mất hết tự tin: "Chẳng phải cậu ấy thích anh à, tôi cho cậu ấy cơ hội tiếp cận anh, tại sao cậu ấy lại không đồng ý?"
"..." Hàn Kỳ bị cậu ấy hỏi đến cứng họng, lòng thầm nghĩ, có khả năng Lận Duy sẽ không đồng ý thật, nếu không Uông Dương nghĩ ai là người kiên trì không muốn gặp mặt suốt hơn ba tháng trời chứ?
Nhưng vừa nghĩ đến việc Lận Duy không từ chối, lòng y lại thoải mái hơn. Ít nhất hắn vẫn đớp miếng mồi đã dâng đến tận miệng, thế chẳng phải hắn vẫn còn thích y à?
Vì Lận Duy chưa đến nên Hàn Kỳ ở lại khách sạn, y chỉ bảo Uông Dương đến hiện trường buổi họp báo giám sát.
Thế nhưng mãi đến khi Uông Dương nhắn tin báo tiệc tối đã bắt đầu, y vẫn không đợi được Lận Duy, đành phải tự mình đi lên trước.
Vì không quá xa, cộng thêm loại tâm lý muốn khoe mẽ, y không ngồi xe lăn nữa, tự mình đi thang máy. Do đó, y đến chậm hơn mọi người một bước. Vừa vào cửa, ánh mắt y đã tự động khóa chặt mục tiêu, thấy Lận Duy đang bưng một khay rượu ở cách đó không xa.
Thực ra Lận Duy đã đến khách sạn từ lâu rồi. Hắn còn sốt ruột hơn cả Hàn Kỳ. Trong cốt truyện gốc, đến tận tiệc chúc mừng An Thần Dật mới ra tay, nhưng nếu anh ta cảm thấy Mạnh Tuyết đã mất đi chỗ dựa, anh ta sẽ không kiêng nể gì nữa, ra tay sớm hơn cũng nên.
Thế nhưng hắn có thêm một trăm cái hệ thống cũng chỉ đành bó tay nhìn chuyến bay tạm hoãn. Lúc đó hắn đã ở sân bay, nếu đổi sang tàu cao tốc chỉ tốn thời gian hơn thôi. Hết cách, hắn chỉ có thể bảo hệ thống theo dõi An Thần Dật, thu thập bằng chứng, đợi thời cơ thích hợp rồi công khai.
Hắn đã nhắc nhở Mạnh Tuyết phải cẩn thận, cũng đã sắp xếp người âm thầm bảo vệ, nên không quá lo cho sự an toàn của Mạnh Tuyết. Hắn chỉ sợ Hàn Kỳ có mặt ở đó nhìn thấy. Dù Mạnh Tuyết không phải bạn gái y, nhưng vẫn là nghệ sĩ y hứa sẽ che chở. Nếu ông giời con này xù lông vì cảm thấy mình bị khiêu khích, e rằng y sẽ tự mình ra tay báo thù không biết nặng nhẹ là gì nữa.
May mà hắn đến kịp. Hắn đã giải quyết vấn đề xong, Hàn Kỳ sẽ không có hứng thú với việc "thay trời hành đạo" nữa.
Sau khi đến khách sạn, việc đầu tiên Lận Duy làm là đi lên nhà hàng trên tầng thượng, tìm ly rượu vừa bị An Thần Dật bỏ thuốc để thay đi. Nếu không nó vẫn sẽ là một mối nguy tiềm tàng, không hại đến Mạnh Tuyết, lại để người khác uống nhầm cũng phiền phức.
Ai ngờ hệ thống báo cho hắn biết, tên ngốc An Thần Dật này bỏ thuốc còn chơi trò "thà giết nhầm còn hơn bỏ sót". Có lẽ vì muốn tăng tỷ lệ thành công, anh ta đã thêm "gia vị" vào cả khay rượu này, đúng là không sợ người khác uống vào sinh thêm chuyện mà!
Lận Duy không cho rằng anh ta ngốc. Anh ta cố tình bỏ thuốc vào rượu sâm panh. Những dịp thế này khó tránh khỏi việc mời rượu, chuốc rượu, uống vài ly là chuyện thường. Nên cho dù có người uống vào rồi xảy ra chuyện, có lẽ cũng chỉ nghĩ mình say rượu, rồi giấu giếm cho qua chuyện chứ không chủ động nói ra.
Nhưng nhiều rượu như vậy, dù Lận Duy muốn đổ hết ngay cũng không được, chỉ có thể nghĩ cách giấu đi trước. Ai ngờ vừa quay đầu lại đã thấy Hàn Kỳ đang đứng phía xa nhìn mình chằm chằm, còn chậm rãi bước tới.
Y từ từ tiến về phía hắn, cảnh tượng này khiến trái tim Lận Duy khẽ rung động. Xem ra y đã hoàn toàn bình phục rồi.
"Cậu nghĩ gì thế? Đến nơi cũng không đi tìm tôi, chạy đến đây giả làm nhân viên phục vụ cơ à?" Hàn Kỳ quan sát tên nhóc trời đánh đã lâu chưa được gặp, càu nhàu một câu không mấy thiện chí.
Miệng thì chê bai, nhưng tay lại rất thành thật. Y thuận thế cầm một ly lên, như thể muốn phối hợp với trò đùa của hắn.
"A Kỳ!" Lận Duy vô thức gọi cái tên này, sau đó khựng lại một chút rồi bật cười, vẻ mặt bất lực ra hiệu bảo y mau đặt ly rượu về.
"Trong rượu có thuốc, không uống được."
"Thuốc gì?" Hàn Kỳ khẽ nhướng mày, không nghe lời hắn, trái lại còn lắc lắc ly sâm panh trong tay: "Xuân dược à?"