Phản ứng đầu tiên của Hàn Kỳ lại là vươn một tay ra túm lấy cổ áo hắn, giọng điệu căng cứng: "Cậu đang gọi ai đấy?"
Lận Duy không ngờ y vẫn còn để ý đến vậy, dáng vẻ không dễ chọc. Hắn đành nén nghi hoặc trong lòng, miễn cưỡng cười một tiếng rồi giải thích: "Đương nhiên là gọi anh rồi, không thì còn ai vào đây nữa? Không phải anh đã điều tra tất cả những người từng có mối liên hệ lâu dài với tôi từ lúc sinh ra đến giờ một lượt rồi à?"
Hắn rất biết cách nắm thóp người khác, mỗi một câu nói đều như đánh thẳng vào điểm yếu của đối phương.
Quả nhiên, khí thế của Hàn Kỳ lập tức tan rã. Lòng y chùng xuống, vô thức buông tay đang túm cổ áo hắn, lúng túng nói: "Cậu... Cậu biết cả rồi à!"
Chẳng bao lâu sau Hàn Kỳ thấy thắc mắc mới, sao hắn biết được chứ? Y nhớ đến lời Uông Dương từng đề cập với y, cách Lận Duy xử lý vụ của Cao Hàm và Tần Nguyệt quá gọn gàng, thủ đoạn và năng lực không hề đơn giản như vẻ bề ngoài.
Lúc đó y không để tâm, bây giờ tự dưng bị vạch trần thẳng mặt mới thực sự cảm thấy kinh ngạc.
"Sao cậu biết được?" Có lẽ vì hai người vẫn đang trong tư thế nửa ôm nửa đỡ, thân thể sát vào nhau nên Hàn Kỳ vô thức có thêm chút tự tin. Y cảm thấy, tuy mình và Lận Duy chưa xác định quan hệ, nhưng cũng đã không cần quá khách sáo, có thắc mắc có thể hỏi thẳng.
Lận Duy đáp một câu nửa thật nửa giả: "Mấy trường tôi từng học đều có người đến hỏi thăm điều tra, ngay cả trường mẫu giáo cũng không tha. Động tĩnh lớn như thế, chẳng bao lâu sau đã thấy trợ lý Uông lén la lén lút đến báo cáo, tôi đoán ra anh ngay."
Mặc dù không phải ai nhận được lợi ích cũng giữ được mồm miệng, nhưng dù không thể im hơi lặng tiếng thì cũng không nên có người cố tình chạy đến chỗ Lận Duy báo tin mới phải.
Ai lại đi đắc tội với một thế lực vừa có tiền vừa có quyền chỉ vì một học sinh cũ không biết tốt nghiệp đã bao lâu, thậm chí còn chẳng mấy ấn tượng nữa chứ.
Uông Dương xử lý đã đủ kín kẽ rồi, chỉ tiếc không đề phòng được việc Lận Duy có một hệ thống.
Hàn Kỳ vốn đuối lý nên cũng không tiện truy cứu, chỉ có thể thầm oán kỹ năng diễn xuất tệ hại của Uông Dương để lộ sơ hở.
Suy cho cùng, y chỉ lo Lận Duy sẽ để bụng. Dù thái độ của Lận Duy vẫn ôn hòa, nhưng ai mà hắn chẳng đối xử ôn hòa? Ngay cả loại người như Cao Hàm cũng được hắn đối xử tử tế kia kìa!
"Cậu..." Hàn Kỳ do dự, không biết nên nói thế nào để vừa giữ được chút thể diện, vừa khiến cho hành động của mình trông rất có lý và đáng được thông cảm.
Y cũng đâu thể nói thẳng y ghen tuông nên không kiềm chế được, phải không nào? Cũng không đúng... Y chợt nhớ ra, chẳng phải ban đầu Lận Duy nói với y mấy câu mập mờ mới khiến y suy nghĩ lung tung hay sao?
Đầu óc y rối như tơ vò, đúng lúc này lại nghe thấy giọng nói chứa chan ý cười của Lận Duy nhẹ nhàng vang lên: "Nhưng anh chịu để ý đến cảm nhận của tôi, cuối cùng còn xoá dấu vết và bịt miệng bằng cách dụ dỗ lợi ích chứ không uy h**p người khác, tôi vẫn rất vui."
Hàn Kỳ nghe vậy không khỏi líu lưỡi, hình như "yêu cầu" Lận Duy dành cho y cũng quá thấp rồi thì phải?
Nghe câu này cứ như thể chỉ cần y không làm chuyện ác tày trời là Lận Duy đã thấy y đã làm rất tốt rồi vậy. Ngay cả chuyện bị y sai người điều tra cuộc sống riêng tư hắn cũng có thể nhẹ nhàng bỏ qua, thậm chí còn khen y không làm hại người vô tội?
Y nhớ lại câu Lận Duy luôn biết y là người thế nào nhưng vẫn thích y Uông Dương từng nói trước đó, xem ra, câu này không phải một câu nịnh bợ.
Điều này thật sự có hơi sến súa, nhưng Hàn Kỳ không thể tự lừa mình dối người được nữa, giờ phút này tâm trạng y tốt đến lạ thường.
"Cậu không để bụng thật à?" Y nén ý cười nơi khóe môi, hỏi dò.
Lận Duy lắc đầu: "Là do tôi không cẩn thận nói sai khiến anh hiểu lầm trước, anh muốn điều tra cho rõ ràng cũng dễ hiểu."
Hàn Kỳ nghe Lận Duy chủ động thừa nhận lỗi lầm cũng không tiện truy cứu nữa, chỉ có thể vừa nghe vừa gật đầu coi như huề nhau.
Hai người cứ nói qua nói lại như thế, vô thức đứng thêm một lúc lâu. Chân Hàn Kỳ cũng hết sức, vừa định bảo Lận Duy đỡ mình ngồi xuống thì ngoài cửa bỗng có tiếng động.
Là Uông Dương tới. Mặc dù dạo này Hàn Kỳ chỉ mong cậu ấy đừng làm kỳ đà cản mũi nữa, nhưng cậu ấy vẫn tranh thủ đến đây mỗi ngày một chuyến để xem xét tình hình.
Dù sao cấp trên anh minh thần võ ngày trước của cậu ấy giờ đang ngồi xe lăn, có thể xem là người "yếu đuối không thể tự lo thân", ngày ngày còn phải ở cùng cậu ấm đang nhăm nhe sắc đẹp của sếp mình.
Tuy cậu ấy khá tin tưởng vào nhân phẩm của cậu ấm, nhưng tính vốn cẩn thận, mỗi ngày không liếc qua một cái là không thể yên tâm được.
Lận Duy và Hàn Kỳ cùng nhìn qua, chỉ thấy Uông Dương vừa vào cửa đã trợn tròn mắt khi thấy tư thế của hai người. Cậu ấy vô thức nói "Xin lỗi xin lỗi" rồi vội vàng lùi ra ngoài.
Hai người nhìn nhau, Lận Duy khẽ cười một tiếng rồi đỡ Hàn Kỳ ngồi xuống.
Khoảng chừng ba giây sau, cửa lại mở ra, Uông Dương lao tới trước mặt hai người như một cơn gió.
"Sếp, anh, anh..." Môi cậu ấy run đến mức không nói được một câu hoàn chỉnh.
Hàn Kỳ thấy dáng vẻ này của cậu ấy cũng hơi cảm động, ai ngờ Uông Dương lại kích động đến mức xoay một vòng tại chỗ rồi lại dang tay ôm chầm lấy Lận Duy.
Hàn Kỳ tự thấy mình không phải kiểu người ghen tuông vớ vẩn, nhưng nhìn thêm vài giây vẫn thấy mất tự nhiên, dứt khoát dời tầm mắt đi.
Uông Dương cũng vui đến phát cuồng rồi. Lúc cậu ấy chồm tới, Lận Duy đã nhanh trí ngửa người ra sau để cằm của hắn không đập vào trán cậu ấy.
"Tốt quá rồi, tốt quá rồi, cậu chủ nhỏ! Không uổng công tôi gả sếp cho cậu, cậu thật là... Thật là...! Mặc kệ, bây giờ tôi tuyên bố, tôi đồng ý cho hai người đến với nhau đấy! Ai phản đối cũng vô dụng!"
Uông Dương vừa ôm Lận Duy vừa nói năng lộn xộn không ngừng, thành công khiến Hàn Kỳ đang cố "mắt không thấy, tim không đau" để khỏi ghen cũng phải đen mặt. Tự dưng nói mấy lời này làm gì chứ? Mặt mũi của y đều bị cậu ấy vứt sạch rồi!
Lận Duy chỉ thấy buồn cười, kiên nhẫn chờ một lúc lâu Uông Dương mới bình tĩnh trở lại. Tố chất tâm lý của trợ lý vàng quả không phải dạng vừa, sau khi buông hắn ra, cậu ấy chỉ lúng túng một hai giây rồi lại đeo chiếc mặt nạ xã giao hoàn hảo kia lên, chỉ có những tơ máu trong mắt cho thấy cậu ấy vừa rưng rưng nước mắt.
"Còn phải phiền cậu sắp xếp kiểm tra và phục hồi chức năng tương ứng sau khi sếp cậu về nhà." Lận Duy vỗ vỗ vai cậu ấy, cả ba người cùng ngồi xuống nói chuyện.
"Việc tái khám ở bệnh viện không cần tôi dặn dò gì, chủ yếu là phần phục hồi chức năng. Tốt nhất nên chuẩn bị một phòng chuyên dụng trong nhà, thuê người chăm sóc riêng, bắt buộc phải tuân theo chỉ định của bác sĩ về thời gian và cường độ để tránh những tổn thương thứ cấp do té ngã hoặc luyện tập sai cách."
Đây là lần đầu tiên Uông Dương nghe lời hắn răm rắp như nghe thánh chỉ, thái độ khi đối diện với Hàn Kỳ của cậu ấy cũng chưa từng thành kính đến thế.
"Được, không vấn đề gì, tôi sẽ đi sắp xếp ngay!"
Hàn Kỳ dùng vẻ mặt phức tạp nhìn Uông Dương đã hoàn toàn lờ mình đi sau cơn kích động. Cậu ấy hỏi han Lận Duy một lượt rồi lại đi mất như cơn gió.
"Hình như cậu ấy vui quá hóa rồ rồi, cậu đừng để tâm mấy lời điên khùng của cậu ấy."
"Cậu ấy rất quan tâm anh." Lận Duy không để ý, chỉ trêu một câu: "Còn lời nói của cậu ấy... Anh lo gì chứ? Tôi cũng chẳng tin cậu ấy có quyền gả anh cho bất cứ ai thật đâu."
"Đương nhiên tôi biết, ý tôi là câu cuối cùng của cậu ấy cơ." Hàn Kỳ lườm hắn một cái rồi nghiêm túc nói: "Không ai có thể quyết định thay tôi được! Cậu không cần lo lắng về chuyện này."
Lận Duy hơi sững người, cố nhớ lại xem câu cuối cùng Uông Dương đã nói gì. Sau khi hiểu ra ý của y, hắn không khỏi bật cười.
"Tôi chưa từng lo lắng về chuyện đó."
"Ừm." Lúc này Hàn Kỳ mới hài lòng gật đầu.
Ở một bên khác, Uông Dương rời khỏi đoàn phim với tốc độ nhanh như chớp, tức tốc sắp xếp mọi việc Lận Duy đã dặn. Những chuyện khác thì không sao, nhưng việc thiết kế một căn phòng chuyên dụng để phục hồi chức năng và tìm kiếm người chăm sóc đáng tin cậy còn cần thời gian.
Phục hồi chức năng khó tránh khỏi việc phải dìu dắt, lúc sếp sắp ngã phải có người đỡ được kịp thời. Dáng người Hàn Kỳ không nhỏ, Uông Dương cân nhắc một hồi, vẫn quyết định tìm một hộ lý nam. Đầu óc cậu ấy vốn lanh lợi, với phương châm không gây thêm phiền phức cho sếp và bực tức cho cậu ấm, tất cả những ai trông hơi sáng sủa đều bị cậu ấy gạch bỏ hết.
Tiến độ gấp rút, đợi đến khi Uông Dương quay lại thì cũng vừa kịp ngày cuối cùng đoàn làm phim đóng máy. Khi cậu ấy về khách sạn báo cáo kế hoạch cụ thể cho Hàn Kỳ, cậu ấy phát hiện phòng của sếp vô cùng yên tĩnh.
Lận Duy và chú mèo đều không còn ở đó.
Hỏi ra mới biết, Lận Duy nghe được tin nay cậu ấy trở về nên đã trả Chí Tôn Bảo lại cho Tần Nguyệt và rời đi trước.
"Hả? Cậu ấm không về cùng anh à?" Uông Dương tỏ vẻ không thể hiểu nổi.
Hàn Kỳ đang bực mình, nghe vậy chỉ cười lạnh một tiếng: "Nghĩ hay nhỉ, cậu coi cậu ấy là vật trang sức đeo bên người tôi thật à?"
Uông Dương trưng ra gương mặt đau đớn như vừa chịu thiệt thòi lớn: "Sếp! Sao lại không thể chứ? Xin anh đấy, gọi cậu ấm về đi, dù chỉ để chân của anh hồi phục thuận lợi thôi cũng được!"
Hàn Kỳ thầm nghĩ, trợ lý của y đúng là thất đức, thực dụng trắng trợn.
Nhưng y đã hứa với Lận Duy tạm thời sẽ không gặp mặt, giờ mới chỉ bắt đầu thôi, không có lý nào lại nuốt lời được. Lận Duy không còn ở đoàn phim, Hàn Kỳ cũng chẳng còn chút hứng thú nào, ngay cả tiệc đóng máy cũng lười tham gia. Đợi Uông Dương xử lý xong những buổi xã giao không thể vắng mặt, y lập tức rời đi.
Thái độ của y đã rất rõ ràng, không quan tâm đến tất cả mọi người có mặt trong tiệc đóng máy, rất bình đẳng.
Thế là tối hôm đó, Mạnh Tuyết phải cố tỏ ra bình tĩnh ăn uống dưới những ánh nhìn soi mói của mọi người.
An Thần Dật thấy vậy cố tình nâng ly rượu nói chuyện thu hút sự chú ý của mọi người về phía mình, cuối cùng nhận được một nụ cười cảm kích của Mạnh Tuyết.
Trong lòng anh ta không khỏi đắc ý, sự cẩn trọng khi đối xử với Mạnh Tuyết cũng vơi đi quá nửa. Nếu biết Hàn Kỳ "chán" Hàn Nguyệt từ sớm, lúc quay phim anh ta đã chẳng "ngoan hiền" đến thế. Không vì gì khác, Mạnh Tuyết thực sự quá xinh đẹp, đẹp hơn các sao nữ anh ta từng gặp trong giới giải trí nhiều.
An Thần Dật vừa gặp cô ấy đã cảm thấy cả người rạo rực, thế nhưng ám chỉ mấy lần rồi mà Mạnh Tuyết vẫn tỏ vẻ không hiểu.
Vừa mới nảy sinh chút ý đồ xấu, lại gặp phải chuyện Hàn Kỳ đích thân yêu cầu cắt bỏ hết tất cả cảnh thân mật của anh ta và Mạnh Tuyết, anh ta tưởng ông trùm trong ngành này vẫn còn tình cảm với Mạnh Tuyết nên mấy ý nghĩ đó mới tạm thời lắng xuống.
Nhưng càng đè nén lâu, An Thần Dật lại càng vương vấn khó quên. Anh ta quyết tâm phải có được Mạnh Tuyết, sau khi nghĩ bản thân đã hiểu được thái độ của Hàn Kỳ, ý xấu lại trỗi dậy.
Sau khi tiệc đóng máy kết thúc, vừa về đến khách sạn, An Thần Dật vội vàng nhắn tin cho Mạnh Tuyết, nào ngờ cuối cùng chỉ nhận lại được một dấu chấm than đỏ, tỏ rõ anh ta đã bị người đẹp cho vào danh sách đen với tốc độ ánh sáng.
Phía Mạnh Tuyết, sau khi nhận được tin nhắn nhắc nhở cô ấy cẩn thận An Thần Dật đến từ Lận Duy, cô ấy chưa hỏi tại sao đã ngoan ngoãn nghe lời cắt đứt liên lạc với người này. Dù đã làm đồng nghiệp mấy tháng, có chút qua lại, nhưng Mạnh Tuyết vẫn tin tưởng Lận Duy hơn.
Huống hồ không chỉ có Lận Duy, lúc không cần chăm sóc Hàn Kỳ, Uông Dương cũng thường xuyên có mặt ở phim trường, dễ dàng phát hiện ánh mắt An Thần Dật nhìn Mạnh Tuyết không quá đúng, nên cũng đã nhắc nhở cô ấy.
Mạnh Tuyết biết Uông Dương không phải người tốt hoàn toàn, nhưng hiện tại lợi ích của họ cột chung vào nhau, Uông Dương sẽ không nói lời vô căn cứ.
Để cho chắc ăn, Uông Dương còn cử người bảo vệ cô ấy. Trong quá trình này, lúc lần theo manh mối, cậu ấy phát hiện ra một vài chuyện... Kỳ lạ.
"Sếp, anh đoán xem tôi lại tra ra được gì này?" Uông Dương khoe khoang với Hàn Kỳ đang tập phục hồi chức năng ở bên cạnh: "Là chuyện về cậu Lận đấy!"
"Có thì nói, không có thì câm miệng." Hàn Kỳ đi được hai vòng đã mệt đến toát một lớp mồ hôi mỏng, không có tâm trạng nghe cậu ấy úp mở.
Uông Dương vội kể ra phát hiện của mình. Người cậu ấy cử đi bảo vệ Mạnh Tuyết đã phát hiện một nhóm người khác cũng đang làm việc tương tự. Điều tra sâu hơn thì phát hiện đó là người của Lận Duy, tra kỹ hơn còn thấy hắn cài cả người giám sát ngay bên cạnh An Thần Dật.
Cậu ấy vừa định tấm tắc khen mình và Lận Duy ăn ý, không hẹn mà cùng chung ý tưởng thì thấy sếp dừng những bước đi khó nhọc, dựa vào tường nhìn cậu ấy.
Uông Dương ra vẻ chăm chú lắng nghe.
"Tôi thì sao?" Hàn Kỳ hỏi.
"Gì cơ ạ?" Uông Dương không hiểu.
Hàn Kỳ nhíu mày, vẻ mặt bất mãn: "Cậu ấy thích lo chuyện bao đồng như thế, lại không cài người nào quanh tôi à?"
"..." Uông Dương, đã chết lặng.