Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 50: A Kỳ

"Tôi thật sự không thể hiểu nổi anh rút ra được cái kết luận này từ những chi tiết vụn vặt nào luôn ấy."

Lận Duy cạn lời, không khỏi cúi đầu bật cười, rồi nói tiếp: "Nhưng xem ra anh đã chán đến mức bắt đầu suy nghĩ mấy thứ linh tinh khó hiểu trong đầu rồi. Hay ngày mai chúng ta đến phim trường đi?"

Quả nhiên đề nghị của trợ lý vàng cũng có cái lý riêng. Lận Duy thoáng tự kiểm điểm lại sự tự tin mù quáng của mình khi đã quá nuông chiều Hàn Kỳ, để y muốn làm gì thì làm.

"Không đi!" Hàn Kỳ có cảm giác như thể y vừa dồn sức cả buổi cho một cú đấm, đắn đo mãi mới quyết định tung ra, nhưng cuối cùng thế mà lại đấm hụt!

Y hậm hực mặc quần áo vào, không chịu nói thêm lời nào nữa. Lận Duy cũng không vội khuyên giải, hắn quay đầu cất chai rượu thuốc, rửa tay, rồi quay về với túi kim châm cứu đã lâu không dùng tới.

"Châm cứu cũng cần chườm nóng bằng thuốc trước. Vẫn quy tắc cũ, tôi đi lấy nước nóng, anh chuẩn bị đi."

"..." Hàn Kỳ nghe mà nghẹn lòng.

Điều khiến người ta khó xử hơn cả việc c** đ* "dụ dỗ" thất bại, là vừa mặc quần áo đàng hoàng, thầm thề không bao giờ làm chuyện ngu ngốc đó nữa thì bị nhắc phải c** q**n ra!

Tuy quá trình về sau chẳng có tí mập mờ nào, nhưng chính thế mới khiến Hàn Kỳ cảm thấy khó chịu. Y vừa yêu vừa hận cái nết khó đoán này của Lận Duy.

Nhưng chẳng mấy chốc sau y đã không còn tâm trí để nghĩ đến những chuyện này nữa. Châm cứu không giống như xoa bóp, không đau nhưng tác động về mặt thị giác đủ mạnh, nhất là khi những cây kim bạc kia không nằm trong tay một y sĩ già tóc bạc trắng mặc áo blouse, cảnh tượng càng trở nên đáng sợ hơn.

Dù lúc nào Lận Duy cũng toát ra khí chất đáng tin cậy khiến người khác vô thức yên tâm, nhưng suy cho cùng "tài năng" này của hắn vẫn không thể chống lại định kiến về thầy thuốc Đông y đáng tin đã ăn sâu vào gen di truyền của nhân loại qua mấy ngàn năm.

"Còn cái gì cậu không biết làm không?" Hàn Kỳ đợi hắn châm hết kim mới thở phào nhẹ nhõm. Y mặc kệ cơn hờn dỗi lúc trước, lên tiếng hỏi để che giấu sự thiếu tin tưởng ăn sâu trong bản năng của mình.

Lận Duy nghĩ một lúc rồi thành thật trả lời: "Sinh con tôi học không nổi."

Sau xuyên qua không biết bao nhiêu thế giới, hệ thống cũng đã lưu lại không ít tài liệu, lúc nào muốn dùng chỉ cần tải về là được.

Nhưng cũng có giới hạn, những kỹ năng vượt quá phạm vi nhận thức của thế giới nhỏ này sẽ không dùng được.

Ngoài điều đó ra, chắc chỉ còn lại chuyện sinh con, do cơ thể quyết định nên hắn không thể học được.

Hàn Kỳ nghe vậy chợt nghĩ đến điều gì, y tưởng Lận Duy đang ám chỉ mình. Dù không muốn tỏ ra quá dễ dãi, nhưng y ngập ngừng một lúc lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được, ho khẽ vài tiếng đáp: "Thật ra... Tôi cũng không thích trẻ con cho lắm."

"Rất nhiều người cũng nghĩ vậy. Dù muốn có con hay không thì trước khi thật sự có con, phần lớn lựa chọn đều xuất phát từ ảnh hưởng của môi trường mình sống. Chỉ khi đứa trẻ thực sự đến, hormone trong cơ thể mới khiến con người ta cảm nhận được làm cha là cảm giác thế nào."

Lận Duy không tỏ thái độ gì, chỉ phân tích khách quan.

Tất nhiên cũng có một số người bẩm sinh ít chịu ảnh hưởng của loại hormone này, tình yêu dành cho con cái cũng ít hơn nhiều, nhưng trường hợp đó không chiếm đa số. Ít nhất hắn chắc chắn trong số này không có y, vì ý thức của thế giới này sẽ không cho phép nam chính có khuyết điểm như vậy.

"Nhưng lựa chọn thế nào là tự do của tôi, quan trọng nhất vẫn phải xem ý muốn của bạn đời tương lai, dù sao thì việc có con hay không cũng đâu phải do tôi tự mình sinh."

Hàn Kỳ nghe xong thì cau mày, y không chắc mình lại hiểu nhầm hay Lận Duy đang mỉa mai mình nữa. Y dứt khoát đổi một góc độ khác để hỏi: "Còn cậu thì sao? Cậu muốn có con không?"

Đương nhiên Lận Duy không muốn, có điên hắn mới làm thế. Hắn chỉ nhún vai cười: "Ngài Hàn à, anh biết xu hướng tính dục của tôi mà, lừa hôn là hành vi rất vô đạo đức đấy."

Hàn Kỳ đánh bạo hỏi tiếp: "Vậy theo cậu, một người định thử quen với cậu như tôi sau này kết hôn sinh con thì có phải là lừa hôn không?"

Cái tính của y bướng bỉnh đến mức Lận Duy cũng phải bó tay.

"Tôi thấy bây giờ anh vẫn có thể... "cứu chữa" thêm?" Hắn thăm dò trả lời.

"Tôi không cần!" Hàn Kỳ lườm hắn một cái: "Cứu chữa cái đầu cậu ấy, tôi có thích phải sinh vật kỳ dị nào đâu!"

Lận Duy thấy y như vậy chỉ đành thở dài: "... Thôi được rồi!"

Hàn Kỳ đã nhắc ba bốn lần, nhưng lần nào hắn cũng tìm cớ lảng sang chuyện khác, đến chính Lận Duy cũng thấy phát ngán bản thân.

Hắn không muốn làm người khác khó xử nên sau khi trầm ngâm được một lúc, hắn ngẩng đầu nhìn Hàn Kỳ, vừa cười vừa nói rất nghiêm túc: "Thế này đi, sau khi rời đoàn phim, chúng ta tạm thời không gặp nhau một thời gian..."

Thấy Hàn Kỳ có vẻ không muốn, Lận Duy không cho y cơ hội từ chối, chặn ngay lời y định nói: "Tôi chỉ muốn xác nhận xem sau khi sự bốc đồng nhất thời của anh nguội đi, suy nghĩ này của anh có phải thật hay không. Ngài Hàn, chắc anh không thấy yêu cầu này của tôi quá đáng đâu nhỉ?"

"... Không." Hàn Kỳ còn biết làm sao được nữa, hắn đã nói đến mức này rồi, y chỉ đành uốn lưỡi nói lời trái lòng thôi!

[Chủ nhân! Anh không định đồng ý với y thật đâu đấy chứ?] Hệ thống nghe toàn bộ câu chuyện, cẩn thận dò hỏi.

Trên thực tế, đáng lẽ nó phải cực kỳ sợ hãi, khuyên can chủ nhân đừng đi vào vết xe đổ. Chăm sóc Hàn Kỳ còn tốn thời gian hơn chăm Kem nhiều!

Nhưng không hiểu sao, chương trình trung tâm của nó lại bình tĩnh lạ thường, thậm chí còn chấp nhận khả năng sắp phải đối mặt này rất dễ dàng.

[Anh nghĩ sau khi rời đoàn phim, y sẽ thoát khỏi sự rung động nhất thời này thôi.] Lận Duy vừa bình tĩnh rút kim, vừa an ủi hệ thống.

[Lỡ như thì sao?] Hệ thống cảm thấy thái độ của hắn quá kỳ lạ: [Chủ nhân, lỡ như y thích anh thật, anh định làm thế nào?]

Lận Duy không ngờ hệ thống cũng có lúc không bị hắn lừa. Khi vấn đề này bị chọc thủng, lần đầu tiên đáy mắt hắn lóe lên một tia mờ mịt.

Lần này hắn im lặng rất lâu, mãi đến khi rút hết kim, hắn mới nhẹ nhàng nói thầm: [Tình cảm của y thay đổi, anh cũng có trách nhiệm...]

Còn những chuyện khác, hắn chưa từng nghĩ tới. Dù sao hắn cũng không thể ngờ được Hàn Kỳ lại có thể bị mình bẻ cong nên giai đoạn đầu, hắn đã quá vô tư khi núp dưới tấm khiên "người thầm mến".

Hết cách, cái cớ này dùng tốt quá. Hàn Kỳ đã bao dung cho hắn đủ điều vì nó, hắn cứ tưởng y làm thế vì sự sĩ diện của y được thỏa mãn cộng với cảm giác tội lỗi biết ơn mà thôi, ai ngờ...

Có lẽ, hắn cũng cần một khoảng thời gian để bình tĩnh, suy nghĩ kỹ xem phải dọn dẹp cái mớ hỗn độn này thế nào.

"Ít nhất cậu cũng phải chữa khỏi cho tôi rồi hẵng nói chứ?" Bây giờ Hàn Kỳ cũng biết dùng chuyện này để mặc cả rồi: "Bộ phim này vừa đóng máy đã không được gặp mặt, cậu muốn tôi ngồi xe lăn thêm bao lâu nữa?"

Lận Duy nghĩ một lát rồi nói: "Anh hồi phục nhanh hơn tôi tưởng. Bây giờ còn thêm châm cứu, anh có thể đứng vững và đi lại được vài bước trước khi đóng máy cũng không thành vấn đề."

Chỉ có thể nói một câu không hổ là "con cưng" của thế giới nhỏ này. Dù hắn có kỹ năng thần sầu đến mấy thì khả năng hồi phục của Hàn Kỳ cũng là điều người thường không dám mơ tới.

Người duy nhất không hài lòng chính là Hàn Kỳ.

"Thế thôi à? Sau này cậu mặc kệ tôi luôn?" Y thầm nghĩ, thảo nào tên nhóc này giỏi cỡ vậy mà cả ngày chẳng làm gì, có mỗi việc theo đuổi người ta là trông còn nghiêm túc tí. Nếu cấp dưới của y làm việc đầu voi đuôi chuột thế này, chắc đã bị y sa thải từ lâu rồi.

"Ừ, tạm thời mặc kệ." Lận Duy không hề lay động: "Chữa đến mức đó thôi, những việc sau này để bác sĩ điều trị ban đầu của anh tiếp quản. Anh cũng có thể thuê một hộ lý chuyên nghiệp để sắp xếp phục hồi chức năng hằng ngày cho anh."

"Hừ! Cũng phải để đám chuyên gia tôi mời lúc trước chứng kiến phép màu y học một phen chứ!"

Hàn Kỳ bực bội, lời nói đầy gai góc: "Đến lúc người ta hỏi, tôi phải nói sao đây? Nói có người đã lén chuốc thuốc mê rồi xoa bóp cho tôi vì thích tôi, không ngờ lại có tài cán thật, chữa khỏi cho tôi luôn à?"

Có lẽ người bình thường nghe xong chỉ thấy đây là một câu chuyện tình yêu huyền ảo, rẻ tiền và khó tin. Nếu do chính miệng tổng giám đốc Hàn kể ra, hiệu ứng kinh dị còn tăng lên gấp bội.

"Được đấy." Lận Duy cười: "Chỉ cần anh nói ra được, tôi không có ý kiến gì."

"Sao cậu cố chấp thế!" Hàn Kỳ sắp bị hắn chọc cho tức chết. Y một lòng muốn muốn giúp Lận Duy đạt được mục đích, ai ngờ Lận Duy chỉ muốn tránh y như tránh tà. Rốt cuộc là ai thích ai đây?

Đúng là trời đất đảo lộn mà!

Tiếc là y cũng không làm gì được Lận Duy, chẳng lẽ lại trói hắn mang về nhà nhốt lại? Hàn Kỳ thầm "chậc" một tiếng trong lòng, y đúng là có hơi muốn làm vậy thật, nhưng y càng muốn hắn tự nguyện hơn.

Giá như y rung động sớm hơn thì tốt biết mấy. Hàn Kỳ nhớ tới cậu ấm vừa tiến vào đoàn phim đã thẳng thắn nói với Mạnh Tuyết rằng hắn muốn theo đuổi y, giờ nghĩ lại sao mà xa xôi như một giấc mơ thế này.

Nói cho cùng vẫn là y làm tổn thương trái tim Lận Duy, khiến hắn không tin vào lời bày tỏ của y cũng là bình thường. Tạm lắng một thời gian cũng được, y không tin Lận Duy có thể thay lòng đổi dạ chỉ vì không gặp một khoảng thời gian.

Người vừa mới chất vấn Lận Duy có phải chỉ thích mỗi khuôn mặt của mình không, giờ đây lại hơi hy vọng đó là sự thật.

Việc xem xét một người có gì ngoài ba thứ: Gia thế, ngoại hình và tính cách. Cái đầu tiên có thể loại trừ, Lận Duy không hứng thú. Trong hai cái còn lại, y có ưu thế tuyệt đối ở phương diện nào, Hàn Kỳ vẫn phải hiểu rõ.

Chuyện này cứ thế được quyết định, Lận Duy cũng không định cho Hàn Kỳ cơ hội phản đối.

Sau khi không còn vướng bận về chủ đề này nữa, ngày tháng trôi qua thật nhanh. Hàn Kỳ mâu thuẫn muốn chết, y không muốn ngày đóng máy đến quá nhanh, y đã dần quen với cuộc sống hai người một mèo ở khách sạn, hoàn toàn không để tâm đến trợ lý Uông đang bận tối mắt tối mũi xử lý việc lớn nhỏ công ty cho mình.

Nhưng kể từ khi Lận Duy đổi sang phương pháp châm cứu, chân của y quả thực hồi phục cực nhanh, gần như cứ vài ngày lại cảm nhận được những thay đổi mới. Y khó mà không mong ngày mình có thể đứng lên trở lại.

Trước đây Hàn Kỳ đã ép mình không để ý đến điểm này, nhưng bây giờ y lại có thể bình tâm suy nghĩ. Lần đầu Lận Duy gặp y ở buổi tiệc, y vẫn còn đứng vững.

Khi ấy y còn chẳng thèm nhìn thẳng cậu ấm có tiếng tăm không tốt này lấy một lần. Giờ nghĩ lại, thậm chí y còn chẳng nhớ nổi khung cảnh họ đứng đối diện nhau lúc đó trông thế nào.

Chắc mình cao hơn một tí nhỉ?

"Lại nghĩ gì thế?" Lận Duy có hơi sợ cảnh y ngẩn người, vì mỗi lần hoàn hồn, y có thể dễ dàng nói ra những câu kinh người.

Nhưng lần này khá ổn, Hàn Kỳ chỉ nói: "Đang nghĩ xem lúc gặp nhau lần đầu, cậu có cao bằng tôi không."

Lận Duy nhướng mày, một lúc sau cười nói: "Thử chút là biết ngay thôi!"

Nói rồi hắn vươn tay, ra hiệu cho Hàn Kỳ vịn vào.

Hàn Kỳ ngơ ngác làm theo, Lận Duy đỡ lấy tay y vòng qua vai hắn, dìu y từ từ đứng dậy. Lần này tuy vẫn còn hơi tốn sức, nhưng quả thật không bị ngã xuống nữa.

Lận Duy không dám buông tay nên hai người đứng đối mặt, kề sát vào nhau. Trong lòng trăm mối ngổn ngang, Hàn Kỳ tranh thủ xác nhận một chút, y kinh ngạc phát hiện Lận Duy hình như cao ngang mình thì phải?

"Sao trông cậu không cao lớn lắm mà..." Hàn Kỳ lẩm bẩm một mình, rồi ngay lập tức tự kiếm câu trả lời. Chắc do khí chất của hắn quá ôn hòa, ấn tượng đầu tiên rất dễ khiến người ta bỏ qua những đặc điểm mang tính áp đảo của Lận Duy.

"Ổn không?" Lận Duy cũng hơi hoang mang. Hàn Kỳ cao gần bằng hắn, khiến tư thế của họ hoàn toàn không có khoảng trống nào, mặt đối mặt, có thể nghe thấy tiếng thở của nhau, gần đến mức hắn nảy sinh ra ảo giác mình rất quen thuộc, thậm chí còn hơi quyến luyến cảm giác này.

Điều này rất kỳ lạ. Trong lòng Lận Duy dấy lên sự cảnh giác, nhưng có lẽ phản ứng của cơ thể còn khó xóa bỏ hơn cả ký ức, hắn bỗng thấy vô cùng rung động.

"A Kỳ..." Hắn buột miệng gọi.