"Đừng lúc nào cũng hỏi mấy câu như thế nữa, ngài Hàn." Lận Duy chỉ sững người trong giây lát rồi mỉm cười đáp: "Nếu không tôi sẽ tưởng anh hối hận vì đã từ chối tôi mất."
Hàn Kỳ nghe vậy, không khỏi chột dạ khi nhớ lại trước đây mình đã tự tin trêu chọc người ta như thế nào, cơn tức giận vừa rồi lập tức tan biến, bàn tay nắm lấy cổ tay Lận Duy cũng vô thức siết chặt. Y mím môi nói: "Cậu cứ hiểu lầm đi..."
"Tôi không muốn hiểu lầm, làm vậy không tốt cho tôi." Lận Duy kiên nhẫn khuyên y làm người, vẻ mặt vô cùng kiên định: "Vậy nên chúng ta đừng bàn về vấn đề này nữa, được không?"
"Tôi nghiêm túc đấy!" Hàn Kỳ hơi bực mình.
"Tôi cũng nghiêm túc mà." Lận Duy nhẹ nhàng rút tay về, thở dài nói với y: "Tôi làm mấy việc này đâu phải để anh lấy thân báo đáp tôi, ngài Hàn. Chúng ta ở trong một môi trường tương đối khép kín quá lâu, nhất thời xúc động là chuyện rất bình thường, nhưng đừng nuông chiều nó. Đó không phải là điều anh thực sự muốn."
Có lẽ Lận Duy cảm thấy có thứ gì đó tưởng chừng như kiên cố giữa họ đang trở nên lung lay nên hắn tỏ ra cứng rắn đến vậy.
Hàn Kỳ không cần phải cảm kích hay áy náy đến mức thử thay đổi xu hướng tính dục của mình chì vì sự chăm sóc ôm mục đích hoàn thành nhiệm vụ nhanh chóng của hắn.
Nhưng những gì hắn nói đều là sự thật, nhìn Hàn Kỳ nghe xong, mở miệng nhưng không biết phản bác như thế nào là đủ biết.
Có lẽ y cũng hơi nghi ngờ, y dao động với một người cùng giới quá nhanh, quá dễ dàng vì vậy lúc này y cũng không thể phủ nhận ý của hắn, chắc chắn rằng mình không bị chi phối bởi loại cảm xúc rất dễ nảy sinh trong môi trường cụ thể như Lận Duy nói.
"Ra khỏi đoàn phim là được rồi."
Lận Duy nhẹ nhàng nói câu này, sau đó vỗ vai y rồi đứng dậy, đi vào bếp chuẩn bị bữa tối.
Để lại một mình Hàn Kỳ đang tỏa ra khí lạnh trong phòng khách. Chí Tôn Bảo đang định chạy lon ton đến làm nũng với y, đi được nửa đường bỗng nhiên xù lông, bản năng của động vật nhỏ mách bảo nó có nguy hiểm, vì vậy cả bốn chân đồng thời rẽ bẻ lái vòng về chỗ cũ.
Hàn Kỳ liếc mắt thấy cảnh này lại càng bực bội, ngay cả một con mèo không hiểu tiếng người cũng có thể nhận ra tâm trạng y không tốt rồi tránh xa, thế sao cái tên nhóc Lận Duy khốn kiếp này không thể đừng quá ngay thẳng như thế hả!
Tạm thời đồng ý với y trước rồi cứ thế bên nhau thôi là được, chẳng lẽ sau khi rời khỏi đoàn phim, y sẽ đá hắn đi à? Y tự thấy mình chưa tệ bạc đến mức đó.
Cái hời bày ra trước mắt mà cũng không biết đường chiếm lấy!
Hàn Kỳ bỗng cảm thấy khó xử, muốn trách móc Lận Duy không biết thay đổi theo hoàn cảnh, nhưng y cũng hiểu, Lận Duy làm tất cả chỉ vì muốn tốt cho y. Bày trò vì muốn tốt cho y, từ chối chỉ vì muốn tốt cho y, bất cứ lựa chọn nào cũng là vì muốn tốt cho y cả!
Chậc! Làm y thầm chửi hắn không biết điều cũng tự thấy áy náy!
Y càng nghĩ càng thấy ấm ức, khí thế càng thêm nặng nề, Chí Tôn Bảo run rẩy rón rén đi sát tường, cuối cùng nó không chịu nổi nữa, nhảy lưng ghế sô pha rồi nhảy lên tủ đồ gần đó, chỉ khi ở trên chỗ cao Hàn Kỳ không với tới được, nó mới tìm thấy chút cảm giác an toàn.
Lúc đầu Hàn Kỳ không để ý, mãi đến khi có một cái bóng không lớn không nhỏ di chuyển trên đầu mới nhận ra có gì đó không ổn, ngẩng đầu lên nhìn, trong lòng lập tức căng chặt.
Nếu con mèo này có mệnh hệ gì, e rằng Lận Duy sẽ đau lòng chết mất!
"Chí... Bảo Bảo, xuống đây!" Hàn Kỳ cảm thấy việc gọi hai chữ này ra khỏi miệng quá khó khăn, nhưng sợ nó không phản ứng mình, y vẫn cắn răng gọi.
Tuy sợ hãi nhưng Chí Tôn Bảo vẫn vô thức nghe lời y, lập tức tìm chỗ để nhảy xuống, trong lúc vội vàng, cái đuôi của nó quét trúng một cái bình hoa khiến chiếc bình ngã ngang, nó giật mình bật nhảy vì động tĩnh phía sau, lúc rơi xuống cũng lệch khỏi vị trí ban đầu, chân sau bị hụt, rơi thẳng xuống...
Đúng lúc mèo con đang cố gắng xoay người một trăm tám mươi độ trên không trung để đáp đất thì nó bỗng bị ôm vào trong một vòng tay, đầu đập vào lồng ngực mềm mại nhưng săn chắc của người nọ, hoa mắt chóng mặt.
"Meo!" Nếu mèo con có thể nói thì tiếng meo meo này chắc chắn có nghĩa là: Bắt tốt lắm, lần sau đừng bắt nữa.
Nó đâu biết tim Hàn Kỳ suýt nữa ngừng đập vài giây, thậm chí còn không nhận ra mình đã đứng dậy trong lúc nóng vội, sau khi đỡ được nó, y mới hoàn hồn, chân bị thương mất sức lập tức khuỵu xuống.
May mà bên chân y là ghế sô pha nên lúc ngã xuống chỉ có cánh tay va vào xe lăn, vai được tay vịn ghế sô pha đỡ phần nào, cũng nhờ vậy mà y và mèo con ngã không quá nặng.
Lận Duy nghe thấy tiếng động, vội vàng chạy từ bếp ra, thấy vậy vội cúi xuống bế cả Hàn Kỳ lẫn mèo con lên, đặt lên ghế sô pha.
"Vừa rồi xảy ra chuyện gì vậy?"
Hắn vừa hỏi, vừa xoa bóp chân cho Hàn Kỳ, giúp y thả lỏng cơ bắp đang căng cứng vì đột ngột dùng sức, nhưng lại bị Hàn Kỳ nắm, Lận Duy nhìn thấy bàn tay đó siết chặt đến mức các đầu ngón tay trắng bệch cả.
"Sao vậy, từ từ nói nào." Hắn nắm lại tay y không chút do dự, nhẹ nhàng an ủi cảm xúc căng thẳng của y.
Hàn Kỳ vẫn còn đang ngơ ngác, nhìn chằm chằm vào Lận Duy, hồi lâu sau mới mở to mắt, chậm rãi nói: "Lận Duy, vừa rồi tôi... Đã tự đứng dậy được rồi!"
Lận Duy cũng đoán được, mỉm cười nói: "Ừ, anh hồi phục tốt hơn tôi nghĩ. Ban đầu tôi đoán phải đợi đến khi quay xong bộ phim này anh mới có thể thử đứng dậy."
Hàn Kỳ chớp mắt, không tiện nói thẳng rằng y chưa bao giờ tin những gì Lận Duy làm sẽ có tác dụng thật, theo y, đó chỉ là sự nuông chiều đặc biệt y dành cho Lận Duy mà thôi.
Kết quả, sự tốt bụng mà y tự cho là đúng đã trở thành món nợ y nợ Lận Duy, hơn nữa còn nợ rất nhiều!
Lận Duy nhẹ nhàng bóp chân cho y, chắc chắn cơ bắp đã thả lỏng mới rút tay về, dặn dò: "Nhưng chân của anh vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, thời gian này tốt nhất không nên đứng dậy, có thể thử lặp lại động tác nâng chân nhiều lần để cơ chân dần dần thích nghi, phải đợi tôi xác nhận được rồi anh mới có thể thử đứng dậy đi lại, biết chưa?"
"Ồ." Trước mặt hắn, Hàn Kỳ bỗng nhiên mất hết khí thế, không còn vẻ ung dung tự tin như trước đây nữa.
Y thực sự không ngờ cậu nhóc này có thể chữa khỏi cho y, một khi phát hiện ra mình đã đánh giá thấp người ta thì sự tự tin mù quáng trước đó đều trở thành trò cười chỉ mình y biết.
"Hành nghề không có giấy phép mà trình độ cỡ này luôn cơ à?" Y lẩm bẩm một mình, không trách y vẫn chưa tin, vì ngay cả các chuyên gia hàng đầu trong và ngoài nước cũng phải bó tay với chấn thương của y cơ mà.
Lận Duy nhướng mày nhìn y, bế Chí Tôn Bảo lên, kiểm tra xem nó có sao không rồi đặt xuống đất để nó tự chơi. Xong xuôi hắn mới nghiêm túc nói: "Tôi sợ anh không chấp nhận được nên mới áp dụng phương pháp điều trị tương đối bảo thủ. Bây giờ anh đã có thể đứng dậy được rồi, chắc có thể chấp nhận để tôi làm thêm vài việc khác chứ?"
"Cậu muốn làm gì?" Hàn Kỳ buột miệng hỏi, sau đó mới nhận ra, nhìn hắn bằng vẻ mặt nghi ngờ: "Hai lần trước cậu đánh thuốc mê tôi rồi làm chuyện này cũng có hỏi đâu, thế nên đừng có bảo sợ tôi không chấp nhận được nữa, đã thử trên người tôi rồi còn đâu?"
"Được rồi, đúng là như vậy." Lận Duy thừa nhận không chút do dự, thẳng thắn nói: "Trước đây tôi đã lên kế hoạch châm cứu cho anh, nếu không phải anh nghi ngờ thì theo kế hoạch ban đầu của tôi, lúc này anh có thể đứng dậy có lẽ còn không bị ngã xuống vì mất sức nữa cơ kìa."
Hàn Kỳ bỗng không biết nên trả lời hắn như thế nào cho phải.
Nói hắn xấc xược nhưng y mới là người giấu bệnh tránh thầy trước, Lận Duy cũng bất đắc dĩ lắm mới phải dùng hạ sách, nói hắn l* m*ng nhưng người ta có bản lĩnh đó thật. Hàn Kỳ nghĩ đến cảm giác vô tình đứng dậy trong khoảnh khắc vừa rồi, sao mà y nỡ trách hắn được chứ?
Tóm lại, dù tính toán thế nào, Hàn Kỳ cũng phát hiện ra rằng ngay khi có vấn đề nảy sinh, lòng y có thể tìm ra tám trăm lý do để thông cảm cho Lận Duy, cuối cùng kết luận mình đừng nghĩ nhiều làm gì.
"Tùy cậu!" Hàn Kỳ không do dự quá lâu đã đồng ý, chỉ quan tâm hỏi một câu: "Cần bao lâu?"
Y không nói rõ là cần bao lâu để có thể đứng vững hay đi lại bình thường vì y không dám hy vọng quá nhiều.
Lận Duy lại kiên quyết cho y một viên "thuốc an thần", giọng điệu rất chắc chắn: "Tôi đã nói rồi, trước khi anh có thể đi lại bình thường, tôi sẽ luôn ở bên cạnh anh. Yên tâm, tôi không có ý định bán mình nên sẽ không lâu lắm đâu."
Hắn nói như vậy vốn vì muốn tăng thêm sức thuyết phục cho lời nói của mình, nhưng lại khiến niềm vui đang dâng trào trong lòng Hàn Kỳ giảm đi một nửa, sắc mặt suýt nữa sụp đổ hoàn toàn.
Hóa ra đó không phải là lời hứa thích y cả đời như y tưởng tượng, chỉ là một thời hạn nhất định được đưa ra vì đã chắc chắn rằng ngày này sẽ sớm đến thôi ư???
"Hả, vậy à?" Hàn Kỳ cười gượng gạo.
Lận Duy không hề nhận ra tâm trạng phức tạp của y, chỉ coi như y vui quá nên vậy, nhân cơ hội nói: "Vậy ăn cơm trước đã, ăn xong tôi sẽ chuẩn bị châm cứu cho anh!"
Hàn Kỳ biết làm sao được, ngay cả việc thử mở lòng trong chuyện tình cảm cũng đã bị từ chối rồi.
Chẳng lẽ y biết người ta đã định sẵn thời gian rời khỏi mình lại quay qua níu kéo, chờ bị từ chối thêm lần nữa với cùng một lý do à?
Suy đi tính lại, y phát hiện ra Uông Dương đúng là một tên quạ đen, cái gì mà "một khi từ bỏ sẽ không bao giờ quay đầu lại", sao mà đoán chuẩn thế!
Hàn Kỳ ăn bữa này không mấy ngon miệng, Lận Duy đã ngồi bên cạnh cho Chí Tôn Bảo ăn rồi.
Đợi y ăn xong, Lận Duy bảo y nghỉ ngơi trước, hắn quay về phòng khử trùng kim châm cứu.
Hàn Kỳ lơ đãng đáp lại, nói ra cũng thấy nực cười, thế mà cảm giác nôn nóng muốn đứng dậy trở lại của y cũng giảm đi phân nửa vì một câu nói của Lận Duy, y còn cảm thấy chữa chậm một chút cũng không sao nữa chứ.
Nhưng chuyện này không phải do y quyết định, ít nhất Lận Duy có vẻ vẫn rất tích cực, Hàn Kỳ thấy phiền chết đi được, vừa hối hận vì trước đây đã phung phí tình cảm của Lận Duy, vừa không nhịn được, muốn đoán xem sự quan tâm vẫn còn hiện rõ trong mắt hắn lúc thấy y ngã, có thể coi thành y vẫn còn cơ hội cứu vãn hay không.
Cho đến khi y được Lận Duy bế lên như thường lệ, hắn vô tình chạm vào chỗ cánh tay va vào xe lăn của y, đau đến mức khiến y vô thức kêu lên.
Lận Duy vội vàng đặt y lên giường, nhẹ nhàng nâng cánh tay của y lên hỏi: "Vừa nãy đụng trúng à? Sao không nói?"
Hàn Kỳ bĩu môi: "Chỉ lo cái chân, quên mất."
"Va vào đâu rồi? Tôi bôi thuốc cho anh." Lận Duy hỏi tay y bị thương ở chỗ nào.
"Ở đây." Hàn Kỳ chợt nảy ra một ý, chỉ vào một chỗ ở phía sau bắp tay.
Áo sơ mi được may đo vừa vặn, cộng thêm tay áo không co giãn, chắc chắn không thể kéo lên cao như vậy được, Lận Duy không nghĩ nhiều, bảo y cởi áo sơ mi ra, hắn đi lấy rượu thuốc, trong hộp thuốc dự phòng của khách sạn này có sẵn.
Hàn Kỳ ngồi đơ ra trên giường vài giây mới đưa tay cởi cúc áo sơ mi, nhưng không cởi hết, một nửa vẫn khoác trên vai, nhưng vạt áo mở rộng, những gì cần thấy đều nhìn thấy được.
Thậm chí y còn hơi mừng thầm, từ khi gặp tai nạn xe cộ bị mắc kẹt trên xe lăn đến nay chưa lâu lắm, vóc dáng của y chưa xuống cấp đến nỗi bụng còn một múi phẳng lì, chưa đến nỗi phải xấu hổ khi gặp người khác.
Nhưng ý nghĩ này vừa xuất hiện đã bị y tự mắng nhiếc trong lòng.
Y còn chưa kịp khinh bỉ sao bản thân lại phải dùng cách này để thăm dò xem hắn có còn tình cảm với mình hay không thì lại càng tức giận khi phát hiện, động tác nhẹ nhàng quan tâm bôi thuốc của Lận Duy là thật, nhưng người này không hề nhìn y cũng là thật!
Thực sự y không thấy hắn có chút hứng thú nào, cũng không cảm nhận được bất kỳ sự kiềm chế nào, thậm chí ngay cả hơi thở của hắn cũng bình lặng như nước, ai không biết còn tưởng Lận Duy thẳng hơn cả y ấy chứ!
Thấy Lận Duy bôi rượu thuốc xong định đứng dậy, Hàn Kỳ lại không kìm được cơn tức, buột miệng gọi hắn lại.
"Lận Duy!"
"Hả?" Lận Duy bình tĩnh quay đầu lại, nghiêng đầu chờ y nói.
Hàn Kỳ cau mày nhìn hắn chằm chằm, nhớ đến cái gọi là tình yêu sét đánh trong miệng hắn, lại nhớ đến tất cả những chuyện xảy ra trong thời gian qua, trong lòng dần dần nảy sinh một ý nghĩ kỳ lạ, y nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng cũng không nhịn được nữa, hỏi một câu đầy tủi hổ: "Có phải cậu chỉ thích mỗi cái mặt của tôi thôi không?"
"Hả?" Lận Duy im lặng hồi lâu mới hả một tiếng, lần này là hắn không hiểu gì thật.