Vào buổi chiều, Uông Dương đến một chuyến, lén lút mang theo một xấp tài liệu rồi dùng ánh mắt ra hiệu muốn nói chuyện riêng với y.
Hàn Kỳ biết đây là kết quả điều tra mà y đã yêu cầu trước đó, sắc mặt y hơi tối lại, liếc nhìn Lận Duy.
Hắn vẫn mỉm cười như không có chuyện gì, ra hiệu rằng mình không bận tâm, Hàn Kỳ mới dẫn Uông Dương vào phòng ngủ.
Việc đầu tiên Uông Dương làm khi vào phòng là lén lút khóa cửa lại, như thể đang làm chuyện mờ ám lắm. Không còn cách nào khác, mặc dù không biết lý do là gì nhưng chuyện sếp muốn cậu ấy lén lút điều tra cậu ấm nhỏ là chuyện tế nhị, nếu để cậu ấm biết được thì chắc chắn sẽ nảy sinh khoảng cách vô cớ.
Nếu đổi lại là mình, ai có thể chấp nhận việc không còn một chút riêng tư nào trước mặt người mình thích? Hơn nữa chuyện này còn liên quan đến vấn đề niềm tin, tốt nhất không nên gây thêm rắc rối. Nếu sau này hai người này cãi nhau, cậu chủ nhỏ lôi chuyện này ra, dù thế nào sếp cậu ấy cũng đuối lý, chắc chắn sẽ cãi không lại.
Một trợ lý tận tâm tận lực như cậu ấy sao có thể để chuyện này xảy ra chứ? Chắc chắn không phải vì cậu ấy sợ bị kéo ra làm bia đỡ đạn khi hai người này cãi nhau đâu!
Hàn Kỳ không biết cậu ấy lại có nhiều suy nghĩ như vậy, nhưng cũng ngầm hiểu chuyện này không nên để Lận Duy phát hiện. Sau khi cửa đã khóa, y cố ý hạ giọng hỏi: "Điều tra được gì rồi?"
Thực ra Uông Dương không hề hiểu y muốn cậu ấy điều tra ra điều gì, nhưng cậu ấy đã làm tất cả những gì sếp giao cho rất tận tâm.
Cậu ấy đi đến trước mặt Hàn Kỳ, tự mình lấy một chiếc ghế ngồi xuống, đưa tập tài liệu ra rồi gãi đầu nói: "Không có tiền sử mất trí nhớ, những gì cậu ấy từng trải qua cũng khá tẻ nhạt, cả thể chất lẫn tinh thần đều chưa từng bị tổn thương gì, chỉ là một cậu ấm được nuông chiều từ bé thôi."
Đương nhiên nguyên tác không thể dành nhiều "dung lượng" để xây dựng một câu chuyện chi tiết có chiều sâu cho một nhân vật phụ "bay màu" từ sớm. Thành ra những gì Uông Dương có thể điều tra được cũng rất hạn chế.
"Từ nhỏ đến lớn cậu ấy không có người bạn thân thiết nào. Tôi đã điều tra tất cả bạn học của cậu ấy, cũng đã lọc ra một vài người đáp ứng điều kiện mà sếp nói. Hồ sơ của họ cũng ở trong này rồi."
Hàn Kỳ chưa vội lật xem những tài liệu này, nghe vậy thì nhíu mày, nghi ngờ hỏi: "Cậu nói từ nhỏ đến lớn cậu ấy không có người bạn nào gọi là thân thiết ấy à?"
Một người có tính cách chu toàn thích chăm sóc đến cảm xúc của tất cả mọi người như Lận Duy, sao có thể không có một người bạn tri kỷ nào?
"Ban đầu tôi cũng thấy rất lạ, nhưng mấy người chịu trách nhiệm điều tra tình trạng bạn bè của cậu ấy ở các giai đoạn tuổi khác nhau đều nói như vậy. Họ nói không có bạn học nào có quan hệ tốt với cậu ấy nhưng vì gia thế cậu ấy tốt nên ngoài mặt đều khá ổn, cũng không có ai cố gây thù chuốc oán."
Về sau Uông Dương nghĩ thông suốt, mới nói: "Thực ra tuy cậu ấm nhỏ này ôn hòa thân thiện với tất cả mọi người, nhưng sếp có để thấy trong khoảng thời gian này, ngoại trừ sếp ra thì cậu ấy còn thân thiết thấy rõ với ai trong đoàn phim hay có bất kỳ hành động duy trì tình cảm với ai không?"
Câu trả lời rõ ràng là không, Lận Duy thậm chí còn không chủ động liên hệ hẹn gặp bất cứ ai. Lần duy nhất đi ăn với người khác cũng do Tần Nguyệt chủ động hẹn hắn.
Ngoại trừ lần đầu tiên Hàn Kỳ bắt gặp hắn lén lút gặp Mạnh Tuyết, nhưng lần đó cũng chỉ vì hắn nghe lời Cao Hàm nói, muốn xác nhận xem có phải Hàn Kỳ và Mạnh Tuyết có mối quan hệ như tin đồn hay không.
Nói cho cùng, lúc đó hắn làm vậy vẫn là vì Hàn Kỳ, không thể tính cho người khác được.
"Càng ôn hòa với nhiều người chứng tỏ cậu ấy càng giữ khoảng cách với tất cả mọi người, chỉ là nó bị che giấu dưới vẻ ngoài dịu dàng, nên người ta không nhìn rõ thôi!" Uông Dương nói đầy ẩn ý.
"Cậu muốn nói gì?" Hàn Kỳ liếc nhìn cậu ấy một cái.
Uông Dương do dự một lúc rồi thở ra một hơi thật dài, thật lòng nói: "Sếp ơi, không phải tôi muốn dạy anh cách làm việc mà là tính cách của cậu ấm này quá đáng sợ. Anh nghĩ xem, một người có thể khiến tất cả mọi người cảm thấy mối quan hệ giữa mình và người này khá tốt nhưng suốt mười năm không xem bất kỳ ai là bạn thân, tuy nói là "thà thiếu còn hơn thừa" nhưng như vậy không đáng sợ à?"
Ngay cả sếp của cậu ấy, một người cao ngạo lạnh lùng, ít nhất bên cạnh cũng có một một quan hệ vừa phức tạp và đa chiều như cậu ấy đây, vừa là trợ lý vừa là bạn bè.
"Tôi luôn cảm thấy, cậu ấy có thể không màng được mất thích một người nhưng một khi cậu ấy từ bỏ, chắc chắn khi ấy lòng cậu ấy chẳng khác nào "lòng vua như sắt đá", sẽ không bao giờ có chuyện quay đầu lại đâu."
Thực ra Uông Dương chỉ muốn khuyên sếp mình nên "biết đủ thì dừng". Lỡ mà vô tình phung phí hết tình cảm của cậu chủ nhỏ, với tính cách hiện giờ cậu chủ nhỏ thể hiện ra, e rằng y khó mà theo đuổi lại được.
Ban đầu cậu ấy còn nghĩ sẽ khó khuyên, dù sao thì sếp của cậu cũng rất cao ngạo, quan trọng là còn rất sĩ diện.
Kết quả, Hàn Kỳ chỉ bình tĩnh gật đầu: "Biết rồi, tôi sẽ tìm một thời điểm thích hợp để nói rõ với cậu ấy."
Uông Dương bối rối chớp mắt một cái, nói rõ chuyện gì? Có phải là ý mà cậu ấy đang nghĩ không? Chắc là phải rồi, nếu y vẫn kiên trì với suy nghĩ mình không thích người ta thì cứ đợi cậu chủ nhỏ tự mình từ bỏ và rời đi là được, không cần dùng đến từ "nói rõ".
Cuối cùng y đã không còn làm khó bản thân nữa rồi ư?
Hàn Kỳ không định giải thích quá rõ ràng với Uông Dương, y cầm lấy tập tài liệu cậu ấy điều tra rồi lật xem. Trong số các bạn học từ nhỏ đến lớn của Lận Duy, những người có tên giống y không nhiều nhưng vẫn có khoảng hơn chục người. Tuy nhiên sau khi xem qua ảnh của từng người, Hàn Kỳ lại mất hứng và đặt tài liệu xuống.
Trực giác mách bảo Hàn Kỳ, một người có thể khiến Lận Duy cảm thấy rất quan trọng thì vẻ ngoài của đối phương chắc chắn sẽ không quá tầm thường.
Lời Lận Duy nói với y nghe cho sang miệng thì là "yêu từ cái nhìn đầu tiên" chứ thực tế chỉ là thoáng gặp mặt ở buổi tiệc, nói là "thấy sắc nảy lòng tham" cũng không hề oan uổng cho hắn!
Những người này đều không phải. Lận Duy cũng không có tiền sử mất trí nhớ. Vậy "A Kỳ" mà hắn nói là quan trọng đối với hắn rốt cuộc là ai? Có thực sự tồn tại không?
Không phải là... Hàn Kỳ đột nhiên nghĩ đến một khả năng, lông mày hơi nhướng lên. Không phải là tên nhóc thối đó cố ý nói như vậy, muốn xem y ghen tuông rồi suy nghĩ vu vơ đó chứ?
Nếu đúng là như vậy thì... Hắn đã thành công rồi.
Hàn Kỳ nheo mắt lại, cuối cùng y khẽ cười một tiếng, gạt bỏ những suy đoán lộn xộn trong lòng.
Cho dù Lận Duy có mấy trăm tâm tư nhỏ, thì hắn đã thua từ khi hắn "thích y trước" rồi, y hoàn toàn có thể nuông chiều hắn hơn một chút, để xem xem ai sẽ là người không nhịn được trước!
"Được rồi, ở đây không có chuyện của cậu nữa, đi làm việc đi!" Sau khi nghĩ thông suốt, Hàn Kỳ bắt đầu "đuổi khách".
Uông Dương cẩn thận cầm tập tài liệu, hỏi: "Sếp, những thứ này anh đã xem qua rồi, tôi nên mang đi tiêu hủy thì vẫn hơn, lỡ cậu chủ nhỏ phát hiện ra thì sẽ không dễ giải thích."
Hàn Kỳ cũng không tiện nói rằng y nghi Lận Duy đã sớm đoán được việc y sẽ đi điều tra hắn rồi, dù sao đó cũng chỉ là một khả năng, tốt nhất không nên để lại sơ hở. Thế là y thuận tay trả lại những thứ trong tay cho Uông Dươn, dặn dò: "Dọn dẹp cho sạch sẽ, đừng để cậu ấy biết được tôi đã điều tra cậu ấy từ chỗ người khác."
"Sếp yên tâm, tôi làm mà." Uông Dương vẫn phải có chút năng lực nghiệp vụ, nếu Lận Duy không có hệ thống giúp đỡ hắn sẽ không thể biết được những chuyện này.
Trên thực tế, Lận Duy thấy Uông Dương lén lút đến đã đoán ra cậu ấy đến để báo cáo kết quả điều tra. Hắn nói quá thật nên mới gây ra hiểu lầm, Hàn Kỳ muốn điều tra thì cứ điều tra, hắn cũng không bận tâm.
Hắn cầm một cây gậy bạc hà mèo trêu Chí Tôn Bảo trong phòng khách. Khi Uông Dương rời đi, cậu ấy chào hắn một tiếng, Lận Duy giả vờ không thấy cậu ấy ôm chặt xấp tài liệu trong lòng sợ để rơi ra, chỉ mỉm cười nói lời tạm biệt.
Không lâu sau Hàn Kỳ cũng ra ngoài, nhìn thứ trong tay hắn rồi hỏi: "Cái gì vậy? Kẹo m*t cho mèo à?"
Chí Tôn Bảo phải mất một lúc lâu mới nhảy lên được, tóm lấy l**m một miếng, sau đó bắt đầu mềm oặt ra như một một vũng nước, tiếng kêu cũng trở nên dễ thương hơn nhiều.
"Cái này làm từ bạc hà mèo, mèo con thích ngửi mùi này, sẽ có phản ứng giống như say rượu vậy." Lận Duy vừa cười vừa giải thích. Trước đây khi hai người họ chưa thân thiết, hắn không dám trêu chọc Hàn Kỳ nhưng bây giờ hắn có thể nói ra rất tự nhiên.
Hắn nhìn Hàn Kỳ, lắc lắc món đồ nhỏ trong tay, ánh mắt đong đầy ý cười: "Ngài Hàn, bạc hà mèo là chậu cây nhỏ anh nuôi ở đầu giường đấy."
"Đều là bạc hà à?" Hàn Kỳ hơi sững người.
Lận Duy không nhịn được cười, giải thích: "Coi như là họ hàng xa của bạc hà đi. Trông rất giống, nhưng không giống nhau hoàn toàn. Cây anh trồng chính là bạc hà mèo."
Cuối cùng hắn còn bồi thêm một câu: "Chỉ có mèo mới có phản ứng đặc biệt với mùi của bạc hà mèo thôi."
Giờ Hàn Kỳ mới hiểu hắn đang cười cái gì, y cười như không cười, nói với hắn: "Chẳng phải cậu đã nhận ra từ lúc đó rồi à? Sao không nói như bây giờ ấy?"
"Tôi sợ tôi nói ra thật anh sẽ thẹn quá hóa giận rồi đuổi tôi đi, tôi cảm thấy nên giữ lại chút thể diện cho anh thì hơn, tôi còn phải chữa chân cho anh nữa mà."
Lận Duy nói rất thẳng thắn, nghĩ đến chuyện một vị tổng giám đốc mặt lạnh, nếu đứng lên có chiều cao ít nhất cũng phải trên một mét tám mươi lăm, nổi tiếng có thủ đoạn tàn nhẫn lại dùng một chậu bạc hà mèo làm ảnh đại diện, nụ cười trên môi hắn không thể nào kìm lại được nữa.
May mắn đó là tài khoản riêng tư, những người có thể được Hàn Kỳ kết bạn bằng tài khoản này phần lớn chắc hẳn đều hiểu rõ bản chất của y.
"Vậy bây giờ cậu đang ỷ vào việc tôi ngày càng nuông chiều cậu, nên cậu không sợ nữa đúng không?" Hàn Kỳ bực bội giật lấy cái gọi là "kẹo bạc hà mèo" trên tay hắn. Y do dự một lúc rồi vẫn không nhịn được cái tính tò mò, cầm lấy đưa lên gần mũi ngửi thử.
Cuối cùng y đưa ra kết luận: "Không có gì đặc biệt."
"Tôi đã nói rồi, chỉ có mèo mới ngửi thấy thôi." Lận Duy bất lực lắc đầu thầm nghĩ, sao y tò mò như một con mèo thế, cái gì cũng muốn thử.
Hàn Kỳ "hừ" một tiếng rồi ném bạc hà mèo lại cho chú mèo con tự chơi. Lận Duy vội vàng lấy lại, thứ này ngửi chơi một hai lần thì được, chứ cho nó ôm chặt cọ nấy cọ để không được đâu, hấp thụ quá nhiều không tốt cho tim, tim của giống mèo golden vốn dĩ đã dễ gặp vấn đề rồi.
Hắn giải thích với Hàn Kỳ một tiếng, rồi đứng dậy cất đồ đi, đổi cho Chí Tôn Bảo vài món đồ chơi nhỏ khác.
"Sao tự tôi lại cảm thấy, sự dịu dàng cậu dành cho mèo còn chân thành hơn khi cậu đối xử với người khác nhiều." Hàn Kỳ nhìn hắn, đột nhiên nói ra câu này.
Lận Duy không trả lời thẳng, chỉ cười một tiếng, đáp: "Ngài Hàn à, trong chuyện này anh không có tư cách nói câu đấy đâu. Hay là anh tự xếp mình vào phân loại "mèo con" đó rồi à?"
"... Khụ! Không có." Hàn Kỳ lặng lẽ thu lại ánh mắt, vành tai đỏ bừng, tiếc là y không thể tự mình nhìn thấy.
Sau khi im lặng một lúc lâu, y nhận ra Lận Duy chỉ nói bâng quơ, không có ý định ám chỉ thêm gì nữa mới thở phào nhẹ nhõm nhưng lại thoáng cảm thấy bất an.
Hàn Kỳ nhớ lại lời khuyên của Uông Dương, thử đặt mình vào tâm trạng của Lận Duy khi nói câu đó. Cuối cùng y nhận ra rằng hắn không hề che giấu việc thích y nhưng hình như hắn cũng đã bình thản chấp nhận kết quả mình không được đáp lại, nếu vậy thì...
Nghĩ đến nửa chừng, Hàn Kỳ kịp thời dừng lại, y đã bị một câu nói hay một hành động tùy tiện của Lận Duy chọc cho bận tâm không chỉ một lần rồi!
Lo được lo mất không hẳn "đặc quyền" của người đơn phương, Hàn Kỳ phải thừa nhận thủ đoạn mê hoặc lòng người của tên nhóc thối này vô cùng cao siêu, y thực sự có hơi không chống đỡ được rồi.
Khoản vòng vo y không hơn được hắn, nếu y không hỏi trực tiếp thì y sẽ không bao giờ có thể biết được Lận Duy đang nghĩ gì. Vậy thì chi bằng thẳng thắn hơn một chút, chỉ nói về chuyện tình cảm thì lợi thế vẫn thuộc về y.
"... Ngài Hàn?"
Khi Hàn Kỳ thoát khỏi dòng suy nghĩ của bản thân, y thấy Lận Duy đang đứng trước mặt mình, cúi người, để tay trước mặt y rồi vẫy vẫy.
"Chuyện gì?" Y nắm lấy bàn tay đang vẫy qua vẫy lại trước mặt mình, giữ chặt cổ tay hắn không chịu buông.
"Chỉ muốn hỏi buổi tối anh định ăn gì thôi." Lận Duy cũng không giật tay ra, chỉ mỉm cười tiếp lời: "Sao tự nhiên lại ngẩn người vậy, đang nghĩ gì thế?"
Hàn Kỳ nhìn hắn một lúc lâu, đột nhiên nở một nụ cười có chút tùy hứng.
Y trả lời: "Tôi đang nghĩ xem cậu còn thích tôi không."