Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 47: Vả mặt

Sửa soạn xong, cảm giác xấu hổ trong lòng Hàn Kỳ dâng trào như vỡ đê, y bỗng thấy không còn mặt mũi nào để gặp người ta nữa. Y lớn tuổi như vậy rồi, vẫn phải bị động chịu sự hoảng loạn và khó xử mà chỉ có thời kỳ tuổi trẻ bồng bột mới bị...

Không, còn đáng sợ hơn thế nữa, thậm chí Hàn Kỳ còn không dám hồi tưởng lại tình yêu và d*c v*ng xen kẽ đã kéo tuột ý thức của y xuống vực sâu trong giấc mơ kia.

Sau khi tỉnh dậy, lý trí trở lại mới cảm thấy vô cùng hoang đường, tại sao y lại có thể nằm mơ thấy những chuyện như vậy được? Y đã không còn để tâm đến việc "A Kỳ" trong mơ có lẽ không phải là mình nữa, bởi vì điều đó có thể là do ban ngày y suy nghĩ quá nhiều, quá bận lòng nên mới tạo ra một hình ảnh hư ảo, vô cùng giống với y nhưng lại có những khác biệt rất nhỏ.

Tạm thời rõ ràng Hàn Kỳ cảm thấy lúng túng vì những gì đã xảy ra trong nửa sau của giấc mơ hơn.

Thậm chí y còn có thể "thấu hiểu" lý do mình nảy sinh những tưởng tượng ướt át với Lận Duy, người luôn xuất hiện trước mặt y với tư cách là một người luôn ái mộ y.

Đàn ông không mấy ai đánh giá cao sự kiềm chế và tâm tính của mình, suy nghĩ nghĩ và thực sự chấp nhận là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Điều y không thể hiểu là trong giấc mơ này, thứ chỉ chịu sự kiểm soát của tâm trí y, y lại nằm ở vị trí mà gần ba mươi năm sống trên đời y chưa bao giờ nghĩ đến!

Nếu y ở thế thượng phong, y còn có thể tự lừa dối bản thân, nói rằng đó chỉ là bản tính xấu xa của đàn ông và trong mơ y đã vô tình làm mờ giới tính của người kia.

Nhưng vấn đề là y nhớ rất rõ, toàn bộ quá trình y đều bị động thừa nhận, hoàn toàn đi ngược lại nhận thức đã có về chuyện này trong suốt nhiều năm.

Nhưng những cảm xúc lúng túng, sung sướng, xấu hổ, phóng túng đó đều là thật, không thể chối cãi.

Hơn nữa, giấc mơ này quá chân thực, đến giờ y vẫn có thể nhớ rõ sự rung động ngấm sâu vào cả thể chất lẫn tinh thần do những cú va chạm dịu dàng ấy đem lại, nó sâu đến mức y không biết phải mở cửa ra ngoài đối mặt với Lận Duy như thế nào.

Có lẽ vì đợi quá lâu, Lận Duy sợ y có chuyện gì nên lại gõ cửa một lần nữa: "Ngài Hàn, có cần tôi vào giúp không?"

Hàn Kỳ cũng biết mình không thể trốn trong phòng ngủ cả ngày chỉ đành hít một hơi thật sâu rồi mở cửa.

"Không sao chứ?" Lận Duy thấy mặt y hơi đỏ, sợ y không khỏe nên vội vàng ngồi xổm xuống để sờ trán y, nhưng lại sờ hụt vì y quay đầu né đi trong vô thức.

Có gì đó không đúng lắm. Lận Duy nhướng mày, mấy ngày nay vì chuyện mát xa và hành động bế ra bế vào, Hàn Kỳ đã sớm quen với sự đụng chạm của hắn. Đột nhiên lại quay về trạng thái xa cách và né tránh, chắc chắn đã có chuyện gì đó xảy ra mà hắn không biết.

[Tối qua y có liên hệ với ai không?] Lận Duy âm thầm hỏi hệ thống.

Hệ thống lại đưa ra câu trả lời phủ định: [Không có ạ, điện thoại của y chỉ có tin nhắn chưa đọc, từ lúc chủ nhân rời đi đến giờ màn hình chưa hề sáng lên lần nào!]

Tạm thời không tìm được câu trả lời, Lận Duy nhìn đôi mắt rủ xuống có vẻ lảng tránh của Hàn Kỳ, hắn rụt tay lại đứng thẳng dậy, thậm chí còn chu đáo lùi lại một bước giữ khoảng cách xã giao chỉ xuất hiện khi chưa thân thiết.

Hàn Kỳ chăm chú nhìn xuống đất, thấy hắn lùi lại một bước, không hiểu sao lòng y lại hoảng hốt, lúc này mới ngẩng đầu lên.

"Tôi... Chỉ thấy không khỏe thôi."

Y muốn nghiêm túc xin lỗi vì hành động né tránh vừa rồi nhưng lại không thể nói nổi thành lời, dù sao hai người họ cũng không phải là mối quan hệ phải xin lỗi vì chuyện đó nhưng trực giác mách bảo Hàn Kỳ, lúc này y phải nói gì đó để làm dịu tình hình, vì thế y nói một câu hàm hồ giải thích sự bất thường của mình.

"Không sao." Lận Duy không dễ bị lừa. Hắn liếc mắt một cái đã nhận ra y nói dối. Nhưng vừa nãy hắn cũng rõ, chân của Hàn Kỳ vẫn chưa lành, một bệnh nhân phải chịu đựng sự bất tiện khi đi lại nên tâm trạng thất thường cũng rất bình thường. Xét theo biểu hiện thường ngày của Hàn Kỳ, y đã được xem là là người rất "có học" rồi.

Vì hắn là người chủ động muốn chữa chân cho Hàn Kỳ, nên những chuyện nhỏ nhặt này đương nhiên hắn cũng có thể bao dung.

"Chân đau không? Hay là đầu không thoải mái? Vừa nãy tôi thấy mặt anh hơi đỏ, lo anh bị sốt." Lận Duy đẩy y về phía nhà ăn, Chí Tôn Bảo cũng lon ton chạy đến, quấn quanh xe lăn của Hàn Kỳ như một vệ tinh nhỏ.

Hàn Kỳ mím môi, cuối cùng cũng không dám nói quá nghiêm trọng, im lặng mấy giây mới mở lời: "Chỉ hơi mất tinh thần thôi."

Điều này là sự thật, rõ ràng mơ "y" trong mơ không thèm che dầu việc "y" rất rất thích Lận Duy, còn kéo Lận Duy lên giường "cày cấy" rất lâu, khiến đến khi tỉnh dậy y cũng cảm thấy tinh thần kiệt quệ, còn xấu hổ và phẫn nộ nữa. Y còn tinh thần tỉnh táo mới là chuyện lạ.

"Có lẽ là do hôm nay dậy hơi muộn, ăn sáng không đúng giờ. Ăn chút gì đó rồi xem sao."

Lận Duy nhẹ nhàng, giả vờ không nhận ra lời giải thích của y rất mong manh. "Mất tinh thần" và "né tránh tay cậu" là hai chuyện hoàn toàn không liên quan. Hắn chỉ coi đây là một chi tiết nhỏ dễ dàng bỏ qua.

Hàn Kỳ lại lặng lẽ thở phào một hơi.

Thái độ đối xử với Lận Duy của y lại trở nên gượng gạo chỉ sau một đêm nhưng lần này lại y không còn giữ được vẻ ung dung như trước, còn hơi lo được lo mất. Tất nhiên, Hàn Kỳ không muốn thừa nhận sự thay đổi này từ tận đáy lòng, nhưng có một số chuyện không do y kiểm soát.

Hôm nay y vốn định đến trường quay để tránh mặt vì không muốn đối diện với một "nhân vật chính" khác trong giấc mơ đêm qua. Nhưng khi nhìn Lận Duy ngồi xổm trên đất bàn bạc với Chí Tôn Bảo, nói rằng lát nữa hắn phải làm thuốc, dặn chú mèo ngoan ngoãn đừng phá rối, không quan tâm một con mèo có hiểu tiếng người hay không, y lại từ bỏ ý định.

Y chưa từng thấy dáng vẻ Lận Duy làm thuốc, thế nhưng nếu nói suy nghĩ này ra thì lại có lẽ quá... Mập mờ, Hàn Kỳ thầm nghĩ mình chỉ quan tâm đến tính an toàn của thuốc mà thôi.

Không đợi bao lâu, trợ lý của Lận Duy đã mang những dược liệu mới cần dùng đến, Lận Duy dọn dẹp bàn ăn, phân loại dược liệu rồi bắt đầu bận rộn.

Ban đầu chú mèo con còn không kìm chế được bản tính tò mò, muốn nhảy lên bàn nghịch nhưng lại bị ánh mắt của Hàn Kỳ ngăn cản, nó lập tức thu móng vuốt thăm dò của mình lại.

"Lại đây." Hàn Kỳ vẫy tay. Sau khi chú mèo con đi đến, y cúi người bế nó vào lòng, chọc chọc vào đầu nó cảnh cáo: "Không được quậy phá."

"Meo!" Chú mèo con ngoan ngoãn đáp lại một tiếng.

Lận Duy vừa làm việc vừa để ý đến phía họ, thấy vậy thì cười bảo: "Xem ra lời anh nói hiệu quả hơn, cứ như thể nó hiểu được vậy."

Khóe miệng Hàn Kỳ vô thức cong lên: "Không phải cậu đã nói rồi à, nó sợ tôi."

"A có thể tùy tiện sờ mó, ôm ấp như vậy, chứng tỏ nó cũng rất thích anh." Lận Duy nói hộ suy nghĩ của chú mèo con. Một sinh vật như mèo không thể nào không né tránh còn để mặc cho một người nắn tròn bóp dẹp nó nếu nó sợ người này được.

Bàn tay Hàn Kỳ đang v**t v* mèo bỗng khựng lại, ánh mắt hơi lóe lên. Lời này nghe như thể không nói đến mỗi mèo mà còn như đang ám chỉ y. Nhưng nhìn thấy vẻ mặt như thường của Lận Duy, y lại không chắc chắn lắm, không biết liệu Lận Duy có đang mượn mèo để nói điều gì đó hay không.

Nói cho cùng, chính y là người nới lỏng ranh giới của mình từng bước một, quá mức nuông chiều Lận Duy.

Quá trình làm thuốc hơi nhàm chán, chú mèo con xem một lúc thì hết kiên nhẫn, "meo" một tiếng, được Hàn Kỳ đồng ý là vội nhảy xuống và đi đến chỗ khác chơi. Thấy vậy, Lận Duy sợ Hàn Kỳ cũng cảm thấy buồn chán nên đề nghị: "Tôi còn phải làm một lúc lâu nữa, hay là để Uông Dương đón anh đến trường quay dạo một vòng nhé?"

"Không muốn đi." Hàn Kỳ nhẹ nhàng lắc đầu: "Trong thời gian dưỡng thương, dù ở đâu cũng buồn chán thôi nên ở chỗ nào mà chẳng như nhau."

Uông Dương quản công việc rất chặt. Trong thời gian nghỉ dưỡng do bác sĩ chỉ định, y đừng hòng làm việc với cường độ cao như trước, đi đến trường quay cũng chỉ nhìn mọi người rồi ngẩn người. Nhưng giờ người y muốn nhìn đang ở ngay trước mắt y rồi.

Suy nghĩ này chợt lóe lên trong đầu, Hàn Kỳ giật mình.

Chưa kịp nghĩ ra lý do, y đã nghe thấy Lận Duy dùng giọng điệu như đang trò chuyện vu vơ nói: "Trước đây thấy ngày nào anh cũng ở trường quay, tôi còn tưởng anh thích không khí ở đó."

Hàn Kỳ ngừng lại vài giây rồi "hừ" một tiếng: "Sao, chẳng lẽ cậu chưa từng nghĩ tôi thích Mạnh Tuyết, nên ngày nào cũng đợi cô ấy ở trường quay à?"

Lận Duy hơi ngạc nhiên ngước mắt lên, không hiểu tại sao Hàn Kỳ lại chủ động nhắc đến chuyện này, còn mang vẻ công kích.

Thật ra Hàn Kỳ vừa nói xong đã hối hận. Y cũng nhận ra mình đang chột dạ nên mới nhạy cảm quá đà với câu hỏi tại sao lại ở trường quay mỗi ngày.

"Ý tôi là... Hy vọng cậu đừng hiểu lầm, Uông Dương sợ tôi bị trầm cảm nên bảo tôi cố gắng đừng ở một mình. Bây giờ có cậu rồi cũng vậy, nên không cần đến trường quay nữa."

Mặc dù không ai tỏ vẻ hiểu lầm, nhưng Lận Duy vẫn mỉm cười hiền lành, chấp nhận lời giải thích này.

Hắn cố ý tránh chủ đề về Mạnh Tuyết, chuyển sang chủ đề: "Không ngờ anh lại đồng ý để trợ lý Uông quản thúc mình. Tôi còn tưởng với tính cách của anh thì lời nói của anh mới là tuyệt đối chứ."

"Cậu ấy cũng vì tốt cho tôi thôi..." Hàn Kỳ giải thích theo phản xạ tự nhiên, nói được nửa chừng bỗng nếm được vị chua chát. Sau đó vẻ mặt y trở nên hơi bất lực, còn có một chút hơi kh*** c*m khó tả.

Trước giờ y chưa từng thấy Lận Duy ghen với Mạnh Tuyết, y còn tưởng rằng bản tính hắn hiền lành, không có "dây thần kinh" này.

"Cậu ấy là trợ lý của tôi, nếu đưa ra ý kiến liên quan đến công việc, tôi cũng chỉ chọn những gì tôi muốn nghe."

Hàn Kỳ hiếm khi kiên nhẫn dỗ dành người khác: "Nhưng những chuyện cậu làm mới thực sự là "lo chuyện bao đồng", còn cả cái việc gan to tày trời hạ thuốc mê rồi động tay động chân trên người tôi kia nữa, không phải tôi cho cậu làm theo ý mình hết đấy à?"

"Ngài Hàn, đừng nói như thể tôi đã làm gì anh vậy chứ!"

Lận Duy bật cười trêu chọc một câu. Đương nhiên hắn đương nhiên nghe ra ý định trấn an của Hàn Kỳ, hắn cũng lười giải thích mình không ghen, chỉ nhún vai nói: "Tôi cũng chỉ tốt cho anh thôi. Tạm thời anh cứ nghe lời tôi là được."

Hàn Kỳ lặng lẽ nhìn hắn, bốn chữ "được chiều mà kiêu" đột nhiên xuất hiện trong đầu. Khóe miệng y bỗng không thể nào kìm lại được. Nhưng khi y nhận ra mình đang vui mừng vì điều gì, lập tức thấy giật mình.

Sau khi im lặng một lúc lâu, y khẽ thở dài.

Thực ra trong mơ y có thể chấp nhận để Lận Duy làm những chuyện quá đáng như vậy thì những gì Lận Duy làm cho y ngoài đời thực có thể nói là cực kỳ kiên nhẫn và lịch sự. Một số cảm xúc Lận Duy mang lại đã có thể dễ dàng lấp đầy trái tim y dù cho miệng y có không chịu thừa nhận y cũng không thể lừa dối bản thân mình.

Hồi tưởng lại ấn tượng gặp mặt lần đầu mờ nhạt ở buổi tiệc, khi đó ai mà nghĩ được, rồi sẽ có một ngày y lại sa vào tay của một cậu ấm nhỏ nổi tiếng là "ăn chơi lêu lổng" cho được?

Hàn Kỳ suy nghĩ đủ thứ, cuối cùng chỉ nói một câu thản nhiên nhưng cũng đủ nghiêm túc: "Được thôi, sau này tôi nghe lời cậu tất."

Rõ ràng Hàn Kỳ đã từ chối tình cảm của Lận Duy rất nhiều lần, luôn tự xưng mình là "trai thẳng" tạm thời vẫn chưa thể tự vả mặt mình, quay lại nói với hắn rằng y chấp nhận hắn được. Y chỉ có thể ám chỉ một chút, để Lận Duy tự hiểu.

Nào ngờ ngay sau đó, hắn trả lời: "Không cần đâu, chỉ cần nghe trong thời gian trị liệu thôi là được rồi."

Lận Duy cảm nhận được, lời hứa này của Hàn Kỳ là thật lòng. Cho dù Hàn Kỳ làm vậy để dỗ dành hắn hay thực sự muốn cảm ơn hắn, thì hắn cũng không dám nhận, cũng không cần phải nhận.

"..." Hàn Kỳ bị lời hắn chọc tức đến nghiến răng.

Thằng nhóc ngốc này đúng là không có chút giác ngộ nào!