Lúc Uông Dương mang đồ ăn và pate cho mèo lên, chú mèo con đã quen với việc trong nhà có một vị "đại ca" mang đến cảm giác áp bức cực mạnh, đồng thời cũng nhận được tín hiệu thiện ý từ "đại ca" này. Giờ nó đang tung tăng khắp nhà, hoạt bát không ngừng.
"Bảo Bảo, lại đây!"
Đúng lúc đó, Lận Duy gọi một tiếng, Uông Dương giật mình vấp phải chân mình suýt ngã nhào.
Cậu ấy đặt đồ ăn cho mèo xuống, lẳng lặng đi đến bên cạnh Hàn Kỳ rồi ngồi xổm ngang tầm mắt y rồi nhỏ giọng trêu chọc: "Sếp ơi, tiến triển nhanh quá nhỉ, sống cuộc sống gia đình một nhà ba người rồi à?"
Tâm trạng Hàn Kỳ lúc này đang rất tốt, lười chấp nhặt với cậu ấy, chỉ khẽ cảnh cáo: "Nói lung tung đừng có mà để cậu ấy nghe thấy đấy."
Uông Dương lập tức làm động tác khóa miệng, lần này không phải "đừng nói lung tung" nữa mà là "nói lung tung đừng để Lận Duy nghe thấy". Cậu ấy hiểu, y không nói thẳng chứ y thích nghe chết đi được.
Vị trợ lý vàng này đã nhìn thấu mọi thứ, ghi vào sổ tay, lần sau dùng nó để nịnh sếp lúc cậu ấm không có mặt!
Lận Duy đi đến ngay lúc họ vừa dứt lời, trên tay hắn cầm đồ khui và dụng cụ ăn phù hợp cho mèo. Hắn thành thạo mở hộp đồ ăn, đổ vào đĩa, san đều thức ăn đang đóng cục ra rồi mới xé gói đồ khô rắc một ít lên trên chốc.
Vì không biết chú mèo con đã ăn gì chưa nên hắn không chuẩn bị nhiều, tránh để thừa.
Hắn úp gạt tàn thuốc lá trống rỗng xuống đất, đặt đĩa thức ăn lên trên rồi mới gọi mèo con đến ăn. Nó lại liếc nhìn Hàn Kỳ, Hàn Kỳ sững người, thử khẽ gật đầu thì mèo con mới "meo" một tiếng, vui vẻ chạy đến chỗ bữa tối "phụ" của mình.
"Trước kia..." Uông Dương thắc mắc giống Hàn Kỳ, rõ ràng lúc trước Lận Duy đã từng nuôi mèo, nào ngờ vừa mới nói ra khỏi miệng đã bị Hàn Kỳ kéo một cái, tinh tế chặn câu hỏi ấy lại ngay khi y đoán được Uông Dương định nói gì.
Uông Dương là một người rất thông minh, ngay lập tức nhận ra chủ đề này chắc chắn là "vùng cấm" của Lận Duy. Cậu ấy vội vàng phanh gấp, bẻ lái: "Trước kia... Chắc chú mèo con này cũng biết nhìn sắc mặt lắm ấy nhỉ, thậm chí còn biết ai là... Khụ, ai là người thực sự có tiếng nói ở đây luôn cơ."
Suýt chút nữa Uông Dương đã lỡ lời miệng nói thành "ai là mới là nóc nhà". Cậu ấy lén thở phào nhẹ nhõm, cậu ấy không sợ sếp mình giận, chỉ là y rất thích "ra vẻ" nên y giận thật cũng khó đối phó lắm.
Thế nhưng cậu ấm nhỏ này quả đúng là người dịu dàng từ trong ra ngoài. Những chi tiết nhỏ nhặt này đủ để cậu ấy biết, lúc hắn nuôi mèo hắn sẽ tự tay làm mọi việc, tự tay chăm sóc ba bữa hàng chứ không phải kiểu chủ giao phó mọi chuyện cho người khác rồi đợi tâm trạng tốt mới bế đến v**t v*.
Uông Dương càng nhìn càng thấy hài lòng, nếu sếp cậu ấy thực sự thành đôi với cậu ấm thì những mưu mẹo và thủ đoạn bí ẩn mà cậu ấy từng đề phòng sẽ có lợi cho y. Điều này có nghĩa là hắn sẽ không trở thành điểm yếu của y, thậm chí thỉnh thoảng còn có thể giúp y một tay, dù điều hắn giúp có bé nhỏ cũng đã rất đáng quý rồi.
Cậu ấy nghĩ thì hay đấy, tiếc là thanh tiến độ của chuyện này vẫn là con số không.
Lận Duy nhìn những thứ Uông Dương mang lên, không thấy có cát vệ sinh nên hắn chỉ đành gọi điện cho khách sạn mang lên một túi. Mặc dù mèo con chỉ ở lại một đêm nhưng ngày mai có thể đưa những thứ này cho Tần Nguyệt cùng với mèo con, không coi là lãng phí.
Uông Dương không ở lại lâu, thấy mọi thứ đã đâu vào đấy, không cần mình giúp gì nữa nên cậu ấy đi về, tự giác không làm kỳ đà cản mũi.
[Dễ thương thật đấy!] Hệ thống nhìn chú mèo golden vùi đầu ăn bữa tối. cảm thán: [Lông mượt, tròn vo, nếu kiếp sau Kem vẫn là một chú mèo con, mong nó cũng được chủ nhân mới nuôi nấng tốt như vậy!]
[Sẽ được thôi.] Lận Duy khẽ thở dài, không biết là nói cho hệ thống hay nói cho chính mình nghe. Hàn Kỳ đứng bên cạnh nhìn Lận Duy đờ đẫn ngắm chú mèo con, chợt giật mình nhận ra y cũng thấy hơi xót xa.
Thế nhưng vào lúc này y thật sự không biết phải nói gì để hắn cảm thấy dễ chịu hơn. Dù có nói bất kỳ lời an ủi nào, chú mèo con độc nhất vô nhị trong lòng hắn cũng không thể quay lại. Dường như điều duy nhất y có thể làm chỉ là không phiền hắn, mặc cho hắn tự mình vượt qua nỗi nhớ nhung khó khăn rồi tự khép lại ký ức.
Tối hôm đó, Lận Duy luôn ngẩn ngơ. Hàn Kỳ không chấp nhặt việc hắn mất tập trung, chỉ thỉnh thoảng nói chuyện với hắn để hắn không cảm thấy hắn chỉ còn một mình cô độc.
Hôm sau, Tần Nguyệt đến từ rất sớm, họ vừa ăn sáng xong thì chuông cửa đã reo. Lận Duy mở cửa cho cô ấy, vừa nhìn thấy quầng thâm dưới mắt cô ấy là biết cô ấy đã lo lắng suốt đêm. Không nói gì nhiều, hắn gọi mèo con lại để nó về nhà với chủ nhân của mình.
"Những gói thức ăn và cát vệ sinh còn lại này cô ấy cũng mang về đi, để ở chỗ chúng tôi cũng không dùng đến nữa." Lận Duy quay lại lấy đồ, Tần Nguyệt đứng ở cửa vô tình nhìn thấy Hàn Kỳ đang ngồi trên ghế sô pha.
Lòng cô ấy chợt lóe lên chút thông thấu, thảo nào hôm đó cô ấy hỏi Lận Duy có phải đang nói chuyện với bạn gái không, hắn lại phủ nhận.
Hóa ra không phải bạn gái mà là bạn trai. Điều này quả thực không tiện thừa nhận với một người vừa mới quen như cô ấy.
Sau khi Tần Nguyệt "tự mình ngộ ra" mọi chuyện, cô ấy không suy nghĩ gì thêm nữa. Cô ấy nhận lấy những thứ Lận Duy đưa, hỏi bao nhiêu tiền để chuyển khoản trả lại cho Lận Duy nhưng hắn không nhận.
"Coi như hôm qua nhóc con này đã dùng mình để trả nợ rồi, lần đầu tiên tôi thấy chú mèo nào ngoan ngoãn như vậy đấy." Lận Duy hơi buồn cười xoa đầu chú mèo con. Cũng không hiểu tại sao nó lại sợ Hàn Kỳ đến thế, đã thế còn không trốn, chỉ tỏ vẻ lấy lòng.
"Thường ngày nó cũng nghịch lắm, có lẽ vì tôi không có ở đây nên nó mới kiềm chế lại một chút." Tần Nguyệt biết hắn cũng không thiếu số tiền này nên cũng không vòng vo làm phiền nữa.
Sau khi trả mèo con về, Lận Duy đóng cửa lại, đứng bụm mặt ở cửa một lúc lâu.
[Hu hu hu, em nhớ Kem quá đi mất!] Hệ thống khóc lóc om sòm, giống i như một đài phun nước gắn thêm loa.
Lận Duy nghĩ, nếu sau này thấy mèo con đi lạc trên đường hắn vẫn nên tìm một người đáng tin cậy khác xử lý thì hơn. Hắn không muốn thử thách xem trái tim mình có đủ kiên cường không thêm một lần nào nữa.
"Ổn chứ?" Không biết Hàn Kỳ đã đến trước mặt hắn từ lúc nào, mím môi hỏi khẽ.
"Ừm." Lận Duy bỏ tay xuống, vội vàng tránh ra khỏi cửa: "Anh định đến đoàn phim à?"
"Không, hôm nay không đến đó nữa." Hàn Kỳ nói chẳng buồn nghĩ ngợi, y vốn không cần đến đoàn phim mỗi ngày. Trước đây Uông Dương lo y ở nhà một mình trong thời gian dưỡng thương dễ bị trầm cảm nên mới khuyên y đến đoàn phim mỗi ngày, dù không nói chuyện với ai nhưng ít nhất cũng nghe được tiếng động của con người.
Lận Duy nhìn y, suy nghĩ dần trở lại với việc chính. Hắn ổn định tinh thần, ngồi xổm xuống rồi nghiêm túc hỏi: "Vậy hôm nay tôi nấu cơm cho anh ăn được không?"
Kế hoạch tẩm bổ cũng có thể bắt đầu rồi. Chỗ y có một căn bếp bán mở, mặc dù nhìn qua là biết chưa ai dùng đến, nhưng các dụng cụ cần thiết đều đầy đủ.
"Cậu còn biết nấu ăn cơ à?" Hàn Kỳ không tin, cái kiểu sống ăn không ngồi rồi trước đây của hắn, bình thường hắn sẽ tự mình nấu ăn chắc? Cùng lắm chỉ cho mèo ăn là hết đát rồi, rất có thể việc này cũng mới học gần đây giống như đóng phim hay mát xa thôi.
Thế nhưng khách sạn làm gì có chỗ cho hắn lén lút nấu thử cơ chứ, chỉ nhìn công thức trên mạng rồi nấu theo thì dù thiên phú cao đến mấy cũng sẽ gặp chuyện ngay thôi.
"Biết." Tâm trạng của Lận Duy không được tốt, chỉ gật đầu trả bằng một chữ duy nhất.
"Được, chỉ cần cậu muốn làm, tôi nghe cậu." Hàn Kỳ thật sự không đành lòng nhìn hắn như vậy mãi, chưa nghĩ xong miệng đã đồng ý rồi.
Cuối cùng Lận Duy cũng cười, đẩy xe lăn của y về phía phòng khách. Hắn lấy một cuốn sổ ra, liệt kê thực đơn, tiện thể viết riêng những nguyên liệu cần thiết để lát yêu cầu bếp của khách sạn mang lên luôn.
Hàn Kỳ nhìn hắn, nghĩ thầm nhìn cũng chuyên nghiệp đấy, hình hắn đã có ý tưởng từ trước, chỉ là không biết khi nấu ra thì hương vị sẽ thế nào.
Nếu là ngày bình thường, chưa chắc y đã để bản thân mình "chịu thiệt", nhưng hôm nay tâm trạng Lận Duy buồn bã đến vậy mà vẫn nghĩ đến chuyện nấu cơm cho mình, Hàn Kỳ quyết định dù thế nào y cũng phải ăn vài miếng cho hắn xem.
Lận Duy cố gắng để bản thân bận rộn không rảnh buồn bã nữa. Hàn Kỳ thì lặng lẽ bầu bạn bên cạnh hắn. Cho đến gần trưa, Uông Dương mới gửi một tin nhắn đến, hỏi cậu ấy có cần gọi món cho họ không.
Hôm nay hai người họ đều không đến trường quay, Lận Duy đã hoàn thành cảnh quay nên không đến là chuyện bình thường, nhưng đến cả sếp cậu ấy cũng không ra ngoài thì lại khác. Không biết hai người họ ở trong phòng khách sạn có thấy buồn chán không nhỉ? Có chuyện gì thú vị xảy ra không nhỉ?
Uông Dương sợ họ bỏ bữa trưa nên mới cất công hỏi thăm.
Hàn Kỳ không biết trong đầu vị trợ lý này đang lén nghĩ "chút" suy nghĩ "đen tối", chỉ trả lời: "Không cần, Lận Duy nói cậu ấy sẽ nấu cơm."
Thực ra y không cần phải thêm câu giải thích phía sau nhưng y không thể giấu được cảm giác háo hức muốn khoe khoang kia xuống được. Dù sao thì Uông Dương cũng sẽ không vạch trần y.
Lúc này Uông Dương cũng chẳng có tâm trạng vạch trần y. Cậu ấy lo cho dạ dày của sếp nhà mình hơn: "Cơm cậu chủ nhỏ nấu có ăn được không? Đừng nói toàn là món ăn "bóng đêm" đấy nhé? Sếp! Cơ thể anh vẫn đang trong giai đoạn hồi phục, không thể để sắc đẹp làm mờ mắt được!"
Hàn Kỳ nhìn thấy mấy chữ "sắc đẹp làm mờ mắt", câu mắng buột miệng thốt ra lúc nào cũng là những câu mắng chuẩn nhất. Mặt y vô thức nóng lên, trong lòng cũng không mấy dễ chịu. May mà lúc này Lận Duy đang bận rộn trong bếp nên không nhìn thấy.
"Có cần tôi mang thuốc đau dạ dày đến không?" Uông Dương thấy sếp mình không trả lời là biết mình đã đoán đúng, đành bất lực chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.
Hàn Kỳ do dự một lúc rồi mới trả lời: "Cậu cứ chuẩn bị sẵn đi, giữ ở chỗ cậu, khi nào cần thì tôi nói."
Uông Dương không biết nói gì với kiểu người "yêu đương không não" này luôn rồi, cơ mà có cũng chả dám nói, chỉ phải đồng ý.
Thế nhưng lần này cậu ấy đã lo xa quá rồi. Chưa kể đến việc Lận Duy có tài nấu ăn cực kỳ xuất sắc, chỉ với hình tượng người thầm mến Hàn Kỳ, hắn đâu "nỡ lòng nào" để Hàn Kỳ ăn những món "tự cảm động chính hắn" nhưng lại khiến dạ dày đang trong giai đoạn hồi phục quan trọng của y có nguy cơ vào phòng cấp cứu rửa ruột được.
Nói tóm lại, khi Hàn Kỳ được Lận Duy đẩy đến bên bàn ăn, y nhìn thấy một bàn đầy những món ăn sắc, hương hay vị đều tuyệt vời, y thực sự muốn thốt lên một câu cảm thán từ tận đáy lòng. Hắn học gì cũng giỏi thật à?
Lận Duy múc một bát canh cho y trước: "Trong này tôi có cho thêm một số vị thuốc bổ khí huyết, không nhiều đâu, nếu anh thấy vị mùi thuốc nặng uống không quen, lần sau tôi sẽ giảm liều lượng lại."
Hàn Kỳ im lặng nhận lấy, dùng thìa khuấy tan hơi nóng rồi uống một ngụm. Rất đậm vị, gần như không nếm thấy vị thuốc. Hay nói cách khác, chút vị thuốc còn sót lại đã hòa quyện với hương vị của nguyên liệu ban đầu.
"Không tệ, không cần thay đổi đâu." Dù nó có không ngon, Hàn Kỳ cũng muốn uống hết để giữ thể diện cho hắn, huống hồ vị của nó lại ngon đến bất ngờ, thậm chí còn ngon hơn cả những món ăn đặt riêng đầu bếp khách sạn mang đến mỗi ngày.
"Thế thì tốt rồi." Lận Duy vẫn có phần tự tin vào tài nấu ăn của mình, nhưng mỗi người một khẩu vị, hắn chỉ hỏi thêm cho yên tâm. Nghe y nói xong, hắn chỉ mỉm cười, bảo y cố gắng ăn mỗi món một chút để bổ sung đầy đủ những chất dinh dưỡng cần thiết cho cơ thể.
"Sao cậu còn lo lắng hơn cả bác sĩ của tôi vậy." Miệng Hàn Kỳ than phiền nhưng trong mắt lại hiện lên ý cười rõ rệt.
Lận Duy nói thật: "Vì tôi còn hy vọng anh có thể khỏe lại sớm hơn cả người ta."
"... Ồ." Câu nói thẳng thắn này khiến Hàn Kỳ bối rối, y vội vàng chớp mắt.
Lận Duy nói thật lòng, dù là vì nhiệm vụ hay vì tình cảm nảy sinh trong khoảng thời gian chung sống này, có lẽ giờ hắn là người mong Hàn Kỳ hồi phục nhất trên thế giới này.
Tim Hàn Kỳ đập loạn xạ. Đợi một lúc lâu vẫn không thấy Lận Duy nói gì thêm, y vừa thở phào nhẹ nhõm vừa thấy hơi hụt hẫng. Chính y cũng thấy mình mâu thuẫn đến buồn cười.
Sau bữa ăn, Lận Duy không gọi phục vụ phòng mà tự mình dọn dẹp bát đũa. Hàn Kỳ biết hắn sợ nhớ đến chú mèo đã mất nên không muốn dừng tay. Nhưng khi rửa bát xong hắn bắt đầu dọn dẹp phòng, Hàn Kỳ không thể chịu đựng được nữa.
"Tôi muốn nghe cậu đàn dương cầm, có được không?" Y tùy tiện tìm một cái cớ.
Lận Duy hơi sững sờ, nghiêng đầu hỏi: "Anh Hàn, có phải anh muốn ngủ trưa rồi không?"
"Tiếng đàn của cậu cũng có vấn đề à?" Hắn hiếm khi nào ngơ ngác đến lỡ lời như vậy, Hàn Kỳ không hề cảm thấy tức giận mà còn cười nhẹ một tiếng, y hỏi: "Lần đầu tiên tôi nghe cậu đàn dương cầm, cậu không đốt hương mà tôi vẫn ngủ được, vậy lần đó cũng không phải ngẫu nhiên à?"
Lận Duy tỉnh táo trở lại, sờ sờ mũi, nói: "Tôi biết anh nhờ Tiểu Tuyết đàn dương cầm để xoa dịu cơn đau do hệ thần kinh, lúc đó Uông Dương gọi tôi đến thử, tôi biết mình không có khả năng đặc biệt này nên tôi đành phải thêm một chút thủ thuật thôi miên vào nhịp điệu..."
Nói xong, hắn còn nghiêm túc xin lỗi: "Thật sự xin lỗi anh, nếu biết trước việc tôi nhúng tay vào chuyện này sẽ vô tình cắt đứt cơ hội bồi đắp tình cảm giữa anh và Mạnh Tuyết, tôi đã dùng một cách khác rồi."
Hàn Kỳ nghe vậy, lòng mềm nhũn, không quá bận tâm tới lời giải thích của hắn. Y và Mạnh Tuyết có mối quan hệ thuê mượn, chỉ là nội dung và thù lao hơi đặc biệt một chút thôi chứ giữa họ trong sạch, chưa bao giờ vượt quá giới hạn.
Trước đây y không giải thích điều này với Lận Duy vì y là có những lo ngại khác cũng vì tâm tư của chính y cũng có chút rối bời.
Nhưng giờ Lận Duy lại xin lỗi y vì chuyện này, quả thực có hơi nhân nhượng quá rồi.
Hàn Kỳ không thể không nói: "Cách khác là cách gì? Không thay thế cô ấy chẳng lẽ cậu định lẻn vào phòng tôi mỗi đêm à?"
Lận Duy bật cười: "Tôi thật sự đã nghĩ đến khả năng này rồi."
"..." Hàn Kỳ xoa thái dương thở dài một hơi.
Lận Duy đi đến ngồi xuống trước cây đàn dương cầm. Hắn mở nắp đàn, lần này này tiếng đàn du dương, êm dịu, không mang theo bất cứ mục đích nào tuôn ra từ đầu ngón hắn.
Cuối cùng Hàn Kỳ cũng cảm nhận được sự khác biệt của "một chút thủ thuật thôi miên" mà Lận Duy nói.
Trước đây, y cảm thấy tiếng đàn của Lận Duy chỉ nhỉnh hơn Mạnh Tuyết một chút, phần lớn chỉ tán thưởng khả năng tự sáng tác và bản nhạc hắn sáng tác đó còn thuộc diện cực kỳ xuất sắc.
Tuy nhiên, khi Lận Duy nghiêm túc đánh đàn, y mới phát hiện mình đã đánh giá thấp khả năng của Lận Duy.
Hàn Kỳ nhắm mắt lại, tĩnh tâm khi nghe tiếng dương cầm. Lần này y không bị thủ thuật thôi miên ảnh hưởng nhưng, khi bản nhạc kết thúc, y vẫn mơ mơ màng màng.
"Ngài Hàn?"
Trong cơn mê man, Hàn Kỳ nghe thấy tiếng Lận Duy khẽ gọi ngay gần bên, thế là y lại nhọc nhằn mở mắt.
Lận Duy biết y chưa ngủ hẳn, vừa bế y ra khỏi xe lăn vừa thì thầm: "Lên giường ngủ một lát đi, nhưng không thể ngủ quá lâu, dễ bị đau đầu lắm. Một tiếng nữa tôi gọi anh dậy."
Tư thế này... Mặc dù Hàn Kỳ vẫn hơi gượng gạo, nhưng chính y cũng sắp quen rồi. Y chỉ nhắm mắt bĩu môi, không nói gì.
Khi được đặt xuống giường, Hàn Kỳ định nhắm mắt ngủ ngay lập tức, không thèm để ý đến hắn nữa nhưng Lận Duy đắp chăn cho y xong còn chu đáo nói một câu: "Anh Hàn, vậy tôi ra ngoài trước nhé, có chuyện gì thì gọi tôi, tôi ở ngay bên ngoài."
Hàn Kỳ bỗng nhiên túm lấy cổ tay hắn, dùng lực kéo một cái. Lận Duy bị lực kéo đó kéo ngã ngồi xuống mép giường.
"Sao vậy?" Lận Duy vịn vào thành giường ổn định cơ thể rồi mới hỏi.
Hàn Kỳ nhìn hắn một lúc lâu rồi mới mở lời: "Tại sao cậu vẫn cứ gọi tôi là ngài Hàn thế?"
Lận Duy không ngờ y lại để tâm chuyện này: "Không có gì đâu, tôi chỉ gọi quen miệng thôi."
"Không phải vì tôi từ chối nên lòng cậu giận tôi à?" Hàn Kỳ không tin, nếu Lận Duy chưa từng đề nghị muốn gọi y là "A Kỳ" thì cũng thôi, đằng này hắn là người đề cập trước cơ mà. Giờ khó khăn lắm y mới cho phép hắn lại không chịu gọi, còn nói là quen miện rồi, ai tin người đó là đồ ngốc!
"Sao tôi có thể giận dỗi anh vì chuyện đó được chứ?" Lận Duy bật cười, lại không phải là trẻ con, sao hắn có thể ngây thơ đến thế.
Nhưng vì Hàn Kỳ hỏi rất nghiêm túc, hắn cũng nghiêm túc suy nghĩ một chút rồi nói thật: "Tôi chỉ cảm thấy hai chữ đó có phần quen thuộc, trực giác mách bảo tôi rằng nó rất quan trọng, nên tôi buột miệng nói ra thôi."
Nhưng nếu phải dùng cái tên này để gọi một người cụ thể, Lận Duy lại luôn thấy hơi vướng mắc. Hắn không nói rõ, tránh làm Hàn Kỳ cảm thấy ngại, những gì hắn nói đã đủ để giải thích rõ với y rằng hắn không hề cố ý giữ khoảng cách với y.
Lận Duy đắp lại chăn cho Hàn Kỳ rồi đứng dậy đi ra ngoài, hắn không nhìn thấy khuôn mặt y đã trở nên u ám đáng sợ sau khi hắn quay lưng đi. Dù Lận Duy nói không quá rõ ràng nhưng sao Hàn Kỳ có thể không hiểu ý hắn được?
Lận Duy chỉ nghĩ rằng có lẽ cái tên mang nhiều ý nghĩa này đã từng xuất hiện trong dòng chảy ký ức của hắn, nhưng hắn đã sống quá lâu khiến cái tên này bị quên lãng. Hắn cũng đã thử để hệ thống kiểm tra nhưng đến cả nó cũng không lần ra được bất cứ manh mối nào.
Lận Duy không hề nghi ngờ bởi vì hắn không chắc chắn đó là hai chữ nào*. Rất có thể tên của Hàn Kỳ có cách phát âm tương tự nên mới khiến hắn nhớ lại, rồi lỡ miệng nói lầm mà thôi.
*ở đây LD đang nhắc đến phiên âm aji của chữ A Kỳ, có thể là của a ji của bing ji ling (Kem), có thể là aji của huo ji jun (Hoắc Kỳ Quân) hoặc ji của han ji (Hàn Kỳ), cũng có thể là những chữ khác (có tận 60 chữ có âm đọc giống hệt, chưa kể những chữ có âm đọc tựa tựa) nên tìm không thấy cũng là bình thường.
Nhưng Hàn Kỳ lại không nghĩ giống hắn, suy nghĩ của y lại trực diện hơn. Theo lời Lận Duy, dường như hắn đã quên một người rất quan trọng đối với chính hắn và hắn đã từng gọi người đó là... A Kỳ.
Ít nhất thì cách phát âm cũng tương tự hoặc giống hệt.
Hàn Kỳ không muốn nghĩ nhiều nhưng thực sự rất khó để không nghi ngờ. Lận Duy dành tình cảm gì cho người kia? Việc "yêu từ cái nhìn đầu tiên" ở buổi tiệc có phải đang kiếm "thế thân" không?
Rốt cuộc A Kỳ... Là ai?
Y đã cố nhịn, cố gắng lờ chuyện này đi. Y chẳng thể đáp lại tình cảm của Lận Duy, lấy tư cách đâu mà đòi hỏi tình cảm này phải xuất phát từ chính y và không được liên quan đến bất kỳ ai khác?
Nhưng nếu nhịn được thì y đã không vô thức biến mối quan hệ xã giao chỉ gật đầu khi gặp thành mối quan hệ có thể sống chung như hiện tại, khoảng cách an toàn giữa họ cũng dần thu hẹp, họ thân mật đến mức khoảng cách an toàn này gần như biến mất.
Cuối cùng y vẫn không ngủ được. Y lấy điện thoại ra, khuôn mặt không chút cảm xúc mím môi thật chặt, ra lệnh cho Uông Dương: [Điều tra cho tôi xem Lận Duy có từng gặp tai nạn gì không, nhất là hồ sơ khám chữa bệnh, xem có liên quan gì đến mất trí nhớ không. Ngoài ra cậu nhớ tổng hợp tất cả những người từng tiếp xúc với cậu ấy có phát âm tên giống tên tôi lại, từ nhỏ đến bây giờ luôn đấy.]
Uông Dương ở đầu dây bên kia nghe thấy điện thoại rung còn tưởng rằng thuốc đau dạ dày mình chuẩn bị trước đã có đất dụng võ. Mở ra chỉ thấy tin nhắn này, cậu ấy không hiểu gì nổi, nhưng chưa kịp hỏi, cậu ta lại nhận được tin nhắn tiếp theo.
[Đừng hỏi, cứ làm đi.]
Uông Dương có nói mình cảm nhận được cảm xúc tiêu cực như giông tố từ mấy chữ ngắn gọn này của y cũng không ngoa. Cậu ấy không dám hóng hớt nữa, thành thật trả lời: "Đã rõ!"
Sau khi ra lệnh xong, Hàn Kỳ giơ tay che khuất nửa gương mặt. Y lặng lẽ nằm trên giường một lúc lâu rồi từ từ nén cơn tức dâng trào khiến y khó thở kia lại.
"Tên nhóc thối, tốt nhất cậu đừng làm gì khiến cho tôi nổi điên!"
Hàn Kỳ nghiến răng lẩm bẩm một câu, cuối cùng vẫn chọn tạm thời gạt bỏ nghi ngờ trong lòng. Dù sao đến cả Lận Duy cũng không rõ chuyện này, nhưng ít nhất hắn đã thành thật với y. Y không muốn hành động đường đột làm tổn thương trái tim của hắn chỉ vì mấy phỏng đoán không có chứng cứ rõ ràng.
Hàn Kỳ không muốn thừa nhận việc lòng mình đã nảy sinh chút cảm giác khủng hoảng rất đáng xấu hổ.
Trước đây y thoải mái hưởng thụ vì biết trong mắt hắn chỉ có mình, giờ đột nhiên nhận ra trong lòng Lận Duy có thể còn có một "A Kỳ" ẩn sâu trong tiềm thức, không biết chừng nào sẽ xuất hiện...
Cái tên Lận Duy ngốc này, đừng để đến lúc đấy rồi mà hắn còn không phân biệt được rốt cuộc mình thích ai. Nếu thật chắc Hàn Kỳ sẽ không kiềm chế được bản thân, cho Lận Duy biết hậu quả của việc tùy tiện trêu chọc y là như thế nào.