"Được thôi." Lận Duy chỉ ngẫm nghĩ một lát rồi gật đầu đồng ý. Nếu có thể ở gần sẽ tiện chăm sóc và giám sát để Hàn Kỳ phối hợp ăn uống bồi bổ, hiệu quả hồi phục chắc chắn sẽ tốt hơn nhiều.
"Ừm, có nhiều hành lý không? Tôi bảo người tới giúp cậu." Hàn Kỳ quên mất chuyện cậu ấm này còn mang theo cả trợ lý vào đoàn, chỉ muốn chăm lo chu toàn từng việc một.
Lận Duy lắc đầu từ chối: "Không nhiều lắm, tôi tự thu dọn sơ qua là được."
Ra ngoài đâu cần mang đồ đạc lỉnh kỉnh, hắn cũng chẳng phải dân trong giới giải trí. Dù đồ của hắn chiếm mấy vali lớn, nhưng phần nhiều vẫn là dược liệu và dụng cụ điều chế thuốc hắn mua sau này, chưa đến mức phải phiền người khác giúp.
Hắn nán lại đoàn phim thêm một lát, thấy đạo diễn không gọi mình quay bù chắc cũng xong việc rồi, bèn chào Hàn Kỳ rồi về khách sạn trước.
"Đợi đã!" Hàn Kỳ gọi với theo, lấy thẻ phòng của mình ra đưa cho hắn: "Cầm đi, kẻo lát nữa không vào được."
Lúc nhận lấy tấm thẻ, Lận Duy bật cười: "Đưa thẻ phòng giữa ban ngày ban mặt, anh Hàn, phiền anh bảo trợ lý Uông để mắt một chút, kẻo ngày mai đoàn phim lại có thêm tin đồn mới đấy."
"Cậu còn bận tâm chuyện này luôn cơ à?" Hàn Kỳ cũng mỉm cười nhưng không để trong lòng. Dù sao Lận Duy đâu định debut, huống hồ tên này còn có ý đồ với y nữa chứ.
"Cũng không hẳn." Lận Duy nhún vai phủ nhận. Hắn vốn chẳng bận tâm đến chuyện gì ngoài nhiệm vụ, việc này cũng chỉ thuận miệng nhắc để tránh tạo thêm khúc mắc giữa nam nữ chính mà thôi.
Nhưng nghĩ lại, hình như giờ cũng chẳng cần thiết lắm nhỉ?
Dù Hàn Kỳ nghĩ thế nào thì trông Mạnh Tuyết cũng chẳng còn ý gì với y nữa, cán cân giữa hai người nghiêng hẳn về một bên.
Dù sao, trong chuyện này, Lận Duy luôn lấy thái độ của Mạnh Tuyết làm thước đo.
Hàn Kỳ có muốn kéo cô ấy quay lại hay không là chuyện của y, nhưng Lận Duy tuyệt đối không thể đứng về phía Hàn Kỳ rồi tạo áp lực vô hình lên Mạnh Tuyết. Vậy nên, chuyện này cứ thuận theo tự nhiên thôi.
Điều duy nhất có thể an ủi hắn chính là độ khó nhiệm vụ đã giảm hẳn, hắn chỉ cần trông chừng nam chính, đảm bảo mọi nút thắt kịch bản trôi qua êm đềm, đến lúc tuyến thời gian trong cốt truyện gốc trôi qua hết là hắn có thể rút lui.
Sau khi về khách sạn, Lận Duy thu dọn quần áo rồi dành chút thời gian xử lý nốt số dược liệu còn lại để chế thành ba lọ thuốc cô đặc. Xử lý xong xuôi mọi việc thì trời cũng tối hẳn. Hắn kéo vali ra khỏi phòng.
Phòng Hàn Kỳ ở trên phòng hắn một tầng. Lúc đang kéo vali đến phòng y, Lận Duy gặp một con mèo trong hành lang.
[Là giống Golden Shaded nè!] Hệ thống lập tức thoát khỏi tâm trạng u ám khi bị chủ nhân bắt tắt tiếng hồi chiều.
Mèo con ngẩng đầu nhìn Lận Duy một lúc, nó thong thả đi đến bên chân hắn, kêu "meo" một tiếng như thể nó cảm thấy con người cao lớn trước mặt nó vô hại.
Lận Duy ngồi xổm xuống, vừa xoa xoa cái đầu tròn mịn của nó, vừa bảo hệ thống: [Tra xem mèo của ai. Có lẽ nó đi lạc.]
Nhìn vóc dáng của con mèo Anh này là biết nó không hề rẻ, lông cũng rất óng mượt, có thể thấy thường ngày chủ nhân chăm sóc rất tốt, không thể nào là mèo hoang được.
[Vâng!] Hệ thống lập tức đi "soi" camera khách sạn.
Chẳng mấy chốc nó đã tra được đây là mèo của Tần Nguyệt. Mèo con nghịch ngợm mở cửa chạy ra ngoài, cửa phòng khách sạn có khóa tự động, mèo nhỏ ra rồi không quay vào được nữa, chỉ còn biết lang thang bên ngoài.
Biết nó có chủ, Lận Duy cũng yên tâm.
Hắn chụp một tấm ảnh mèo đăng lên vòng bạn bè, quả nhiên chẳng bao lâu đã nhận được điện thoại của Tần Nguyệt. Cô ấy nói tối nay có lịch phải rời đoàn phim, sáng mai mới về, trợ lý cũng đi theo, chỉ để lại đủ thức ăn và nước cho mèo, không ngờ mèo lại tự mở cửa chạy ra, đành phải nhờ hắn trông giúp một đêm.
"Bình thường nó không thế đâu, lần này tại tôi sơ suất, không nỡ nhốt nó lại. May mà gặp được anh, đành phiền anh vậy."
"Không sao, tôi cũng khá thích mèo. À đúng rồi, nó tên gì thế?" Lận Duy vừa trêu mèo, vừa nghĩ lát nữa sẽ gọi khách sạn mang ít pate mèo lên cho nó ăn tạm, còn kịp an ủi Tần Nguyệt.
"Ờm... Nó tên là Chí Tôn Bảo, nhưng bình thường gọi "Bảo Bảo" nó mới đáp." Giọng Tần Nguyệt nghe có vẻ như cũng thấy cái tên ba chữ kia hơi xấu hổ.
"Đáng yêu đấy." Lận Duy khẽ cười, cúp máy, bế mèo lên. Hắn đứng tại chỗ do dự một lát rồi vẫn nhắn tin cho Hàn Kỳ.
[Anh Hàn, tối nay tôi không tiện qua, sáng mai sẽ chuyển đến. Anh nghỉ sớm nhé.]
Không ngờ Hàn Kỳ đáp rất nhanh: [Vì con mèo cậu đăng à? Không sao, mang sang đây luôn đi.]
Lận Duy vốn định quay về phòng nhưng nhận được tin này hắn lại đổi hướng, vừa đi về phía thang máy, vừa trả lời: [Được, đây là mèo của cô Tần, tôi chỉ trông hộ một đêm thôi, mai lại trả về rồi.]
[Sao nghe như cậu còn hơi tiếc thế? Thích mèo à?]
[Ừ, cũng khá thích.]
Hàn Kỳ nhìn câu trả lời của hắn, chợt nghĩ hay là mình nuôi một con thử xem sao. Nhưng ý nghĩ vừa lóe lên đã bị y bác bỏ, y không muốn nuôi cho lắm.
Thật ra y không ghét động vật bốn chân, thậm chí còn có thiện cảm với chúng, nhưng trước nay y chưa từng nghĩ sẽ nuôi một con, cũng không hiểu sao tâm lý y lại mâu thuẫn vậy nữa.
Không lâu sau, Lận Duy đã tới, tự quẹt thẻ mở cửa đi vào. Y vô thức nhìn sang, còn chưa kịp làm gì, con mèo trong tay đối phương đã "meo" một tiếng rồi rúc đầu vào khuỷu tay Lận Duy, lông đuôi xù cả lên.
"Đừng sợ, đừng sợ." Lận Duy vội đặt tay l*n đ*nh đầu mèo, ôm trọn cả người nó, đứng ở cửa dỗ dành một lúc lâu mới thấy nó bớt căng thẳng.
Ngước mắt lên, hắn thấy mặt Hàn Kỳ trầm xuống, điều khiển xe lăn lại gần. Còn mèo dựng tai nghe thấy tiếng động, len lén ngẩng đầu nhìn qua, lần này nó không run rẩy nữa, còn ngoan ngoãn kêu một tiếng, nhẹ nhàng nhảy vào lòng Hàn Kỳ, còn cố ý nũng nịu kêu thêm hai tiếng.
Không biết có phải ảo giác hay không mà lần này Lận Duy lại thấy tiếng nhóc mèo này kêu như đang nịnh nọt.
"Con mèo này cũng biết thời biết thế ghê ha." Hắn ngạc nhiên nhướng mày, nếu một người một mèo có thể chung sống hòa hợp thì hắn yên tâm rồi: "Tôi đi sắp xếp đồ, nhờ anh trông nó một lát nhé."
"Được." Hàn Kỳ cúi đầu nhìn cục lông vàng mập mạp ngoan ngoãn trong lòng mình, gửi tin nhắn cho Uông Dương, bảo cậu ấy mang pate mèo lên.
[Sếp, cậu ấm mang mèo sang chỗ anh à?] Chắc Uông Dương cũng thấy vòng bạn bè của Lận Duy, còn nghi đây là chiêu hắn dùng để tiếp cận sếp nhà mình.
[Mèo của Tần Nguyệt, cậu ấy trông hộ một đêm.] Lúc này Hàn Kỳ mới nhớ ra mình chưa nói chuyện Lận Duy sẽ chuyển sang đây ở cho Uông Dương biết, bèn giải thích: [Từ hôm nay cậu ấy sẽ ở đây.]
Uông Dương cứ ngỡ mình thất học đến nỗi không hiểu hết ý trong mấy chữ này. Cậu ấy không biết nên khâm phục cậu ấm không có danh phận gì mà vẫn có thể ở chung với y hay thương hại hắn vì đã ở chung với y rồi mà vẫn không có danh phận nữa...
[Vâng, tôi hiểu rồi.] Cuối cùng Uông Dương chỉ có thể gửi một câu trả lời an toàn, không dám đưa ra bất cứ ý kiến gì về việc này.
Hàn Kỳ cũng không cần ý kiến của cậu ấy, y ngồi ôm mèo trong phòng khách. Y không nhúc nhích, mèo cũng không nhúc nhích. Dù chẳng hiểu biết nhiều về động vật, y cũng nhận ra con mèo này đang sợ mình, nhưng hình như là nỗi sợ theo bản năng, chứ không phải vì nó cảm thấy bị đe dọa.
Vì thế nó không bám theo Lận Duy, mà chỉ leo vào lòng y để lấy lòng.
Khi Lận Duy ra khỏi phòng, Hàn Kỳ hỏi tên mèo.
"Bảo Bảo." Lận Duy mỉm cười đáp.
"Hả?" Hàn Kỳ thấy hắn vừa nhìn mình vừa thốt ra hai chữ này, ánh mắt cứng đờ, trong lòng nổi lên cảm giác vừa buồn cười vừa khó xử, phải mất một lúc mới nhận ra Lận Duy đang nói với y tên mèo là Bảo Bảo.
"Tên đầy đủ là Chí Tôn Bảo, nhưng có lẽ cô Tần hay gọi nó là Bảo Bảo nên nó chỉ nhận cái tên này thôi."
Lận Duy bước tới vuốt mèo một cái, sau đó bế nó khỏi người Hàn Kỳ rồi đặt dưới đất: "Nó tròn thế này chắc cũng nặng, chân anh không nên bị đè lâu."
"Nó đâu có đè lên chân bị thương." Hàn Kỳ sợ hắn lo lắng, giải thích một câu.
Lận Duy nghe vậy, xoa đầu mèo: "Vậy nó cũng biết điều đấy."
"Cậu từng nuôi mèo à?" Hàn Kỳ nhận ra hắn rất khéo léo khi tiếp xúc với mèo, bình thường động vật nhỏ không thích người lạ sờ mó mình. Con mèo này cho y sờ vì sợ y nên không dám phản kháng, còn cho Lận Duy sờ là vì động tác của Lận Duy có vẻ rất chuẩn.
Cánh tay đang v**t v* mèo nhỏ bỗng khựng lại, nụ cười trên mặt cũng dần trở nên hoài niệm: "Ừ, từng nuôi một con, cũng giống này nhưng lông trắng bạc, tên là Kem. Giờ nó không còn nữa."
"Xin lỗi..." Hàn Kỳ cau mày, có hơi hối hận vì đã hỏi câu này.
"Không sao. Nó mất vì già, tính theo tuổi mèo thì sống cũng thọ. Tuy cũng buồn, nhưng tôi không có gì phải hối tiếc cả."
Lận Duy nhớ lại thế giới trước, nếu còn điều gì muốn thay đổi, có lẽ chỉ là lần hắn đã định gửi Kem cho người khác nuôi vì muốn rời khỏi thế giới nhỏ đó bởi nhiệm vụ của hắn đã hoàn thành. Không biết sau này Kem có quên hắn không, hay đến giây phút cuối cùng vẫn nhớ rồi ngủ yên cùng ký ức bị "bỏ rơi" ấy.
Nếu là vế sau, hắn mong nó đừng buồn, mong nó nhớ về những lúc được yêu thương hết lòng nhiều hơn, nhất định phải biết mình đã từng được yêu.
"Có ảnh của nó không?" Hàn Kỳ nhẹ giọng hỏi. Y nhận ra Lận Duy đang buồn, bỗng nhiên không còn kháng cự việc nuôi động vật nhỏ như trước nữa. Y hỏi vậy chỉ vì y muốn xem con mèo kia trông như thế nào, sau đó tìm một con giống nó, coi như tạo bất ngờ cho Lận Duy.
Đương nhiên Lận Duy có, hệ thống vẫn giữ lại rất nhiều ảnh và video nhưng từ ngày Kem mất, họ chưa từng mở ra xem lần nào.
Tuy vậy, hắn vẫn lắc đầu: "Cất kỹ cả rồi."
Hàn Kỳ nghe vậy thì sững lại, y chợt nhận ra hắn chưa từng có ý định nuôi một con nào khác để thay thế Kem. Nhìn cách hắn yêu quý con mèo nhặt được này, nếu muốn nuôi thì hắn đã nuôi từ lâu rồi.
"Nếu nó biết cậu vẫn luôn nhớ và coi nó là người nhà độc nhất vô nhị, chắc nó sẽ vui lắm đấy." Y cũng chỉ có thể an ủi hắn như vậy.
Không hiểu sao Lận Duy lại cảm thấy câu an ủi khô khốc ấy rất nặng, khiến tâm trạng hắn tốt lên rất nhiều.
"Nó vốn là độc nhất vô nhị mà." Lận Duy luôn thiên vị mèo nhà mình, thầm nghĩ Kem đặc biệt hơn những con mèo khác nhiều, đặc biệt đến mức đôi khi hắn còn nghi nó lén tu thành tinh.
Nghe vậy, ánh mắt Hàn Kỳ nhìn hắn càng trở nên sâu xa.
Yêu một con mèo cũng "chung tình" đến vậy ư?
Vậy với y, hắn có "muốn buông là buông" được như lời hắn nói không?