Xuyên Thư Xong Tôi Giả Gay Trong Truyện "Bá Tổng"

Chương 44: Dọn đến chỗ tôi

Lận Duy vô thức né tránh khiến nụ hôn chớp nhoáng kia rơi xuống má hắn.

Đạo diễn hô "cắt!" rồi ngẫm nghĩ lại cảnh vừa quay, thế mà ông không định để họ quay lại một lần. Sự né tránh theo bản năng của cơ thể ấy đã tình cờ tạo ra cảm giác chua chua ngọt ngọt xen lẫn nuối tiếc của mối tình đầu, rất mới mẻ.

"Cảnh này qua!" Cuối cùng đạo diễn dứt khoát lên tiếng.

Trường quay vốn yên ắng bỗng rộn rã hẳn lên. Tần Nguyệt cố tình chờ sẵn bên cạnh, nhét một bó hoa đã chuẩn bị từ trước vào tay Lận Duy.

"Chúc mừng anh đóng máy nhé!" Mạnh Tuyết cũng tiến lại chúc mừng. Lần này cô ấy không còn bận tâm đến những gì Lận Duy nói nữa, chỉ lặng lẽ trao cho hắn một ánh mắt đầy thấu hiểu.

"Cảm ơn." Lận Duy ngẩn người một thoáng rồi lặng lẽ mỉm cười. Cảm giác khác thường ban nãy tan biến tựa như nắm cát bị gió cuốn đi, đến khi muốn tìm lại thì đã chẳng còn dấu vết.

Hàn Kỳ thu ánh mắt về, khoé môi không khỏi nhếch lên.

Còn Uông Dương chỉ thấy nhức hết cả mắt sau khi chứng kiến toàn bộ quá trình "hẹn hò vụng trộm" ngay trước mặt cả đoàn phim.

"Sếp, tôi thấy cậu ấm có khiếu làm diễn viên lắm ấy. Hay là tôi thử mời cậu ấy về công ty mình nhé?" Uông Dương ngẫm nghĩ một hồi rồi đề nghị.

Cậu ấy nói vậy có lý do cả, sếp nhà cậu ấy sống chết không chịu nhận mình thích người ta, còn muốn gặp mặt thường xuyên nhưng không định chịu trách nhiệm. Vậy thì trợ lý như cậu ấy chắc chắn phải nghĩ cách giải quyết vấn đề, tìm cho hắn một lý do chính đáng để có thể ở bên cạnh sếp cậu ấy chứ còn gì?

Huống hồ Lận Duy vốn đâu có công việc cố định, Uông Dương cảm thấy chuyện này khả thi lắm.

Không ngờ Hàn Kỳ lại từ chối thẳng: "Tôi hỏi rồi, cậu ấy nói không có hứng thú với diễn xuất."

"Tôi hiểu mà, cậu ấy chỉ hứng thú với anh thôi." Uông Dương cũng chẳng thấy lạ gì, thuận miệng tiếp lời: "Cậu ấy không muốn làm diễn viên, nhưng vẫn chịu làm vì để theo đuổi anh đấy thôi? Miễn là được ở bên anh, cậu ấy sẵn sàng làm chuyện mình không thích. Nhân cơ hội này ký hợp đồng, coi như đôi bên đều được lợi."

Nghe đến câu "cậu ấy chỉ hứng thú với anh thôi", Hàn Kỳ rũ mắt, hàng mi khẽ run. Đợi Uông Dương nói xong, y mới lắc đầu: "Cậu ấy không thích thì đừng ép."

"..." Uông Dương suýt nữa trợn trắng mắt. Từ khi cậu ấm xuất hiện, sếp nhà cậu ấy bỗng dưng hoá thánh nhân, cứ như bị bông sen trắng thuần khiết vô tội nhập vào người vậy. Nếu tiếp tục thêm một thời gian nữa, có khi y sẽ mọc ra cả xá lợi luôn mất thôi.

Thiên vị đến mức này mà vẫn kiên quyết nói mình không thích đàn ông cơ đấy!

Nếu không phải danh sách nhân viên bị Hàn Kỳ phạt nặng quá nhiều, Uông Dương đã muốn nói thẳng với y: Anh đoán thử xem lúc Mạnh Tuyết ký bản hợp đồng yêu đương đó, cô ấy có thích kiểu quan hệ bất bình đẳng ngay từ đầu như này không?

Nhưng cậu ấy không dám.

"Sếp, vậy anh đã nghĩ sẽ lấy lý do gì giữ cậu ấm ở lại bên mình sau khi đoàn phim giải tán chưa?" Uông Dương thở dài, thầm nhủ nếu Hàn Kỳ còn dối lòng nói nữa thì cậu ấy sẽ mặc kệ luôn, cho ông sếp nhà mình nếm trải cảnh "truy thê hỏa táng tràng" cho biết mùi!

Lần này Hàn Kỳ không giả vờ nữa, mỗi tội cứ nghĩ đến chuyện này là y lại đau đầu. Y đưa tay xoa ấn đường, đáp: "Tôi hỏi cậu ấy muốn gì, chỉ cần tôi cho được thì đều được, nhưng câu trả lời... Chẳng khác gì không nói. Cậu ấy chỉ bảo, nếu tôi không muốn gặp lại, cậu ấy sẽ không quấy rầy."

Y rất muốn giữ Lận Duy dưới cánh vòng bảo hộ của mình. Tuy gia thế của Lận Duy không hề kém, nhưng chỉ dừng ở mức ăn sung mặc sướng. Nếu có Hàn Kỳ che chở, hắn mới có thể không sợ trời không sợ đất.

Chuyện này cũng chẳng có gì cần tránh né cả, Lận Duy đã cho y quá nhiều, y cảm động cũng là lẽ thường.

Chỉ tiếc cậu ấm không muốn đón nhận ý tốt này. Hàn Kỳ cứ cảm thấy việc Lận Duy không muốn gì cũng là một kiểu tỏ rõ thái độ của hắn.

Nếu không thể đáp lại tình cảm thì cứ giả vờ không biết, cứ làm người ngoài cuộc là được rồi. Như lời Lận Duy từng nói, hắn thích ai vốn là chuyện của riêng hắn.

Những lời này cũng có thể hiểu là nếu Hàn Kỳ muốn trở thành người trong cuộc, "vé vào cửa" chỉ có thể là tình cảm chứ không phải "lợi ích" hay "báo đáp".

Không cho được thì đừng có xía vào.

Lận Duy luôn tỏ ra mình là một người ôn hòa nhưng nguyên tắc của hắn rất cứng, nhiều khi đang nói chuyện còn bị hắn dắt mũi chứ nói đâu xa. Thật hết cách với hắn.

Vì thế Hàn Kỳ cũng thử không quan tâm đến hắn, nhưng chỉ một câu hỏi của Uông Dương đã khiến y nhận ra mình thất bại hoàn toàn. Y vẫn muốn quan tâm, vẫn muốn giữ hắn trong tầm mắt mới yên lòng.

"Cậu có cách nào..." Y ngước mắt nhìn Uông Dương: "Để cậu ấy ngoan ngoãn chấp nhận sự che chở của tôi không?"

Thấy sự chiếm hữu không chút che giấu trong ánh mắt y, Uông Dương thầm nghĩ, đây mới là ông sếp mình quen thuộc.

Nhưng cậu ấy thấy vấn đề y hỏi rất khó hiểu.

Cậu ấy cho rằng trở ngại lớn nhất của mối quan hệ này chính là cái miệng cứng đầu của sếp cơ.

"Anh mở lời chẳng lẽ cậu ấy từ chối được chắc?"

"Được đấy." Hàn Kỳ đáp trả không chút do dự. Lận Duy đã khéo léo từ chối khi y hỏi hắn muốn gì rồi.

Thật ra chỉ cần nói đại một điều là có thể mượn cớ bám trụ bên y nhưng hắn không làm thế. Như thể hắn định sẽ không làm phiền y thêm sau khi hắn rời khỏi đoàn phim.

Uông Dương khó hiểu: "Sao cậu ấy lại từ chối?"

"Vì tôi không thích cậu ấy." Nói xong, Hàn Kỳ cũng tự thấy câu này chói tai, có vẻ dễ gây hiểu lầm, đành bổ sung: "Không phải kiểu thích mà cậu ấy muốn."

Uông Dương khép mắt, tự nhủ đừng chấp nhặt với cái miệng của sếp, sếp là áo cơm cha mẹ.

Rồi cái đầu thiếu đạo đức của cậu ấy bắt đầu hoạt động, một ý tưởng xấu xa nảy ra: "Sếp nếu để cậu ấy hiểu lầm rằng anh cũng hơi thích cậu ấy, có khi nào cậu ấy sẽ ngoan ngoãn nghe lời không?"

"..." Hàn Kỳ nhìn cậu ấy hồi lâu, ý trong mắt không thể rõ ràng hơn, thiếu điều nói thẳng với Uông Dương câu "Cậu làm người tí đi".

Uông Dương giả vờ vô tội đáp lại. Ý tưởng cậu ấy đã đưa ra rồi, dùng hay không tùy Hàn Kỳ.

Trong mắt cậu ấy, Hàn Kỳ vốn đã thích Lận Duy, chỉ chưa chịu thừa nhận mà thôi. Đợi đến khi cậu ấm hết kiên nhẫn bỏ đi, sếp sẽ thật thà ngay ấy mà. Ý tưởng này cũng không đến nỗi quá thất đức, Uông Dương vẫn còn nể mặt Lận Duy chán.

Hàn Kỳ im lặng một lúc, thấy Lận Duy đang bước lại gần mới ra hiệu cho Uông Dương lui đi.

Uông Dương nuốt lời phàn nàn chực trào tuôn ra kia xuống, bước đến chúc mừng Lận Duy đóng máy rồi mới đi sang chỗ Mạnh Tuyết.

Lận Duy tiến đến bên Hàn Kỳ, bó hoa trên tay đã được trợ lý cầm đi nhưng người hắn vẫn vương hương hoa dịu nhẹ. Áo sơ mi trắng khiến dáng vẻ ăn chơi thường ngày biến mất, thay vào đó là một nét khí chất rất khó tả thành lời.

Hàn Kỳ lặng lẽ quan sát hắn, bỗng nảy ra một ảo giác rất kiểu diễm. Y cảm thấy trông Lận Duy lúc này chẳng khác nào một cậu sinh viên đại học được y bao nuôi cả.

Ý nghĩ vừa xuất hiện, Hàn Kỳ lập tức phản ứng lại, vội đưa tay chống trán xua nó đi. Trong lòng chưa bao giờ xấu hổ đến vậy, sao tự dưng y lại nảy ra cái ý nghĩ không đứng đắn thế này!

"Sao thế, đau đầu à?" Lận Duy cúi xuống nhìn sắc mặt y, thấy mặt y hơi ửng đỏ, bèn kéo tay y ra, áp mu bàn tay mình lên trán y. Thấy y không sốt hắn mới yên tâm.

"Không, chỉ hơi mệt thôi." Bị ánh mắt quan tâm ấy nhìn chằm chằm, Hàn Kỳ lại càng chột dạ hơn.

"À, tối qua anh mất ngủ vì nghĩ tới cảnh hôn hôm nay chứ gì?" Lận Duy hỏi bằng ngữ điệu đầy tính ám chỉ. Không đợi Hàn Kỳ phản bác, hắn nói tiếp: "Tiểu Tuyết bảo sau này còn nhiều cảnh thân mật lắm, còn cháy hơn cảnh này nhiều, nếu không chịu nổi cảnh hôm này thì anh cứ bảo đạo diễn cắt luôn những cảnh sau đi, đừng tự làm khó mình, nhé?"

Đạo diễn này vốn thích để cảnh thân mật lại quay cuối nên giờ sửa vẫn còn kịp. Lận Duy cũng muốn sửa lại cho giống cốt truyện gốc.

Một, theo tình tiết gốc, bộ phim này nổi lên giữa một loạt phim tình cảm nóng bỏng là nhờ sự trong sáng đến bất ngờ.

Hai, ban đầu nam chính An Thần Dật trông đàng hoàng tử tế, nhưng đến cuối cùng lại lộ bộ mặt thật, định bỏ thuốc Mạnh Tuyết ở tiệc mừng.

Bộ phim này đang hot, còn là tác phẩm đầu tiên nổi tiếng khi Mạnh Tuyết đóng vai nữ chính. Theo lẽ thường, cô ấy chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt, chứ nếu để Hàn Kỳ biết cô ấy bị đàn ông khác làm gì đó, e rằng cũng sẽ ghét bỏ cô ấy. Anh ta cũng khá khôn ngoan, chọn thời cơ rất tốt, vì vậy anh ta mới dám chắc Mạnh Tuyết sẽ không dám làm ầm lên dù anh ta có làm gì đi chăng nữa.

Chỉ tiếc, anh ta đã tính sai rồi. Hàn Kỳ thích Mạnh Tuyết thật lòng nên cuối cùng anh ta không chỉ thất bại mà còn biến mất khỏi giới.

Vai của Lận Duy và An Thần Dật không hề liên quan đến nhau, hệ thống theo dõi sát sao như vậy cũng chẳng phát hiện ra nhược điểm gì. Duy thầm nghĩ chắc do thiết lập trong cốt truyện gốc, lúc đầu người này rất sạch sẽ, phải đến tận lúc anh ta tự lộ sơ hở mới bị loại khỏi bàn cờ.

"Không cần, tôi không để tâm." Hàn Kỳ cảm thấy chút cảm giác độc chiếm cuối cùng y dành cho Mạnh Tuyết đã tan biến nên khi Lận Duy nói ra những điều này, y không hề dao động, hoàn toàn không muốn tốn công can thiệp vào việc quay phim của đạo diễn.

"Vậy coi như tôi để tâm đi." Thấy y không chịu nhượng bộ, Lận Duy đổi hướng.

Hàn Kỳ nghe vậy, mặt mày sa sầm: "Ý cậu là sao?"

"Anh từng hỏi tôi muốn gì đúng không?" Lận Duy làm như không thấy vẻ mặt tức giận của y, chỉ lo nói: "Tôi muốn cắt những cảnh thân mật của Tiểu Tuyết, được chứ?"

"..." Mặt Hàn Kỳ căng như dây đàn, không nói lời nào. Chẳng lẽ Lận Duy vẫn còn tình cảm với Mạnh Tuyết ư? Cũng phải thôi, dù thiên hướng giới tính đã khác, nhưng nhớ mối tình đầu mãi không quên cũng là chuyện thường thôi!

Lận Duy chẳng cần đoán cũng biết Hàn Kỳ đang nghĩ gì, mỉm cười: "Anh ngủ không ngon sẽ ảnh hưởng tới việc tôi trị chân cho anh. Coi như đây là yêu cầu của tôi, có được không?"

Hàn Kỳ sững người.

Một lúc sau, y bực bội tặc lưỡi: "Sao cậu ngốc thế!"

Dù nói vậy nhưng sắc mặt y vẫn dịu đi nhiều. Lận Duy chỉ nghĩ y miệng cứng lòng mềm, thúc giục y nhanh chóng xuống nước theo cái cớ y đưa: "Vậy anh nói đi, có được hay không?"

[Eo!!!] Hệ thống nhịn không nổi nữa, phải lên tiếng cắt ngang. Giọng điệu làm nũng này là chủ nhân của nó thật đấy à? Tiếc rằng nó chưa kịp hỏi đã bị Lận Duy tắt tiếng, buộc phải im miệng.

"Được." Quả nhiên Hàn Kỳ chịu thua.

Lận Duy nắm khá rõ tính Hàn Kỳ, y luôn tự coi mình là người lớp trước, là trưởng bối nên lúc này chỉ nghĩ "cậu muốn thì tôi chiều". Huống chi yêu cầu này là vì sức khỏe của y, Hàn Kỳ không có lý do gì để từ chối.

Nhưng sự thật là, vừa đồng ý xong Hàn Kỳ đã bắt đầu hối hận.

Lận Duy sợ y khó chịu vì những cảnh thân mật của Mạnh Tuyết nên nghỉ ngơi không tốt, ảnh hưởng đến sức khỏe nên mới mở lời cầu xin y làm một việc, thế mà y cũng ngớ ngẩn đồng ý. Làm vậy có khác nào thừa nhận mình để tâm đến Mạnh Tuyết nên tinh thần mới sa sút không! Tên ngốc này không thấy khó chịu à?

"Cậu..." Hàn Kỳ cau mày định hỏi, nhưng thấy nét mặt Lận Duy vẫn bình tĩnh nên thôi.

Y lại nghĩ cách bù đắp cho Lận Duy chút quả ngọt, nghĩ hồi lâu, Hàn Kỳ mới nhẹ giọng nói: "Cậu đóng máy rồi, chắc đoàn phim không giữ phòng cho cậu nữa..."

Lận Duy đang định bảo sẽ tự thuê tiếp thì lại nghe Hàn Kỳ chủ động đề nghị: "Muốn dọn đến chỗ tôi ở không?"

Giọng Hàn Kỳ vẫn bình tĩnh như thể đang nói một lời mời xã giao. Y đang ở phòng suite, chỉ riêng phòng ngủ đã có mấy phòng, Lận Duy tới ở đúng là không có vấn đề gì, lại còn tiện hơn nhiều.

Tóm lại, y tuyệt đối không cố tình ám chỉ điều gì đó để giữ hắn lại bên mình sau khi nghe lời xúi giục của Uông Dương đâu.